- Thực trạng các cá nhân tự kinh doanh và nhà sáng lập quy mô nhỏ phải gánh hơn 40.000 đô la cho một lần sinh con, do cấu trúc chi phí y tế và sự méo mó của thị trường bảo hiểm tại Mỹ
- Tác giả cho biết với ba lần sinh con, mỗi lần ông đã phải chi tiền mặt từ 30.000 đến 40.000 đô la, là kết quả của phí bảo hiểm, mức khấu trừ và các hạng mục không được chi trả cộng dồn
- Chỉ riêng chi phí tiếp cận bảo hiểm qua TriNet đã lên tới 1.250 đô la mỗi tháng, khiến tổng chi tiêu y tế thực tế hằng năm tăng lên mức 55.000 đô la
- Vì thị trường bảo hiểm được thiết kế xoay quanh các tập đoàn lớn và nhóm thu nhập thấp, những người tự kinh doanh thuộc tầng lớp trung lưu hầu như không có lựa chọn bảo hiểm phù hợp để sinh con và duy trì gia đình
- Cấu trúc này được chỉ ra là một cuộc khủng hoảng xã hội khiến chính việc sinh sản trở nên bất khả thi về mặt kinh tế, đe dọa tính bền vững trong tương lai của nước Mỹ
Sự lệch pha giữa chi phí y tế và ngưỡng nghèo
- Trích dẫn bài viết của Michael Green, tác giả giải thích rằng ngưỡng nghèo thực tế hiện nay đã lên tới khoảng 140.000 đô la
- Ngưỡng nghèo hiện hành vốn dựa trên cách tính từ năm 1963, lấy chi phí thực phẩm nhân 3, nên không còn phù hợp với thực tế
- Hiện nay chi phí thực phẩm chỉ chiếm 5–7% ngân sách hộ gia đình, trong khi chi phí nhà ở, y tế và chăm sóc trẻ em mỗi khoản chiếm 20–40%
- Nếu tính theo cùng logic đó, ngưỡng nghèo không nên là gấp 3 mà phải là gấp 16
- Tác giả nhấn mạnh con số này không chỉ là một “mức sống tạm ổn” mà là ngưỡng khủng hoảng (crisis threshold)
Cấu trúc chi phí sinh con của cá nhân
- Với ba lần sinh con, chi phí thực trả lần lượt là 30.000 đô la, 35.000 đô la và 40.000 đô la
- Với tư cách người tự kinh doanh, tác giả phải trả 25.680 đô la phí bảo hiểm mỗi năm và 14.300 đô la mức khấu trừ
- Tổng cộng là 39.980 đô la, và nếu tính cả các hạng mục sinh nở không được bảo hiểm chi trả thì vượt 40.000 đô la
- Năm 2026, phí bảo hiểm dự kiến tăng lên 2.433 đô la mỗi tháng, đưa tổng chi phí lên 43.496 đô la, tăng 8,8%
- Từ mức 1.850 đô la mỗi tháng vào năm 2021, phí bảo hiểm đã liên tục tăng và nay còn đắt hơn cả khoản vay thế chấp nhà
Chi phí PEO (tổ chức sử dụng lao động chuyên nghiệp) và giới hạn của thị trường
- Để tiếp cận bảo hiểm qua TriNet, tác giả phải trả thêm 1.250 đô la mỗi tháng
- Vì vậy, tổng chi tiêu y tế thực tế hằng năm lên tới khoảng 55.000 đô la
- Thị trường bảo hiểm thông thường được chia thành ba nhóm
- Dành cho nhân viên các tập đoàn lớn
- Dành cho cá nhân khỏe mạnh (như Obamacare)
- Dành cho người thu nhập thấp có trợ cấp (như Medicaid)
- Người tự kinh doanh không thực sự thuộc bất kỳ nhóm nào trong ba nhóm trên, nên rất khó tìm được sản phẩm bảo hiểm hỗ trợ việc sinh con
- Các công ty bảo hiểm không thể từ chối tình trạng mang thai, nhưng lại lách bằng cách không chi trả cho dịch vụ liên quan đến sinh nở
Thiếu lựa chọn và ràng buộc kinh tế
- Năm phương án khả dĩ được nêu ra gồm
- Giữ gói PPO đắt đỏ
