Ask HN: Vì sao vẫn chưa có đối thủ cạnh tranh thực sự của Ticketmaster?
(news.ycombinator.com)- Nhiều sự kiện và địa điểm dường như bán vé độc quyền qua Ticketmaster, còn các nền tảng vé khác có vẻ chỉ có vé bán lại được chuyển sang tài khoản Ticketmaster sau khi mua
- Bất chấp những chỉ trích nhắm vào Ticketmaster và sự tồn tại của nhiều nền tảng bán vé, Ticketmaster vẫn có vẻ đang nắm gần như toàn bộ thị trường
- Ticketmaster duy trì vị thế này bằng cách nào, và vì sao các nền tảng khác không thể cạnh tranh?
Các câu trả lời chính
- Ticketmaster, đơn vị gần như độc quyền thị trường vé biểu diễn trực tiếp, không chỉ là một bên bán vé mà còn kiểm soát toàn bộ thị trường thông qua cấu trúc tích hợp theo chiều dọc bao trùm venue, promoter và quản lý nghệ sĩ
- Sau khi sáp nhập với công ty mẹ Live Nation, họ trực tiếp sở hữu phần lớn các venue lớn tại Mỹ hoặc ràng buộc chúng bằng hợp đồng độc quyền (exclusive deals), khiến đối thủ gần như không còn chỗ để thâm nhập
- Các phí cao (convenience fees) khiến người tiêu dùng phẫn nộ thực chất được phân bổ lại cho venue, promoter và nghệ sĩ; Ticketmaster đóng vai trò như một "tấm khiên hứng đạn" (blast shield) nhận phần chỉ trích thay cho họ
- Có các nền tảng thay thế như DICE, AXS, Eventim, Resident Advisor, nhưng do không giành được venue và nghệ sĩ lớn nên chỉ giới hạn ở thị trường nhỏ hoặc độc lập
- Cấu trúc này là một ví dụ điển hình của độc quyền (monopoly), nhưng việc giám sát và thực thi chống độc quyền lại khá yếu
Cấu trúc cốt lõi của thế độc quyền Ticketmaster
- Sau khi sáp nhập với Live Nation, công ty sở hữu hoặc kiểm soát khoảng 80% venue lớn tại Mỹ; các venue còn lại cũng bị khóa chặt qua việc cung cấp phần mềm vận hành (Ticketmaster for business), tạo ra vendor lock-in
- Không chỉ bán vé mà còn kiểm soát cả ticket resale, sản xuất show, quảng bá, quản lý nghệ sĩ, catering, xe bus lưu diễn, an ninh và hạ tầng của toàn ngành
- Để so sánh, StubHub chỉ làm bán vé và bán lại vé, không có tích hợp theo chiều dọc
- Khi sở hữu venue, họ có thể loại bỏ các bên bán vé khác; nghệ sĩ cũng thích một đầu mối one-stop để xử lý toàn bộ tour diễn
-
Vấn đề thị trường hai chiều (two-sided marketplace)
- Một buổi diễn cần có nghệ sĩ hấp dẫn để kéo khán giả, nhưng cũng phải chứng minh có khán giả để kéo nghệ sĩ, tạo ra cấu trúc con gà và quả trứng cực kỳ bất lợi cho người mới gia nhập
- Ticketmaster sau khi đạt quy mô đã thâu tóm các promoter để vô hiệu hóa cấu trúc này: fan không thể mua ở kênh khác, còn nghệ sĩ chỉ dùng được các venue do Ticketmaster kiểm soát
- scalper (phe vé) chỉ là triệu chứng; bản chất là sự hợp nhất thị trường cạnh tranh do doanh nghiệp dẫn dắt (consolidation)
Mô hình kinh doanh "Blast Shield"
- Khách hàng thực sự của Ticketmaster không phải người mua vé mà là venue, promoter và nghệ sĩ; đổi lại việc chuyển tiền cho các bên này, Ticketmaster hấp thụ cơn giận của người tiêu dùng
- Nếu nghệ sĩ nâng giá niêm yết lên mức thị trường chấp nhận, họ sẽ trông rất tham lam; vì vậy họ giữ face value thấp rồi thu phần chênh lệch qua phí
- Nghệ sĩ giữ được danh tiếng, Ticketmaster hứng chỉ trích, còn venue và nghệ sĩ nhận một phần phí
- Có ý kiến phản biện rằng nghệ sĩ chỉ nhận khoản cố định cho mỗi buổi diễn và chỉ chia sẻ doanh thu sau một ngưỡng bán nhất định, còn toàn bộ phí là doanh thu của Ticketmaster
- Xét theo lợi nhuận và giá cổ phiếu Live Nation (LYV), đây không hẳn là mức siêu lợi nhuận của một độc quyền vì phần lớn doanh thu là pass-through revenue, được chuyển cho đội thể thao, promoter và nghệ sĩ
- Dù vậy, venue và promoter cũng do cùng nhóm lợi ích sở hữu, nên phần đáng kể rốt cuộc vẫn quay về cùng một chủ thể
Các nền tảng thay thế và tình hình thị trường
- DICE đang chiếm ưu thế ở các venue nhỏ tại Anh và một số nơi khác; được đánh giá cao nhờ thông báo mở bán, mua một chạm, cấm bán cao hơn face value và hoàn vé chưa dùng vào một pool để bán lại
- Tính đến 2025, công ty đã được Fever thâu tóm
