Giáo sư toán gốc Liên Xô rời AMS để phản đối tuyên bố DEI
(theatlantic.com)- Giáo sư toán học Alexander Barvinok của University of Michigan đã từ bỏ tư cách thành viên 30 năm tại American Mathematical Society vì phản đối xu hướng yêu cầu nộp tuyên bố DEI khi tuyển dụng giảng viên toán, và cho rằng tổ chức này đã không ngăn chặn điều đó
- Từng nhiều lần trải qua việc bị buộc phải thể hiện lòng trung thành ở Liên Xô, ông cho rằng khoảnh khắc người ta bị buộc phải nói ra bất kỳ niềm tin nào như điều kiện để mưu sinh thì đó là phát ngôn cưỡng ép, và nó làm băng hoại học giới
- Ông nhận định tại các trường đại học Mỹ, từ đầu những năm 2000 đã đồng thời gia tăng yêu cầu đóng góp cho lợi ích công, sự phình to của bộ máy hành chính, và kiểu tranh luận gắn quan điểm phản đối với việc “gây hại”
- Tổ chức DEI của University of Michigan được giới thiệu là có 85 triệu USD vốn ban đầu và cấu trúc với hơn 100 người tham gia ít nhiều vào công việc đa dạng, đồng thời cũng tồn tại các tài liệu nhằm đưa giá trị DEI vào tuyển dụng và nghiên cứu
- Ông cho rằng Mỹ không giống Liên Xô ở chỗ không đưa người phản đối vào trại lao động, nhà tù hay bệnh viện tâm thần, nhưng những người phản đối tuyên bố DEI hiện nay sẽ an toàn hơn nếu cùng công khai lên tiếng theo nhóm
Ngòi nổ trực tiếp của việc từ chức: tuyên bố DEI trở thành điều kiện tuyển dụng
- Alexander Barvinok di cư từ Nga sang Mỹ và trở thành giáo sư toán học có biên chế lâu dài tại University of Michigan
- Ông đã gửi lá thư tuyên bố từ bỏ tư cách thành viên đã duy trì 30 năm tại American Mathematical Society
- Lý do từ chức là AMS đã không phản đối việc ngày càng nhiều thông báo tuyển dụng giảng viên toán yêu cầu nộp tuyên bố diversity, equity, inclusion (DEI)
- Ông xem xu hướng này là một vấn đề nghiêm trọng của ngành toán và từ bỏ tư cách thành viên như một hình thức phản đối
- Điều Barvinok phản đối không phải là bản thân sự đa dạng, mà là việc bị ép phải tuyên xưng niềm tin
- Trong thư từ chức, ông viết rằng ngay cả nếu người ta bị yêu cầu phải nhiệt thành tin rằng “nước làm ướt và lửa làm cháy”, thì việc lặp đi lặp lại xác nhận niềm tin như một điều kiện để kiếm sống vẫn là phát ngôn cưỡng ép và làm tha hóa tất cả những người tham gia
Việc xác nhận lòng trung thành và phân biệt đối xử ông từng trải qua ở Liên Xô
- Barvinok nhớ về Liên Xô như một chế độ đàn áp mà ông trải nghiệm là systemic absurdity
- Ông kể rằng khi đó con người phải hằng ngày xác nhận lòng trung thành với các lý tưởng và với những nhà lãnh đạo được cho là hiện thân của các lý tưởng ấy
- Theo thời gian, ông chứng kiến những người cộng sản cuồng nhiệt trở thành những người theo chủ nghĩa tự do thân phương Tây cuồng nhiệt, rồi lại thành những người theo chủ nghĩa dân tộc cuồng nhiệt
- Vì những trải nghiệm ấy, ông cho rằng “những người giỏi nhất trong trò chơi này chỉ có thể là những kẻ thuận theo thực sự”
- Năm 1980, ông vào khoa toán của một trường đại học ở Leningrad khi đó mang tên nhà tuyên truyền thời Stalin là Andrei Zhdanov
- Ông cho rằng nhân văn học đã bị hệ tư tưởng làm ô nhiễm, nhưng con đường vào toán học thì vẫn còn tương đối rộng mở
- Tuy nhiên, những người có ghi ‘Jew’ ở “dòng thứ năm” trong hộ chiếu là ngoại lệ
- Cha ông là người Do Thái và đã di cư sang Israel năm 1973, nhưng ở dòng thứ năm trong giấy tờ của ông lại ghi ‘Russian’, nên ông có thể nhập học
