1 điểm bởi GN⁺ 2026-01-13 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Mô hình mua thực phẩm của các hộ gia đình dùng thuốc nhóm GLP-1 thay đổi đáng kể, với cả chi tiêu cho thực phẩm và ăn ngoài đều giảm
  • Trong vòng 6 tháng sử dụng, chi phí thực phẩm trung bình giảm 5,3%; ở nhóm thu nhập cao giảm hơn 8%, và chi tiêu cho đồ ăn nhanh, quán cà phê cũng giảm khoảng 8%
  • Mức tiêu thụ thực phẩm siêu chế biến và đồ ăn vặt nhiều calo giảm mạnh nhất, trong khi sữa chua, trái cây và thanh dinh dưỡng tăng nhẹ
  • Khi ngừng dùng thuốc, chi tiêu lại tăng lên, đồng thời tỷ trọng thực phẩm kém lành mạnh như kẹo và sô-cô-la tăng
  • Những thay đổi này có thể dẫn tới dịch chuyển cấu trúc nhu cầu trên toàn ngành sản xuất thực phẩm, phân phối và dịch vụ ăn uống

Việc dùng thuốc GLP-1 và thay đổi trong chi tiêu thực phẩm

  • Việc sử dụng các thuốc ức chế cảm giác thèm ăn như Ozempic và Wegovy không chỉ dừng ở giảm cân mà còn tác động đến toàn bộ cấu trúc tiêu dùng thực phẩm của hộ gia đình
    • Kết quả nghiên cứu cho thấy các hộ dùng thuốc ghi nhận mức giảm đáng kể ở cả chi tiêu tại cửa hàng tạp hóa lẫn ăn ngoài
  • Nghiên cứu công bố trên Journal of Marketing Research đã kết hợp dữ liệu khảo sát của các hộ sử dụng GLP-1 với hồ sơ giao dịch của hàng chục nghìn hộ gia đình để phân tích
    • Đây được đánh giá là nghiên cứu cho thấy một cách toàn diện sự thay đổi trong mua thực phẩm trên thị trường thực tế

Quy mô và độ bền của mức giảm chi tiêu

  • Trong vòng 6 tháng sử dụng, chi tiêu thực phẩm trung bình giảm 5,3%; ở nhóm thu nhập cao giảm hơn 8%
    • Chi tiêu tại các cơ sở ăn uống dịch vụ hạn chế như cửa hàng đồ ăn nhanh và quán cà phê cũng giảm khoảng 8%
  • Ở các hộ tiếp tục dùng thuốc, mức giảm chi tiêu được duy trì hơn 1 năm, dù biên độ giảm có thu hẹp dần theo thời gian
  • Sau khi ngừng dùng thuốc, chi tiêu quay về mức trước khi dùng, và mức độ lành mạnh của khẩu phần cũng suy giảm phần nào

Thay đổi theo từng nhóm mặt hàng mua

  • Thực phẩm siêu chế biến và đồ ăn vặt nhiều calo giảm mạnh nhất
    • Đồ ăn vặt mặn giảm khoảng 10%, bánh kẹo, bánh mì ngọt và bánh quy cũng giảm ở mức tương tự
    • Các nguyên liệu cơ bản như bánh mì, thịt và trứng cũng có xu hướng giảm
  • Chỉ có một số ít mặt hàng tăng, trong đó sữa chua tăng mạnh nhất, tiếp theo là trái cây tươi, thanh dinh dưỡng và snack thịt
  • Nhìn chung, tổng lượng thực phẩm mua vào giảm, còn mức tăng của các mặt hàng tăng thêm là khá hạn chế

Đặc điểm người dùng và thay đổi sau khi ngừng thuốc

  • Tỷ lệ hộ gia đình sử dụng thuốc GLP-1 tăng từ khoảng 11% vào cuối năm 2023 lên hơn 16% vào giữa năm 2024
    • Người dùng thuốc để giảm cân chủ yếu là nhóm trẻ và thu nhập cao, còn người dùng để điều trị tiểu đường có phân bố độ tuổi và thu nhập đa dạng hơn
  • Khoảng một phần ba đã ngừng dùng thuốc trong thời gian nghiên cứu
    • Sau khi ngừng, chi tiêu cho thực phẩm kém lành mạnh như kẹo và sô-cô-la tăng, quay lại mô hình tiêu dùng kém lành mạnh hơn so với trước khi dùng thuốc

