Nếu không làm việc chăm chỉ hơn
(thestartupbible.com)- Sự chăm chỉ và tinh thần tận tụy của người lao động Hàn Quốc đang dần biến mất, và đây là một vấn đề lớn nhất định phải được khắc phục.
- Phần lớn các quốc gia châu Âu từng là cường quốc đang lao dốc rất nhanh, và tôi cho rằng nguyên nhân căn bản chính là sự lười biếng của người châu Âu.
- Ngược lại, Thung lũng Silicon là nơi có năng suất cao nhất thế giới, và vì Mỹ là quốc gia làm việc chăm chỉ nhất thế giới, nên Mỹ tất yếu sẽ trở thành một đất nước ngày càng thịnh vượng hơn.
- Muốn một quốc gia giàu có trở nên giàu có hơn, người dân của quốc gia đó phải làm việc chăm chỉ hơn. Đặc biệt là các startup.
53 bình luận
Đây là một bài viết khó để thảo luận, nhưng tách chuyện đó ra thì việc châu Âu đang đi xuống không có nguyên nhân gốc rễ là sự lười biếng.
Nếu đồng ý thì cứ nêu lập luận theo hướng đồng ý.
Nếu không đồng ý thì cứ nêu lập luận theo hướng đó.
Nếu đến cả việc nêu quan điểm cũng thấy phiền thì cứ lướt qua là được,
"Bạn có biết việc đăng kiểu bài này là xấu xa đến mức nào không?! Quản trị viên, chẳng phải nên chặn kẻ đăng mấy bài như thế này sao?"
Nhìn những bình luận kiểu này bị spam dày đặc mới thấy GeekNews cũng còn nhiều cửa ải phải vượt qua.
Tôi cho rằng chỉ chăm chỉ làm việc thì chưa chắc đã mang lại kết quả tốt, cũng như ngoài việc ra sức bổ củi thì thời gian mài sắc lưỡi rìu cũng rất quan trọng.
Tất nhiên, sự chăm chỉ cũng góp một phần vào việc Trung Quốc đang phát triển tốt, nhưng đặc biệt là ở Mỹ, làm việc nhiều giờ đi kèm với mức đền bù tương xứng, còn Hàn Quốc thì chưa được như vậy, nên tôi nghĩ các doanh nghiệp Hàn Quốc либо nên tăng lương hay chế độ đãi ngộ, hoặc thay vì kéo dài thời gian làm việc thì cần tuyển thêm nhân lực để phối hợp làm việc.
Mỗi người đều có ví dụ khác nhau trong đầu, phạm vi áp dụng cũng khác nhau, nên có lẽ khó mà dẫn tới một cuộc đối thoại có thể khách quan hóa được.
Hãy trả thưởng bằng cổ phiếu như ở Thung lũng Silicon, rồi họ sẽ làm việc chăm chỉ hơn
Chẳng phải nên nghĩ xem vì sao người ta lại làm ít đi hơn sao?
Vì họ đã trải nghiệm rằng dù có làm nhiều hơn thì thứ nhận lại không phải là phần thưởng tương xứng, mà chỉ là thêm việc.
Có lẽ ảo tưởng của chủ nghĩa tân tự do và chủ nghĩa tư bản, vốn luôn xem sự chăm chỉ và tận tụy của người đi làm là vấn đề ở cấp độ cá nhân, đang bị phá vỡ.
Dù có nhượng bộ trăm lần đi nữa, tôi vẫn mong họ trước hết bãi bỏ chế độ lương trọn gói, đảm bảo trả phụ cấp làm thêm giờ và phụ cấp ngày nghỉ hằng tuần theo đúng hướng dẫn pháp lý, rồi hẵng nói những điều như vậy.