- Cũng có phàn nàn về việc bắt buộc cài app và không cho mua trên web
- Ngược lại, cũng có chỉ trích rằng họ đã đẩy giá vé tăng lên trong thị trường nhạc điện tử ở New York
- Ngoài ra còn có nhiều lựa chọn như AXS, Eventbrite, Tixel (Úc), Resident Advisor (ra.co), XCEED, pretix.eu, Secretparty.io, TickPick
-
Ví dụ theo từng quốc gia
- Tại Đức, Eventim chiếm khoảng 90% thị phần, sao chép gần như nguyên xi chiến lược của Ticketmaster với sở hữu venue, hợp đồng độc quyền và vận hành chợ bán lại chính thức
- Tại Nhật, có nhiều vendor (Lawson v.v.), cùng cơ chế bốc thăm (lottery), kiểm tra ID, presale cho fanclub và luật chống phe vé, nhưng giá vẫn cao
- Na Uy và Ontario của Canada áp dụng luật giới hạn bán lại theo face value, giúp giảm bớt vấn đề phe vé
Tranh luận về giá, phe vé và quy định
- Giá vé đã tăng 3–5 lần trong 30 năm qua; mức lạm phát khoảng 85% ở eurozone và 110% ở Mỹ không đủ để giải thích điều đó
- Trong khi nguồn cung (nghệ sĩ nổi tiếng, venue lớn) cực kỳ hạn chế, nhu cầu lại dồn vào một số ít ngôi sao, khiến đây về bản chất là một thị trường bị ràng buộc bởi nguồn cung (supply-constrained)
-
Phe vé và kiểm soát bán lại
- Khoảng 80% vé tại Mỹ được giao dịch qua broker (phe vé), và StubHub vận động hành lang để duy trì cấu trúc này
- Nếu giới hạn bán lại trên cùng nền tảng và ở mức face value, nghệ sĩ có thể giành quyền kiểm soát giá — The Cure đã chỉ cho phép bán lại theo giá gốc để giữ giá thấp
- Ticketmaster ủng hộ dự luật AB 1720 của California (giới hạn giá bán lại), nhưng cũng có chỉ ra rằng mức trần theo tỷ lệ bất kỳ khác 0% (ví dụ 10%) vẫn có thể bị lách bằng cách bán đi bán lại nhiều lần
-
Khó khăn cho người mới gia nhập
- Bài toán con gà và quả trứng giữa nội dung (sự kiện) và người tiêu dùng, gánh nặng dòng tiền khi phải ký với venue lớn trong tình trạng chịu lỗ, quy định theo từng quốc gia và biên lợi nhuận thấp cộng lại khiến việc gia nhập cực khó
- Nhiều đối thủ cuối cùng bị Ticketmaster mua lại hoặc biến mất sau khi bán lỗ (ví dụ: Uniiverse)
- Chỉ có dịch vụ tốt hơn là không đủ để phá hợp đồng độc quyền; phải đưa ra điều khoản tốt hơn cho venue thì mới tạo được động lực phá vỡ hợp đồng
-
Các giải pháp được đề xuất
- Các phương án như venue do chính quyền địa phương (municipality) sở hữu, đấu thầu công khai/RFP theo từng sự kiện, hay gọi vốn cộng đồng cho buổi diễn của nghệ sĩ
- Tuy nhiên cũng có ý kiến phản biện thực tế rằng nghệ sĩ không muốn tự gánh việc hành chính và marketing
- Nhiều người cho rằng lời giải gốc rễ không nằm ở thị trường hay công nghệ mà ở ý chí quản lý và lập pháp
1 bình luận
Ý kiến trên Hacker News
peteforde: Có nhiều giải thích cho rằng Ticketmaster đã có quyền kiểm soát gần như độc quyền vì cấu trúc sở hữu gắn chặt với cả đài phát thanh, địa điểm biểu diễn và nhà tổ chức.
Chỉ riêng việc có mối liên hệ sở hữu giữa Ticketmaster và giới đầu cơ vé, hay đúng hơn là “các trang bán lại hợp pháp”, cũng đã gần như là tham nhũng kiểu sách giáo khoa. Vai trò thực sự của Ticketmaster không giống một bên bán vé mà gần hơn với một dịch vụ chắn cơn giận của người tiêu dùng. Họ công nghiệp hóa quá trình biến sự phẫn nộ của fan thành nhiệt thải, để các nhạc sĩ trông như vẫn trung lập. Họ cũng thường dùng kiểu “bóp chết rồi thâu tóm”, quấy rối đối thủ đang lớn lên, làm họ kiệt quệ rồi mua lại với giá rẻ. Ứng dụng DICE khá tốt và tôi đang ủng hộ nó
Các tính năng như thông báo mở bán vé, mua gần như chỉ một cú nhấp, mua và chia sẻ vé với bạn bè, cấm bán cao hơn giá gốc, và nếu không đi được thì có thể trả lại vào pool để bán lại đều hoạt động rất mượt. Vé chờ sát giờ cũng thường xuyên xuất hiện, và nhìn chung trải nghiệm thực sự rất tốt nên tôi ủng hộ DICE
Đặc biệt là vì nó cho phép kiểu tăng giá vé mỗi khi có vé được bán, khiến giá show ở New York bị đẩy lên mạnh. Trong nhóm bạn tôi, câu “ai cũng ghét DICE” đã thành lời nói quen thuộc
ryukoposting: Từ góc nhìn của nhà tổ chức, concert là một thị trường hai mặt, mà kiểu thị trường này vốn nổi tiếng là khó để người chơi nhỏ cạnh tranh.
