1 điểm bởi GN⁺ 2025-06-21 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Vấn đề vô gia cư ở Mỹ đang ở trong tình trạng khủng hoảng nghiêm trọng
  • Nhiều người chỉ tập trung vào những hành động bề mặt không cần “thay đổi”
  • Có xu hướng né tránh mở rộng nguồn cung nhà ở và các giải pháp tận gốc
  • Việc bảo vệ giá trị bất động sản và lối tư duy đặt lợi ích cá nhân làm trung tâm đã trở nên phổ biến
  • Bộc lộ sự khước từ đối với các cách tiếp cận thực chất nhằm giải quyết tình trạng vô gia cư

Thái độ bề mặt đối với vấn đề vô gia cư ở Mỹ

Vấn đề vô gia cư ở Mỹ đã đi đến mức khủng hoảng nghiêm trọng. Nhưng nhiều người vẫn thể hiện ý muốn “giải quyết” vấn đề mà không cần thay đổi quy định mật độ xây dựng nhà ở hay quy hoạch đô thị. Cách tiếp cận này đặc biệt bộc lộ sự phản đối khi có khả năng ảnh hưởng đến môi trường đi lại hằng ngày hoặc chỗ ở sở hữu của chính họ. Nhiều người có xu hướng chỉ hài lòng với việc thỉnh thoảng phát đồ ăn hay các hoạt động từ thiện mang tính hình thức, đồng thời mong người vô gia cư chỉ cần đừng xuất hiện trước mắt mình

Sự đồng cảm có giới hạn và cách tiếp cận đặt lợi ích bản thân làm trung tâm

Thái độ nhìn nhận vấn đề vô gia cư dưới lăng kính đồng cảm xã hội và bảo vệ lợi ích hiện lên rất rõ. Họ đặt nặng việc duy trì các lợi ích tức thời như phần sở hữu nhà ở cá nhân, giá trị bất động sản hơn là lợi ích chung. Dù tự gắn cho mình hình ảnh “người đổi mới” dẫn dắt doanh nghiệp sáng tạo hoặc đề xuất giải pháp công nghệ, trên thực tế họ lại thích kiểu đơn giản là che đậy vấn đề. Viết thư, trả lời phỏng vấn báo chí, đăng bài viết mang tính phân biệt đối xử trên mạng cũng bị xem như là “hành động giải quyết vấn đề”

Né tránh các giải pháp thực chất

Xu hướng chỉ muốn giải quyết vấn đề vô gia cư bằng những cách không phải là 'xây thêm nhà' thể hiện rất rõ. Họ từ chối trực tiếp những thay đổi đối với môi trường sống của mình như nhà ở riêng lẻ rộng rãi hay căn hộ đắt tiền mà họ sở hữu. Họ muốn giữ lại môi trường đặc quyền mà mình vốn được hưởng, từ kinh tế chia sẻ, cho thuê cho đến việc tích lũy tài sản thừa kế cho con cái. Nhiều kiểu ngụy biện, sự hợp lý hóa và thái độ hai mặt với người nhập cư thuộc tầng lớp lao động cũng bị phơi bày

Khoảng cách giàu nghèo và sự né tránh thực tế

Dù nhận thức rằng sự tập trung của cải ở Mỹ là một vấn đề, họ hầu như không trực tiếp trải nghiệm hay đối diện với người vô gia cư hoặc những người yếu thế về kinh tế. Họ làm ngơ trước giới hạn của cấu trúc xã hội, nghi ngờ danh tính và câu chuyện của người vô gia cư, đồng thời làm mờ ý nghĩa và bản chất của lòng từ thiện. Cuối cùng họ chỉ dừng lại ở những cách giúp giảm cảm giác tội lỗi theo tiêu dùng và lối sống của chính mình

Sự kháng cự mạnh mẽ đối với thay đổi chính sách nhà ở

Dù biết rằng mở rộng nguồn cung nhà ở một cách bền vữngcải thiện hạ tầng đô thị là chìa khóa để giải quyết vấn đề vô gia cư, họ vẫn từ chối hy sinh không gian riêng tư như mảnh đất mình sở hữu, khu vườn hay căn bếp cao cấp. Nỗi sợ thay đổi chính sách, sự phản kháng với các chính sách phúc lợi mới, và ý thức sở hữu kiểu “tôi đến khu này trước” đều rất mạnh. Họ cũng không muốn hình dung những thay đổi tích cực như giao thông công cộng được thúc đẩy hay môi trường được cải thiện nhờ mở rộng nguồn cung nhà ở. Cuối cùng, họ đi đến kết luận rằng “thà chấp nhận vấn đề vô gia cư còn hơn xây thêm nhà mới