Năng suất là gì? Đó là sản lượng (= GDP) chia cho thời gian lao động. Cũng có trường hợp tính bằng tiền lương chia cho thời gian lao động, nhưng dù vậy mẫu số vẫn là thời gian lao động. Cứ chỉ muốn tăng thời gian lao động thì đương nhiên cái gọi là năng suất ấy sẽ giảm thôi. Cách để nâng "năng suất" lại là ngược lại: giới hạn thời gian lao động để làm việc hiệu quả. Mỗi khi nghe người ta tùy tiện nhắc đến năng suất, tôi lại nghi ngờ rằng cái năng suất mà giới quản lý nói đến có lẽ là một thứ khác.
Tôi bị tiêu đề câu view nên đã quay lại đọc cả bài gốc. :) Có vài điểm tôi đồng ý, nhưng cũng có vài điểm khá khó để đồng tình.
Tôi đồng ý rằng ảnh hưởng kinh tế của châu Âu hiện đang suy giảm, nhưng dù vậy cũng cần nghĩ đến việc quy mô của châu Âu vẫn chưa thu hẹp xét ở khía cạnh “tên tuổi” và “chất lượng cuộc sống”.
Ngoài ra, cũng cần nghĩ đến việc phương trình “làm việc chăm chỉ = thành công = tài sản (của cải) gia tăng = hạnh phúc hơn” không nhất thiết luôn đúng.
Cuối cùng, chỉ khi định nghĩa đúng thứ mà “hành vi làm việc chăm chỉ” theo đuổi thì mệnh đề “phải làm việc chăm chỉ” mới vận hành bình thường được. Đặc biệt là trong một thế giới mà phương trình như trên không còn đúng nữa.
Làm thêm giờ trong R&D bán dẫn… Samsung 430.000 giờ trong 2 năm, SK Hynix '0'
Samsung buộc phải làm việc chăm chỉ hơn nữa.
Nếu các yếu tố có thể đo lường một chiều như thời gian, chi phí lại trở thành mục tiêu thay vì những yếu tố mang tính mission-centric như công nghệ, thị trường, chất lượng, thì tổ chức sẽ đánh mất năng lực cạnh tranh và tầm nhìn dài hạn. Cũng thật đáng tiếc khi một bài viết lộn xộn, thậm chí còn chưa có nổi tầm nhìn cơ bản trước khi bàn về hệ thống đãi ngộ, lại nhận được nhiều sự chú ý. Nghĩ rằng đây là một căn bệnh cố hữu mà toàn xã hội Hàn Quốc đang trải qua, đồng thời là một lát cắt cho thấy sự đáng chán của các nhà lãnh đạo thời đại này, thì cũng có thể hiểu được.
Là các nhà phát triển hoặc kỹ sư, chúng ta cần nói dựa trên dữ liệu và kết quả nghiên cứu có thật.
Theo lập luận của tác giả, vấn đề là "văn hóa và thái độ làm ít hơn, chơi nhiều hơn", nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Theo thống kê của OECD, Hàn Quốc có số giờ làm việc hằng năm là 1901 giờ, còn dài hơn cả Hy Lạp (1886 giờ) — nơi đang gây tranh cãi về "tuần làm việc 6 ngày". Trong OECD, chỉ có 3 quốc gia làm việc lâu hơn chúng ta là Chile, Costa Rica và Mexico. Nói cách khác, Hàn Quốc vốn đã là một trong những quốc gia làm việc nhiều nhất thế giới.
Nhưng làm việc chăm chỉ như vậy đã khiến cuộc sống của chúng ta hạnh phúc hơn chưa? Theo Cục Thống kê Hàn Quốc (khảo sát năm 2023), mức độ hài lòng với cuộc sống của người Hàn chỉ đạt 6,5 điểm, đứng thứ 35 trên 38 nước OECD. Chỉ có 3 nước thấp hơn chúng ta (Thổ Nhĩ Kỳ, Colombia và Hy Lạp). Trái lại, những quốc gia có thời gian làm việc ngắn hơn lại thường có mức độ hài lòng với cuộc sống cao hơn.
Bài gốc nói rằng "tính cần cù chăm chỉ của Hàn Quốc đã 'hỏng rồi'" nhưng... ở nước ta, mức độ hài lòng với cuộc sống càng thấp khi thu nhập càng thấp và tuổi càng cao. Kết cục là thế hệ đã chăm chỉ làm việc lại không nhận được sự đền đáp và chăm sóc xứng đáng khi về già.