Muốn khán giả mua vé thì phải kéo được nghệ sĩ tốt về, còn muốn kéo được nghệ sĩ hàng đầu thì phải chứng minh là có thể bán rất nhiều vé. Ticketmaster ban đầu né được bài toán này vì nó chỉ là một website mua vé kiểu thiết bị IT cho nhà tổ chức, nhưng sau đó họ mua luôn các nhà tổ chức và lách qua toàn bộ hệ thống. Fan không thể chọn chỗ bán khác vì nghệ sĩ họ thích chỉ đặt show ở các venue do Ticketmaster kiểm soát, còn nghệ sĩ hàng đầu cũng khó đặt các venue sinh lời cao ở nơi khác vì Ticketmaster sở hữu luôn các nhà tổ chức. Giới đầu cơ vé chỉ là triệu chứng, còn căn bệnh là sự hợp nhất doanh nghiệp trong một thị trường cạnh tranh. Đó chính là lý do luật chống độc quyền tồn tại
Một phần mô hình kinh doanh của Ticketmaster là đứng ra hứng thay sự phẫn nộ của fan trước các khoản phí phụ thêm, để cơn giận không chĩa vào nghệ sĩ. Nếu nghệ sĩ muốn mức giá tối thiểu là 150 USD nhưng sợ fan phản ứng, họ có thể để giá niêm yết thấp hơn 30% và để Ticketmaster bù phần chênh bằng phí. Ticketmaster chẳng mất gì, còn nghệ sĩ giữ được danh tiếng mà không trông quá tham lam
Nếu nghệ sĩ sẵn sàng bán với giá 50 USD nhưng do nhu cầu mà cùng chỗ ngồi đó được bán lại với giá 400 USD, thì đó là lỗi của hệ thống bán vé sao? Ai là người bị hại? Là nghệ sĩ đáng ra có thể kiếm nhiều hơn, hay là các fan đang cạnh tranh để được xem show đó? Giới đầu cơ đang tối ưu hóa thị trường theo một nghĩa nào đó. Một cách giảm nhẹ có thể là buộc người giữ vé chỉ được bán lại ngay trên cùng nền tảng, đồng thời để nghệ sĩ quyết định có cho bán lại đúng giá gốc, bán lại có lãi, hoặc có cho nền tảng cộng thêm phí hay không. Cuối cùng thì đó là cách trao quyền kiểm soát cho nghệ sĩ
anon277748931: Tôi vẫn luôn nhớ một đoạn clip rất ấn tượng khi Louis CK kể về việc ông cố gắng lách Ticketmaster: https://youtu.be/UtoyMpR-mWY?si=LHfmofSERrQZLEj9&t=3015
Đặc biệt là đoạn nói rằng nếu biểu diễn ở một venue không thuộc Live Nation/Ticketmaster, thì ngay sau đó Ticketmaster sẽ biết và ký hợp đồng để trở thành nhà tổ chức độc quyền của chính venue đó, nghe thật điên rồ
nemoniac: Trent Reznor (Nine Inch Nails) đã giải thích chuyện này rất rõ từ lâu rồi: https://stereogum.com/58831/trent_reznor_blasts_ticketmaster...