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-06-21
Ý kiến Hacker News
  • Từ góc độ của người từng trực tiếp hỗ trợ người vô gia cư, tôi nhận ra vấn đề vô gia cư là một phổ liên tục, từ kiểu “ban ngày bị xua đuổi khắp nơi nhưng tối lại quay về” cho tới cuộc sống ngủ hẳn dưới gầm cầu, và trường hợp thực sự mà giá nhà là vấn đề cốt lõi thì hiếm. Phần lớn là do sức khỏe tâm thần, vấn đề chất kích thích, và sự thiếu vắng hệ thống hỗ trợ xung quanh. Chỉ cần xem phim hay series của Netflix về việc “con người rơi khỏi lưới an sinh xã hội như thế nào” là hiểu rất nhanh. Vì vậy tôi không có ác cảm với tác giả, nhưng bài này giống một cử chỉ chính trị khá vô nghĩa
    • Với kinh nghiệm nhiều năm làm việc cùng một trong những tổ chức điều hành nơi trú ẩn cho người vô gia cư lớn nhất vùng Tây Bắc Thái Bình Dương, phần lớn những người thực sự tìm đến trung tâm của chúng tôi lại không như vậy. Nguyên nhân chính của vô gia cư là khủng hoảng kinh tế ngắn hạn dẫn đến bị đuổi nhà (vấn đề sức khỏe, mất việc...), vấn đề gia đình như bạo lực gia đình, và các vấn đề pháp lý như người tị nạn. Trước đây tôi cũng từng nhìn những người vô gia cư dễ thấy ngoài đường và lầm tưởng rằng “vấn đề tâm thần/chất kích thích là nguyên nhân chính”, nhưng khi thực sự làm việc tôi mới biết vấn đề thật sự là có rất nhiều người “sống trong xe, mặc quần áo bình thường, không đi xin tiền và vẫn đều đặn đi làm”. Ngoài ra cũng có nhiều trường hợp quan hệ nhân quả ngược lại. Bản thân cuộc sống vô gia cư gây ra mức căng thẳng khủng khiếp, nên trong quá trình đối phó, sức khỏe tâm thần có thể xấu đi và vấn đề nghiện ngập có thể xuất hiện. Khi đã như vậy thì càng ngày càng khó thoát khỏi vòng xoáy đi xuống. Đây là việc rất khó trong thực tế, nhưng tôi mong mọi người ít nhất hãy cân nhắc ủng hộ hoặc tình nguyện cho những tổ chức đáng tin cậy quanh mình
    • Tôi thường thấy góc nhìn này (vô gia cư vì vấn đề tâm thần), nhưng cảm giác là nó đang nhìn hiện tượng vô gia cư theo cách quá tĩnh. Người vô gia cư thường đúng là đã ở trong trạng thái tinh thần khó khăn, nhưng không thể vì thế mà kết luận chính trạng thái đó khiến họ thành vô gia cư. Ngược lại, sự bất ổn tâm lý hay vấn đề chất kích thích thường lan rộng hơn sau khi rơi vào cảnh vô gia cư. Những người vốn từng sống bình thường sẽ ngày càng tệ đi khi rơi vào hoàn cảnh đó. Nếu muốn giảm số “người kỳ quặc” trên đường phố, cuối cùng vẫn phải giúp người ta có được một môi trường ổn định, tức là nhà ở
    • Bạn nói “trường hợp giá nhà thực sự là vấn đề thì hiếm”, điều đó có thể từng đúng trước đây, nhưng hiện tại ở LA, chi phí nhà ở tối thiểu cho một người (hoặc một hộ) là 700.000 USD, tính cả studio hay căn hộ một phòng không có cả máy giặt. Vì vậy thành phố và quận LA đã chấm dứt việc vận hành cơ quan hỗ trợ người vô gia cư LAHSA, còn LA và SF đã đổ vào hàng tỷ USD nhưng mỗi ngày chỉ xoay xở được nhà ở cho hai ba hộ rồi tiền cũng cạn. Năm nay LA dự kiến thâm hụt ngân sách 1 tỷ USD. Bài liên quan. Hơn nữa, gần đây 33% số vụ cháy ở LA do người vô gia cư gây ra. Cục trưởng cứu hỏa cho biết thành phố đã chi nhiều hơn cho hỗ trợ người vô gia cư (961 triệu USD) so với ngân sách cứu hỏa (837 triệu USD). Bài liên quan
