- Sau khi tốt nghiệp đại học mà vẫn không kết bạn được, tác giả đã thử chủ động bắt chuyện với người lạ tại phòng gym mà mình gần như ngày nào cũng đến trong suốt một tháng, và đã thử trò chuyện với tổng cộng 35 người
- Ban đầu, tác giả mở đầu bằng những câu như “Mình hay thấy bạn ở đây, trông bạn khá khỏe đấy. Bạn tập split như thế nào vậy?”, nhưng sau đó chuyển sang dùng câu mở đầu được cá nhân hóa dựa trên những đặc điểm dễ thấy của đối phương, như chiếc mũ Boston
- Kết quả rất khác nhau: có người chỉ trả lời ngắn rồi kết thúc, nhưng với chàng trai đội mũ nâu, chàng trai sống ở downtown, hay người làm tại lotte biologics, tác giả đã hình thành những mối quan hệ lặp lại với các lần chào hỏi và trò chuyện sau đó
- Ban đầu tác giả muốn né tránh vì sự ngượng ngùng và khả năng bị từ chối, nhưng bằng cách tiếp cận thật nhanh để giảm do dự, rồi tích lũy dần các phản hồi tích cực, việc bắt chuyện với người lạ trở nên ít đáng sợ hơn theo thời gian
- Sang tuần 4 và 5, thay vì tiếp tục tìm người mới, tác giả chuyển sang vun đắp quan hệ với 5~6 người mà mình chào hỏi hằng ngày, và từ đó tạo ra những kết nối thực sự như có một gym buddy cùng tập, hay đi ăn Kofta Burger với một sinh viên SU
Bối cảnh và vấn đề
- Đã gần 2 năm sau khi tốt nghiệp đại học; tuy đã có việc làm nhưng tác giả vẫn không thể kết bạn, đến mức tối nào cũng lên mạng tìm kiếm “how to make friends after college”
- Lời khuyên lặp đi lặp lại là “hãy thường xuyên tham gia một sở thích cùng những người khác”, và phòng gym — nơi tác giả gần như ngày nào cũng đến — trông giống như một cơ hội để gặp gỡ mọi người
- Trên Reddit, nhiều người nói họ không muốn bị làm phiền khi đang tập, nên tác giả rất sợ sẽ khiến ai đó khó chịu hoặc rơi vào một tình huống ngượng ngập
- Sở thích khác là lập trình, nhưng buổi gặp Syracuse Development chỉ diễn ra mỗi tháng một lần; còn các hoạt động như bóng chuyền hay quiz night được đề xuất trên r/Syracuse thì lại có vẻ là những thứ chỉ phù hợp nếu đã có sẵn bạn bè
- Vấn đề rất đơn giản: vì cô đơn và không có bạn bè, tác giả quyết định thử trực tiếp bắt chuyện với mọi người ở phòng gym
Cách làm thí nghiệm
- Trong một tháng, mỗi ngày tác giả chọn một người ở phòng gym để tiếp cận, thường là những người mình hay gặp
- Để thu hút sự chú ý, tác giả vẫy tay hoặc chạm nhẹ vào vai đối phương, rồi bắt đầu bằng câu mở đầu đã chuẩn bị sẵn
- Câu mở đầu ban đầu là: “Mình hay thấy bạn ở đây, trông bạn khá khỏe đấy. Bạn tập split như thế nào vậy?”
