2 điểm bởi GN⁺ 2025-12-31 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Tòa án Hình sự Quốc tế (ICC), thẩm phán người Pháp Nicolas Guillou, đã bị đưa vào danh sách trừng phạt của Mỹ
  • Bộ Tài chính Mỹ biện minh cho lệnh trừng phạt với lý do ông đã ra phán quyết phê chuẩn việc ban hành lệnh bắt giữ đối với Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu và cựu Bộ trưởng Quốc phòng Yoav Gallant
  • Hai nhân vật Israel này bị truy tố với các cáo buộc tội ác chiến tranh và tội ác chống loài người liên quan đến sự tàn phá ở Dải Gaza
  • Tổng cộng 6 thẩm phán và 3 công tố viên, trong đó có Công tố viên trưởng ICC Karim Khan, đã bị Mỹ trừng phạt
  • Trong cuộc phỏng vấn, Guillou giải thích tác động của biện pháp này đối với công việc và đời sống hằng ngày, đồng thời nhắc đến sự cần thiết phải kích hoạt cơ chế ứng phó của các cơ quan châu Âu

Lệnh trừng phạt của Mỹ và bối cảnh

  • Ngày 20/8/2025, theo quyết định của Donald Trump, Mỹ đã bổ sung 9 quan chức ICC, trong đó có Nicolas Guillou, vào danh sách trừng phạt
    • Lý do trừng phạt được nêu rõ là phán quyết phê chuẩn việc ban hành lệnh bắt giữ của ICC đối với các lãnh đạo Israel
  • Trong tuyên bố, Bộ Tài chính Mỹ cho biết: “Guillou đã ra phán quyết phê chuẩn việc ICC ban hành lệnh bắt giữ đối với Netanyahu và Gallant”
  • Đối tượng bị trừng phạt bao gồm 6 thẩm phán và 3 công tố viên, trong đó có Công tố viên trưởng ICC Karim Khan

Tác động của lệnh trừng phạt và phản ứng của Guillou

  • Trong cuộc phỏng vấn, Guillou cho biết lệnh trừng phạt gây ảnh hưởng thực chất đến việc thực hiện công việc và đời sống cá nhân
  • Ông tránh đề cập đến các trường hợp cụ thể, nhưng cho rằng các cơ quan châu Âu cần kích hoạt cơ chế có thể làm giảm tác động của lệnh trừng phạt từ Mỹ
  • Ông mô tả rằng do lệnh trừng phạt, mình về thực chất đã bị loại khỏi hệ thống tài chính quốc tế

Cấu trúc của hệ thống trừng phạt Mỹ

  • Cơ chế trừng phạt của Mỹ ban đầu được thiết kế nhằm đối phó với vi phạm nhân quyền, khủng bố và buôn bán ma túy
  • Hiện có khoảng 15.000 người nằm trong danh sách trừng phạt của Mỹ, phần lớn là Al-Qaeda, Nhà nước Hồi giáo (IS), các tổ chức mafia và lãnh đạo các chế độ độc tài
  • Trong danh sách dài đó có 9 thẩm phán ICC

Phạm vi công khai của bài báo

  • Trong toàn bộ bài viết, 81,05% là nội dung chỉ dành cho người đăng ký, và phần được công khai chỉ cho thấy bối cảnh của lệnh trừng phạt cùng một phần tác động
  • Nội dung sau đó không được công khai và không có giải thích thêm