alexose: Ticketmaster dĩ nhiên rất tệ, và các thực tiễn kinh doanh mang tính độc quyền của họ đáng để cơ quan quản lý xem xét kỹ lưỡng
Nhưng điểm cốt lõi là thị trường vé không bị điều tiết thực sự duy trì được mức giá này. Người hâm mộ liên tục cho thấy họ sẵn sàng móc hầu bao nhiều hơn và trả giá cao hơn để được có mặt trực tiếp. Ticketmaster biết điều đó và xây dựng một mô hình kinh doanh để khai thác theo đúng thực tế ấy. Điều khiến người Mỹ thấy mâu thuẫn là họ vừa tin rằng thu toàn bộ giá thị trường cho một món hàng là công bằng, vừa có cảm giác rằng các trải nghiệm văn hóa nên được chia sẻ một cách bình đẳng. Cho đến khi người ta thực sự gán giá trị cho vế sau, thì chỉ còn lại vế trước
Nhưng số ghế thì có hạn. Có thể bốc thăm như nhiều loại giấy phép do chính phủ cấp, nhưng điều đó không làm tăng số chỗ ngồi thực tế. Việc phân bổ tài nguyên khan hiếm bằng may mắn hay bằng tiền tốt hơn còn tùy vào triết lý cá nhân và mục tiêu của bên phân bổ
byoung2: Ticketmaster đã sáp nhập với Live Nation và sở hữu một nửa số địa điểm biểu diễn
Nửa còn lại ký hợp đồng độc quyền với Ticketmaster, và Ticketmaster cung cấp phần mềm vận hành hậu cần cho địa điểm là Ticketmaster for business, tạo ra vendor lock-in
maerF0x0: Một phần của bức tranh lớn là nhiều sân vận động và nhà thi đấu được xây bằng nguồn vốn công như miễn giảm thuế
Các chính trị gia và lobbyist đang lợi dụng mối quan hệ đó để độc quyền hóa tài sản công. Tôi nghĩ mọi sự kiện tại nhà thi đấu nên phải chọn đơn vị bán vé của sự kiện đó thông qua đấu giá công khai hoặc yêu cầu đề xuất. Nếu nghệ sĩ muốn dùng công ty bán vé ưa thích của mình thì có thể cho họ quyền ưu tiên với điều kiện tự trả phần chênh lệch
Nếu đã là tài sản công và được hưởng ưu đãi thuế tốt như vậy, thì sao lại dừng ở đó? Nếu thực sự là tài sản công, tại sao công chúng không trực tiếp sở hữu luôn? Tại sao thành phố không thể vận hành địa điểm biểu diễn và dùng giá vé để giảm gánh nặng thuế? Các nhà thi đấu thể thao thì khó hơn vì vấn đề các giải độc quyền như MLB/NBA, nhưng với địa điểm biểu diễn kiểu nhà hát, có vẻ phần lớn nghệ sĩ sẽ thích làm việc với thành phố hơn nhiều so với Ticketmaster. Thực tế là Ticketmaster hầu như không mang lại giá trị gì cho địa điểm, và những sự kiện rất lớn thì kiểu gì cũng phải phối hợp với thành phố
bluehatbrit: Tôi từng làm vài năm ở một đối thủ của Ticketmaster, và thực sự rất khó để bước chân vào ngành này
Trước hết là bài toán con gà và quả trứng giữa nội dung, tức là sự kiện, và người tiêu dùng. Một phần quan trọng trong quy trình bán hàng là giúp địa điểm hoặc promoter hiểu nền tảng hỗ trợ quy trình bán hàng và marketing như thế nào, và nếu đã có sẵn tệp người dùng đang dùng app và nhận thông báo đẩy thì sẽ dễ bán hơn. Vấn đề khác là dòng tiền. Hợp đồng thường phụ thuộc vào việc bạn có thể trả trước bao nhiêu, và chuyện một địa điểm rất lớn ký hợp đồng lỗ chỉ để giành nội dung cũng không hề hiếm. Muốn cạnh tranh thì cần tiền mặt, và các công ty lớn sẵn sàng chịu lỗ để giữ các địa điểm lớn. Lợi nhuận thực tế trên mỗi vé có biên rất thấp, và nếu địa điểm bán kém hơn kỳ vọng thì bạn có thể kiếm ít hơn kế hoạch rất nhiều. Còn thêm cả mớ nhiễu loạn từ các đề xuất tính năng và quy định theo từng quốc gia, nhất là những nơi như Italy. Bạn phải duy trì cả bán hàng lẫn phát triển bằng tiền của nhà đầu tư trong khi biên lợi nhuận thấp, đồng thời cần mạng lưới quan hệ trong ngành để xây dựng pipeline bán hàng doanh nghiệp. Rất khó tạo được chỗ đứng, và còn khó hơn nhiều để tăng trưởng đủ thành một đối thủ nghiêm túc. Công ty tôi từng làm sau nhiều đợt sa thải đã bị bán với điều khoản tệ hại, chẳng hề đếm xỉa đến quyền chọn cổ phiếu của nhân viên, và giờ chỉ đang cầm cự trong lúc bị hấp thụ dần vào công ty vé/sự kiện đã mua lại họ
bendangelo: Tôi từng làm ở Uniiverse, một startup từng cạnh tranh với Ticketmaster ở Toronto
Cuối cùng họ bị Ticketmaster mua lại. Tôi không rõ chi tiết vì đã rời đi trước đó, nhưng đây là một ví dụ về công ty thực sự đã thử thách họ
yogibear678142: Ticketmaster sở hữu các địa điểm biểu diễn. Nghệ sĩ khó mà nổi loạn nếu muốn tổ chức show lớn
Một công ty phần mềm cũng không thể cạnh tranh nếu không bước chân vào bất động sản giá trị khổng lồ. Startup phần mềm là mô hình kinh doanh dựa vào chuyện chi phí sao chép gần như bằng 0. Kiểu như một web server có thể tạo ra hàng triệu thread gần như miễn phí. Nhưng khi áp lực từ chi phí ngoài đời thực xuất hiện, startup sẽ gục ngã. Một website để mọi người tweet cho nhau thì ai cũng có thể làm, nhưng nếu muốn mang đến cho các Swifties một trải nghiệm không có Ticketmaster mà phải chi hàng tỷ đô la để xây sân vận động, thì rất khó thuyết phục dân phần mềm
christina97: Vấn đề là nó chỉ tệ với phía người mua. Còn khách hàng thực sự của họ thì được cung cấp dịch vụ ép giá xuống và hứng búa rìu dư luận thay cho họ
FinnLobsien: Tôi nghĩ tập trung hóa, ví dụ một bên nắm phần lớn nguồn cung sơ cấp của thị trường, là vấn đề lớn
Ngoài vấn đề địa điểm biểu diễn và nhà thi đấu, còn một điểm ít được nhắc hơn là nhu cầu cũng cực kỳ tập trung. Phần lớn mọi người chỉ muốn xem một số rất ít nhạc sĩ, nghệ sĩ giải trí và show. Taylor Swift, Beyonce, Kevin Hart thì chỉ có một, và số địa điểm có thể chứa những buổi diễn cỡ đó cũng cực ít. Nguồn cung còn bị giới hạn hơn nữa vì thời gian của nghệ sĩ và yêu cầu hiện diện vật lý, nên không thể mở rộng. Lý do khiến việc gia nhập thị trường cực khó là bạn phải giành được một trong số rất ít khách hàng cực kỳ khó tính đó. Động lực này gần giống với nhà thầu quốc phòng hơn, nơi khách hàng tiềm năng trên thế giới chỉ là một vài chính phủ
w10-1: Ở những nơi có tài sản cố định lớn như địa điểm biểu diễn, có vẻ như một vài bên cung cấp sẽ luôn có quyền định giá lớn hơn nhiều người mua. Các công ty dầu mỏ cũng tương tự.
