1 điểm bởi GN⁺ 6 ngày trước | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Một bồi thẩm đoàn liên bang Mỹ đã phán quyết rằng Live Nation, công ty lớn nhất trong ngành hòa nhạc, đã vận hành độc quyền và vi phạm luật chống độc quyền của liên bang và các bang, một quyết định có thể tạo ra tác động rộng khắp đối với toàn bộ ngành công nghiệp âm nhạc
  • Phán quyết được đưa ra sau 7 tuần xét xử và 4 ngày nghị án tại tòa án liên bang ở New York; bồi thẩm đoàn xác định Ticketmaster đã thu quá mức 1,72 USD từ người tiêu dùng cho mỗi vé
  • Thẩm phán phụ trách Arun Subramanian sẽ quyết định biện pháp khắc phục trong một thủ tục riêng, có thể bao gồm cả khả năng chia tách doanh nghiệp (breakup) giữa Live Nation và Ticketmaster
  • Trong suốt quá trình xét xử, Live Nation nhất quán khẳng định rằng họ không phải là độc quyền và đang cạnh tranh hợp pháp với các đơn vị bán vé khác, nhà quảng bá hòa nhạc, đơn vị vận hành địa điểm thi đấu và các bên khác
  • Ticketmaster đang bán số vé nhiều gấp khoảng 10 lần so với đối thủ gần nhất là AEG; nếu diễn ra việc thoái vốn kinh doanh theo lệnh của tòa, cục diện cạnh tranh của ngành hòa nhạc trị giá hàng chục tỷ USD có thể thay đổi một cách căn bản

Nội dung phán quyết của bồi thẩm đoàn

  • Bồi thẩm đoàn liên bang phán quyết rằng Live Nation đã vận hành độc quyền và vi phạm luật chống độc quyền của liên bang và các bang
  • Đây là kết quả sau 4 ngày nghị án về một vụ việc phức tạp, bao gồm nhiều tuần lời khai chuyên gia, trong phiên tòa diễn ra tại New York
  • Trong vụ kiện do 34 bang khởi xướng, bồi thẩm đoàn xác định Ticketmaster đã thu quá mức 1,72 USD từ người tiêu dùng cho mỗi vé
  • Thẩm phán dự kiến sẽ chốt tổng mức bồi thường thiệt hại dựa trên kết luận của bồi thẩm đoàn trong vài ngày tới

Biện pháp khắc phục và các thủ tục tiếp theo

  • Thẩm phán phụ trách Arun Subramanian sẽ quyết định biện pháp khắc phục trong một thủ tục riêng
  • Các biện pháp khắc phục có thể bao gồm thoái vốn (divestment) quy mô lớn của Live Nation hoặc chia tách hoàn toàn (breakup) giữa Live Nation và Ticketmaster
  • Chính phủ liên bang từng yêu cầu chia tách doanh nghiệp khi khởi kiện cách đây khoảng 2 năm, nhưng dự kiến sẽ vấp phải sự phản đối mạnh mẽ từ phía Live Nation

Phản biện của Live Nation

  • Trong suốt phiên tòa, Live Nation khẳng định họ không phải là độc quyền, phản bác rằng họ đang cạnh tranh tích cực nhưng hợp pháp với các đơn vị bán vé khác, nhà quảng bá hòa nhạc, đơn vị vận hành địa điểm, các đội thể thao và các bên khác
  • Công ty cũng phủ nhận một trong những lập luận trọng tâm của chính phủ rằng “Live Nation đã đe dọa chặn quyền tiếp cận các tour hòa nhạc để ép buộc ký hợp đồng với Ticketmaster
  • Luật sư phía Live Nation, David R. Marriott, phát biểu trong phần tranh luận cuối cùng rằng: “Chúng tôi là một đối thủ cạnh tranh quyết liệt và đang nỗ lực để giành được các hợp đồng kinh doanh”

