Là các nhà phát triển hoặc kỹ sư, chúng ta cần nói dựa trên dữ liệu và kết quả nghiên cứu có thật.
Theo lập luận của tác giả, vấn đề là "văn hóa và thái độ làm ít hơn, chơi nhiều hơn", nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Theo thống kê của OECD, Hàn Quốc có số giờ làm việc hằng năm là 1901 giờ, còn dài hơn cả Hy Lạp (1886 giờ) — nơi đang gây tranh cãi về "tuần làm việc 6 ngày". Trong OECD, chỉ có 3 quốc gia làm việc lâu hơn chúng ta là Chile, Costa Rica và Mexico. Nói cách khác, Hàn Quốc vốn đã là một trong những quốc gia làm việc nhiều nhất thế giới.
Nhưng làm việc chăm chỉ như vậy đã khiến cuộc sống của chúng ta hạnh phúc hơn chưa? Theo Cục Thống kê Hàn Quốc (khảo sát năm 2023), mức độ hài lòng với cuộc sống của người Hàn chỉ đạt 6,5 điểm, đứng thứ 35 trên 38 nước OECD. Chỉ có 3 nước thấp hơn chúng ta (Thổ Nhĩ Kỳ, Colombia và Hy Lạp). Trái lại, những quốc gia có thời gian làm việc ngắn hơn lại thường có mức độ hài lòng với cuộc sống cao hơn.
Bài gốc nói rằng "tính cần cù chăm chỉ của Hàn Quốc đã 'hỏng rồi'" nhưng... ở nước ta, mức độ hài lòng với cuộc sống càng thấp khi thu nhập càng thấp và tuổi càng cao. Kết cục là thế hệ đã chăm chỉ làm việc lại không nhận được sự đền đáp và chăm sóc xứng đáng khi về già.
Ở nước ta, số giờ làm việc thuộc nhóm cao nhất thế giới, nhưng mức độ hạnh phúc lại thuộc nhóm thấp nhất, còn tỷ lệ tự tử thì đứng số 1 thế giới.
Điều này cho thấy phát triển thực sự không phụ thuộc đơn thuần vào "làm việc bao lâu", mà phụ thuộc vào "làm việc hiệu quả đến mức nào và chất lượng cuộc sống được cải thiện ra sao".
Dù có nói châu Âu đang suy thoái, nhưng có vẻ đó là cách diễn giải theo hướng thuận tiện mà không tính đến tác động từ các cuộc khủng hoảng toàn cầu gần đây. Ngược lại, những nước như Đức và Hà Lan — đã triển khai chính sách giảm thời gian làm việc và nâng cao hiệu suất — vẫn đồng thời duy trì mức độ hài lòng với cuộc sống cao và sự ổn định kinh tế.
Thật sự đã đến lúc phải bỏ đi logic kiểu "nếu không làm việc chăm chỉ hơn thì Hàn Quốc sẽ sụp đổ".
Tôi đã từ bỏ quyết tâm rằng sẽ không đăng ký bất kỳ SNS nào chỉ để viết bình luận về bài này, và đã đăng ký GeekNews.
Do một loạt sự việc, tôi đã bắt đầu đặt ra câu hỏi mang tính bản chất rằng khi làm việc cho doanh nghiệp thì “vì sao phải làm việc chăm chỉ?”. Dù tôi có làm 80 giờ để tạo ra giá trị đi nữa, thù lao từ lao động đó cuối cùng cũng chỉ thuộc về chủ sở hữu doanh nghiệp chứ không quay lại với tôi. Tôi nhận ra điều này từ kinh nghiệm từng làm việc tại một startup đã trở thành kỳ lân. Tôi gia nhập ở giai đoạn tương đối sớm, nhưng cũng không thu được bao nhiêu.
Ở Hàn Quốc có rất nhiều startup kỳ lân. Coupang, Toss, Baemin, v.v. Có lẽ số người tham gia từ giai đoạn đầu ở những công ty như vậy, thực sự làm việc 80 giờ mỗi tuần nhưng vẫn không mua nổi một căn hộ ở Gangnam, nhiều đến mức tuyến Shinbundang cũng không thể chở hết trong một chuyến. Chẳng phải vì những trường hợp như vậy cứ tích tụ hết lần này đến lần khác nên mới thành ra thế này sao?