- Khoảng một tuần sau, tác giả bắt đầu tìm những điểm thú vị ở đối phương để dùng câu mở đầu được cá nhân hóa
- Ví dụ với người đội mũ Boston, tác giả hỏi liệu họ có từng đi học ở Boston không vì tò mò về chiếc mũ đó
- Sau câu mở đầu, tác giả cố gắng duy trì cuộc trò chuyện khoảng 5~10 phút, và vì có thói quen kết thúc quá sớm nên cố hết sức để không phải là người dừng trước
Kết quả
- Tác giả đã bắt chuyện với tổng cộng 35 người, và chia độ dài cuộc trò chuyện thành: ngắn 0~2 phút, trung bình 5~7 phút, và dài trên 10 phút
-
Tuần 1
- Tác giả bắt chuyện với 7 người, gồm sinh viên Upstate Medical University, một chàng trai to con đội mũ nâu, một cử nhân CS đang tìm việc, một medical coder, một y tá đội mũ Boston, một chàng trai sống ở downtown, và một sinh viên ngành cơ khí có ria mép
- Với chàng trai to con đội mũ nâu, tác giả nhắn tin qua Instagram trước rồi gặp ngay trong ngày để nói chuyện tiếp; sau đó hai người trở thành kiểu quen biết chào nhau và trò chuyện về cuộc sống
- Với chàng trai sống ở downtown, tác giả nói chuyện gần như mỗi ngày trong vài tuần, và dù sau này bận hơn thì vẫn duy trì nói chuyện hằng tuần
- Sinh viên cơ khí có ria mép trả lời câu hỏi rồi rời đi, sau đó không còn tương tác nào nữa
-
Tuần 2
- Tác giả bắt chuyện với 10 người, gồm một chàng trai giọng trầm hay mặc đồ xanh lá, một chàng trai to con, một chàng trai tóc xoăn hay mặc đồ đen, một cô gái đeo kính, một chàng trai mặc darcsport, một chàng trai đội mũ lá phong, một cô gái hay đến cùng bạn, và một người làm tại lotte biologics
- Tác giả nói với chàng trai giọng trầm rằng anh ấy “trông đáng sợ”, khiến anh bật cười; về sau anh còn dùng chính câu mở đầu đó để tự giới thiệu với người khác trong phòng gym
- Chàng trai tóc xoăn cho lời khuyên về chest press và đề nghị cho mượn straps, nhưng không có vẻ muốn nói chuyện nhiều; về sau cả hai thỉnh thoảng gặp thì fist bump, và kết quả này hóa ra cũng không tệ
- Cô gái đeo kính trả lời ngắn, lạnh nhạt và không hỏi lại, khiến tác giả có cảm giác cô chỉ đang chờ cuộc trò chuyện kết thúc; sau đó không còn tương tác nào nữa
- Với người làm tại lotte biologics, hai người dần thành quen, gặp nhau là chào hỏi và nói về chuyện tập luyện
-
Tuần 3
- Tác giả bắt chuyện với 14 người, nhiều nhất trong cả quá trình, gồm một chàng trai mặc áo wrestling có home gym, một người làm cảnh quan chơi boxing, một nữ sinh Syracuse University, một chàng trai từng được bố tác giả dạy kèm, người anh em họ của anh ấy, một cô gái tóc nhuộm đỏ, một cô gái mang barbell cá nhân đến tập, một cô gái tóc nhuộm vàng, một chàng trai có bộ râu đẹp, một cô gái người Hàn Quốc, “một chàng trai châu Á khác”, và một nam sinh SU
- Với nữ sinh Syracuse University, tác giả hỏi “Bạn học SU à?” rồi không nghĩ ra được gì để nói tiếp nên buột miệng bảo hình như đã thấy cô ở CVS; đối phương nói phải tập tiếp nên rời đi, và sau đó hai người không gặp lại
- Khi bắt chuyện với chàng trai từng được bố mình dạy kèm, tác giả đã vượt qua nỗi lo khi phải tiếp cận một người quen từ quá khứ, nhưng sau đó hai người thường cũng không tương tác nhiều
- Tác giả tiếp cận “chàng trai châu Á khác” vì đó là người đàn ông châu Á duy nhất khác trong phòng gym; người này nhờ tác giả spot, rồi sau khi biết cả hai tập cùng kiểu bài, họ bắt đầu tập cùng nhau
- Với nam sinh SU, tác giả ngẫu hứng bắt chuyện khi đang calf raises còn đối phương squat gần đó; về sau hai người nói chuyện nghiêm túc hơn, trao đổi Instagram và đi ăn tối ở Kofta Burger
-
Tuần 4 và tuần 5