    • Ngủ dưới gầm cầu đủ lâu thì ai cũng sẽ gặp vấn đề tâm lý. Vô gia cư về mặt xã hội tượng trưng cho “địa vị thấp nhất”, hệ hormone cũng thay đổi để thích nghi với trạng thái đó, và hành vi cũng thay đổi thấy rõ. Giống như khi trở thành người lãnh đạo thì não bộ và hành vi thay đổi, khi bị đẩy xuống vị trí thấp nhất thì não bộ cũng đổi khác. Tất nhiên không phải là không bao giờ thoát ra được, nhưng càng sống vô gia cư lâu, người ta càng từ bỏ cả quyền lợi lẫn cảm nhận về sự tồn tại của chính mình, và những vấn đề tâm lý vốn nhỏ nhặt cũng ngày càng lớn lên. Trừ phi đó là người đã rèn luyện bản thân đến mức cực hạn bằng thiền định hay cách tương tự từ trước, còn lại đa số người bình thường sẽ sụp đổ tinh thần trong hoàn cảnh này. Dĩ nhiên có nhiều người vô gia cư vì vốn đã mắc bệnh tâm thần, cũng có người thoát ra được dù điều kiện rất khắc nghiệt, nhưng một phần đáng kể là những người sau khi rơi vào cảnh vô gia cư thì không thể nào tái thích nghi trở lại và dần gặp khó khăn tâm lý nghiêm trọng
    • Theo kinh nghiệm của tôi, trong nhóm người trẻ có rất nhiều trường hợp “ở nhờ nhà bạn bè hết chỗ này sang chỗ khác”, tức là chuyển liên tục giữa nhà bạn hoặc chỗ ở tạm, gửi đồ đạc ở nơi khác, và không có nơi cư trú cố định trong thời gian dài (ít nhất 1 năm). Trường hợp này chủ yếu là do giá quá cao và thiếu nguồn cung
  • Vương quốc Anh rõ ràng là một quốc gia thiếu nguồn cung nhà ở. Số nhà cần thiết so với dân số nhiều hơn số nhà thực tế đang có. Lý do khó xây nhà ở Anh là khu vực England, nơi tập trung phần lớn dân số, đã quá chật kín nên hạ tầng đô thị chạm ngưỡng, giao thông cũng thiếu. Thêm nữa, giá nhà là bong bóng nên những người vừa mới mua được nhà lại sợ giá nhà giảm thêm. Cách mà Anh đã thử sau Thế chiến II, và hiện đang thử lại, là trực tiếp “xây mới” các thành phố mới. Thực tế đã có ví dụ như Milton Keynes, nơi người ta xây từ nền tảng mọi thứ từ giao thông, công viên, nhà ở với nhiều mật độ khác nhau, trường học, trạm cứu hỏa, rồi kết nối ngay với tuyến đường sắt chính hiện có để bảo đảm khả năng tiếp cận. Đây là một hướng có tiềm năng. Thay vì chỉ trông chờ mở rộng các đô thị hiện hữu, hãy tạo hẳn những thành phố mới để cho người dân thấy một lựa chọn vừa rẻ vừa ổn, rồi họ sẽ tự dịch chuyển
    • Vấn đề thực sự ở Anh là xin “giấy phép” quá khó. Ví dụ, bố tôi có một trang trại 160 mẫu gần London, và nhà lắp ghép kiểu Bắc Âu chỉ tốn khoảng 50.000 bảng. Nhưng gần như không thể xin phép dựng kiểu nhà đó trên mảnh đất ấy. Không nhất thiết phải trao cho chủ đất một khoản lợi nhuận bất ngờ từ chênh lệch giá, nhưng tôi tự hỏi liệu chính phủ có thể trực tiếp mua đất rồi phát triển hay không. Ngoài ra, lý do lớn nhất khiến mọi người ghét các dự án phát triển mới là vì “quá xấu”, nên tôi nghĩ nếu làm đẹp như Cambridge hay Venice thì có lẽ sẽ được đón nhận hơn
    • Lý do khó xây thành phố mới là “việc làm”. Dù có làm đủ hạ tầng đi nữa cũng không có gì bảo đảm rằng khu vực đó sẽ tạo ra đủ việc làm quy mô lớn ở gần đó. Tôi cũng băn khoăn liệu việc chính phủ cưỡng chế thu hồi những mảnh đất đang được sử dụng kém hiệu quả để tái phát triển có thể là một cách hợp lý hay không
    • Đồng thời, tôi cũng nghĩ cần giảm quy mô nhập cư. Mỗi năm thêm 500.000 người mới vào ư? Không thể nào mỗi năm lại xây mới thêm được cả một thành phố