Theo tôi, Hàn Quốc có một văn hóa doanh nghiệp cực đoan, nơi việc hoàn vốn cho cổ đông cũng không tốt, phân phối cho nhân viên cũng không tốt, và cuối cùng là chủ sở hữu độc chiếm tất cả. Trong một văn hóa doanh nghiệp như vậy, bản thân việc ép nhân viên phải có nhiệt huyết chẳng phải là một mâu thuẫn sao?
Bởi vì đây chưa phải là một xã hội trả công xứng đáng cho những nỗ lực làm việc chăm chỉ. Không chỉ doanh nghiệp mà cả người lao động cũng đang phản ứng theo logic của kinh tế thị trường tự do, nên việc coi đó là vấn đề và đưa ra cảnh báo thì rốt cuộc là có thể dựa trên những giá trị chính trị, kinh tế nào?
Tôi từng dùng XE1, nên vẫn nhớ mình đã rất ngạc nhiên khi dự án Rhymix bắt đầu từ việc người dùng fork một dự án mà công ty phát triển đã ngừng hỗ trợ, vậy mà giờ đã 10 năm rồi.
Ngay cả việc chuyển tiếp các bài đăng trên xetown sang trang Rhymix cũng được xetown chăm chút rất nhiều.
Ủng hộ các bạn
Thật đáng tiếc khi sự suy giảm hiệu suất lại bị xem là thiếu nỗ lực. Nếu ở đây còn phải làm việc “chăm chỉ hơn” nữa, thì ngoài chết vì làm việc quá sức ra còn lại gì nữa?
Nếu nhìn lại đánh giá chung của dư luận về văn hóa doanh nghiệp của Coupang và Toss, hai trong số những startup thành công nhất trong 10 năm gần đây xét về quy mô và thành tích, thì cũng có vài điểm khiến người ta đồng cảm.
Trong DNA thành công của Hàn Quốc từng có "sự chăm chỉ cần mẫn kiểu nông nghiệp", nhưng đi kèm với đó là sự hy sinh của người lao động và vấn đề của cải chỉ tập trung vào một số ít nhà quản lý. Tác giả cho rằng sự chăm chỉ cần mẫn ấy đã biến mất, nhưng ở Hàn Quốc hiện đại thì đó là điều đương nhiên. Thực ra điều cần thiết có lẽ là chủ nghĩa trọng thành tích với tiền đề là mức đãi ngộ đột phá như trong giới startup Bắc Mỹ, cùng môi trường làm việc có áp lực đồng cấp cao; vì thế thật đáng tiếc khi trọng tâm bài viết có vẻ đã bị lệch.
Sau khi xem video... tôi cũng nghĩ rằng nếu dùng cùng một dữ liệu nhưng dàn dựng (diễn xuất) theo cách khác thì có lẽ đã nhận được đánh giá khác, và rồi tôi cũng tự hỏi nếu nhận được đánh giá khác theo kiểu đó thì liệu có thể coi là ổn hay không.
Half-Life cũng vậy, Portal cũng vậy, mình rất thích cách dàn dựng nhẹ nhàng giới thiệu lối chơi và thế giới quan của game đến người chơi. Nếu bạn chưa nghe phần commentary của Portal 1 thì nhất định hãy thử nghe một lần.
Có lẽ bạn chia sẻ bài viết này ở đây vì đã đọc nó và đồng ý với nội dung cũng như tinh thần của nó, đúng không?
Tôi khá tò mò không biết laeyoung đang đứng ở vị trí nào để đồng ý với bài viết này.
Bạn là người lao động trực tiếp làm công việc nghiên cứu và phát triển trong lĩnh vực phần mềm, hoặc các ngành kinh doanh dựa trên công nghệ tiên tiến khác phải không? Hay bạn trực tiếp điều hành một công ty liên quan, hoặc đang tham gia với tư cách nắm giữ cổ phần?
Là các nhà phát triển hoặc kỹ sư, chúng ta cần nói dựa trên dữ liệu và kết quả nghiên cứu có thật.
Theo lập luận của tác giả, vấn đề là "văn hóa và thái độ làm ít hơn, chơi nhiều hơn", nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Theo thống kê của OECD, Hàn Quốc có số giờ làm việc hằng năm là 1901 giờ, còn dài hơn cả Hy Lạp (1886 giờ) — nơi đang gây tranh cãi về "tuần làm việc 6 ngày". Trong OECD, chỉ có 3 quốc gia làm việc lâu hơn chúng ta là Chile, Costa Rica và Mexico. Nói cách khác, Hàn Quốc vốn đã là một trong những quốc gia làm việc nhiều nhất thế giới.