- Trong tuần 4, tác giả chỉ bắt chuyện với 3 người: một chàng trai đang tập động tác nâng barbell qua đầu, một cô gái, và một sinh viên điều dưỡng có bắp chân rất to
- Tác giả hỏi chàng trai tập barbell đó đang tập bài gì, nhưng thực ra lại không nghe rõ câu trả lời, và sau đó không gặp lại anh nữa
- Với sinh viên điều dưỡng có bắp chân lớn, tác giả hỏi bí quyết phát triển bắp chân; đối phương nói mình tập nhiều box jumps, nhưng tác giả không hề muốn bắt chước
- Sang tuần 5, tác giả bắt chuyện với cựu quản lý của Cake Bar; dù chỉ từng làm chung đúng một ngày cuối tuần, đối phương vẫn nhớ ra và hai người đã trao đổi ngắn về tình hình gần đây
Những thay đổi cảm nhận được trong quá trình thử nghiệm
- Vài ngày đầu cực kỳ khó khăn, và tác giả cảm thấy như mình đã bị điều kiện hóa để tin rằng chủ động bắt chuyện với người lạ là điều kỳ quặc
- Khi tiếp cận những người đầu tiên, tác giả thường né tránh vào phút chót, chẳng hạn giả vờ đi uống nước; cách khắc phục là tiến tới thật nhanh để không có thời gian nghĩ đến chuyện bỏ chạy
- May mắn là những người đầu tiên phản ứng khá thiện chí, và mỗi lần nhận được phản hồi tích cực, tác giả lại cảm thấy một cơn dopamine rush, khiến việc bắt chuyện với người mới dần trở nên kỳ lạ là... gây nghiện
- Có ngày tác giả bắt chuyện với tới 7 người mới, vì thế số lượng ở tuần 3 đặc biệt cao
- Không phải ai cũng phản ứng tích cực; ở tuần 1 và 2, có những người chỉ trả lời cộc lốc và không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện, khiến mọi thứ ngượng đến mức tác giả gần như muốn bỏ cuộc
- Theo thời gian, tác giả chấp nhận rằng cũng không sao nếu đối phương không muốn nói chuyện, và hiểu ra rằng những khoảnh khắc ngượng ngập tuy khó chịu lúc đó nhưng chỉ cần bình tĩnh lại vài phút là sẽ qua đi
Chuyển từ tìm người mới sang vun đắp các mối quan hệ sẵn có
- Sang tuần 4 và 5, tác giả cảm thấy việc tiếp tục bắt chuyện với người mới tạo ra hiệu quả giảm dần, nên giảm số lần tiếp cận
- Vì đã tạo được kết nối với khá nhiều người trong phòng gym, tác giả cho rằng với quỹ thời gian có hạn, tốt hơn là nuôi dưỡng các kết nối hiện có thành những mối quan hệ ý nghĩa thay vì tiếp tục tìm thêm người mới
- Tác giả bắt đầu ưu tiên 5~6 người mà mình gặp hằng ngày và thường chào “hi”
- chàng trai to con đội mũ nâu
- chàng trai sống ở downtown
- cô gái hay đi tập cùng bạn
- người làm tại lotte biologics
- “chàng trai châu Á khác”
- nam sinh SU
- Mối quan hệ với “chàng trai châu Á khác” tiến triển gần gũi hơn mong đợi; sau khi biết cả hai có cùng lịch tập, họ trở thành gym buddy và tập cùng nhau
- Vài tuần sau, người này mời tác giả đến căn hộ của mình, làm smash burger cho ăn; bạn gái anh ấy còn cho xem những hình ảnh khá graphic mà cô đang học trong PA school, rồi cả nhóm cùng chơi với mèo và xem phim
- Nam sinh SU mới chuyển đến Syracuse và cũng đang gặp khó khăn trong việc kết bạn; cậu ấy đồng cảm với những video nói về vấn đề tương tự và rất cảm kích vì hôm đó tác giả đã chủ động bắt chuyện
- Tuần sau đó, theo gợi ý của người bạn sống ở downtown, hai người cùng đi ăn Kofta Burger; burger rất ngon và họ đã có khoảng thời gian vui vẻ
Việc còn lại và kết luận
- Dù đã có những thành công, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc; đến cuối tháng, tác giả nhận ra điều mình thực sự muốn là có thể đều đặn gặp gỡ mọi người vào cuối tuần
- Phần lớn những người bạn mới đều bận vào cuối tuần: người thì đi thăm loved ones, người thì ra bar, người thì lo errands, nên rất khó sắp xếp kế hoạch