Ở nước ta, số giờ làm việc thuộc nhóm cao nhất thế giới, nhưng mức độ hạnh phúc lại thuộc nhóm thấp nhất, còn tỷ lệ tự tử thì đứng số 1 thế giới.
Điều này cho thấy phát triển thực sự không phụ thuộc đơn thuần vào "làm việc bao lâu", mà phụ thuộc vào "làm việc hiệu quả đến mức nào và chất lượng cuộc sống được cải thiện ra sao".
Dù có nói châu Âu đang suy thoái, nhưng có vẻ đó là cách diễn giải theo hướng thuận tiện mà không tính đến tác động từ các cuộc khủng hoảng toàn cầu gần đây. Ngược lại, những nước như Đức và Hà Lan — đã triển khai chính sách giảm thời gian làm việc và nâng cao hiệu suất — vẫn đồng thời duy trì mức độ hài lòng với cuộc sống cao và sự ổn định kinh tế.
Thật sự đã đến lúc phải bỏ đi logic kiểu "nếu không làm việc chăm chỉ hơn thì Hàn Quốc sẽ sụp đổ".
Bởi vì đây chưa phải là một xã hội trả công xứng đáng cho những nỗ lực làm việc chăm chỉ. Không chỉ doanh nghiệp mà cả người lao động cũng đang phản ứng theo logic của kinh tế thị trường tự do, nên việc coi đó là vấn đề và đưa ra cảnh báo thì rốt cuộc là có thể dựa trên những giá trị chính trị, kinh tế nào?
Nếu nhìn lại đánh giá chung của dư luận về văn hóa doanh nghiệp của Coupang và Toss, hai trong số những startup thành công nhất trong 10 năm gần đây xét về quy mô và thành tích, thì cũng có vài điểm khiến người ta đồng cảm.
Trong DNA thành công của Hàn Quốc từng có "sự chăm chỉ cần mẫn kiểu nông nghiệp", nhưng đi kèm với đó là sự hy sinh của người lao động và vấn đề của cải chỉ tập trung vào một số ít nhà quản lý. Tác giả cho rằng sự chăm chỉ cần mẫn ấy đã biến mất, nhưng ở Hàn Quốc hiện đại thì đó là điều đương nhiên. Thực ra điều cần thiết có lẽ là chủ nghĩa trọng thành tích với tiền đề là mức đãi ngộ đột phá như trong giới startup Bắc Mỹ, cùng môi trường làm việc có áp lực đồng cấp cao; vì thế thật đáng tiếc khi trọng tâm bài viết có vẻ đã bị lệch.
Có lẽ bạn chia sẻ bài viết này ở đây vì đã đọc nó và đồng ý với nội dung cũng như tinh thần của nó, đúng không?
Tôi khá tò mò không biết laeyoung đang đứng ở vị trí nào để đồng ý với bài viết này.
Bạn là người lao động trực tiếp làm công việc nghiên cứu và phát triển trong lĩnh vực phần mềm, hoặc các ngành kinh doanh dựa trên công nghệ tiên tiến khác phải không? Hay bạn trực tiếp điều hành một công ty liên quan, hoặc đang tham gia với tư cách nắm giữ cổ phần?
Đây không phải là bài tôi đăng vì đồng ý với nội dung. Cũng như bài này mà Neo đăng https://vi.news.hada.io/topic?id=19517 không phải được đăng vì đồng ý với tuần làm việc 60 giờ của AI, và bài viết của Gizmodo, nơi viết bài gốc, cũng không phải được viết vì đồng ý với 60 giờ đó.
Như ý kiến tôi đã viết ở bình luận đầu tiên sau khi đăng bài, tôi chia sẻ vì muốn biết ý kiến và thảo luận của những người khác. Bài gốc cũng có bình luận, nhưng có vẻ nơi đó đã thành chiến trường giữa người viết bài và người khác nên khó theo dõi.
https://slownews.kr/15615
Là một bài viết từ khoảng 10 năm trước, liệu thực tế đã thay đổi đến mức nào?