Khác biệt giữa dầu mỏ và sự kiện là sự kiện là mặt hàng mang tính lựa chọn và hầu như không có hàng thay thế. Hiếm khi vì giá mà người ta đi xem nghệ sĩ khác thay vì nghệ sĩ mình muốn xem. Vì thế, phía cung có động cơ lớn để tránh cạnh tranh, tương tự như việc các bộ phim từng tránh phát hành cùng một cuối tuần. Nhìn chung, kể cả không tích hợp thì cũng sẽ dần trôi về phía sự phối hợp giữa các nhà cung cấp. Giá cao và các khoản phí bổ sung rốt cuộc chỉ là cách rút ra mức giá cao hơn, và về tài chính thì điều đó có lợi cho phía cung. Câu hỏi thú vị hơn là nếu Ticketmaster là độc quyền thì tại sao họ còn niêm yết giá làm gì. Nếu có thể loại bỏ việc bán lại, cách hiệu quả nhất để tối đa hóa giá là đấu giá, đặc biệt là đấu giá kiểu Hà Lan để giảm hiệu ứng tín hiệu. Với đấu giá, nghệ sĩ sẽ không bị tổn hại danh tiếng vì mức giá vô lý, còn những fan trượt vé sẽ đổ lỗi cho những fan thắng cuộc. Họ cũng thu được nhiều thông tin thị trường hơn rất nhiều, có thể nhận ra nhu cầu suy yếu hay sở thích cụ thể để tăng hoặc giảm số lượng box cao cấp. Nó cũng hợp với tinh thần thời đại thắng/thua của Mỹ, nơi mọi người muốn thể hiện rằng mình thuộc top 1% hay 10%. Cá nhân tôi có vài buổi hòa nhạc là cột mốc của đời mình, nhưng đó luôn là những buổi diễn đầu của các nghệ sĩ tuyệt vời, tương đối thân mật, giá phải chăng và hoàn toàn nhờ may mắn. Tôi ước những người khác cũng có thể có trải nghiệm như vậy thay vì các sự kiện ngày nay bị đóng gói quá mức và sản xuất ở quy mô khổng lồ
Hiện tại vẫn còn hy vọng là mình có thể đi được, dù thực tế thì gần như không. Ví dụ, có đợt presale vé US Open cho Amex, và có 22 nghìn người xếp trước vé vào cửa phổ thông trong các vòng đầu. Cuối cùng, thị trường bán lại khiến tình hình gần như thành đấu giá, nhưng người ta có thể đổ lỗi cho phe đầu cơ vé. Ảo tưởng mỏng manh đó khiến mọi thứ vẫn còn chịu được. Ticketmaster muốn vắt ra lợi nhuận tối đa. Bị ghét thì không sao, nhưng họ không muốn bị ghét đến mức bị quản lý siết chặt
jasode: Vì bạn nhìn từ góc độ fan nên việc Ticketmaster gần như thống trị thị trường trông như một bí ẩn phổ biến.