Quyền lực thị trường và tác động đối với ngành

  • Năm ngoái, Live Nation đã tổ chức 55.000 sự kiện trên toàn cầu và bán 646 triệu vé
  • Theo lời khai, Ticketmaster bán số vé nhiều hơn khoảng 10 lần so với đối thủ gần nhất là AEG
  • Điểm mạnh lớn nhất mà Live Nation lâu nay trình bày với Wall Street là mô hình “flywheel” của các mảng kinh doanh liên kết với nhau, trong đó nguồn cung tour hòa nhạc ngày càng tăng thúc đẩy việc bán vé và các giao dịch lợi nhuận cao như tài trợ
  • Nếu việc thoái vốn theo lệnh của tòa làm suy yếu mô hình này, quyền lực thị trường của Live Nation có thể bị giảm sút

1 bình luận

 
Ý kiến trên Hacker News
  • Kiểm soát theo chiều ngang giữa các địa điểm biểu diễn cũng là vấn đề, nhưng vấn đề lớn hơn là cấu trúc tích hợp theo chiều dọc khi cùng một công ty vận hành cả bán vé sơ cấp lẫn bán lại
    Ticketmaster cũng thu phí ở thị trường bán lại, nên hoàn toàn không có động lực để ngăn phe vé
    Vì vậy tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu bán vé theo mô hình đấu giá kiểu Hà Lan. Ví dụ bắt đầu ở mức 10.000 USD, rồi giá giảm mỗi ngày và chạm mức thấp nhất vào ngày diễn. Làm vậy thì ghế đẹp sẽ bán sớm, còn ghế ít nhu cầu sẽ tồn lại đến phút cuối

    • Tôi còn nghĩ hay là cấm hẳn việc chuyển nhượng vé, chỉ cho phép hoàn tiền thì sao. Người mua xuất trình giấy tờ tùy thân khi vào cổng, còn vé đã hoàn thì được bán lại online hoặc tại chỗ. Như vậy chỗ đẹp sẽ đến tay fan thực sự chứ không phải dân phe vé
    • Thực ra Ticketmaster chỉ cần đóng API là đã có thể ngăn mua số lượng lớn bằng bot. Nhưng họ không làm gì cả, và cơ chế bán lại được xác minh chỉ là cái cớ để kiếm thêm phí
    • Mỗi lần thấy kiểu tin này tôi lại bực. Vấn đề đã tồn tại từ rất lâu, nhưng tòa án lúc nào cũng chỉ xử một phần của vấn đề. Nó chậm như cảnh Ent trong <Chúa Tể Những Chiếc Nhẫn> họp mãi rồi mới nói “chào buổi sáng”
    • Với tư cách người từng tự lên kế hoạch và vận hành nhiều buổi diễn và lễ hội, đấu giá kiểu Hà Lan là chiến lược định giá tệ nhất. Ví dụ nó khiến nhu cầu nhà vệ sinh ở lễ hội ngoài trời trở nên không thể dự đoán, làm công tác vận hành bất khả thi. Vé ưu đãi mua sớm không chỉ là thông lệ mà là công cụ phục vụ lập kế hoạch vận hành
    • Ticketmaster thực sự từng làm thử nghiệm đấu giá kiểu Hà Lan như vậy. Liên kết bài nghiên cứu
  • Tôi tò mò rào cản gia nhập của các công ty bán vé lớn là gì. Có phải do hợp đồng với địa điểm biểu diễn không?
    Thành thật mà nói, tôi thấy nếu túm đại một người dùng HN nào đó làm thì cũng có thể tạo ra một hệ thống tốt hơn trong vòng một tuần, nên tôi không hiểu vì sao không có lựa chọn thay thế nào đứng vững được trên thị trường

  • Tôi nghĩ vụ này cho thấy điểm mạnh của chế độ liên bang.
    Nếu chỉ chính phủ liên bang mới có thể khởi kiện thì vụ việc đã chấm dứt ngay khi chính quyền thay đổi. Nhưng 30 bang đã tiếp tục vụ kiện một cách độc lập, nhờ đó vụ việc mới có thể tiếp diễn