Có downvote đấy, nhưng có lẽ vẫn cần tăng karma...
https://youtu.be/PN3YakYISso?si=h7AplyV-Ve2mvOaf
Bảo phải làm việc với tinh thần làm chủ, nhưng lại chỉ bị đối xử như người hầu thôi haha
Nếu là kiểu gia đình của startup đó thì còn hiểu được. Thực ra dù không bị bắt làm thì cũng tự nhiên sẽ như vậy. Nhưng nếu bị “tuyển dụng” vào startup rồi bị vắt kiệt sức thì? Người chịu cảnh đó đúng là ngốc.
Liệu có thực sự chỉ là làm việc “chăm chỉ”?
Mình nghĩ đất nước mình đi xuống không phải vì vấn đề chăm chỉ, mà là cảm giác bất lực do thiếu phần thưởng vì đám ở trên rút ruột hết.
Không rõ người viết đã va chạm với bao nhiêu người rồi mới viết ra bài này, nhưng thật đáng tiếc là tất cả nhân viên ở các tập đoàn lớn mà tôi từng gặp đều trực ca đến tận rạng sáng và khi tan làm còn mang laptop về nhà.
Mặt khác, tôi cũng cho rằng năng suất về cơ bản luôn tỉ lệ thuận với thời gian lao động (kể cả với những công việc được cho là sáng tạo đến đâu đi nữa), nhưng đó là câu chuyện chỉ đúng khi phần thưởng đủ xứng đáng. Dù phần thưởng đó là động lực nội tại hay động lực vật chất, từ bên ngoài đi nữa.
Có lẽ chưa từng có những người lao động nào sống vất vả đến mức ngủ cũng không đủ và làm việc chăm chỉ như thời Cách mạng Công nghiệp, nhưng họ có được đền đáp hay không? Tôi nghĩ làm việc chăm chỉ và được đền đáp là hai vấn đề khác nhau.
Đây đúng là lập luận điển hình theo chủ nghĩa trọng dụng năng lực và chủ nghĩa tinh hoa mà Michael Sandel đã trình bày trong "Sự ngộ nhận về công bằng" (tôi cũng đã đăng cùng nội dung này trong phần bình luận của bài gốc. Tôi thấy bài này lần đầu qua đây).
Việc coi chăm chỉ, cần mẫn làm việc là một đức tính là cách nghĩ lỗi thời. Thay vào đó, nên khuyến khích làm việc hiệu quả, năng suất, khéo léo để đạt thành quả tốt nhất, làm ít hơn mà nhận lại nhiều hơn. Đúng là lười biếng sẽ dẫn đến tụt hậu, nhưng nếu nghĩ rằng Mỹ chỉ thành công nhờ chăm chỉ làm việc thì đó là một góc nhìn hết sức phiến diện.
Hả????
Ở Nhật hay Mỹ, nếu ai đó có nhiều tiền nên chỉ sống bằng việc làm chủ nhà cho thuê rồi không làm gì? Người ta sẽ bị xem là kẻ ngốc vô dụng với xã hội. Vì bản thân lao động được xem là một sự đóng góp cho xã hội, nên dù giàu có thì cũng phải làm một việc gì đó mới được công nhận, và từ đó mới có được sự tôn trọng của xã hội.
Theo tôi, thị trường lao động Hàn Quốc không phải đang trở nên thiếu thành thực, mà đang trở nên uể oải. Bất động sản đã làm điều đó tăng tốc. Ánh nhìn ghen tị với những chủ nhà sống nhàn hạ, không làm gì khiến giá trị của lao động, thứ mà tôi đang dùng để đóng góp cho xã hội, trở nên rệu rã và mất sinh khí. Người đắm mình vào công việc cũng không được tôn trọng trong gia đình hay ngoài xã hội. Vì vậy nên mọi người chỉ làm việc vừa phải, rồi sống sao cho đầu tư thật tốt. Tất nhiên chế độ đãi ngộ cũng còn điều đáng tiếc, nhưng đó là phần do thị trường quyết định.