- Tác giả cũng không thật sự thích uống rượu, nên các hoạt động đi bar không quá hợp với mình
- Dù vậy, đây vẫn là một vấn đề tốt hơn sự cô đơn vĩnh viễn
- Vài tháng trước, tối nào tác giả cũng tìm “how to make friends after college”, còn bây giờ đã có người để nhắn tin, có người để vẫy tay chào ở phòng gym, và có những người sẽ nhận ra nếu vài ngày không thấy tác giả
- Tác giả đã trở thành một người kiên cường hơn, có thể làm những việc khó và đáng sợ, và không còn ở trong trạng thái “Wizard of Loneliness” nữa
1 bình luận
Ý kiến trên Hacker News
Mình thích việc OP dành cho mọi người những lời khen chân thành mà không có dụng ý gì đặc biệt
Điều này làm mình nhớ đến giai thoại trong How to Win Friends and Influence People của Dale Carnegie, khi ông khen mái tóc dày của một nhân viên bưu điện. Về sau có người hỏi ông “ông muốn lấy được gì từ người đó”, và Carnegie đã nổi giận dữ dội, vì nếu ta không thể mang đến cho ai đó một chút niềm vui và sự công nhận chân thật mà không đòi hỏi gì đổi lại, thì thất bại đó cũng là điều xứng đáng phải nhận
Điều ông muốn có được là một cảm xúc không thể định giá, tức ký ức ấm áp rằng mình đã làm điều gì đó cho người kia dù họ chẳng thể đáp lại gì cho mình
Mình đã vội phán xét nông cạn sau khi thấy vài người quen kiểu như “cứ chèn tên người vừa gặp vào mọi câu là sẽ khiến họ có cảm tình”. Nhưng đọc đến đoạn nói về việc lan tỏa niềm vui mà không mong nhận lại gì, mình lại thấy lý do tác giả viết cuốn sách theo một góc khác, và bắt đầu muốn thử đọc
Có quá nhiều lời khuyên tệ hại bảo bạn dùng mẹo hay mánh để bắt đầu nói chuyện thân thiện, nên thật đáng mừng khi thấy người ta học được rằng cốt lõi của một cuộc trò chuyện là động cơ không ích kỷ
How to Win Friends and Influence People nghe qua tiêu đề thì có vẻ mang tính thao túng, nhưng trọng tâm thật sự lại là sự chân thành. Không phải giả vờ quan tâm đến lời đối phương nói, mà là thật sự quan tâm rồi bước vào cuộc trò chuyện
Ý đồ ẩn giấu hay toan tính riêng lộ ra rất nhanh, và những mẹo hội thoại ngoài đời như cố tình nhờ vả việc không cần thiết hay giả vờ hứng thú với chuyện đời người khác thường còn phản tác dụng
Với những người thần kinh điển hình thì có thể nhiều nội dung khá hiển nhiên, nhưng với mình nó giống như một cuốn cẩm nang chỉ cách cư xử trong các tình huống xã hội. Giờ mình chưa phải kiểu người quảng giao, nhưng đã khác rất xa thời gần như bị loại ra khỏi hầu hết mọi nhóm mình cố tham gia
Ở đây hay trên các bài review mạng mình thấy nhiều người nói nó không hợp với con người hay xã hội hiện đại, nhưng những đoạn được trích ra trông vẫn ổn. Có thể ở vài nền văn hóa, việc bất ngờ khen người khác nghe không tự nhiên, nhưng ở hầu hết nơi mình từng đến, mức độ như vậy vẫn được đón nhận
Mình cũng cực kỳ khuyên đọc The Charisma Myth. Nó nói về chủ đề tương tự, và có khá nhiều bài tập hay để giúp hiểu và phát triển các mối quan hệ
Cá nhân mình thấy cuốn đầu tiên giúp mình đi được tới những tình huống mà sách mặc định là người đọc đã quen, ví dụ như đủ khả năng bước vào một cuộc trò chuyện với người lạ
Có ba con đường khá bất ngờ để tương tác với người khác: có một nhiệm vụ, cần được giúp đỡ, và có khiếu hài hước
Nếu bạn có một nhiệm vụ như tìm mua một chiếc chìa khóa kim loại cũ để làm quà, hay tìm người bán sữa cừu để làm phô mai, thì tự nhiên sẽ có bối cảnh để tương tác. Cả hai bên đều có chủ đề để nói, và nếu đã có câu trả lời thì cũng có thể rút ra rất tự nhiên