Nhưng nhìn từ góc độ địa điểm biểu diễn, nhà tổ chức và nghệ sĩ thì sẽ hiểu ngay. Đây mới là khách hàng thực sự của Ticketmaster. Các loại “phí tiện lợi” và phụ phí là công cụ tài chính đầy sáng tạo để chuyển nhiều tiền hơn cho địa điểm, nhà tổ chức và nghệ sĩ, trong khi vẫn giữ giá niêm yết của vé ở mức thấp một cách giả tạo. Phương án thay thế là tăng hẳn giá niêm yết của vé lên gần với giá thị trường thực tế, nhưng như vậy nghệ sĩ sẽ trông như đang chặt chém. Thay vào đó, họ thu mức giá cao hơn thông qua phí tiện lợi và để Ticketmaster hứng chỉ trích về mặt PR. Việc thao túng tâm lý fan đang hoạt động đúng như thiết kế. Khi fan nói họ muốn một đối thủ cạnh tranh thực sự của Ticketmaster, điều họ thật sự muốn là “một dịch vụ lấy ít tiền hơn”, nhưng điều đó xung đột với địa điểm, nhà tổ chức và nghệ sĩ, những người muốn thu nhiều tiền hơn. Vì vậy, để thực sự làm Ticketmaster lung lay, bạn phải đưa nhiều tiền hơn cho các địa điểm và nghệ sĩ tham lam bằng các khoản phí cao hơn và giá vé đắt hơn nữa. Đó sẽ không phải kiểu đổi mới cạnh tranh mà fan hình dung. Cũng không thể chỉ dùng việc Live Nation tích hợp theo chiều dọc và sở hữu địa điểm để giải thích ưu thế của Ticketmaster. Ticketmaster đã thống trị từ thập niên 1980–1990, trước cả khi Live Nation bắt đầu mua các địa điểm. Đơn vị quảng bá tour của Taylor Swift là AEG chứ không phải Live Nation, và nhiều sân vận động thuộc sở hữu thành phố, nhưng họ vẫn chọn Ticketmaster làm đại lý bán vé. Một lý do là cô ấy đã đàm phán để nhận được 110% giá niêm yết của vé từ Ticketmaster. Điều đó khả thi về mặt toán học như thế nào? Là nhờ các “phí tiện lợi” bổ sung. Tham khảo: https://en.wikipedia.org/wiki/Drip_pricing
specproc: Càng lớn tuổi tôi càng ít hứng thú đi xem các ban nhạc lớn.
Tôi may mắn sống ở nơi có scene âm nhạc địa phương tuyệt vời và nhiều địa điểm biểu diễn độc lập. Tôi không nghĩ ra nổi ban nhạc nào đáng để trả mức giá bóc lột như vậy, và tôi thà ủng hộ các ban nhạc địa phương cùng các địa điểm địa phương hơn
maxdug: Công ty mẹ của Ticketmaster là Live Nation sở hữu và vận hành nhiều địa điểm biểu diễn trên khắp thế giới.
Điều đó bao gồm cả việc kiểm soát lịch đặt chỗ của các địa điểm hòa nhạc lớn, và góp phần tạo nên vị thế thống trị của họ
qwery: Tôi đồng ý với nhiều câu trả lời hay ở đây. Cốt lõi là cấu trúc đó hoạt động rất tốt cho họ, và việc thực thi chống độc quyền lại yếu.
Cực kỳ khó để cạnh tranh với một thế độc quyền được thiết kế khéo léo, bén rễ sâu như vậy, bao gồm cả tích hợp theo chiều dọc, và chiến lược kinh doanh khôn ngoan của một startup trong lĩnh vực này là bán mình cho Ticketmaster. Với một bên nhỏ, gần như không thể thách thức họ ngay trên sân nhà của họ. Tuy vậy, cách đặt câu hỏi này khá thú vị. Bạn nói “vẫn chưa”, nhưng trước đây từng có một thị trường lành mạnh hơn. Thị trường đó đã bị làm bẩn một cách đầy hoài nghi và có hệ thống suốt nhiều năm, nhiều thập kỷ để trở thành tình trạng hiện nay. Trong khoảng thời gian đó đã có những tín hiệu cảnh báo, và thiếu đi sức mạnh để ngăn chặn hiệu quả hành vi đó. Rất dễ nói rằng “không ai quan tâm”, nhưng chính xác hơn là không ai có quyền lực quan tâm cả. Về cơ bản, các địa điểm biểu diễn dễ bị tổn thương nên dễ bị gây áp lực, còn nghệ sĩ không phải bạn của bạn mà là các doanh nghiệp. Người bình thường lên tiếng về những vấn đề này thường bị bịt miệng bằng câu “doanh nghiệp tồn tại để kiếm tiền”
adrianwaj: Có khá nhiều ý tưởng cho rằng nghệ sĩ và nghệ nhân biểu diễn nên tự gọi vốn cộng đồng cho buổi diễn của mình
Nếu gom đủ tiền, người biểu diễn sẽ thuê địa điểm và tự phát hành vé. Những người ủng hộ việc thuê địa điểm ban đầu có thể nhận được chỗ ngồi ưu tiên hoặc vé miễn phí, hoặc thậm chí nhận một phần doanh thu vào cửa cuối cùng. Tôi nghĩ đến điều này khi phân tích trang gọi vốn cộng đồng mới http://trypieces.com, và trang này còn có thể thưởng cho người ủng hộ chỉ vì đã thử ngay cả khi gọi vốn thất bại. Mục tiêu là “trao quyền để người biểu diễn có thể biểu diễn ở bất cứ đâu phù hợp với họ nhất”
vova_hn2: Tôi luôn thắc mắc với những người phàn nàn về “ép giá”, “phe vé”, và “thiếu quy định”
Nếu không có mức giá thị trường công bằng, thì chính xác bạn sẽ quyết định ai xứng đáng được mua vé bằng cách nào? Giả sử bằng cách nào đó bạn buộc họ phải bán với giá thấp và cũng kỳ diệu loại bỏ luôn người bán lại. Có 10.000 người muốn mua với giá niêm yết cho một địa điểm 1.000 chỗ. Vậy làm sao? Chọn người may mắn kiểu gì?