Làm việc chăm chỉ là chuyện bản thân người lao động phải tự có động lực, chứ nếu đó là vấn đề có thể giải quyết bằng cách ép buộc thì đã quá dễ rồi.
Nếu muốn người ta làm việc nhiều hơn thì phải trả thù lao tương xứng hơn, nếu không thì họ sẽ chọn không làm thôi. Gần đây tôi có đọc một bài báo nói rằng trong lĩnh vực bán dẫn đang muốn bãi bỏ giới hạn 52 giờ làm việc, mà thật sự thấy rất vô lý. Ngay cả bây giờ, chỉ cần trả phụ cấp làm thêm giờ là đã có thể làm được rồi, hà tất phải đòi bãi bỏ? Các nhà quản lý ở Hàn Quốc vẫn còn chưa biết đủ.
Tôi làm việc ngày đêm. Cũng có phần thưởng, nhưng còn vì trách nhiệm với tư cách là ban điều hành. Tôi nghĩ rằng người có trách nhiệm thì có nghĩa vụ phải "làm việc chăm chỉ".
Tất nhiên, tôi cũng hiểu người viết bài này đang nói từ góc nhìn nào... nhưng trước khi là startup thì vẫn là doanh nghiệp, và khi nghĩ đến việc doanh nghiệp nâng cao hiệu quả để có được năng lực cạnh tranh, thì chỉ kéo dài thời gian làm việc thôi có lẽ là điều hơi tế nhị.
Ngay cả ở trong nước, những startup hoặc unicorn trả thưởng bằng tiền mặt cao, hoặc đảm bảo trả lương làm thêm giờ rõ ràng, hoặc đảm bảo thưởng cổ phiếu minh bạch thì đã và đang làm việc kiểu 10 đến 11, 11 đến 12, dù là tự nguyện hay không tự nguyện.
Nói thật một cách thực tế, nói toạc ra là, trả thưởng cũng không tử tế (hoặc keo kiệt bẩn thỉu với stock option mà gần như sẽ thành giấy lộn, trong khi lại giữ như thể công ty đã thành unicorn rồi) mà lại mong người ta làm việc chăm chỉ, nghe có hợp lý không?
Giờ làm việc ở Mỹ có vẻ cũng tương tự Luật Tiêu chuẩn Lao động của Hàn Quốc, và ngay từ đầu những người có học vấn cao đã có văn hóa làm việc bài bản nên có lẽ khác biệt nằm ở hiệu suất (ngay từ đầu, thay vì đi đi lại lại để họp trực tiếp thì họp bằng conference call, hoặc chỉ cần giảm thời gian họp vô ích thôi cũng sẽ khá hơn nhiều).
"Nếu trừ thời gian nghỉ trưa, thời gian làm việc trung bình mỗi tuần là 30-35 giờ. Dẫu vậy, thời gian làm tại công ty chỉ từ thứ Hai đến thứ Năm, còn thứ Sáu làm việc ở nhà."
https://www.kmib.co.kr/article/view.asp?arcid=0012998456
Định nghĩa của sống tốt là gì? Là GDP, là thặng dư cán cân thương mại sao? Tôi nghĩ giờ đây không thể chỉ nhìn vào các yếu tố vật chất. Chẳng phải chúng ta cũng nên nhìn cả khía cạnh chất lượng của cuộc sống hay sao? Sự chăm chỉ và tận tâm ở góc độ đạo đức nghề nghiệp là thái độ rất cơ bản với tư cách một thành viên của xã hội, nhưng nếu nó chỉ có nghĩa là thời gian lao động cường độ cao thì tôi nghĩ đây đã là thời đại không nên làm việc như vậy nữa. Việc không có năng suất làm nền tảng mà chỉ cầm cự bằng sức lao động thì không phù hợp cả với tinh thần thời đại trên toàn thế giới, lẫn với thực tế của chúng ta khi đã bước vào một xã hội siêu già hóa. Khi đang trải qua sự suy giảm dân số nhanh chóng, tôi nghĩ nếu không đổi mới năng suất thì sẽ không có tương lai.
