Nếu là kiểu gia đình của startup đó thì còn hiểu được. Thực ra dù không bị bắt làm thì cũng tự nhiên sẽ như vậy. Nhưng nếu bị “tuyển dụng” vào startup rồi bị vắt kiệt sức thì? Người chịu cảnh đó đúng là ngốc.
Tôi cho rằng phương hướng và năng lực lãnh đạo quan trọng hơn.
Một khi đã có niềm tin rằng làm nhiều hơn sẽ mang lại kết quả tốt, thì ai cũng sẽ làm việc chăm chỉ. Giống như bài viết ở link, các lãnh đạo công nghệ ở Mỹ làm điều đó rất tốt.
Nhưng sự ngộ nhận ở nước ta là các lãnh đạo (hoặc chính bản thân họ) nghĩ mình ngang tầm với các lãnh đạo công nghệ Mỹ, và chỉ nghĩ đến chuyện ép hướng đi của bản thân. Thêm nữa là họ tuyệt đối không bao giờ cho rằng mình sai.
Ví dụ như ở Samsung Electronics, sau khi đã làm hỏng mảng HBM vì dự báo sai của chính mình, các lãnh đạo lại không hề chịu trách nhiệm mà vẫn nhắc đến chuyện 52 giờ rồi kêu gọi hãy làm việc chăm chỉ hơn. Như vậy thì khó mà không nghĩ rằng có cố làm việc chăm chỉ đến đâu cũng vô ích.
Không rõ người viết đã va chạm với bao nhiêu người rồi mới viết ra bài này, nhưng thật đáng tiếc là tất cả nhân viên ở các tập đoàn lớn mà tôi từng gặp đều trực ca đến tận rạng sáng và khi tan làm còn mang laptop về nhà.
Mặt khác, tôi cũng cho rằng năng suất về cơ bản luôn tỉ lệ thuận với thời gian lao động (kể cả với những công việc được cho là sáng tạo đến đâu đi nữa), nhưng đó là câu chuyện chỉ đúng khi phần thưởng đủ xứng đáng. Dù phần thưởng đó là động lực nội tại hay động lực vật chất, từ bên ngoài đi nữa.
Có lẽ chưa từng có những người lao động nào sống vất vả đến mức ngủ cũng không đủ và làm việc chăm chỉ như thời Cách mạng Công nghiệp, nhưng họ có được đền đáp hay không? Tôi nghĩ làm việc chăm chỉ và được đền đáp là hai vấn đề khác nhau.
Chỉ nhìn tiêu đề trên Twitter, tôi đã lao vào với suy nghĩ: 'Sao lại có kiểu bài thế này được đăng lên GeekNews?'
Đọc xong thì cũng có những chỗ khiến tôi hiểu được suy nghĩ của tác giả.
Ngay cả khi tôi khởi nghiệp venture và làm việc suốt 365 ngày một năm, vẫn có một giám đốc quỹ VC nói rằng hiếm có startup nào làm việc chăm chỉ hơn tôi. (Sau nhiều năm nhìn lại thì có vẻ người đó cũng không thu được kết quả gì mấy thú vị.)
Khi hoàn cảnh thay đổi và tôi bắt đầu gặp các nhà sáng lập để đầu tư, góc nhìn của tôi cũng thay đổi. Nhưng những người trẻ thông minh với ánh mắt đầy sức sống và làm việc điên cuồng đó cũng không nhất thiết sẽ thành công.
Tôi nghĩ ai cũng làm việc chăm chỉ theo cách riêng của mình, nhưng thành công lại phụ thuộc khá nhiều vào may mắn.
Bây giờ tôi không còn ý định ép giới trẻ rằng: 'Vì tương lai của mình, hãy làm việc thật chăm chỉ đến mức điên cuồng.'
Tôi nghĩ rằng nếu tác giả cũng nhiều lần chứng kiến số tiền gom góp bằng cách ngửa tay ở Mỹ rồi mang về đầu tư ở Hàn Quốc liên tục đổ bể, thì động lực kinh tế để làm việc chăm chỉ hơn startup sẽ biến mất, và suy nghĩ của anh ấy cũng sẽ thay đổi. Tôi chúc việc kinh doanh của anh ấy thuận lợi.
Tôi cho rằng đăng một bài gây tranh cãi đến mức này lên internet mà lại tùy tiện gọi người khác là 'lười biếng' là một hành động sai lầm nghiêm trọng.