- Chương trình đào tạo toán học thì nghiêm ngặt, nhưng các môn lịch sử Đảng Cộng sản, chủ nghĩa duy vật biện chứng và kinh tế chính trị của chủ nghĩa tư bản thì không như vậy
- Ông hồi tưởng rằng những nỗ lực nhồi sọ này chỉ tạo ra sự hoài nghi cay đắng trong giới sinh viên và cảm giác phản cảm rất mạnh với các từ như ‘communist’ hay ‘party’
Dịch chuyển sự nghiệp trước và sau khi Liên Xô sụp đổ
- Barvinok tốt nghiệp thủ khoa năm 1985, nhưng tại hội đồng phân công việc làm, nơi phân bổ theo thứ hạng GPA, dù là người bước vào đầu tiên ông vẫn được báo là không có công việc nào để đề nghị
- Ông viết rằng có lẽ đó là kết quả tổng hợp của việc có cha là người Do Thái, tên đệm nghe giống của người Do Thái từ phía mẹ mang gốc Nga - Ukraine, và một nụ cười không phù hợp mà các ủy viên Đảng có thể đã nhìn thấy trong một dịp trang trọng nào đó
- Dù vậy, ông vẫn có thể tiếp tục học cao học toán
- Sau khi Gorbachev lên nắm quyền năm 1985, ngay cả trong seminar triết học ở bậc cao học cũng bắt đầu xuất hiện những phát biểu trước đó là không thể nói ra
- Khi một giảng viên thay thế nói rằng nếu Einstein được học triết học Marx đúng cách ở Liên Xô thì ông ấy đã có nhiều khám phá hơn nữa, một người bạn của Barvinok phản bác rằng vì Einstein là người Do Thái nên ngay từ đầu đã không thể vào đại học mà sẽ bị gọi nhập ngũ vào quân đội Liên Xô
- Vài năm trước đó, phát ngôn như vậy hẳn sẽ dẫn tới lập tức bị đuổi học hoặc hậu quả còn tệ hơn, nhưng lúc ấy đã không có chuyện gì xảy ra
- Năm 1988, ông bảo vệ luận án toán học “Combinatorial Theory of Polytopes With Symmetry and Its Applications to Combinatorial Optimization Problems”
- Sau khi Liên Xô tan rã năm 1992, ông đối mặt đồng thời với siêu lạm phát và vấn đề nhà ở
- Ông đã dịch Enumerative Combinatorics của R. P. Stanley sang tiếng Nga để cải thiện điều kiện sống bằng tiền nhuận bút, nhưng đến lúc hoàn thành bản dịch thì số tiền đó chỉ còn trị giá bằng một vé token tàu điện ngầm
- Năm 1992, ông có vị trí postdoc tại Royal Institute of Technology ở Stockholm, rồi qua Cornell năm 1993 trước khi chuyển tới University of Michigan năm 1994
- Vì chưa từng giảng dạy bằng tiếng Anh, hay thực ra bằng bất kỳ ngôn ngữ nào, nên học kỳ đầu rất khó khăn, nhưng ông sớm có lại tự tin và được trao biên chế lâu dài năm 1997
Ba xu hướng ông cho là đã lớn dần trong học giới Mỹ
- Barvinok cho rằng từ đầu những năm 2000, ba thay đổi trong môi trường chính trị của các trường đại học Mỹ đã liên tục gia tăng
-
Yêu cầu đóng góp cho lợi ích công vượt ra ngoài nghiên cứu và giảng dạy
- Ông cho rằng kỳ vọng đối với giảng viên đã vượt quá việc dạy tốt, nghiên cứu hợp lý và tham gia hội đồng như một đồng nghiệp, để hướng tới việc đóng góp vào sự cải thiện của toàn thể nhân loại
- Từ năm 1997, National Science Foundation đã đưa vào yêu cầu giải thích broader impacts trong đề xuất nghiên cứu
- Barvinok kể rằng trong các hội đồng xét duyệt, ông thấy những ứng viên mà ông biết là nhà toán học xuất sắc và cũng là người tử tế mô tả mục tiêu nghiên cứu rất chân thành, nhưng ở mục broader impact bắt buộc thì chỉ có thể nói rằng họ sẽ đồng tác giả với phụ nữ và hướng dẫn nghiên cứu sinh nữ
- Ông cho rằng yêu cầu như vậy có thể xuất phát từ ý tốt, nhưng đã đẩy những người tử tế vào cách hành xử vừa nực cười vừa khó chịu