  • Tôi đọc bài này thấy rất thú vị, nhưng cũng thấy chua chát vì “đây đúng là thực tế”. Tôi cũng rất thích việc tác giả liên hệ vấn đề NIMBY với chuyện nó kìm hãm cả giao thông công cộng
  • Tôi đang sống ở Zurich, nơi cạnh tranh thuê nhà khốc liệt đến mức gần như thấp nhất thế giới về tỷ lệ nhà trống (0,7%), nhưng lạ là hầu như không thấy người vô gia cư. Tuy vậy cũng có rất nhiều người buộc phải chuyển đi nơi khác
    • Ở Dublin, tính đến ngày 1 tháng 2 năm 2025, trong một thành phố 1,5 triệu dân chỉ có 1200 căn nhà cho thuê
    • Tôi tò mò không biết các đô thị vệ tinh phục vụ đi làm hằng ngày được kết nối với giao thông công cộng tốt đến mức nào. Nếu giao thông rẻ, thuận tiện và nhanh thì chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều
    • Các thành phố ở Thụy Sĩ như Zurich cung cấp vé xe buýt miễn phí một chiều cho người vô gia cư tới các thành phố khác ở châu Âu. Bài liên quan
    • Lý do chính khiến bạn không nhìn thấy vấn đề vô gia cư là vì các bạn dùng kiểm soát biên giới và hệ thống giấy phép cư trú để đẩy hẳn những người “có khả năng thành vô gia cư” ra ngoài
    • Thực ra Zurich có một vấn đề vô gia cư khá lớn đấy. Có khi là do bạn ít ra ngoài nên không thấy thôi?
  • Tôi nghĩ nới lỏng quy định xây dựng nhà ở là một cách chắc chắn có thể giải quyết khủng hoảng nhà ở nghiêm trọng ở Mỹ và nhiều nước khác. Xem thêm tài liệu chi tiết tại đây
    • Có thể ở khu vực của bạn điều đó phát huy tác dụng, nhưng ở California, mỗi lần luật nới lỏng quy định bất động sản được ban hành thì kết quả cuối cùng vẫn chỉ là mọc thêm các căn nhà cao cấp giá 2–3 triệu USD. Điều đó hoàn toàn không giúp gì cho vấn đề vô gia cư
    • Những người Dân chủ ôn hòa kêu gọi nới lỏng quy định với danh nghĩa giải quyết nhà ở cho người nghèo tầng lớp thấp/lao động, và những người Cộng hòa bảo thủ về tài khóa cũng cùng giương cao lá cờ “abundance” đó, nhưng phía sau cổ vũ cho cả hai lại đều là các tỷ phú và quỹ đầu tư tư nhân. Ai đang lừa ai thì quá rõ. Rốt cuộc thông qua chính sách, thứ mọc lên không phải là nhà cho thuê giá rẻ mà chỉ là nhà sang hay tháp cao tầng mà giới giàu có mong muốn
  • Gần đây số người đi làm nhưng vẫn sống trong xe đang tăng lên. Họ không bị nghiện chất kích thích hay mắc bệnh tâm thần nghiêm trọng, mà chủ yếu chỉ chịu mức lo âu phát sinh từ chính việc phải sống trong xe. Trên YouTube có vô số cuộc phỏng vấn những người như vậy
    • Ở bang tôi, năm ngoái người ta thậm chí còn coi vô gia cư là một tội phạm, thông qua luật cấm “cắm trại trái phép”. Bạn có thể ngủ trong ô tô, nhưng đăng ký và bảo hiểm đều phải còn hiệu lực, và cứ 12 tiếng phải di chuyển xe một lần. Người ta có thể dùng bạo lực để đuổi “người cắm trại trái phép”, và cả những người hết hạn thuê/thuê mua hoặc chiếm dụng bất hợp pháp cũng bị tính vào đó
    • Tôi vào đây chính là để nói chuyện này. Dân số sống trong xe thực chất là một “dân số trong bóng tối” gần như không thể thống kê chính thức. Ngay cả ở thị trấn nhỏ nơi tôi từng sống, kiểu người vô gia cư mà người ngoài tưởng tượng ra thì đếm trên đầu ngón tay, nhưng ở trạm xăng và những chỗ tương tự tôi vẫn đều đặn gặp những người sống trong ô tô. Có lẽ họ nhiều hơn mọi người nghĩ rất nhiều