Tôi cũng không rõ có phải Mỹ thật sự sống khá giả vì làm việc rất chăm chỉ hay không, nhưng có vẻ người Hàn còn làm nhiều hơn cả người Mỹ. Với lại nhìn các nước nghèo thì họ dường như cũng chỉ làm việc suốt, không có ngày nghỉ hay cả cuối tuần.
Nếu vậy, tôi nghĩ những nhân viên đã chăm chỉ làm việc từ các tập đoàn lớn đến cả những công ty nhỏ tệ hại cũng phải được đối xử xứng đáng. Đặc biệt, khi những ông chủ không phải nhà quản lý cứ cha truyền con nối mà hút cạn xương máu, thì còn ai sẽ tận tâm cống hiến? Tôi hy vọng khẩu hiệu “một đất nước sống tốt” sẽ không bị lợi dụng như một lời hiệu triệu đưa chúng ta quay về thời đại phát xít.
Tôi cũng đang kiếm sống trong lĩnh vực bán dẫn ở Mỹ... và có suy nghĩ tương tự. Nhưng tôi cho rằng không có đáp án đúng tuyệt đối. Có một điều rõ ràng là lựa chọn là do chúng ta đưa ra... và nếu chúng ta chọn sống nhân văn hơn, thong thả hơn, thì cũng phải chấp nhận phần nào việc bị tụt lại trong cạnh tranh. Không thể có được mọi thứ.
Bài này cũng vậy, và cả https://vi.news.hada.io/topic?id=19517
Vì bản thân tôi chỉ có góc nhìn kiểu Hàn Quốc nên tôi đăng lên để nghe ý kiến của những người khác. Về việc chúng ta muốn đi đến đâu, và chúng ta đang đi về đâu.
Tôi cho rằng phương hướng và năng lực lãnh đạo quan trọng hơn.
Một khi đã có niềm tin rằng làm nhiều hơn sẽ mang lại kết quả tốt, thì ai cũng sẽ làm việc chăm chỉ. Giống như bài viết ở link, các lãnh đạo công nghệ ở Mỹ làm điều đó rất tốt.
Nhưng sự ngộ nhận ở nước ta là các lãnh đạo (hoặc chính bản thân họ) nghĩ mình ngang tầm với các lãnh đạo công nghệ Mỹ, và chỉ nghĩ đến chuyện ép hướng đi của bản thân. Thêm nữa là họ tuyệt đối không bao giờ cho rằng mình sai.
Ví dụ như ở Samsung Electronics, sau khi đã làm hỏng mảng HBM vì dự báo sai của chính mình, các lãnh đạo lại không hề chịu trách nhiệm mà vẫn nhắc đến chuyện 52 giờ rồi kêu gọi hãy làm việc chăm chỉ hơn. Như vậy thì khó mà không nghĩ rằng có cố làm việc chăm chỉ đến đâu cũng vô ích.
Tôi cho rằng khi nói về việc "làm việc chăm chỉ" thì không thể bỏ qua chuyện tiền bạc.
Tính đến năm 2024, NVidia chi hơn $3549m (5 nghìn tỷ won) cho khoản bồi thường bằng cổ phiếu dành cho nhân viên (Stock Compensation), còn Tesla là $1999m (3 nghìn tỷ won). Hơn nữa, con số này còn tăng lên mỗi năm.
Thông qua số cổ phiếu trao cho nhân viên, công ty tăng trưởng thì nhân viên cũng có thể trở nên giàu có — một cấu trúc như vậy đã được tạo ra.
Thế nhưng ở trong nước, rất khó thấy các tập đoàn lớn làm như vậy. RSU thường bị gia đình chủ sở hữu gom hết và chỉ được dùng cho mục đích chuyển giao quyền quản lý.