-
Bộ máy hành chính ngày càng lớn và thông điệp thể chế ngày càng đồng nhất
- Ông cho rằng số lượng quản trị viên đại học đã tăng lên, và thông điệp trên toàn tổ chức cũng được căn chỉnh ngày càng nhất quán hơn
- Theo The Chronicle of Higher Education, cấu trúc DEI của University of Michigan được xem là một trong những bộ máy tham vọng và dồi dào kinh phí nhất nước Mỹ, với 85 triệu USD vốn ban đầu và hơn 100 nhân sự ít nhiều tham gia công việc đa dạng
- Nhiều tài liệu trên website University of Michigan nhấn mạnh nỗ lực đưa giá trị DEI vào tuyển dụng giảng viên, nghiên cứu và các lĩnh vực khác
-
Kiểu tranh luận xem ý kiến phản đối là “gây hại”
- Ông nói rằng ngày càng thường xuyên xuất hiện các phát biểu cho rằng một số quan điểm gây hại cho những nhóm dân số nhất định, nhưng nhiều khi không nói rõ cái hại đó phát sinh như thế nào
- Barvinok cho rằng chính ở giai đoạn harm này mà con người bắt đầu sợ nói ra suy nghĩ của mình
- Ông nhận định ba xu hướng này đan cài vào nhau
- Càng có nhiều mục tiêu xã hội và càng tham vọng thì càng cần nhiều quản trị viên hơn, và các quản trị viên lại có thể tạo ra mục tiêu mới hoặc đẩy mục tiêu cũ lên tham vọng hơn nữa
- Khi người ta tin chắc rằng mình đang làm việc vì lợi ích công, thì người phản đối rất dễ bị nhìn như kẻ gây hại
- Nếu tiến trình không nhanh, không trơn tru hoặc tạo ra tác dụng ngược, sẽ xuất hiện xu hướng tìm kiếm những kẻ thù bên trong đang cản trở nỗ lực đó
Tranh cãi trong AMS và điều kiện để công khai lên tiếng
- Barvinok nêu trường hợp giáo sư toán Abigail Thompson của UC Davis như một ví dụ về việc bị đối xử như “kẻ thù bên trong” trong giới toán học
- Thompson nhìn chung có thiện cảm với các nỗ lực DEI, nhưng đã đăng một bài trên Notices of the American Mathematical Society phê phán tuyên bố DEI bắt buộc và so sánh nó với lời tuyên thệ trung thành của thập niên 1950
- Một người chỉ trích viết rằng dù trong toán học hay chính trị, ngày nay không còn chỗ cho cách tiếp cận “both-sides-ism”, và việc đăng bài đó là một sai lầm nghiêm trọng và rất có hại
- Nhiều nhà toán học đã ký thư tập thể cho rằng chỉ riêng việc đăng tải quan điểm ấy cũng đã là gây hại
- Cũng có những người ủng hộ, và họ ký vào một thư tập thể gọi tranh cãi này là “một nỗ lực trực tiếp nhằm phá hủy sự nghiệp của Thompson” cũng như là nỗ lực đe dọa AMS chỉ đăng những bài viết phù hợp với một quan điểm nhất định
- Barvinok nói ông ngạc nhiên trước mức độ dữ dội của một phần phản ứng phản đối, và việc không chỉ ý kiến trong bài mà cả quyết định đăng bài của AMS cũng bị quy là có hại khiến ông nhớ tới những cảnh trong lịch sử Liên Xô
- Ông nói rằng khi Lenin và Stalin đấu tranh với phe đối lập trong đảng, những kẻ dị giáo không chỉ bị kết tội là sai, mà còn bị chỉ trích vì đã “cố ép đảng phải tranh luận”
- Ngày 26/6/2020, khoảng một tháng sau khi George Floyd bị một cảnh sát Minneapolis sát hại, khoa toán của University of Michigan nhận được một email
- Trưởng khoa thông báo rằng một ủy ban phụ trách “climate” của khoa, sau khi được ban điều hành xem xét, đã soạn một tuyên bố về phản ứng của khoa trước nạn phân biệt chủng tộc
- Tuyên bố viết rằng “systemic racism” đã thấm vào mọi mặt của xã hội, và cũng thấm vào thể chế cùng văn hóa khoa của họ; đồng thời bày tỏ lời xin lỗi sâu sắc và thừa nhận vẫn còn nhiều việc phải làm