Có rất nhiều nền tảng để bán vé và quản lý địa điểm. Các sự kiện trung học, đại học, nhà hát địa phương... đều vận hành như vậy. Ticketmaster đang làm một việc hoàn toàn khác
nickforall: Tôi đang vận hành một SaaS bán vé ở Hà Lan
Ở đây, Mojo là promoter lớn nhất và là công ty con của Live Nation, đôi khi yêu cầu các địa điểm phải dùng Ticketmaster cho các sự kiện của nghệ sĩ mà họ quản lý. Lý do mọi người mua vé là vì nghệ sĩ, và họ kiểm soát phần đó của thị trường. Ở Mỹ, họ cũng sở hữu rất nhiều địa điểm. Khi nắm 80% các địa điểm lớn ở Mỹ, họ có thể gây áp lực buộc cả địa điểm độc lập dùng Ticketmaster, vì địa điểm cần nghệ sĩ chứ không phải ngược lại. Các địa điểm độc lập không muốn dùng Ticketmaster, nhưng vẫn buộc phải dùng để đặt được nghệ sĩ lớn
rrrpdx1: Tôi luôn thắc mắc vì sao Ticketmaster/Live Nation không kiếm được nhiều tiền hơn
Nếu là độc quyền thì tưởng như phải lãi khủng, nhưng thực tế lại không có vẻ như vậy: https://www.google.com/finance/quote/LYV:NYSE
Giữ biên lợi nhuận ở mức 2–3% để duy trì độc quyền còn tốt hơn là bị thị trường cạnh tranh đánh bật ra ngoài
KingMachiavelli: Tôi không hiểu vì sao Spotify chưa đi sâu hơn vào luồng mua vé
Gần đây họ có công bố gì đó, nhưng khá kỳ. Rất nhiều lần tôi biết đến festival hoặc concert quá muộn nên либо không mua được vé, либо giá đã quá cao. Spotify biết tôi nghe ai và tôi sống ở đâu, vậy chẳng phải họ nên có thể báo cho tôi mua vé trước sự kiện vài tháng sao? Bạn cũng có thể chủ động xem lịch diễn của nghệ sĩ. Đây còn là thứ rất dễ kiếm tiền. Nếu 50% người mua vé trên Ticketmaster thực ra đi qua Spotify trước, thì Spotify sẽ có quyền lực khá lớn ngay cả từ một vị trí bất đối xứng
kaikai: Tổ chức Burning Man khá nổi tiếng vì mỗi năm dùng nhà cung cấp không phải Ticketmaster, nhưng gần như lần nào cũng thành hỗn loạn
Secretparty.io cũng là một công ty bán vé có trải nghiệm người dùng tốt. Chuyển nhượng vé dễ, và họ xử lý được các đợt tăng lưu lượng lớn. Không phải là không có giải pháp thay thế, mà là hào lũy của Ticketmaster quá kiên cố
massysett: Một địa điểm nhỏ tôi hay đến bán toàn bộ vé qua công ty này. Các địa điểm khác cũng dùng họ: https://www.axs.com/
annagio_: Trong một hệ thống chính trị mục nát, khi bạn hối lộ và vận động hành lang với các bên liên quan thì còn mong đợi gì nữa? Độc quyền chứ gì
Điều tệ hơn là mọi người vẫn tiếp tục mua vé trên Ticketmaster, vẫn trả những khoản tiền vô lý để xem Taylor Swift, và chuyện này chẳng bao giờ kết thúc. Nếu mọi người lên tiếng và ngừng mua vé từ Ticketmaster, giờ có lẽ mọi thứ đã khác. Ở Toronto, nhiều sự kiện tôi từng đi dùng Eventbrite. Cũng có Ticketweb thuộc hệ Ticketmaster, nhưng tôi cố tránh khi có thể
999900000999: Cùng một vấn đề như Match. Hễ đối thủ xuất hiện thì Match hoặc Ticketmaster sẽ mua luôn
Tôi mới đi xem một buổi diễn không dùng Ticketmaster cách đây không lâu và tuần sau lại đi thêm một cái nữa. Tôi đi rất nhiều show cực nhỏ nơi nghệ sĩ tự bán merch của mình. Có quá nhiều tiết mục mở màn đến mức gần như open mic. Tôi thích những buổi diễn 30–100 người hơn cả KENDRICK LAMAR ở sân khấu khổng lồ. Chuyến đi tới tôi cũng muốn tìm các show nhỏ. Tôi không quan tâm BTS, nhưng muốn xem các show rap underground của Hàn Quốc
cyberrock: Ở Nhật có nhiều công ty bán vé, và dù Lawson chiếm ưu thế thì cũng không đến mức như Ticketmaster
Có hàng chục địa điểm ở nhiều quy mô khác nhau, có những tour kéo dài nhiều năm, và tôi còn đang giữ vé cho một buổi diễn vào tháng 11 năm 2027. Họ cũng có kiểm tra giấy tờ tùy thân, bốc thăm vé, presale cho fan club và luật chống phe vé. Dù vậy, giá vẫn có thể cao đến mức choáng váng so với mặt bằng địa phương. Có vẻ vấn đề là mỗi nghệ sĩ nổi tiếng không thể có sẵn năm bản sao người để biểu diễn