Nhưng làm việc chăm chỉ như vậy đã khiến cuộc sống của chúng ta hạnh phúc hơn chưa? Theo Cục Thống kê Hàn Quốc (khảo sát năm 2023), mức độ hài lòng với cuộc sống của người Hàn chỉ đạt 6,5 điểm, đứng thứ 35 trên 38 nước OECD. Chỉ có 3 nước thấp hơn chúng ta (Thổ Nhĩ Kỳ, Colombia và Hy Lạp). Trái lại, những quốc gia có thời gian làm việc ngắn hơn lại thường có mức độ hài lòng với cuộc sống cao hơn.
Bài gốc nói rằng "tính cần cù chăm chỉ của Hàn Quốc đã 'hỏng rồi'" nhưng... ở nước ta, mức độ hài lòng với cuộc sống càng thấp khi thu nhập càng thấp và tuổi càng cao. Kết cục là thế hệ đã chăm chỉ làm việc lại không nhận được sự đền đáp và chăm sóc xứng đáng khi về già.
Ở nước ta, số giờ làm việc thuộc nhóm cao nhất thế giới, nhưng mức độ hạnh phúc lại thuộc nhóm thấp nhất, còn tỷ lệ tự tử thì đứng số 1 thế giới.
Điều này cho thấy phát triển thực sự không phụ thuộc đơn thuần vào "làm việc bao lâu", mà phụ thuộc vào "làm việc hiệu quả đến mức nào và chất lượng cuộc sống được cải thiện ra sao".
Dù có nói châu Âu đang suy thoái, nhưng có vẻ đó là cách diễn giải theo hướng thuận tiện mà không tính đến tác động từ các cuộc khủng hoảng toàn cầu gần đây. Ngược lại, những nước như Đức và Hà Lan — đã triển khai chính sách giảm thời gian làm việc và nâng cao hiệu suất — vẫn đồng thời duy trì mức độ hài lòng với cuộc sống cao và sự ổn định kinh tế.
Thật sự đã đến lúc phải bỏ đi logic kiểu "nếu không làm việc chăm chỉ hơn thì Hàn Quốc sẽ sụp đổ".
Theo tìm kiếm trên Google Trends thì tôi biết là redux chiếm 90% còn zustand thậm chí chưa tới 10%, vậy mà zustand lại ở phía trên nhỉ haha
Tôi đã từ bỏ quyết tâm rằng sẽ không đăng ký bất kỳ SNS nào chỉ để viết bình luận về bài này, và đã đăng ký GeekNews.
Do một loạt sự việc, tôi đã bắt đầu đặt ra câu hỏi mang tính bản chất rằng khi làm việc cho doanh nghiệp thì “vì sao phải làm việc chăm chỉ?”. Dù tôi có làm 80 giờ để tạo ra giá trị đi nữa, thù lao từ lao động đó cuối cùng cũng chỉ thuộc về chủ sở hữu doanh nghiệp chứ không quay lại với tôi. Tôi nhận ra điều này từ kinh nghiệm từng làm việc tại một startup đã trở thành kỳ lân. Tôi gia nhập ở giai đoạn tương đối sớm, nhưng cũng không thu được bao nhiêu.
Ở Hàn Quốc có rất nhiều startup kỳ lân. Coupang, Toss, Baemin, v.v. Có lẽ số người tham gia từ giai đoạn đầu ở những công ty như vậy, thực sự làm việc 80 giờ mỗi tuần nhưng vẫn không mua nổi một căn hộ ở Gangnam, nhiều đến mức tuyến Shinbundang cũng không thể chở hết trong một chuyến. Chẳng phải vì những trường hợp như vậy cứ tích tụ hết lần này đến lần khác nên mới thành ra thế này sao?
Theo tôi, Hàn Quốc có một văn hóa doanh nghiệp cực đoan, nơi việc hoàn vốn cho cổ đông cũng không tốt, phân phối cho nhân viên cũng không tốt, và cuối cùng là chủ sở hữu độc chiếm tất cả. Trong một văn hóa doanh nghiệp như vậy, bản thân việc ép nhân viên phải có nhiệt huyết chẳng phải là một mâu thuẫn sao?
Bởi vì đây chưa phải là một xã hội trả công xứng đáng cho những nỗ lực làm việc chăm chỉ. Không chỉ doanh nghiệp mà cả người lao động cũng đang phản ứng theo logic của kinh tế thị trường tự do, nên việc coi đó là vấn đề và đưa ra cảnh báo thì rốt cuộc là có thể dựa trên những giá trị chính trị, kinh tế nào?