- Barvinok đã gửi email nêu quan điểm rằng khoa không nên ra các tuyên bố chính trị, tôn giáo, nghệ thuật hay ẩm thực thay mặt toàn bộ thành viên, và những ai ủng hộ thì có thể tự ký tên
- Ông cho rằng số người phản đối trong riêng tư nhiều hơn hẳn số người công khai phản đối, và điều đó cho thấy rõ mọi người sợ bày tỏ ý kiến nếu nó không khớp với câu chuyện đang chiếm ưu thế
- Ông nhấn mạnh rằng tình hình ở Mỹ không giống Liên Xô hay nước Nga ngày nay
- Ở Mỹ, ông không thấy chuyện người ta bị đưa vào trại lao động, nhà tù hay bệnh viện tâm thần
- Một khác biệt lớn với Liên Xô là ở Mỹ, chỉ cần có sự ủng hộ của vài đồng nghiệp cũng thường đủ để chặn lại xu hướng đó
- Ông nói Liên Xô đã không tiếc nguồn lực để trừng phạt người phản đối cùng thân nhân, bạn bè, người thân của bạn bè và bạn bè của người thân họ, và thông lệ ấy đã để lại kết cục tồi tệ cho Liên Xô
- Trong khảo sát của Foundation for Individual Rights and Expression với 1.500 giảng viên Mỹ, một nửa số người trả lời xem các tuyên bố như vậy là bài kiểm tra quỳ tím ý thức hệ xâm phạm tự do học thuật
- Barvinok cho rằng nếu những người phản đối tuyên bố DEI cùng công khai lên tiếng với số lượng đủ lớn thì họ có thể phát biểu mà không phải chịu rủi ro nghề nghiệp đáng kể
- Tuy vậy, hệ thống hiện tại càng tồn tại lâu thì cải cách có thể càng khó hơn
- Mối lo của ông là nếu quy trình tuyển dụng có lợi cho một hệ tư tưởng nhất định và bất lợi cho người phản đối, thì theo thời gian nhóm hưởng lợi từ sự thiên lệch đó sẽ thống trị các thể chế
- Trong thư gửi AMS, ông viết rằng ông dự đoán sẽ có phản biện kiểu “tôi không tham gia chính trị”, nhưng loại chính trị này dù muốn hay không người ta vẫn bị cuốn vào, và không phản ứng cũng mang tính chính trị chẳng kém hành động
1 bình luận
Ý kiến trên Hacker News
https://archive.is/j1Xyg
Mong nhiều người hơn nhận ra nguy cơ của con dốc trơn trượt này
Một phần vấn đề là các thế giới quan vận hành như những xoáy lưỡng cực, hút cả nhiều vấn đề vốn không liên hệ chặt chẽ với nhau, rồi bị nén lại quá mức để đối đầu với phe bên kia
Phía các phong trào xã hội có xu hướng tuân phục và tập trung hóa theo hướng độc đoán, còn phía đối lập lại có xu hướng phủ nhận chính các vấn đề xã hội mang tính hệ thống, nơi quyền lực độc quyền ngày càng lớn và ngày càng nhiều người phải tranh nhau những mẩu vụn còn lại
Một mức độ tiếp cận tổng thể nào đó cũng cần thiết, nhưng tôi nghĩ ta cần một triết lý và hệ thống cũng thừa nhận tầm quan trọng của tính độc lập và sự tiến hóa. Các tổ chức con người thông thường có lẽ khó theo đuổi đồng thời cả hai, nhưng công nghệ phù hợp có thể làm được điều đó
Nhiệm vụ đầu tiên là cánh tả thừa nhận sự cần thiết của tự do, và cánh hữu thừa nhận nhu cầu về một cuộc sống nơi người bình thường không phải tranh nhau những mẩu vụn. Vì chiến tranh phe phái, những người đưa ra thông điệp tinh tế hơn bị cả hai phía phớt lờ, còn người ở giữa thì ẩn mình hoặc chuyển sang một phe và tuân theo. Vì vậy tôi kết luận rằng đây không chỉ là vấn đề của riêng cánh tả