Đây đúng là lập luận điển hình theo chủ nghĩa trọng dụng năng lực và chủ nghĩa tinh hoa mà Michael Sandel đã trình bày trong "Sự ngộ nhận về công bằng" (tôi cũng đã đăng cùng nội dung này trong phần bình luận của bài gốc. Tôi thấy bài này lần đầu qua đây).
Việc coi chăm chỉ, cần mẫn làm việc là một đức tính là cách nghĩ lỗi thời. Thay vào đó, nên khuyến khích làm việc hiệu quả, năng suất, khéo léo để đạt thành quả tốt nhất, làm ít hơn mà nhận lại nhiều hơn. Đúng là lười biếng sẽ dẫn đến tụt hậu, nhưng nếu nghĩ rằng Mỹ chỉ thành công nhờ chăm chỉ làm việc thì đó là một góc nhìn hết sức phiến diện.
Thay vì hỏi giữa Postgres và sqlite cái nào là lựa chọn tốt nhất,
chẳng phải sẽ tốt hơn nếu cân nhắc xem trong hai cái đó, cái nào phù hợp hơn với hoàn cảnh của mình sao?
Vì tùy tình huống mà lựa chọn tối ưu sẽ khác nhau.
Nghe nói trong năm nay ở Las Vegas sẽ có một cửa hàng In-N-Out 4 tầng....
Tôi chợt nghĩ rằng trước khi đến đó xem thử thì nhất định không được biến thành cái cây.
Tôi nhớ là có nghe nói về thứ tương tự, như Ozempic.
Trong số các tác phẩm SF tôi từng đọc trước đây, có một cốt truyện tương tự: trong một xã hội phát triển đến mức cực độ, loài người không còn gì để ham muốn nữa, và cuối cùng biến thành thực vật.
Biết đâu những con người ngày càng trở nên thụ động như chúng ta rồi sẽ sống trong những phòng trồng trọt trong nhà do AI quản lý.
https://youtu.be/PN3YakYISso?si=h7AplyV-Ve2mvOaf
Có lẽ hiện tại những thư viện hoạt động mà không cần GPU vẫn còn hữu ích.
Bảo phải làm việc với tinh thần làm chủ, nhưng lại chỉ bị đối xử như người hầu thôi haha
Nếu là kiểu gia đình của startup đó thì còn hiểu được. Thực ra dù không bị bắt làm thì cũng tự nhiên sẽ như vậy. Nhưng nếu bị “tuyển dụng” vào startup rồi bị vắt kiệt sức thì? Người chịu cảnh đó đúng là ngốc.
Liệu có thực sự chỉ là làm việc “chăm chỉ”?
Mình nghĩ đất nước mình đi xuống không phải vì vấn đề chăm chỉ, mà là cảm giác bất lực do thiếu phần thưởng vì đám ở trên rút ruột hết.
Sự đồng cảm đến từ trải nghiệm
Tôi cho rằng phương hướng và năng lực lãnh đạo quan trọng hơn.
Một khi đã có niềm tin rằng làm nhiều hơn sẽ mang lại kết quả tốt, thì ai cũng sẽ làm việc chăm chỉ. Giống như bài viết ở link, các lãnh đạo công nghệ ở Mỹ làm điều đó rất tốt.
Nhưng sự ngộ nhận ở nước ta là các lãnh đạo (hoặc chính bản thân họ) nghĩ mình ngang tầm với các lãnh đạo công nghệ Mỹ, và chỉ nghĩ đến chuyện ép hướng đi của bản thân. Thêm nữa là họ tuyệt đối không bao giờ cho rằng mình sai.
Ví dụ như ở Samsung Electronics, sau khi đã làm hỏng mảng HBM vì dự báo sai của chính mình, các lãnh đạo lại không hề chịu trách nhiệm mà vẫn nhắc đến chuyện 52 giờ rồi kêu gọi hãy làm việc chăm chỉ hơn. Như vậy thì khó mà không nghĩ rằng có cố làm việc chăm chỉ đến đâu cũng vô ích.
Trong bối cảnh nhiều benchmark đã bão hòa, có vẻ việc tập trung vào tính hữu dụng hay hiện tượng ảo giác là một xu hướng đương nhiên.
Không rõ người viết đã va chạm với bao nhiêu người rồi mới viết ra bài này, nhưng thật đáng tiếc là tất cả nhân viên ở các tập đoàn lớn mà tôi từng gặp đều trực ca đến tận rạng sáng và khi tan làm còn mang laptop về nhà.
Mặt khác, tôi cũng cho rằng năng suất về cơ bản luôn tỉ lệ thuận với thời gian lao động (kể cả với những công việc được cho là sáng tạo đến đâu đi nữa), nhưng đó là câu chuyện chỉ đúng khi phần thưởng đủ xứng đáng. Dù phần thưởng đó là động lực nội tại hay động lực vật chất, từ bên ngoài đi nữa.