Bị lạc đường, cần ra sân bay nhưng thiếu tiền, tìm một hiệu sách hay, hay xe không nổ máy cũng tương tự. Hữu ích nữa là có óc hài hước với chính mình, với hoàn cảnh, với thế giới, thay vì cứ cố tung trò đùa liên tục
Đặc biệt phần “nhiệm vụ” rất hiệu quả: mình hỏi về cái chìa khóa, người này chỉ sang chỗ khác, rồi lại dẫn đến chỗ khác nữa, cuối cùng mình tìm được thật. Ai cũng giúp, và mình còn được kể vì sao mình tìm nó, mình đã đi tới đó thế nào, rất vui
Chỉ cần tự đặt ra những ràng buộc ngẫu nhiên như không dùng bản đồ, tránh phương tiện công cộng và đi nhờ xe, thì gần như ở đâu người ta cũng sẽ giúp trong khả năng của họ, và trong lúc đó cũng sẽ có trò chuyện
Khi bạn có một mục tiêu rõ ràng như “tôi là khách du lịch bị lạc”, bạn gần như vượt qua ngay được sự nghi ngờ thường trực kiểu “người này là lừa đảo hay đi xin tiền vậy?” khi người lạ tiếp cận
Mình từng tham gia một trò scavenger hunt ở Seattle do bạn của bạn mình tổ chức, có rất nhiều nhiệm vụ như nhảy cùng người lạ, mua đồ uống cho người không quen, tặng hoa hồng
Thật sự rất vui và mình chưa từng gặp được nhiều người như thế. Ai cũng muốn giúp mình hoàn thành nhiệm vụ, và một tờ giấy đột nhiên giống như siêu năng lực vậy. Mọi người thích nhiệm vụ
Nó phát đi tín hiệu rằng bạn tin tưởng đối phương, và nhiều người thấy đó là một vinh dự khi biết mình có thể giúp, dù chỉ là một việc nhỏ
Vì vậy “nhiệm vụ” là một cách tiếp cận tốt. Thường là bạn thật sự cần giúp, đang trong giai đoạn khám phá nên phải tương tác với người khác, và đa số tương tác không kéo dài thêm cũng không sao
Khoảng 15 năm trước mình từng tự đặt thử thách phải bắt chuyện với người lạ để phá vỡ rào cản và rèn cái cơ đó
Ban đầu mình bắt đầu từ những người vốn đã có tương tác với mình, ví dụ như nói thêm một câu ngắn với barista ở Starbucks, và những cuộc trao đổi ngắn như vậy giúp phá cảm giác ngượng
Sau đó mình thử với cả người hoàn toàn xa lạ ngoài đường, nhưng lúc đó cảm giác là mình không có nhiều chất liệu để nói nên khá awkward. Dù vậy, kết quả là nó trở thành cách luyện xử lý lo âu xã hội với mức áp lực thấp, và vì mình nhìn nó bằng sự hài hước nên dần thấy thoải mái hơn
Giờ mình gần như có thể nói chuyện với bất kỳ ai, về gần như bất kỳ chủ đề nào. Mẫu chính là phá nhịp bằng một câu đùa, hoặc mỉa nhẹ nhưng vẫn lịch sự, hoặc khen ai đó. Việc nói điều gì đó bất ngờ mà không xin phép trước gần như lúc nào cũng hiệu quả, cũng giúp tăng tự tin, và khiến mình nhận ra phần lớn nỗi sợ chỉ nằm trong đầu
Ban đầu có thể thử biến “cho tôi một cái bánh Danish” thành một cuộc trao đổi hai câu, kiểu “giữa bánh Danish với croissant thì món nào ngon hơn?”. Sau đó có thể đặt mục tiêu tiến tới một cuộc trao đổi ba câu với những người lạ mình gặp
Thường là đàn ông cuối tuổi 30 hay 40, và những người xung quanh đa phần chỉ âm thầm thấy khó chịu
Những buổi hẹn trước đây của mình chỉ toàn trao đổi thông tin nên hai bên đều thấy chán và hiếm khi tiến xa. Cần có kiểu xây dựng rapport bằng cách đối đáp nhẹ và trêu nhau đôi chút. Chỉ ngồi kể nghề nghiệp với nhau thì chẳng có gì xảy ra, điều quan trọng là tạo cảm giác kết nối
Một khi đã bắt đầu thì mình khá ổn về mặt xã hội, nhưng bình thường mình cần có sở thích chung hoặc một chủ đề thật rõ ràng mới làm được. Hầu hết câu mở đầu đều khiến mình thấy giả tạo hoặc rỗng tuếch nên tự làm mình sợ
Mình hiểu chuyện khen người khác, nhưng muốn nghe thêm cụ thể hơn về việc phá nhịp bằng câu đùa hay mỉa nhẹ mà vẫn lịch sự nghĩa là như thế nào