Đây không phải là con dốc, mà là việc tái dựng y nguyên những phần nguy hiểm của bộ máy quan liêu độc đoán. Đó là một cấu trúc trong đó một hệ thống khách quan là ngu ngốc trao cho những người không biết suy nghĩ thứ quyền lực có thể dễ dàng bị lạm dụng đối với người khác. Nước Mỹ đã tới điểm đó rồi, và ngày nay khi khoảng một nửa nền kinh tế Mỹ là chi tiêu chính phủ, nó không còn là thị trường tự do mà gần với một dạng nền kinh tế hỗn hợp mở-chỉ huy hơn. Giờ câu hỏi chỉ còn là làn sóng lan ra tới đâu
Bỏ phiếu lựa chọn xếp hạng có thể giảm chủ nghĩa cực đoan. Nó cũng rẻ hơn cho người nộp thuế vì loại bỏ vòng bầu cử chung cuộc, đồng thời giảm sự phân biệt đối xử nghiêm trọng và tước quyền bầu cử do vòng chung cuộc gây ra
Nếu mỗi lần nhắc đến tên ông ta mà bạn vẫn không nhận ra chuyện gì đang xảy ra, thì sau này bạn cũng sẽ không nhận ra đâu
Tôi không nhớ các tổng thống Obama hay Clinton từng dùng những từ như “kẻ thù” hay “ác quỷ” để nói về công dân nước mình, nhưng hiện nay các ứng viên và truyền thông chính thống dùng những cách diễn đạt gay gắt và tiêu cực hơn nhiều. Tôi đã xem một cuộc phỏng vấn trong một video tự nhận là cánh tả, bàn về những điều cánh tả cần biết về cánh hữu; một chuyên gia là giáo sư nào đó ngay từ câu trả lời đầu tiên đã dùng các cụm “chiến đấu với kẻ thù”, “hiểu kẻ thù” như cách xử lý một nửa dân số phản đối hệ tư tưởng của mình
Tôi cũng nhớ đến câu basket of deplorables nổi tiếng của Hillary Clinton. Mười năm trước tôi không nghe kiểu tu từ như vậy từ phía bảo thủ, nhưng chủ nghĩa bảo thủ đã bị chủ nghĩa dân túy kiểu alt-right Trump nuốt chửng. Tôi cố tình không nghe những lời lẽ thóa mạ từ cực hữu, nên chắc cũng có nhiều ví dụ từ những nguồn khủng khiếp. Dù vậy, lối tu từ gọi người dân cùng một nước là “kẻ thù” tuyệt đối không nên thốt ra từ miệng của bất kỳ ai đáng được tôn trọng
Tôi đồng ý rằng “đây không chỉ là vấn đề của riêng cánh tả”, nhưng tôi cho rằng trong nhiều thập kỷ, kiểu tu từ “giết kẻ thù” như thế nổi bật ở cánh tả hơn cánh hữu. Một lý do là nhiều sách lược của cánh tả, như Rules for Radicals hay các văn kiện chiến lược Marxist của Engels, bao gồm việc “tiêu diệt kẻ thù”. Điều này bao gồm loại bỏ đạo đức, loại bỏ đơn vị gia đình truyền thống, và kích động nổi loạn bạo lực. Theo truyền thống, sách lược phía cánh hữu tập trung vào việc hiểu tu từ của cánh tả, phân tích tư tưởng dưới góc độ kinh tế và tự do cá nhân, và thắng tranh luận bằng chiến thuật tranh biện
Vì vậy tôi kết luận rằng đây không đơn giản là vấn đề “cả hai bên”, mà là một bên dành nhiều năng lượng hơn hẳn để đẩy mọi thứ tới cực đoan
Tôi có phần đồng cảm với tuyên bố đa dạng. Tôi cũng hiểu vì sao một số người hay khoa có thể muốn ứng viên nộp nó
Nhưng theo kinh nghiệm nộp hồ sơ tiến sĩ, việc bắt viết và cưỡng ép điều đó là không mang tính học thuật, và đôi khi hoàn toàn sai hướng. Khi viết, bạn bị đặt vào tình thế phải biện minh cho sự tồn tại của mình trong các phân loại nhóm thường vô lý của các sáng kiến DEI
Hàm ý trở nên rõ ràng rằng nghiên cứu sẽ không được đánh giá độc lập với danh tính, mà ngược lại sẽ được đánh giá thông qua danh tính. Chính khái niệm học thuật xuất sắc — tức lập luận cẩn trọng, thu thập và trình bày bằng chứng, trích dẫn nguồn, phản hồi phản biện — bị xúc phạm. Một số ứng viên bị buộc phải tự quất roi vì danh tính của mình, còn những ứng viên khác được khuyến khích đóng gói danh tính của mình như một lợi thế
Việc yêu cầu các học giả tăng cường các sáng kiến DEI trông hơi buồn cười. Đây là một sáng kiến do các nhà quản trị tạo ra để giải quyết một vấn đề do các nhà quản trị tạo ra