  • Tôi không nghĩ rằng chỉ cần cung cấp nhà ở là tất cả những người có vấn đề về sức khỏe tâm thần hay nghiện ngập sẽ tốt lên. Ngược lại, tôi cho rằng các trung tâm điều trị nhân đạo kiểu thế kỷ 21, tức hạ tầng y tế tâm thần hiện đại kiểu “trại điều dưỡng tâm thần”, sẽ hữu ích hơn cho việc giải quyết vấn đề vô gia cư
    • Trên thực tế, nhóm dễ nhìn thấy nhất trong số người vô gia cư là những người mắc bệnh tâm thần và nghiện chất kích thích, nhưng không nên khái quát hóa cả vấn đề chỉ từ nhóm này. Bệnh tâm thần có thể là nguyên nhân hoặc là hệ quả, và sau khi thành vô gia cư thì tình trạng cũng thường xấu đi
    • Không phải cứ là người vô gia cư thì ai cũng có vấn đề sức khỏe tâm thần nghiêm trọng, mà nhiều khi chính vì vô gia cư nên những vấn đề đó mới dần xuất hiện. Cuối cùng, nói một cách cực đoan, chuyện cứ gom người vô gia cư vào trại tập trung hết thì rốt cuộc chỉ là “che giấu vấn đề”
    • Chỉ cần nhìn West Virginia là thấy rõ suy nghĩ đó hoàn toàn sai. Bang này có tỷ lệ lạm dụng chất kích thích cao hơn California nhưng hầu như không có người vô gia cư. Lý do rất đơn giản: chi phí nhà ở rẻ đến mức đó. Cuối cùng vấn đề nhà cửa, tức nguồn cung nhà ở, có ảnh hưởng rất lớn
    • Thực tế vấn đề nằm ở cấu trúc “nhị phân”. Muốn sống như một người trưởng thành đúng nghĩa thì phải sống cho ổn, nếu không sẽ rơi thẳng xuống vô gia cư, bị đưa vào cơ sở tập trung hoặc bị loại khỏi xã hội. Giữa hai cực đó thiếu những không gian mà người ta có thể sống tùy theo năng lực của mình và được bù đắp phần còn thiếu, tức thiếu những tầng đệm/trung gian. Có các cơ sở kiểu “halfway house” để quay lại xã hội sau khi đã rơi xuống, nhưng các chương trình giúp ngăn chặn từ sớm thì gần như không có hoặc quá ít, không đủ đáp ứng nhu cầu
    • Thực ra ngay cả khi muốn thử xây dựng chính “hạ tầng hỗ trợ xã hội” kiểu này thì cũng lại bị phản đối từ cư dân xung quanh (NIMBY) chặn đứng y hệt, nên đây thành ra một cuộc tranh cãi vô nghĩa
  • Trừ khi làm việc từ xa trở nên phổ biến, nếu không một số khu vực sẽ không tránh khỏi tình trạng thiếu nhà ở giá rẻ hoặc vấn đề đi lại khủng khiếp. Thỉnh thoảng có nơi xây được hệ thống giao thông công cộng chuyên biệt, nhưng có đất thì việc làm lại phân tán ở xa, người ta cũng không thích kiểu nhà thập niên 50, mà “nhà ở mật độ cao để nuôi con” thì cũng chẳng mấy ai muốn. Ai cũng ghét chuyện giá bất động sản đi xuống
    • Thực ra làm việc từ xa đã khá phổ biến rồi
  • Không phải nơi nào cũng vậy. Trường hợp của tôi là đang sống ở Nashville, nơi việc xây mới nhà ở cực kỳ sôi động. Các khu căn hộ vẫn đang liên tục được xây lên
    • Lý do các bang Dân chủ như California gặp vấn đề nghiêm trọng là vì các chính trị gia cánh tả (như Dean Preston) và phe trung dung thiên về chủ sở hữu đã liên minh với nhau để thực chất ngăn việc xây nhà mới trong nhiều năm. Các bang Cộng hòa (như Texas) cho kết quả tốt hơn nhiều về nguồn cung nhà mới, mức tăng tiền thuê, v.v. Càng ngày càng có nhiều người tiến bộ bất mãn với thực tế này, nhưng hiện tại họ vẫn chưa có ảnh hưởng thực sự lớn
    • Tôi tò mò liệu những căn nhà mới xây đó có ở mức giá mà thu nhập trung bình của khu vực có thể gánh nổi hay không. Nếu có thì đó thực sự là tín hiệu rất tốt
    • Tôi muốn hỏi là ở Nashville thật sự không có người vô gia cư hay sao?
  • Bài viết hay. Cần nhiều bài như thế này hơn