Có lần một anh chàng khen chiếc xe đạp của mình, rồi vì cả hai đang cùng chờ ở quầy ăn sáng nên bọn mình ngồi ăn cùng nhau. Một tiếng sau thì đã có thể gọi là bạn. Không phải chuyện thường xuyên, nhưng đó là một khả năng rất phấn khích
Quá hay. Trên mạng có rất nhiều lời khuyên coi việc bắt chuyện với người lạ gần như là điều xấu xa
Họ viện lý do như ai cũng bận, đang đeo tai nghe, có thể bị hiểu là tán tỉnh, nhưng mình thấy phần lớn xuất phát từ nỗi sợ và chứng thần kinh của những người cực kỳ sống online, hướng nội hoặc bi quan
Tất nhiên không nên chen vào ép một người muốn ở một mình, và người bình thường, lành mạnh thì cũng có đủ đồng cảm để không làm vậy. Chỉ là kiểu người đó thường sẽ nói thẳng, hoặc ra tín hiệu qua ngôn ngữ cơ thể hay cách trả lời rằng họ không muốn
Ngược lại, rất nhiều người đang đói tương tác xã hội, và chỉ cần có ai đó bắt chuyện cũng có thể làm sáng cả ngày của họ. Chỉ riêng khả năng đó đã đáng để chấp nhận rủi ro
Càng đăng bài nhiều thì càng có xu hướng mang những đặc điểm như thần kinh hóa, cô lập, lo âu nặng, và mình cũng nhớ đến một bài Reddit nổi tiếng kiểu “Everyone Online Is Insane”
Mình nghĩ việc văn hóa, chính trị và xã hội Mỹ rung lắc dữ dội trong hơn 10 năm qua cũng liên quan đến chuyện này. Cửa sổ Overton của xã hội đã dịch về phía góc nhìn của những người lo âu và thần kinh hóa, và những lời đầy ắp trong bình luận, bài đăng đó đã ngấm vào đầu ta như mức mặc định
Bị một người mình không thấy hấp dẫn tiếp cận để tán tỉnh có thể tạo cảm giác đe dọa, thậm chí bị xem như phần kéo dài của stalking hay bạo lực. Điều này không liên quan gì đến nghiện internet và đã được ghi nhận từ trước thời internet
Hơn nữa HN là một không gian quốc tế, và việc nhiều nước đang cô đơn hơn không có nghĩa là họ muốn sự chú ý từ người lạ. Ở nơi mình sống, việc một người hoàn toàn xa lạ bắt chuyện nơi công cộng là điều gây khó chịu, và gắn mạnh với hình ảnh người nước ngoài chưa hiểu văn hóa địa phương
Cái mà mọi người thiếu có thể là các mối gắn kết xã hội dài hạn vốn trước kia phổ biến hơn, như đại gia đình, nhà thờ, thể thao đồng đội, bạn học ở cùng một nơi qua nhiều năm. Một người lạ tử tế ngoài đường quá hiếm khi dẫn tới sự gắn bó thật sự nên gần như không đáng để tính đến
Đặc biệt nếu lúc đó mình đang chìm trong suy nghĩ, thì cần ít nhất 5–10 phút mới quay lại được trạng thái ban đầu. Nếu không, thay vì phát tín hiệu rằng mình không muốn, mình sẽ chỉ âm thầm tức tối, đổ lỗi và phán xét trong đầu một lúc lâu sau đó
Ngay cả một người bạn sinh ra ở thế giới thứ ba, lớn lên ở đó đến lúc trưởng thành, và hướng ngoại hơn 99,9% dân bản địa, cũng không làm cách này hiệu quả được. Người ở đây không phải đang bị thôi miên bởi màn hình và lòng tự trọng thấp trong lúc chờ ai đó tốt bụng quan tâm, mà đơn giản văn hóa là vậy
Không phải do di truyền hay bất biến, nhưng nó ăn rất sâu, vượt quá mức một cá nhân hướng ngoại có thể tự mình xuyên thủng
Người bình thường trong nền văn hóa này nếu bị người lạ làm điều khó chịu thường không trực tiếp tạo bầu không khí xấu, mà sẽ chỉ than phiền với bạn bè rồi tự nuốt vào trong
Mình cũng nhớ đến những giai thoại về việc người Nhật trông cực kỳ tử tế với khách du lịch. Có thể do các chuẩn mực nghiêm ngặt về lịch sự và giúp đỡ, nên khách du lịch chỉ hưởng lợi mà không biết cái giá xã hội đằng sau
Một trong những cách tốt nhất để gặp người khác là làm tình nguyện
Có rất nhiều lựa chọn: food bank, cơ sở tôn giáo, thư viện, đoàn kịch địa phương, tổ chức chính trị, nhóm tình nguyện môi trường, hội nhà văn địa phương, nơi trú ẩn cho người vô gia cư, trung tâm phụ nữ, v.v.