Tôi cũng không thích các chỉ số đa dạng bề mặt mà các trường đặt làm mục tiêu. Ý tôi là chủng tộc và giới tính được khai báo. Tất nhiên về mặt lịch sử chúng quan trọng, nhưng chúng cũng là chỉ dấu thay thế cho giai cấp, và theo tôi đa dạng giai cấp mới là dạng đa dạng quan trọng hơn nhiều
Vì tôi xem giáo dục là động lực mở ra cơ hội kinh tế và xã hội, nên việc tạo ra một nhóm cựu sinh viên tinh hoa khép kín, giàu có nhưng chỉ pha trộn về giới tính và chủng tộc, không có nhiều ý nghĩa. Nếu đặt mục tiêu là đa dạng giai cấp, đa dạng chủng tộc cũng sẽ tự nhiên đi theo
Trẻ em da đen lớn lên trong gia đình giàu có hoặc trung lưu ít hơn trẻ em da trắng, nhưng không ít đến mức không thể lấp đầy toàn bộ các suất đa dạng của các đại học tinh hoa
Khi đó mục đích ban đầu của chương trình sẽ sụp đổ. Lẽ ra phải là trao cơ hội cho những người chưa từng có cơ hội và đưa các góc nhìn khác vào thành phần sinh viên, chứ không phải trao thêm lợi thế cho phân nhóm đặc quyền nhất, những người có thể đánh dấu vào một ô quan trọng trên biểu mẫu và lớn lên trong cùng khu phố với các sinh viên tinh hoa khác
Chương trình DEI của chúng tôi rốt cuộc đã trao cơ hội cho con của một gia đình đặc quyền; bề ngoài thì dựa trên màu da, và chúng tôi phải tự hào về điều đó, đồng thời tất nhiên phải xem như đó không phải là chủ nghĩa thân hữu. Từ đó về sau tôi quyết định không tham gia các cơ chế DEI không tính đến giai cấp, mà những cơ chế có tính đến giai cấp thì hầu như không có
Đây là tiêu chí chấm điểm tuyên bố DEI của các đại học Mỹ. Muốn xem điều gì được tuyển chọn thì đọc tư liệu gốc hữu ích hơn nhiều so với chỉ đọc các diễn giải thứ cấp
https://ofew.berkeley.edu/recruitment/contributions-diversit...
Tuy nhiên tôi thắc mắc những câu như “trình bày rõ các ý tưởng mới nhằm thúc đẩy công bằng và bao hàm tại Berkeley và trong lĩnh vực của mình thông qua nghiên cứu” nghĩa là gì
Việc một giáo sư toán học thúc đẩy đa dạng thông qua nghiên cứu có nghĩa là gì? Nếu là nghệ thuật hoặc một số ngành khoa học xã hội thì còn có thể hiểu được, nhưng trong toán học thì tôi không biết nó sẽ trông như thế nào
Cách diễn đạt trong tuyên bố bằng văn bản đó thực sự khiến chuông báo động vang lên
“Chúng tôi hiểu và thừa nhận rằng phân biệt chủng tộc có tính hệ thống đã thấm vào mọi khía cạnh của xã hội chúng ta. Chúng tôi thừa nhận rằng phân biệt chủng tộc có tính hệ thống cũng đã thấm vào văn hóa của tổ chức và khoa của chúng tôi. Chúng tôi vô cùng xin lỗi về điều này, và biết rằng chúng tôi có việc phải làm”
Barvinok đã tin chắc, qua một trải nghiệm đau đớn từ lâu trước đây, rằng việc yêu cầu xác nhận bất kỳ lý tưởng nào đều có hại cho giới học thuật
Ông nói: “Tôi lớn lên ở Liên Xô, nơi mọi người hằng ngày phải xác nhận lòng trung thành với các lý tưởng và với những nhà lãnh đạo hiện thân cho các lý tưởng ấy. Theo thời gian, tôi đã thấy những người cộng sản nhiệt thành chuyển thành những người tự do thân phương Tây nhiệt thành, rồi lại thành những người dân tộc chủ nghĩa nhiệt thành, một cách dễ dàng đến kinh ngạc. Trải nghiệm này cùng lẽ thường khiến tôi tin rằng trong trò chơi này chỉ những kẻ tuân phục thật sự mới xuất sắc. Bạn có thật sự muốn lấp đầy khoa toán bằng những người tuân phục không?”