React stack công nghệ 2025 cũng hãy tham khảo cùng
Các thư viện được khuyến nghị khi phát triển ứng dụng bằng React tính đến năm 2022
Có vẻ bài này được cập nhật hằng năm, nhưng đã là sau 3 năm rồi. So sánh đối chiếu sẽ rất hữu ích.
Tính cả thời gian đi làm, ăn trưa và ăn tối mà tổng là 60 tiếng/tuần thì cũng phải công nhận là đỉnh thật.
Nếu là codebase Python thì tôi khuyên dùng Gitingest - Công cụ chuyển đổi kho Git thành văn bản thân thiện với AI.
Repomix - Công cụ chuyển codebase của bạn sang định dạng thân thiện với AI
Đây là công cụ tương tự, nhưng vì hai bên hỗ trợ tốt các ngôn ngữ khác nhau nên họ đang khuyên dùng Gitingest cho Python và Repomix cho Javascript.
Bảo làm 60 giờ để tự sa thải chính mình à....haha
Tôi từng dùng XE1, nên vẫn nhớ mình đã rất ngạc nhiên khi dự án Rhymix bắt đầu từ việc người dùng
forkmột dự án mà công ty phát triển đã ngừng hỗ trợ, vậy mà giờ đã 10 năm rồi.Ngay cả việc chuyển tiếp các bài đăng trên xetown sang trang Rhymix cũng được xetown chăm chút rất nhiều.
Ủng hộ các bạn
Trước COVID thì mọi người đã đi làm đến văn phòng kiểu gì vậy nhỉ?? haha;
Thật đáng tiếc khi sự suy giảm hiệu suất lại bị xem là thiếu nỗ lực. Nếu ở đây còn phải làm việc “chăm chỉ hơn” nữa, thì ngoài chết vì làm việc quá sức ra còn lại gì nữa?
Đúng là quảng cáo nhỉ.. Có lẽ cũng nên có cả chức năng báo cáo.
Nếu nhìn lại đánh giá chung của dư luận về văn hóa doanh nghiệp của Coupang và Toss, hai trong số những startup thành công nhất trong 10 năm gần đây xét về quy mô và thành tích, thì cũng có vài điểm khiến người ta đồng cảm.
Trong DNA thành công của Hàn Quốc từng có "sự chăm chỉ cần mẫn kiểu nông nghiệp", nhưng đi kèm với đó là sự hy sinh của người lao động và vấn đề của cải chỉ tập trung vào một số ít nhà quản lý. Tác giả cho rằng sự chăm chỉ cần mẫn ấy đã biến mất, nhưng ở Hàn Quốc hiện đại thì đó là điều đương nhiên. Thực ra điều cần thiết có lẽ là chủ nghĩa trọng thành tích với tiền đề là mức đãi ngộ đột phá như trong giới startup Bắc Mỹ, cùng môi trường làm việc có áp lực đồng cấp cao; vì thế thật đáng tiếc khi trọng tâm bài viết có vẻ đã bị lệch.
Tôi mới biết đến nuqs, cảm ơn bạn.
Thực ra thì cũng chẳng khác mấy so với việc chỉ đọc và phân tích một tài liệu văn bản..
Sau khi xem video... tôi cũng nghĩ rằng nếu dùng cùng một dữ liệu nhưng dàn dựng (diễn xuất) theo cách khác thì có lẽ đã nhận được đánh giá khác, và rồi tôi cũng tự hỏi nếu nhận được đánh giá khác theo kiểu đó thì liệu có thể coi là ổn hay không.
Half-Life cũng vậy, Portal cũng vậy, mình rất thích cách dàn dựng nhẹ nhàng giới thiệu lối chơi và thế giới quan của game đến người chơi. Nếu bạn chưa nghe phần commentary của Portal 1 thì nhất định hãy thử nghe một lần.
Có lẽ bạn chia sẻ bài viết này ở đây vì đã đọc nó và đồng ý với nội dung cũng như tinh thần của nó, đúng không?
Tôi khá tò mò không biết laeyoung đang đứng ở vị trí nào để đồng ý với bài viết này.
Bạn là người lao động trực tiếp làm công việc nghiên cứu và phát triển trong lĩnh vực phần mềm, hoặc các ngành kinh doanh dựa trên công nghệ tiên tiến khác phải không? Hay bạn trực tiếp điều hành một công ty liên quan, hoặc đang tham gia với tư cách nắm giữ cổ phần?