Các tổ chức dựa vào tình nguyện viên cần người, và bạn chính là người đó, nên mức căng thẳng rất thấp. Dù bạn chưa biết chuyện gì đang diễn ra thì họ vẫn rất có thể sẽ vui mừng chào đón
Trong quá trình onboarding, mọi người cần đối xử tử tế và làm quen với bạn để xếp bạn vào vị trí hay vai trò phù hợp, và thường những người phụ trách việc này vốn đã hướng ngoại, thân thiện
Một lợi thế lớn nữa là nếu bạn tình nguyện cho việc mình quan tâm, tin tưởng và có nhiệt huyết, thì ngay từ đầu bạn đã gặp những người có điểm chung với mình. Mình đã gặp vợ và rất nhiều bạn bè nhờ làm tình nguyện ở nhiều tổ chức khác nhau
Hôm qua mình đi đến Gurudwara, nơi thờ tự của người Sikh, vì một đám tang, và tất cả mọi người bước vào nhà ăn đều làm sheva bằng cách thay phiên phục vụ đồ ăn cho người khác. Tự mình làm thử thấy rất tuyệt
Nếu muốn xây dựng quan hệ với ai đó, trước khi chủ động giúp đỡ họ thì nên thử nhờ một việc nhỏ
Hầu hết mọi người thích được giúp và thích cảm giác mình có ích. Nếu bạn mới đến phòng gym hoặc muốn học một bài tập mới, bạn có thể đơn giản nhờ giúp đỡ. Nếu bạn không ngại tiếp cận người lạ thì đây hẳn là điều bạn sẽ làm một cách tự nhiên
Có thể nếu đó là kiểu “nhờ vả” gần như không tốn công như hỏi mấy giờ hay nhà vệ sinh ở đâu thì sẽ không thất bại. Nhưng ở phòng gym, nếu một người lạ làm bạn phải dừng bài tập và tốn thời gian thì đó không phải kết bạn, mà chỉ là gây phiền
Nghịch lý ở chỗ, nó cũng giống như mình đang cho đối phương quyền được nhờ mình giúp sau này, nên rốt cuộc mình cũng đang làm một điều có lợi cho họ
Mẹo là tìm thứ mà đối phương có khả năng nói “có”. Một khi họ đã giúp bạn, não sẽ diễn giải thành “mình giúp người này vì mình thích người này”, và thiện cảm đó sẽ mở ra những cánh cửa khác
Trải nghiệm của mình ở các hội nghị đã tốt lên rất nhiều kể từ khi kết thúc bài nói bằng một lời chia sẻ mang tính cá nhân, nói rõ rằng mình khó chủ động bắt chuyện với người khác, nhưng lại rất thích khi có ai tới bắt chuyện với mình về bất cứ điều gì. Thường rồi nó dẫn đến những cuộc nói chuyện thú vị trong giờ nghỉ
Nếu bạn là kiểu người lang thang vô định ngoài hành lang giữa các phiên, đây là thứ đáng thử
Bắt đầu trò chuyện với người lạ lúc nào với mình cũng khá dễ, và mình nghĩ mấu chốt là “không sao cả nếu đối phương không muốn nói chuyện với mình”
Con người rất phức tạp và ai cũng có nhiều chuyện trong đời. Hiếm khi người khác đáp lại cho bạn đúng bằng mức chú ý mà bạn dành cho họ, và như vậy là bình thường
Điều OP đang làm là xây dựng thói quen tử tế. Chỉ vậy thôi thì chưa tạo ra bạn thân, nhưng những tình bạn gần gũi chỉ xuất hiện sau khi bạn đã tử tế thành công với đúng người hợp mình
Đây là một kỹ năng rất tốt để sống ổn trong các không gian nửa công cộng như phòng gym hay tiệc của bạn bè, và như mình từng nghĩ khi còn đôi mươi, nó không có nghĩa là hời hợt. Sự trưởng thành là hiểu rằng không phải ai cũng muốn trò chuyện sâu sắc vào mọi thời điểm, và còn trưởng thành hơn nữa nếu bạn nhận ra điều đó ở chính mình
Chỉ cần đừng cố ép cuộc trò chuyện tiến xa, cứ bắt đầu bằng kiểu “dạo này ổn chứ?” rồi lặp lại vậy thôi. Điều này cũng có thể giải thích bằng thuyết gần gũi trong tâm lý xã hội: bạn có nhiều khả năng hiểu và gần người mình gặp thường xuyên hơn. Chỉ cần cho mọi người thấy mình nhận ra họ, rồi theo thời gian nâng dần ngưỡng lên một chút
OP làm tốt lắm. Phòng gym leo núi đặc biệt hợp để kết bạn vì mọi người cùng giải bài toán
Chỗ mình có cả buổi gặp hàng tuần cho những người cần tìm belay partner, và có các lớp nơi mọi người trò chuyện với nhau. CrossFit hay running club có thể cũng hiệu quả tương tự
80% còn lại là nghỉ nên có rất nhiều cơ hội giao lưu. Tập cường độ cao như CrossFit thì khác: khoảng 70% là tập và 30% là hấp hối nên không giống vậy