Barvinok nhấn mạnh rằng ông không phản đối bản thân sự đa dạng. Điều khiến ông khó chịu là mọi tuyên bố bắt buộc, bất kể nội dung là gì. Trong thư từ chức, ông viết: “Ngay cả nếu bị yêu cầu nói rằng ‘tôi nhiệt thành tin rằng nước sẽ làm chúng ta ướt và lửa sẽ đốt cháy chúng ta’, thì việc liên tục xác nhận niềm tin của mình như một điều kiện tiên quyết để mưu sinh vẫn là phát ngôn bị cưỡng ép, và nó làm tha hóa tất cả những ai tham gia màn trình diễn đó”
Khi buộc mọi người xác nhận một niềm tin nào đó, chính việc xác nhận ấy trở thành mục tiêu và không còn phản ánh niềm tin thực tế nữa. Ngay cả những người bình thường sẽ hành động theo niềm tin ấy cũng sẽ bị các đồng nghiệp kém lương tâm hơn lấn át để giữ việc làm, và cuối cùng biến nó thành một màn trình diễn rỗng tuếch
Bài thơ được trích dẫn, một cách phù hợp, bàn về chủ đề rằng thực tại vẫn còn nguyên đó bất kể hệ tư tưởng nói gì
Còn có một khổ thơ khác: https://www.kiplingsociety.co.uk/poem/poems_copybook.htm
Phần khiến tôi thấy đồng cảm là đoạn này
“Luồng thứ ba mà ông ấy thấy là sự thay đổi trong tính chất của tranh luận. Ngày càng thường xuyên hơn, ai đó tuyên bố rằng một lập luận nào đó gây hại cho một nhóm dân số cụ thể, nhưng lại không nói rõ tác hại đó xảy ra như thế nào. Theo ký ức của ông, chính ở giai đoạn ‘tác hại’ này, mọi người bắt đầu sợ nói ra suy nghĩ của mình”
Tôi đã trải qua chuyện như vậy với những người quen cả online lẫn offline, và không chỉ với các chủ đề tranh luận cực nóng. Gần đây một người bạn nói về Israel rằng “im lặng là bạo lực”, và rốt cuộc tôi phải nói rằng tôi ủng hộ Israel. Thế là anh ta tuôn một tràng dài rồi bỏ đi, và từ đó tôi không gặp lại nữa
Yếu tố giận dữ và bất khoan dung đã hoàn toàn bị vũ khí hóa, đúng là một cơn ác mộng
Những câu kiểu “im lặng là bạo lực” là lời nhằm dọa người khác phải đồng ý, và nếu phản đối như bạn thì sẽ bị xem là còn gây hại hơn
Có thể hình dung hai người bạn có quan điểm khác nhau về một chủ đề nóng, biết rằng quan điểm đó chẳng tạo ra khác biệt nào, nên cùng tránh nhắc đến. Trong thế giới nhỏ bé, trong các quan hệ thường ngày, việc để chính trị ra ngoài tương tác có giá trị riêng. Ở nơi làm việc, đây là một nguyên tắc khá đã được xác lập, nhưng tôi nghĩ nó cũng áp dụng cho các buổi gặp gỡ xã hội và quan hệ bạn bè. Nếu bạn ép hỏi ý kiến của ai đó, bạn phải sẵn sàng chấp nhận đó là một ý kiến chính đáng. Nếu không thì đừng hỏi
Nếu không muốn có một buồng vọng âm trong chủ đề này, thì đáng để nghĩ về mục đích của bản tuyên bố đa dạng
Mượn lời của Stephen Jay Gould, không thể diễn đạt hay hơn thế này. “Tôi quan tâm nhiều hơn đến sự thật gần như chắc chắn rằng những người có tài năng ngang với Einstein đã sống và chết trên các cánh đồng bông và trong các xưởng bóc lột, hơn là trọng lượng và các nếp gấp của bộ não Einstein”
Có thể xem bản tuyên bố đa dạng là một cách đánh giá liệu ứng viên có từng suy nghĩ dù chỉ một khoảnh khắc về sự thật mà Gould nêu ra hay không. Tức là xem họ có muốn nuôi dưỡng tài năng trong số những người bị loại khỏi giới học thuật hàng đầu hay không
Tôi lớn lên với một người mẹ nghiện rượu và ma túy, trong một ngôi nhà có những gã bạn trai bạo lực ra vào. Có lúc điện hoặc nước bị cắt, trong nhà không có điện thoại, cũng không có xe còn chạy được