Hàm ý đối với ngành và chính sách

  • Các nhà sản xuất thực phẩm, doanh nghiệp dịch vụ ăn uống và nhà bán lẻ có thể về dài hạn sẽ phải đối mặt với sự suy giảm nhu cầu đối với đồ ăn vặt và thức ăn nhanh
    • Vì vậy, nhu cầu điều chỉnh quy cách sản phẩm, thành phần và chiến lược marketing đang được đặt ra
  • Trong lĩnh vực chính sách và y tế công cộng, đang có nhiều tranh luận về việc kiểm soát cảm giác thèm ăn dựa trên thuốc liệu có hiệu quả hơn chính sách thuế và ghi nhãn hay không
  • Nhóm nghiên cứu nhấn mạnh rằng “chỉ với mức độ phổ biến thuốc như hiện nay, những thay đổi ở cấp hộ gia đình cũng có thể tạo ra tác động lan tỏa đáng kể lên toàn thị trường

1 bình luận

 
GN⁺ 2026-01-13
Ý kiến từ Hacker News
  • Tôi khá ngạc nhiên khi thấy thống kê cho biết khoảng 16% hộ gia đình ở Mỹ đang sử dụng thuốc GLP-1
    Ở Đức, xung quanh tôi không biết một ai dùng loại thuốc này
    Thật khó tin khi ở Mỹ lại có nhiều người phải phụ thuộc vào thuốc như vậy vì vấn đề thực phẩm chế biến sẵn

    • Đa số mọi người không công khai việc mình đang dùng thuốc mới
      Ngay cả ở Đức, thuốc GLP-1 cũng khá phổ biến. Nghe nói tính theo dân số thì khoảng 1 trên 12 người
      Con số ở Mỹ tính theo ‘hộ gia đình’ chứ không phải ‘cá nhân’, nên tỷ lệ thực tế có thể còn cao hơn
      Đây không phải hiện tượng chỉ riêng ở Mỹ, và GLP-1 không đơn thuần là thuốc khiến người ta tránh xa thực phẩm chế biến sẵn mà là thuốc làm giảm cảm giác thèm ăn và lượng ăn vào
      Hơn nữa, ở Đức cũng có rất nhiều thực phẩm chế biến sẵn
    • Theo công ty nghiên cứu thị trường Mintel, 8% người Đức đã dùng thuốc giảm cân trong 1 năm qua, và 15% nói rằng họ quan tâm
      Bài viết liên quan
    • Tôi nghĩ tình trạng đồ ăn ở Mỹ thực sự rất tệ
      Tiêu chuẩn chất lượng thực phẩm, thói quen ăn uống và quy hoạch đô thị ở châu Âu tốt hơn nhiều, nên động lực dùng những loại thuốc này có vẻ bị méo mó
    • Tôi bắt đầu dùng GLP-1 khi ở độ tuổi ngoài 40
      Hơn 10 năm ăn uống lành mạnh và tập luyện nhưng tôi vẫn thuộc nhóm béo phì, đường huyết cũng ở mức tiền tiểu đường
      Sau 4 tháng dùng thuốc tôi đã giảm 18kg, và sức mạnh cơ bắp cũng cải thiện
      Có người cần dùng lâu dài và có người thì không, tôi hy vọng mình thuộc nhóm thứ hai
      Nhân tiện, tôi khuyên đọc cuốn “Ozempic Revolution”
    • Không chỉ đơn giản là do thực phẩm chế biến sẵn
      Gia đình tôi qua nhiều thế hệ đã có xu hướng béo phì do yếu tố di truyền
      Nguồn cung thực phẩm ở Mỹ đúng là không lành mạnh, nhưng tôi nghĩ cấu trúc ngành công nghiệp đầy lòng tham rồi cũng sẽ tìm ra cách vô hiệu hóa hiệu quả của GLP-1 một lần nữa
  • Tiêu đề bài báo hơi dễ gây hiểu lầm
    Thực ra ý là “chi tiêu thực phẩm của các hộ gia đình có dùng GLP-1 giảm trung bình 5,3% trong vòng 6 tháng”

    • Nếu 16% dân số dùng thuốc mà tổng chi tiêu thực phẩm lại giảm 5% thì vô lý
    • Không phải chỉ ‘hơi’ đâu mà là cách diễn đạt gây hiểu lầm đáng kể
    • Với đa số hộ gia đình thì mức tiết kiệm chỉ khoảng 30~100 USD mỗi tháng, không đủ để bù tiền thuốc
  • Điều thú vị là người dùng GLP-1 có xu hướng chi nhiều hơn cho ăn ngoài
    Điều này cũng được nhắc tới trong bài của Bloomberg