Có lẽ chưa từng có những người lao động nào sống vất vả đến mức ngủ cũng không đủ và làm việc chăm chỉ như thời Cách mạng Công nghiệp, nhưng họ có được đền đáp hay không? Tôi nghĩ làm việc chăm chỉ và được đền đáp là hai vấn đề khác nhau.
Chỉ nhìn tiêu đề trên Twitter, tôi đã lao vào với suy nghĩ: 'Sao lại có kiểu bài thế này được đăng lên GeekNews?'
Đọc xong thì cũng có những chỗ khiến tôi hiểu được suy nghĩ của tác giả.
Ngay cả khi tôi khởi nghiệp venture và làm việc suốt 365 ngày một năm, vẫn có một giám đốc quỹ VC nói rằng hiếm có startup nào làm việc chăm chỉ hơn tôi. (Sau nhiều năm nhìn lại thì có vẻ người đó cũng không thu được kết quả gì mấy thú vị.)
Khi hoàn cảnh thay đổi và tôi bắt đầu gặp các nhà sáng lập để đầu tư, góc nhìn của tôi cũng thay đổi. Nhưng những người trẻ thông minh với ánh mắt đầy sức sống và làm việc điên cuồng đó cũng không nhất thiết sẽ thành công.
Tôi nghĩ ai cũng làm việc chăm chỉ theo cách riêng của mình, nhưng thành công lại phụ thuộc khá nhiều vào may mắn.
Bây giờ tôi không còn ý định ép giới trẻ rằng: 'Vì tương lai của mình, hãy làm việc thật chăm chỉ đến mức điên cuồng.'
Tôi nghĩ rằng nếu tác giả cũng nhiều lần chứng kiến số tiền gom góp bằng cách ngửa tay ở Mỹ rồi mang về đầu tư ở Hàn Quốc liên tục đổ bể, thì động lực kinh tế để làm việc chăm chỉ hơn startup sẽ biến mất, và suy nghĩ của anh ấy cũng sẽ thay đổi. Tôi chúc việc kinh doanh của anh ấy thuận lợi.
Tôi cho rằng đăng một bài gây tranh cãi đến mức này lên internet mà lại tùy tiện gọi người khác là 'lười biếng' là một hành động sai lầm nghiêm trọng.
Đây đúng là lập luận điển hình theo chủ nghĩa trọng dụng năng lực và chủ nghĩa tinh hoa mà Michael Sandel đã trình bày trong "Sự ngộ nhận về công bằng" (tôi cũng đã đăng cùng nội dung này trong phần bình luận của bài gốc. Tôi thấy bài này lần đầu qua đây).
Việc coi chăm chỉ, cần mẫn làm việc là một đức tính là cách nghĩ lỗi thời. Thay vào đó, nên khuyến khích làm việc hiệu quả, năng suất, khéo léo để đạt thành quả tốt nhất, làm ít hơn mà nhận lại nhiều hơn. Đúng là lười biếng sẽ dẫn đến tụt hậu, nhưng nếu nghĩ rằng Mỹ chỉ thành công nhờ chăm chỉ làm việc thì đó là một góc nhìn hết sức phiến diện.
Hả????
Có lẽ không hẳn là cấp C không biết hoàn cảnh của nhân viên, mà là vì họ ở trong vị thế không cần phải bận tâm đến điều đó.
Thay vì hỏi giữa Postgres và sqlite cái nào là lựa chọn tốt nhất,
chẳng phải sẽ tốt hơn nếu cân nhắc xem trong hai cái đó, cái nào phù hợp hơn với hoàn cảnh của mình sao?
Vì tùy tình huống mà lựa chọn tối ưu sẽ khác nhau.
Nghe nói trong năm nay ở Las Vegas sẽ có một cửa hàng In-N-Out 4 tầng....
Tôi chợt nghĩ rằng trước khi đến đó xem thử thì nhất định không được biến thành cái cây.
Tôi nhớ là có nghe nói về thứ tương tự, như Ozempic.
Trong số các tác phẩm SF tôi từng đọc trước đây, có một cốt truyện tương tự: trong một xã hội phát triển đến mức cực độ, loài người không còn gì để ham muốn nữa, và cuối cùng biến thành thực vật.
Biết đâu những con người ngày càng trở nên thụ động như chúng ta rồi sẽ sống trong những phòng trồng trọt trong nhà do AI quản lý.
kkk