Tôi học toán ở đại học, và những sinh viên ngành toán khác mà tôi biết, đúng nghĩa là tất cả, đều có cha mẹ thuộc nhóm 10% giàu nhất trở lên. Khoảng một phần tư sinh viên trong ngành đến từ cùng một trường chuyên dành cho học sinh năng khiếu ở quận giàu nhất bang, và cha mẹ của vài người là giáo sư đại học. Không có ai dù chỉ hơi giống tôi. Vì không có bất kỳ sự hỗ trợ nào từ gia đình, để vừa sống vừa đi học tôi đã phải vào Army Reserve
DEI vận hành theo cách bất lợi một cách quyết liệt đối với những người như tôi. Vì tôi là nam giới da trắng dị tính. Dù lớn lên bằng bơ đậu phộng của chính phủ và bữa trưa miễn phí, chờ đến ngày phiếu thực phẩm tới, tôi vẫn bị nghe rằng mình là “một phần của vấn đề”. Miễn là không phải người da trắng, người châu Á hay người Do Thái, họ sẵn sàng nâng đỡ cả những ứng viên xuất thân giàu có, có cha mẹ giàu hoặc cha mẹ là giáo sư. Có nhiều chương trình đưa người da đen hoặc Hispanic đi đường vòng vào chương trình tiến sĩ, nhưng khi tôi hỏi cố vấn học tập về những chương trình như vậy, ông ấy đúng nghĩa là cười nhạo tôi. Cũng vì tôi là nam giới da trắng nên là “một phần của vấn đề”
Những người có thể viết bản tuyên bố đa dạng tốt nhất thường xuất thân từ nền tảng đặc quyền, có học thức, và quen thuộc với khung khái niệm cùng thuật ngữ chuyên môn nhất định của DEI và công lý xã hội. Người có xuất thân tầng lớp lao động hoặc ngoài phương Tây ít có khả năng thành thạo các khái niệm này hơn. Nếu mục tiêu là tuyển nhiều hơn những người như vậy, thì cần xem bản tuyên bố DEI giúp ích hay gây hại. Đây là một câu hỏi thực nghiệm
Trường hợp gần đây của Yoel Inbar tại UCLA cho thấy DEI không chỉ đo năng lực giảng dạy và cố vấn cho người từ nhiều nền tảng khác nhau. Nó cũng có yếu tố phát tín hiệu về sự cam kết với một hệ tư tưởng chính trị nhất định. Tôi khuyên nên nghe cuộc phỏng vấn dưới đây. Ông ấy phê phán bản tuyên bố DEI, và cuối cùng đã mất lời mời tuyển dụng của UCLA vì lập trường đó, nhưng cũng khá rõ là ông vẫn ủng hộ đa dạng và công lý xã hội. Cuộc phỏng vấn bắt đầu từ 41:30
https://verybadwizards.com/episode/episode-263-free-yoel
Ai đúng?
Vì vậy bạn và tôi sẽ nói những điều khác nhau mà không có cách nào đạt đồng thuận. Và hàng triệu người phải quản lý chuyện đó
Con số là bao nhiêu rất quan trọng. Vì con số đó được dùng để biện minh cho X vị trí ở nhiều nơi làm việc và trường đại học. Đào tạo và phát triển luôn có chi phí, và tất cả đều có thể bị lãng phí bất cứ lúc nào
Nếu muốn tăng tính đa dạng thì cũng phải dựa trên chủ nghĩa bình đẳng. Hơn nữa, hầu hết các đại học hàng đầu đã hỗ trợ toàn bộ học phí ngay cả khi không có bản tuyên bố đa dạng, nên tôi nghĩ nếu ai đó là thiên tài thật sự thì không có cách nào họ bị loại ra ngoài
“Im lặng là bạo lực” là kiểu lập luận độc đoán nhất có thể. Vì dù có từ chối, nó vẫn buộc người ta phải tự nguyện công khai mình đứng về phe nào.
Việc bỏ phiếu được giữ bí mật là có lý do. Bởi không ai nên bị ép phải gánh chịu hậu quả vì suy nghĩ của mình. Ép mọi người phơi bày danh tính của họ là điều tệ hại, và đã đến lúc phải loại bỏ những người làm chuyện đó, cũng như những kẻ kích động áp lực đám đông đòi sa thải người có suy nghĩ sai trái hoặc tìm cách cấm diễn giả xuất hiện ở nơi công cộng.
https://www.mwe.com/insights/nlrb-abandons-primacy-of-secret...
Bỏ phiếu kín nghĩa là bỏ phiếu theo lương tâm. Bỏ phiếu công khai nghĩa là bỏ phiếu theo lệnh của người giám sát, nếu không sẽ phải trả giá.