Những người bạn cốt lõi của mình ở thành phố hiện tại mà không phải quen từ trước khi chuyển đến, mình đều gặp ở phòng leo núi hoặc lớp yoga trong đó
Hoạt động này có những quãng nghỉ tự nhiên, có vấn đề để cùng giải, và cũng không phải không gian cạnh tranh. Mọi người đều muốn thấy nhau chinh phục được bài khó, nên rất hợp để gặp người mới
Người mới có thể hỏi xin lời khuyên, hoặc mình có thể góp một mẹo kỹ thuật, hoặc khi ai đó hoàn thành project thì sẽ có người khen, hoặc ai đó làm xong project của mình thì mình có thể hỏi họ cách làm
Nhiều khi vài người cùng nhau giải một set bài mới, và nếu đi đủ lâu thì cả nhân viên cũng bắt đầu nói chuyện với bạn
Sợ làm hỏng một nơi mình vốn thích nên cuối cùng lại không dám thử gì cả
Mình ghét việc họ vừa thấy mình vật lộn là lập tức trèo lên đúng tuyến đó để phô diễn, hoặc đang tập một mình thì nhận được lời khuyên không ai hỏi
Dù mình cũng là kiểu người khó kết nối như OP, mình lại tìm được bạn leo phù hợp ngoài trời dễ hơn trong nhà
Giờ mình tập CrossFit, không phải môn hợp với tất cả mọi người nhưng cộng đồng ở đó ổn. Mình vẫn không muốn nói chuyện với người khác ở phòng gym, nhưng cảm thấy có sự kết nối ở chỗ mọi người cùng cố gắng đẩy giới hạn. Mình không thích người lạ chạm vai bắt chuyện trong phòng gym; đó là “thời gian một mình” của mình
Nhiều khía cạnh của đời sống thế kỷ 21 có cảm giác như đang thay thế nhân tạo cho những hoạt động rất con người vốn đang thiếu hụt
Việc đi phòng gym là vì đời sống thường ngày không còn đủ vận động, và chuyện cố kết bạn với người lạ ở phòng gym là vì đời sống thường ngày thiếu những tương tác thật sự thỏa mãn
Mình cũng thấy thật lạ khi giờ ai cũng đi phòng gym. Khi lớn lên vào giai đoạn cuối thế hệ millennial, phòng gym là một tiểu văn hóa ngách, còn bây giờ nó được marketing cho tất cả mọi người như một thành tố thiết yếu của đời sống hiện đại
Vốn dĩ con người kết bạn bằng cách tương tác trong không gian và hoạt động chung
Ngày xưa hỏi đường một cách tự nhiên có thể dẫn sang câu chuyện về việc bạn đang đi đâu. Bây giờ ai cũng có smartphone, nên nếu bạn hỏi đường sẽ hơi kỳ, thành ra muốn xã giao lại phải tạo ra tình huống nhân tạo
Với mình “phòng gym” luôn là nơi của dân bodybuilding và mấy người cơ bắp, kiểu như một thú vui ngách giống đua autocross hay cưỡi ngựa. Tất nhiên mình biết mình đã sai, nhưng giờ nhìn như ai cũng đi gym, kể cả mẹ của họ. Rất khó thay đổi văn hóa và nhận thức đã ăn vào từ lúc lớn lên
Hồi mình học UVA giai đoạn 1995–1999 cũng đã có vài phòng gym khá ổn, và đến giữa khóa còn xây thêm một cơ sở mới to đẹp nữa. Có lẽ bạn đã ở trong một không-thời gian mà việc đi gym thấp hơn mức trung bình
Người Hy Lạp và La Mã cổ đại cũng dành khá nhiều thời gian ở gymnasium. Hay là đang so hiện đại với thời người hang động?
Gần đây mình ghé khu bán đồ uống có cồn trong siêu thị, thấy một nhân viên đang xếp hàng lên kệ làm rơi lon bia, nó nảy mấy cái rồi anh ta chụp được bằng phản xạ cực ấn tượng
Trong lối đi chỉ có mình và anh ấy, nên mình hào hứng nói “Tôi thấy hết nhé! Quá đỉnh luôn, phản xạ tốt thật đấy!” rồi còn thêm rằng mấy chuyện như vậy thường chẳng ai thấy, nhưng mình thì chắc chắn sẽ nhớ
Anh ấy cười rạng rỡ, và trong lúc mình ra quầy tính tiền mình còn thấy anh ấy phấn khích chỉ về phía lối đi và phía mình để kể với thu ngân. Ở nơi mình sống, việc khen ngợi nhiệt tình và to tiếng với người lạ không phải chuyện phổ biến, nên có lẽ anh ấy không quen lắm
Bình thường mình không hay khen nồng nhiệt như vậy, nhưng lúc đó không khí và thời điểm đều đúng, và cũng như người nhận, chính mình cũng thấy vui vì đã dành lời khen
Khi hiếm hoi mới có chuyện đó, nó có thể tác động đến tâm trạng khá mạnh