    • Vậy tại sao Bộ Tư pháp Mỹ (DoJ) lại dàn xếp nhanh như vậy? Rõ ràng vẫn có cơ sở để theo đuổi vụ kiện, nên việc bỏ cuộc quá sớm thật khó hiểu
    • Nếu là một tòa án kiểu châu Âu thì có lẽ đã không dễ dàng kết thúc bằng dàn xếp như vậy. Việc chính quyền bang có thể kiềm chế chính quyền liên bang là điều tốt, nhưng việc các vụ cấp liên bang bị bỏ chỉ vì đổi chính quyền thì là một vấn đề
  • Tôi chỉ mong ai đó báo tin này cho Eddie Vedder của Pearl Jam.
    Cuộc chiến ông ấy bắt đầu với Ticketmaster 30 năm trước giờ mới coi như ra quả ngọt.
    Việc Ticketmaster bán ra nhiều vé hơn đối thủ tới 10 lần, dù cố ý hay không, cũng là độc quyền

  • Có ghi chép về việc Pearl Jam từng đấu với Ticketmaster trong thập niên 1990

    • Theo bài báo của Rolling Stone, năm 1994 ban nhạc đã khiếu nại lên Bộ Tư pháp Mỹ vì cho rằng họ bị gạt khỏi việc đặt địa điểm biểu diễn do vấn đề phí của Ticketmaster
    • Trong mục Ticketmaster trên Wikipedia, có nói rằng khi ban nhạc từ chối mức phí, Ticketmaster đã kiểm soát các địa điểm lớn để chặn buổi diễn. Cuối cùng Pearl Jam phải tự dựng sân khấu ngoài trời để biểu diễn
    • Theo mục Pearl Jam trên Wikipedia, các thành viên ban nhạc thậm chí còn ra điều trần trước một tiểu ban của Hạ viện tại Washington D.C. vào tháng 6/1994
  • Tổng hợp nguồn bài viết liên quan

  • Theo NYT, bồi thẩm đoàn cho rằng Ticketmaster đã thu quá 1,72 USD cho mỗi vé
    Giờ tôi đang chuẩn bị tinh thần để nhận 20 xu hoàn tiền cho mỗi vé

    • Tôi không hiểu con số đó được tính ra thế nào. Nếu chưa tới 2 USD thì đã chẳng đáng để kiện, vấn đề là trên thực tế họ đã thu thêm hàng chục USD
    • Thế nên vé 45 USD mới thành 78 USD ở bước thanh toán
    • Theo bản tin AP, tòa còn có thể ra lệnh phạt tiền và tách công ty con
    • Cuối cùng luật sư sẽ lấy 1,52 USD còn người tiêu dùng chỉ nhận 0,20 USD. Có lẽ cạnh tranh trên thị trường sẽ chẳng được khôi phục
  • Câu “đi thẳng vào tù, đừng nhận 200 đô” quá hợp ở đây
    Ticketmaster và Live Nation lẽ ra không bao giờ nên được phép sáp nhập.
    Trớ trêu là Ticketmaster lại gần như là công ty duy nhất cung cấp API dữ liệu sự kiện miễn phí, và lý do đúng là vì độc quyền

  • Hợp đồng với địa điểm biểu diễn đóng vai trò như tường lửa ngăn công nghệ bán vé mới lan rộng
    Vì thế các lễ hội âm nhạc từng là nỗ lực kiểu du kích nhằm lách qua cấu trúc hợp đồng đó

    • Nhưng giờ nhiều lễ hội đã nằm dưới quyền sở hữu hoặc kiểm soát của Live Nation
  • Câu hỏi cốt lõi là thế này — liệu Live Nation có cố tình để mặc cho giới đầu cơ vé (broker) thống trị thị trường hay không
    Và liệu họ có tạo ra sự khan hiếm giả tạo bằng cách chỉ đẩy giá cực cao cho một phần vé, từ đó nâng tỷ lệ phí trên mỗi vé hay không