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-12-31
Ý kiến trên Hacker News
  • Liên kết lưu trữ bài viết
  • Tôi cho rằng các cơ quan châu Âu cần kích hoạt những cơ chế có thể giảm nhẹ tác động của lệnh trừng phạt từ Mỹ
    Các quốc gia thành viên ICC cần có biện pháp để các thẩm phán và công tố viên bị trừng phạt không phải chịu bất lợi. Nếu không, về sau mỗi khi Mỹ bất mãn với một phán quyết của ICC, họ sẽ có cớ để nói đó là một “phán quyết trả đũa”. Tôi lo rằng chẳng bao lâu nữa Mỹ cũng có thể rơi vào tình huống phải bảo vệ một phán quyết của ICC
    • Thực tế thì Mỹ là một siêu cường, nên khả năng ICC hành động chống lại Mỹ gần như bằng không. Với các nước nhỏ thì họ đã thành công, nhưng với Mỹ thì luật của kẻ mạnh mới là thứ vận hành
    • Tôi nghĩ việc châu Âu một mình thúc đẩy các biện pháp như vậy là không thực tế. ICC được sinh ra trong bầu không khí lạc quan của thập niên 1990, nhưng giờ đã mất chỗ đứng trong một thế giới bị chi phối bởi logic sức mạnh. Để giữ đúng Quy chế Rome thì phải đồng thời đối đầu với Mỹ, Nga, Trung Quốc..., mà điều đó là bất khả thi trong trật tự quốc tế hiện nay
    • Mỹ không ký Quy chế Rome, nên thẩm quyền tài phán của ICC không vươn tới nước này. Việc khẳng định ngược lại là lạm quyền
    • Nếu ICC muốn tiến hành xét xử đối với Mỹ thì sẽ cần đến sức mạnh cưỡng chế quân sự. Rốt cuộc chỉ những nước có thể bị ép buộc bằng vũ lực mới phải ra trước ICC
  • Tôi từng nghe về trường hợp một tiểu thương địa phương bị hệ thống ngân hàng chặn. Không có lý do, không có thông báo, chức năng thanh toán bị khóa và họ phải gọi hàng chục cuộc điện thoại suốt nhiều tuần để tìm nguyên nhân. Cuối cùng mọi chuyện chỉ được giải quyết nhờ quyết định tùy tiện của một nhân viên ngân hàng. Một hệ thống trừng phạt tài chính mờ đục như vậy hoàn toàn vô hiệu hóa quyền của cá nhân
  • Cơ chế trừng phạt của Mỹ ban đầu được tạo ra để ứng phó với vi phạm nhân quyền, nhưng giờ lại bị dùng để quấy nhiễu các thẩm phán đang xử lý vấn đề nhân quyền
    • Thực ra ngay từ đầu nó đã là công cụ phục vụ mục tiêu địa chính trị. Nhân quyền chỉ là cái cớ
    • Mỹ không chỉ trừng phạt ICC mà còn trừng phạt cả một thẩm phán Tòa án Tối cao Brazil. Tôi đặc biệt thấy việc dùng Magnitsky Act là rất có vấn đề
  • Tôi cho rằng vấn đề nằm ở chỗ toàn bộ hệ thống thanh toán của châu Âu đều phụ thuộc vào các công ty Mỹ. Visa, Mastercard, AmEx gần như ở thế độc quyền. Girocard của Đức hay Carte Bancaire của Pháp cũng gần như biến mất, và 39% thanh toán trực tuyến được thực hiện qua PayPal hoặc MC/Visa
    Liên kết tham khảo
    • Để giải quyết việc này, một nền tảng thanh toán trực tuyến mang tên Wero đang được phát triển để dùng trên toàn EU. Kế hoạch là thay thế PayPal và Visa
    • Năm tới euro kỹ thuật số dự kiến sẽ được ra mắt. Có thể xem tại trang chính thức của ECB. Đây sẽ là một thời điểm quan trọng làm thay đổi bản đồ công nghệ thanh toán của châu Âu, bao gồm cả hạ tầng ví riêng