Ngay cả Samsung Electronics, tập đoàn lớn nhất, cũng phải đến năm 2025 mới xuất hiện bài báo nói rằng "sẽ trả thưởng thành tích cho lãnh đạo bằng cổ phiếu quỹ", và nghe nói từ năm 2026 sẽ "xem xét" việc bồi thường bằng cổ phiếu cho cả nhân viên phổ thông nếu họ muốn. Đến tận bây giờ mới làm vậy sao?
Startup cũng vậy. Tôi cho rằng phải có chế độ đãi ngộ phù hợp thì mới có thể "làm việc chăm chỉ hơn".
Những nhân viên và lãnh đạo ở các startup mà bài viết gốc nói là không chịu làm việc, liệu họ có đang nhận được "đãi ngộ phù hợp" không? Hay ít nhất họ có một tương lai nào đó mà sau này có thể nhận được điều đó không, tôi cũng thấy tò mò.
Trong khi đó, đặc tính của các quỹ VC ở nước ta lại là ngại đầu tư nếu những nhân viên đầu tiên khác ngoài CEO nắm quá nhiều cổ phần.
Đa số CEO cũng ngại chia cổ phần cho các CTO.
Tôi đã từ bỏ quyết tâm rằng sẽ không đăng ký bất kỳ SNS nào chỉ để viết bình luận về bài này, và đã đăng ký GeekNews.
Do một loạt sự việc, tôi đã bắt đầu đặt ra câu hỏi mang tính bản chất rằng khi làm việc cho doanh nghiệp thì “vì sao phải làm việc chăm chỉ?”. Dù tôi có làm 80 giờ để tạo ra giá trị đi nữa, thù lao từ lao động đó cuối cùng cũng chỉ thuộc về chủ sở hữu doanh nghiệp chứ không quay lại với tôi. Tôi nhận ra điều này từ kinh nghiệm từng làm việc tại một startup đã trở thành kỳ lân. Tôi gia nhập ở giai đoạn tương đối sớm, nhưng cũng không thu được bao nhiêu.
Ở Hàn Quốc có rất nhiều startup kỳ lân. Coupang, Toss, Baemin, v.v. Có lẽ số người tham gia từ giai đoạn đầu ở những công ty như vậy, thực sự làm việc 80 giờ mỗi tuần nhưng vẫn không mua nổi một căn hộ ở Gangnam, nhiều đến mức tuyến Shinbundang cũng không thể chở hết trong một chuyến. Chẳng phải vì những trường hợp như vậy cứ tích tụ hết lần này đến lần khác nên mới thành ra thế này sao?
Theo tôi, Hàn Quốc có một văn hóa doanh nghiệp cực đoan, nơi việc hoàn vốn cho cổ đông cũng không tốt, phân phối cho nhân viên cũng không tốt, và cuối cùng là chủ sở hữu độc chiếm tất cả. Trong một văn hóa doanh nghiệp như vậy, bản thân việc ép nhân viên phải có nhiệt huyết chẳng phải là một mâu thuẫn sao?
Kỳ lạ là tôi cảm thấy phần bình luận hơi có vẻ gay gắt. Vì bạn bảo tôi nên tự nhìn lại bản thân mình.
Lý do không thể hưởng lợi ích kinh tế thì tương đối đơn giản.
Phần lớn các công ty unicorn đã hoạt động hơn 10 năm nhưng nhiều nơi vẫn chưa thể IPO; trong trường hợp đó, có nhận stock option thì làm sao chuyển thành tiền mặt? Dù cũng có giao dịch cổ phiếu chưa niêm yết, nhưng loại giao dịch này thường thanh khoản thấp và nhiều trường hợp bị định giá khá thấp. Trong khi đó, owner thì có thể thu được lợi ích tài chính mỗi khi xoay một vòng gọi vốn.
Ngoài ra, với tư cách là nhân viên, ngay cả khi trúng quả cực lớn như Coupang, do các cơ chế như thời gian hạn chế chuyển nhượng nên ngày càng khó tạo ra một cú nổ lớn; gần đây, ngay cả ở Kakao và Naver cũng có nhiều trường hợp mua stock option quá đà khi niêm yết công ty con rồi bị thua lỗ.