- Hủy bảo hiểm, tự thương lượng trả tiền mặt và dùng CrowdHealth
- Chuyển sang HMO/EPO và thay toàn bộ đội ngũ y tế
- Người phối ngẫu đi làm tại tập đoàn lớn
- Đóng doanh nghiệp của bản thân và đi làm thuê
- Trên thực tế chỉ có phương án đầu tiên là khả thi, và mỗi năm tác giả phải tốn 10–30 giờ để so sánh, thương lượng bảo hiểm
- Chi phí y tế quá cao khiến tác giả từ bỏ việc tuyển dụng mới, kéo theo tác động lan tỏa về kinh tế
- Ví dụ: không thể thuê nhân sự có mức lương từ 40.000 đến 100.000 đô la mỗi năm
Bất bình đẳng xã hội và khủng hoảng sinh sản
- Thị trường bảo hiểm y tế có cấu trúc chuyển dịch tài sản từ tầng lớp trẻ, đang trong độ tuổi lao động sang nhóm lớn tuổi hơn
- Trong bối cảnh không có lựa chọn thay thế thực chất, tác giả mô tả cảm giác “vẫn đang tham gia thị trường nhưng như bị cưỡng ép bóc lột”
- Một cấu trúc xã hội kiểu “không sinh được con thì đừng sinh” sẽ dẫn tới cực đoan hóa chính trị và mất niềm tin vào hệ thống
- Dù các nhà kinh tế dùng thống kê để nói rằng “ai cũng đang sống tốt”, trải nghiệm thực tế tại hiện trường lại cách rất xa cảm nhận đó
- Kết luận, một xã hội không thể sinh con là một xã hội đã từ bỏ tương lai, và mỗi cá nhân vẫn đang vật lộn để bảo vệ gia đình cũng như công việc kinh doanh của mình
1 bình luận
Ý kiến Hacker News
Có nhắc đến bài nghiên cứu liên quan Car Seats as Contraception
Theo nghiên cứu, luật bắt buộc dùng ghế an toàn cho trẻ em đã cứu sống 57 trẻ vào năm 2017, nhưng cũng làm giảm 8.000 ca sinh trong cùng năm và gây ra tổng cộng 145.000 ca sinh giảm kể từ năm 1980
Tức là những người hầu như không gặp vấn đề thực tế lại can thiệp vào cuộc sống của người khác và áp đặt các ưu tiên mà toàn xã hội khó lòng gánh nổi
Kiểu can thiệp này không chỉ ảnh hưởng đến sinh con mà còn tác động tiêu cực đến toàn bộ nền kinh tế
Tôi nghĩ việc tính toàn bộ phí bảo hiểm vào chi phí sinh con có phần gây hiểu nhầm
Dù không có con thì vẫn phải trả bảo hiểm, nhưng tôi đồng ý rằng phí bảo hiểm gia đình là quá đắt
Trường hợp của tôi cũng được công ty gánh một phần nhưng vẫn rất nặng
Đặc biệt là với người tự kinh doanh, mức khấu trừ thường cao đến mức trên thực tế gần như không được hưởng quyền lợi bảo hiểm
Xem phí bảo hiểm chỉ như chi phí sinh con là lập luận sai. Ai cũng có thể bị bệnh, và đó chính là lý do bảo hiểm tồn tại
ACA bắt buộc các quyền lợi thiết yếu bao gồm cả sinh nở, và mức tự trả tối đa cũng bị giới hạn ở 18.400 USD
Cuối cùng, bảo hiểm là một cấu trúc mà bạn phải hiểu “luật chơi” và tối ưu hóa
Bảo hiểm ngày nay không còn là ‘bảo hiểm’ theo nghĩa truyền thống nữa
Càng có nhiều trợ cấp của chính phủ thì lại càng hình thành một cấu trúc nghịch lý khiến chi phí y tế tăng lên
Giống như học phí đại học, khi chính phủ bỏ tiền ra thì bệnh viện cũng tăng giá
Giải pháp không chỉ có một, mà cần tiếp cận từ nhiều phía như tăng số lượng bác sĩ hay duy trì dân số khỏe mạnh
Ngược lại, vấn đề nằm ở cấu trúc lợi nhuận của bảo hiểm tư nhân. Nếu có một hệ thống bảo hiểm nhà nước duy nhất với sức mạnh đàm phán, giá có thể giảm xuống