    • Có lẽ là do thiên lệch nhóm thu nhập cao có khả năng mua thuốc
      Sau bảo hiểm, chi phí GLP-1 của tôi là 66 đô Canada, còn tiền ăn giảm 30%
    • Việc dùng GLP-1 cũng là một dấu hiệu cho thấy người đó có tiền dư dả
  • Khoảng một phần ba người dùng được cho là đã ngừng thuốc
    Tôi cũng phải đổi từ Zepbound sang Wegovy vì công ty bảo hiểm CVS Caremark ngừng chi trả cho Zepbound
    Thủ tục phê duyệt quá rắc rối khiến mọi thứ bị trì hoãn, và tôi còn phải trải qua lại giai đoạn thích nghi với thuốc nên rất mệt

    • Tôi nghĩ khi công ty bảo hiểm trì hoãn kiểu này thì họ nên hoàn lại phí bảo hiểm của khoảng thời gian đó
      Họ đang gây thiệt hại quá lớn cho bệnh nhân
  • Tôi cũng mới bắt đầu dùng GLP-1 gần đây
    Không chỉ để giải quyết vấn đề dinh dưỡng mà còn là vấn đề ý chí
    Giờ đây cảm giác thèm ăn vặt hay uống rượu gần như biến mất, thậm chí tôi có cảm giác như mình đã trở lại trạng thái bình thường

    • Thực ra rất nhiều đồ ăn rác được thiết kế để gây nghiện
      Trong môi trường như vậy thì việc thay đổi thói quen ăn uống là điều đương nhiên rất khó
  • Không chỉ GLP-1, thuốc ADHD cũng ảnh hưởng tới chi phí ăn uống
    Từ sau khi tôi dùng lisdexamfetaminemethylphenidate, cảm giác thèm ăn gần như biến mất hoàn toàn
    Giờ đây tôi hầu như không còn mua đồ bốc đồng ở siêu thị

    • Những thuốc này cũng có tác dụng ức chế cảm giác thèm ăn mạnh nhưng có nguy cơ tác dụng phụ
      Chúng hiệu quả cho điều trị ADHD, nhưng dùng chỉ để giảm cân thì rất nguy hiểm
    • Lý do bình luận này quan trọng là vì việc giảm chi phí ăn uống có thể không chỉ do tác dụng ức chế thèm ăn
      mà còn có thể là hiện tượng “cắt giảm các khoản chi khác để trả tiền thuốc”
      Cuối cùng có thể xem đây là cấu trúc chuyển tiền từ đồ ăn sang thuốc
      Ngoài ra, cũng cần nhìn cả sự thay đổi chi tiêu của các hộ không dùng thuốc thì mới thấy được toàn bộ bối cảnh
    • Trước đây khi tôi dùng Adderall, cảm giác thèm ăn cũng giảm, nhưng vài năm sau thì lại quay lại
  • Có vẻ như ngành dược đã tạm thời thắng ngành thực phẩm,
    nhưng rồi sẽ tới ngày phụ gia thực phẩm hay những công thức mới làm triệt tiêu tác dụng của thuốc

    • Có người hỏi liệu có bằng chứng nào không,
      nhưng người khác mỉa mai rằng “vận động hành lang để cấm thuốc có lẽ còn nhanh hơn”
  • Theo nghiên cứu, sau khi dùng GLP-1 thì chi tiêu chuyển từ đồ ăn vặt sang trái cây,
    nhưng mức giảm tổng chi tiêu không lớn

    • Khi ngừng thuốc thì cân nặng lại tăng và chi phí ăn uống cũng tăng theo
    • GLP-1 phần lớn nên được xem là thuốc dùng mạn tính
    • Ở khu vực tôi, trái cây còn đắt hơn đồ ăn vặt, nên đổi sang ăn lành mạnh lại khiến chi tiêu tăng lên
      Xét ở điểm đó thì những hộ gia đình giảm được chi tiêu thật đáng nể
  • Mức giảm 5,3% trong tiêu đề bài báo là hiệu ứng chỉ giới hạn ở các hộ gia đình có dùng GLP-1

  • Cách nói “hộ gia đình dùng thuốc” làm tôi thấy hơi khó hiểu
    Thuốc là cá nhân uống, nên tôi thắc mắc việc giảm 5% ở cấp hộ gia đình rốt cuộc có nghĩa là gì

    • Có lẽ vì rất khó tách riêng chi phí ăn uống theo từng cá nhân nên họ đo theo đơn vị hộ gia đình
      Tức là chỉ cần một người bắt đầu dùng thuốc thì tổng chi phí ăn uống của cả hộ có xu hướng giảm
    • Trên thực tế, gần như không thể đo riêng chi phí ăn uống cho từng cá nhân