Trước khi quả quyết rằng người khác mặc nhiên phải chăm chỉ làm việc, tôi khuyên bạn nên một lần bình tĩnh nhìn lại thực tế là như thế nào.
Thật đáng tiếc khi sự suy giảm hiệu suất lại bị xem là thiếu nỗ lực. Nếu ở đây còn phải làm việc “chăm chỉ hơn” nữa, thì ngoài chết vì làm việc quá sức ra còn lại gì nữa?
Chỉ nhìn tiêu đề trên Twitter, tôi đã lao vào với suy nghĩ: 'Sao lại có kiểu bài thế này được đăng lên GeekNews?'
Đọc xong thì cũng có những chỗ khiến tôi hiểu được suy nghĩ của tác giả.
Ngay cả khi tôi khởi nghiệp venture và làm việc suốt 365 ngày một năm, vẫn có một giám đốc quỹ VC nói rằng hiếm có startup nào làm việc chăm chỉ hơn tôi. (Sau nhiều năm nhìn lại thì có vẻ người đó cũng không thu được kết quả gì mấy thú vị.)
Khi hoàn cảnh thay đổi và tôi bắt đầu gặp các nhà sáng lập để đầu tư, góc nhìn của tôi cũng thay đổi. Nhưng những người trẻ thông minh với ánh mắt đầy sức sống và làm việc điên cuồng đó cũng không nhất thiết sẽ thành công.
Tôi nghĩ ai cũng làm việc chăm chỉ theo cách riêng của mình, nhưng thành công lại phụ thuộc khá nhiều vào may mắn.
Bây giờ tôi không còn ý định ép giới trẻ rằng: 'Vì tương lai của mình, hãy làm việc thật chăm chỉ đến mức điên cuồng.'
Tôi nghĩ rằng nếu tác giả cũng nhiều lần chứng kiến số tiền gom góp bằng cách ngửa tay ở Mỹ rồi mang về đầu tư ở Hàn Quốc liên tục đổ bể, thì động lực kinh tế để làm việc chăm chỉ hơn startup sẽ biến mất, và suy nghĩ của anh ấy cũng sẽ thay đổi. Tôi chúc việc kinh doanh của anh ấy thuận lợi.
Tôi cho rằng đăng một bài gây tranh cãi đến mức này lên internet mà lại tùy tiện gọi người khác là 'lười biếng' là một hành động sai lầm nghiêm trọng.
Tôi đồng cảm.
Nếu không làm việc chăm chỉ hơn (trong khi ghi nhận tình trạng nợ lương ở mức gấp 7 lần Mỹ và gấp 100 lần Nhật Bản)
Tại sao nhân viên lại
tự đánh giá rằng
mình làm việc hiệu quả.
mình có năng suất vượt trội.
mình làm việc chăm chỉ.
mình tạo ra nhiều thành quả.
và cho rằng điều đó là đúng? Có phải sẽ đúng hơn nếu để doanh nghiệp, bên trả tiền, đánh giá không?
Điều duy nhất người lao động có thể đo lường là “đã làm việc bao lâu”. Vì thế pháp luật mới quy định mức lương giờ tối thiểu.
Ngoài ra, về cơ bản có phải nên để công ty đánh giá không?
Nếu công ty không trả thưởng hoặc thấy họ bất hợp lý thì chỉ cần rời công ty đó thôi, chẳng phải vậy sao….
Bài này được đăng ở đâu vậy, trong “kinh thánh” về startup à?
Bạn có thể giải thích dễ hiểu hơn một chút được không? Tôi không thật sự hiểu bạn muốn nói điều gì.
Như bạn có thể thấy nếu xem lại bình luận của tôi, đây không phải là câu chuyện về người tìm việc mà là về người đang đi làm và công ty.
Có vẻ như cả bốn ý bạn nêu trong bình luận đều là nói về người tìm việc. Và tôi cũng không nghĩ bốn ý đó là sai. Có vẻ là đúng.
Đám quản lý bóc lột nhân viên thì đâu phải chỉ có một hai người đâu haha
Chỉ có những nhà quản lý lười biếng mới làm vậy sao