Xét cho cùng, mô hình lấy y tế công làm trung tâm hiệu quả hơn
Thay vì công ty bảo hiểm chỉ định bệnh viện, các bệnh viện nên công khai giá minh bạch để người tiêu dùng lựa chọn, như vậy mới là thị trường thực sự
Nhiều bang đã bãi bỏ nó, và có bằng chứng cho thấy nhờ vậy khả năng tiếp cận y tế tăng lên và chi phí giảm xuống
Ngoài ra, việc Bill Clinton giới hạn ngân sách GME năm 1997 cũng đã cố định số lượng bác sĩ và chặn nguồn cung
Cũng có mẹo trả tiền mặt: nếu đề nghị bệnh viện thanh toán bằng tiền mặt, có thể nhận được hóa đơn rẻ hơn tới 10 lần
Y học dự phòng là quan trọng, nhưng hiệu quả cắt giảm chi phí không lớn như kỳ vọng
Chính cụm từ “Healthcare market” đã là cốt lõi của vấn đề
Y tế không nên là thị trường. Đó là lý do chúng ta phải trả 40.000 USD
Không thể so sánh giá, và giá lại khác nhau tùy có bảo hiểm hay không
Thực phẩm và y tế là nhu yếu phẩm chứ không phải thứ để lựa chọn, nên logic thị trường không thực sự phù hợp
Dồn việc sinh con của phụ nữ khỏe mạnh vào mô hình bệnh viện trung tâm là một cấu trúc vừa kém hiệu quả vừa thiếu tính nhân văn
Tôi ở Đức, sinh mổ và nằm viện 3 ngày tốn khoảng 5.000 euro, và bảo hiểm chi trả toàn bộ
Giờ đã chuyển sang bảo hiểm công, tôi vẫn thấy nó tốt hơn nhiều so với cha tôi ở Mỹ dùng Medicare + bảo hiểm bổ sung
Đức kiềm chế giá bằng cấu trúc cạnh tranh giữa bảo hiểm công và bảo hiểm tư
Hơn nữa, các công ty bảo hiểm không sở hữu bệnh viện hay hiệu thuốc
Cũng có quan điểm cực đoan rằng hệ thống y tế đã tham nhũng và mất kiểm soát đến mức người dân nên ngừng sử dụng nó hoàn toàn
Logic là nếu chúng ta không tiêu dùng thì họ sẽ không kiếm được tiền
Dù vậy, một khi bị bệnh thì cuối cùng vẫn không thể không đến bệnh viện
Khi tai nạn hay cấp cứu xảy ra thì không có lựa chọn nào cả
Thà hành động tập thể để sửa hệ thống còn hơn
Tóm lại, bạn không chỉ đang trả phí cho việc sinh con mà là cho bảo hiểm sức khỏe của cả gia đình
Chỉ là vì bạn khá giả nên không được hưởng trợ cấp, và vì thế phải tự gánh toàn bộ số tiền đó
Mỹ không phải ngoại lệ duy nhất. Vấn đề là cấu trúc lợi nhuận quá mức của doanh nghiệp và nền chính trị dung túng cho nó
Ví dụ, có trường hợp bị tính 1.000 USD chỉ cho việc da kề da với trẻ sơ sinh
Khẳng định rằng chất lượng y tế cao là điều không đúng nếu nhìn vào thống kê
Ai từng dùng bảo hiểm theo hộ gia đình đều sẽ hiểu rõ thực tế này
Nhiều quốc gia đưa ra khuyến khích tài chính để thúc đẩy sinh con,
nhưng một cấu trúc như ở Mỹ, nơi phải nộp cho công ty bảo hiểm tới một nửa thu nhập trung bình, là không bền vững
Khoảng 40% người Mỹ đang được bảo hiểm qua Medicare hoặc Medicaid
Rốt cuộc, 60% còn lại là bên gánh phần chi phí đó
Nhiều quốc gia khác đã làm như vậy
Tôi thấy bài này khá giống clickbait
Nó đã phóng đại bằng cách tính cả phí bảo hiểm vào chi phí sinh con
Ở châu Âu cũng có thể phải trả số tiền tương tự dưới dạng thuế, chỉ là cấu trúc khác đi
Nếu không có bảo hiểm thì còn đắt hơn nhiều