hurrell: Có một chi tiết mà tôi chưa thấy trong các bình luận khác
Ở Anh, Live Nation/Ticketmaster ký hợp đồng độc quyền với nghệ sĩ, ví dụ ép họ chỉ chạy năm lễ hội của Live Nation trong mùa hè và không được biểu diễn tại các sự kiện không thuộc Live Nation. Vì vậy, ngay cả khi có địa điểm hay lễ hội thay thế, Live Nation vẫn có thể dùng sức mạnh ký các hợp đồng đa địa điểm/đa sự kiện lớn hơn để gạt họ ra ngoài
lapalapa: Câu hỏi rất hay. Nếu có thể thì tôi dùng bên khác, vì Ticketmaster đúng là thảm họa
Vì tôi ở một nước không phải loại “lớn”, nên ngay từ khâu đăng ký đã là ác mộng. Cá nhân tôi thấy giải pháp kỹ thuật của họ cực kỳ tệ. Tệ đến mức tôi còn tự hỏi có phải họ cố tình làm vậy không
monster_truck: Vì bọn họ là lũ chó săn
Tôi quen một người biết CTO của một đối thủ vé thể thao sau này bị họ mua lại. Công ty đó thuê hàng trăm người đứng xếp hàng ở quầy vé để mua mọi vé có thể mua được, và còn có công cụ nội bộ cho biết khoảng giá nếu bạn nhập thông tin ghế, để đánh giá xem mức giá dân đầu cơ đưa ra có hợp lý không. Chuyện này xảy ra khoảng 7 năm trước khi ai cũng có thể dễ dàng mua dịch vụ bot thanh toán. Đây là một mô hình kinh doanh phải chạy chân rất nhiều và nặng về hậu cần, được mở rộng từ thứ mà CEO ban đầu tự làm một mình. Để ngăn chuyện đó, họ dùng mọi chiến thuật có thể tưởng tượng ra: thuê thám tử tư để thu thập danh tính, quấy rối bằng khiếu nại quản lý và kiện tụng, thậm chí đổi lịch quét đường hay rửa vỉa hè để xe bị kéo đi. Khi mọi thứ lên đỉnh điểm, họ còn vừa mới dàn xếp được với cả chuỗi vận chuyển tiền mặt để nhân viên nhận tiền mặt đi mua vé, vì xử lý thẻ bằng cách nào đó lúc nào cũng sập. Nếu gần đây bạn từng thử mua vé sự kiện thể thao trực tiếp tại chỗ, có thể bạn đã thấy giờ họ thậm chí không còn cho dùng tiền mặt nữa
mininao: Tôi ở châu Âu và dùng DICE rất nhiều, đó là một ứng dụng tuyệt vời
Ở đây, phần lớn vé được bán đồng thời trên nhiều nền tảng. Ví dụ DICE và Ticketmaster thường cùng xuất hiện
vogelke: Matt Stoller đã viết vài bài rất hay về vấn đề độc quyền của Ticketmaster
madduci: Đây giống kiểu hỏi “Tại sao không có đối thủ thực sự của Facebook Events, và tại sao nhiều người chỉ đăng thông tin sự kiện ở đó?”
eqvinox: https://pretix.eu đang có một mức độ thành công nhất định ở thị trường EU
Nhưng như các bình luận cùng cấp khác đã chỉ ra đúng, nhìn tổng thể thì cứ gọi là “mọi thứ đều rối tung lên”
protocolture: Thị trường sẽ không thay đổi cho đến khi có ai đó tìm ra cách bán tốt hơn Ticketmaster
Ticketmaster thì tệ, nhưng ngay cả khi có đối thủ xuất hiện, họ cũng không tốt hơn Ticketmaster đến một bậc khác biệt. Giống như Uber là thứ đầu tiên thực sự đe dọa Cabcharge vậy. Ở đây cũng cần một thay đổi ở cỡ đó. Liệu có thể có thứ gì như một thị trường bán trước để lôi kéo sự kiện không? Có thể khiến các tour lưu diễn ở một mức nào đó phải đi theo dòng tiền không? Nếu tiền hiện rõ trên bàn, các địa điểm có thể quyết định thay đổi chính sách độc quyền với Ticketmaster
wj: Tôi từng cảm thấy Amazon có cơ hội tốt nhất để bước vào thị trường bán vé
Vì họ có nền tảng xử lý được các đợt tăng lưu lượng kiểu Cyber Monday. Nhưng hạ tầng kỹ thuật chỉ là một phần của câu đố
arjie: Tôi không rõ chính xác vấn đề của Ticketmaster là gì
Luật phí rác của Scott Wiener ở California đã ngăn việc công bố phí trễ, nên giá hiển thị gần như là giá thực tế. Hệ thống chuyển nhượng hoặc đăng bán lại vé mà bạn đã có cũng khá tốt. Hệ thống đăng nhập thì lộn xộn, nhưng chắc là vì chống gian lận. Nhìn chung tôi không thấy Ticketmaster có vấn đề lớn gì
nullbio: Độc quyền tồn tại vì nó có quá nhiều quyền lực
emodendroket: Có vẻ rất dễ để đưa những nghệ sĩ hay địa điểm làm việc với đối thủ vào danh sách đen, khiến đó trên thực tế trở thành một lựa chọn điên rồ