  • Mỹ cũng đã trừng phạt Francesca Albanese, Báo cáo viên đặc biệt của Liên Hợp Quốc về các vùng lãnh thổ Palestine bị chiếm đóng
    • Cũng có chỉ trích rằng bà ấy không xử lý đúng mức vấn đề khủng bố Palestine
  • Nhiều người vẫn nói chuyện với tiền đề là quyền bá chủ của Mỹ, nhưng trên thực tế sức mạnh đó đã suy yếu từ sau thập niên 1980. Nếu không có liên minh ở châu Âu và châu Á thì Mỹ cũng khó có thể tự mình hành động
    • Mỹ và các đồng minh có quan hệ cùng có lợi. Dù vậy, chuyện Mỹ phản ứng thái quá với ICC thì đã có từ lâu
    • Dẫu vậy, Mỹ vẫn đã áp đặt FATCA để buộc cả thế giới phải làm theo
    • Mỹ vẫn đang là nguồn tài trợ chủ chốt cho NATO và UN. Nếu cắt giảm hỗ trợ thì sẽ bị quy là “thủ phạm chính gây sụp đổ hệ thống”. Vậy thì có phải Mỹ nên tiếp tục gánh vác gánh nặng của thế giới hay đã đến lúc để nước khác thay thế?
  • Khái niệm “công lý quốc tế” có một khiếm khuyết căn bản về năng lực thực thi. Ở cấp quốc gia, việc thực thi pháp luật được hậu thuẫn bởi quyền lực cảnh sát, nhưng ở cấp quốc tế thì điều đó rốt cuộc lại đồng nghĩa với chiến tranh. Ví dụ, ICC đã ban hành lệnh bắt các thủ lĩnh Hamas, nhưng trên thực tế Israel đã giết họ. Cuối cùng lại thành ra một nửa bị cáo thực thi “công lý” lên nửa còn lại
    • Phần lớn các vụ việc của ICC được xử lý trong nội bộ các quốc gia thành viên nên vấn đề này không quá lớn. ICC chỉ đơn giản là yêu cầu các nước thành viên bắt nghi phạm trong lãnh thổ của họ
    • Vì ngay cả cảnh sát trong nước cũng không trực thuộc trực tiếp tòa án, nên cho rằng tòa án quốc tế vô nghĩa chỉ vì không có cơ quan thực thi là một lập luận yếu. Tuy vậy, nếu thực sự muốn cưỡng chế thì vẫn cần hành động ở mức độ chiến tranh
    • Nếu nghi phạm được nước mình bảo vệ hoặc không ra nước ngoài thì việc bắt giữ sẽ khó, nhưng nếu không thì lệnh bắt quốc tế luôn là một gánh nặng đáng kể. Trường hợp Netanyahu là một ví dụ
    • Việc các thủ lĩnh Hamas bị giết mà không qua xét xử cho thấy sự thiếu vắng thủ tục tư pháp
  • Tôi nghĩ những lệnh trừng phạt như vậy ngược lại có thể thúc đẩy sự tăng cường chủ quyền của châu Âu. Châu Âu cần tự thức tỉnh
    • Nhưng trong cấu trúc đồng thuận thống nhất của 27 quốc gia, chỉ cần một nước phủ quyết là mọi tiến triển đều dừng lại. Khi áp dụng đồng euro thì chỉ cần 12 nước đồng ý là được
    • Việc đi theo lập trường của Israel không phải là chủ quyền mà gần với sự lệ thuộc hơn
    • Rốt cuộc châu Âu cũng bị trói buộc vào lợi ích của cùng một nhóm quyền lực như Mỹ
    • Tôi còn nghĩ chính các lệnh trừng phạt này đã khiến việc thúc đẩy euro kỹ thuật số tiến nhanh hơn cả 10 năm đàm phán
  • ICC ngay từ đầu vốn không phải là một thiết chế nhắm vào các nước phương Tây
    • Nếu vậy thì tiêu chí để được coi là thuộc “phương Tây” hiện nay là gì? Có vẻ tiêu chuẩn không phải là tự do ngôn luận hay tôn trọng pháp quyền, mà là che giấu hành vi thực dân giỏi đến mức nào