- Nhà đầu tư mạo hiểm Marc Andreessen đã phủ nhận khái niệm tự phản tỉnh (introspection), cho rằng đây là khái niệm do Freud tạo ra vào đầu thế kỷ 20, nhưng đó là một sai lầm vì phớt lờ truyền thống triết học hàng nghìn năm
- Socrates, các triết gia Khắc kỷ, Augustine, Mencius, Shakespeare từ rất lâu trước đó đã xem việc tự xem xét và khám phá nội tâm là cốt lõi của đời sống con người
- Freud chỉ đơn thuần hệ thống hóa việc khám phá nội tâm trong một khung lâm sàng, chứ không tạo ra sự tự phản tỉnh
- Lập luận của Andreessen rằng “phản tỉnh là bệnh lý” là một diễn ngôn loại bỏ ý nghĩa nội tâm và chỉ hợp thức hóa hành vi bên ngoài, qua đó thu hẹp sự hưng thịnh của con người thành những chỉ số có thể đo lường
- Khẩu hiệu “Move forward, go” chỉ đưa ra động lực tiến lên không có mục đích, trong khi tự phản tỉnh là nền tảng thiết yếu của văn minh và hiểu biết về con người
Cách đọc sai về 400 năm truyền thống tự phản tỉnh
- Nhà đầu tư mạo hiểm Marc Andreessen đã phát biểu trên podcast rằng “tự phản tỉnh (introspection)” là một khái niệm do Freud và trường phái Vienna tạo ra vào khoảng 1910~1920
- Ông ca ngợi “lối tư duy phi phản tỉnh” bằng khẩu hiệu “Move forward. Go.”
- Nhưng đây là một diễn giải sai hoàn toàn về mặt lịch sử
- Socrates từng nói “một cuộc đời không được suy xét thì không đáng sống”, còn các triết gia Khắc kỷ đã phát triển những thực hành đặt việc tự kiểm điểm làm trung tâm
- Marcus Aurelius khi cai trị đế chế vẫn để lại Meditations ghi chép các khuyết điểm của bản thân, còn Confessions của Augustine là bản ghi chép về khám phá nội tâm có trước Freud tới 1.500 năm
- Khái niệm “tìm lại tâm đã đánh mất” của Mencius, hay tính cách thiên về tự phân tích của Hamlet trong Shakespeare, đều cho thấy truyền thống tự phản tỉnh
- Freud chỉ hệ thống hóa khái niệm vô thức sẵn có trong một khung lâm sàng, chứ không tạo ra sự tự phản tỉnh
Chức năng của diễn ngôn phủ nhận sự tự phản tỉnh
- Dù Andreessen đủ quen thuộc với truyền thống triết học để trích dẫn Nietzsche và chủ nghĩa vị lai Ý, ông vẫn quy tự phản tỉnh thành một “hành vi bệnh lý”
- Điều này vận hành như một chiến lược tu từ nhằm vô hiệu hóa chiều kích nội tâm của trải nghiệm con người và chỉ hợp thức hóa hành vi bên ngoài
- Ông đưa ra sự sung túc, tăng trưởng, gỡ bỏ ràng buộc làm tiêu chuẩn cho sự hưng thịnh của con người, nhưng ý nghĩa hay mục đích sống không thể được đánh giá bằng các chỉ số đo lường
- GDP, tuổi thọ kỳ vọng, tốc độ giao dịch đều không thể giải thích sự thỏa mãn mang tính chất lượng của đời sống
- Việc tiếp cận đời sống nội tâm con người chỉ có thể thực hiện qua tự phản tỉnh hoặc các báo cáo về trải nghiệm của người khác
- Nếu loại bỏ điều đó, chỉ còn lại một lý thuyết nghèo nàn về sự hưng thịnh của con người coi “nhiều hơn, nhanh hơn, lớn hơn” là giá trị duy nhất
Hiểu sai về lời chỉ trích “không có linh hồn”
- Việc chỉ trích Andreessen là người không có nội tâm là không chính xác
- Rõ ràng ông vẫn là một con người có đam mê, bất an, gu thẩm mỹ và lòng trung thành tập thể
- Vấn đề là ông đã chọn không nhìn vào nội tâm của chính mình, rồi để hợp thức hóa điều đó, ông tạo ra lập luận “phản tỉnh là bệnh lý”
- Đây là một mô thức tương tự kiểu hợp lý hóa khổ hạnh thời Victoria, tức là đặt sẵn kết luận rồi mới gắn cơ sở khoa học vào sau
- Các nhà thiết kế nền tảng mạng xã hội cũng mắc sai lầm tương tự khi thay thế tâm lý con người bằng dữ liệu
- Kết quả của việc chỉ tối ưu các chỉ số đo được là hạnh phúc của người dùng và sức khỏe xã hội đều suy giảm
- Giống như định luật Goodhart, phép đo đã trở thành mục tiêu, và mục tiêu đó không phải thứ con người thật sự mong muốn
Điều mà “Move forward, go” không thể nói ra
- Khẩu hiệu của Andreessen có hướng tiến nhưng không có mục đích
- Muốn đi “về phía trước” thì phải biết đi đâu và muốn gì, mà điều đó không thể có nếu thiếu phản tỉnh
- Quan niệm của ông về con người chỉ dừng lại ở quan sát hành vi và lựa chọn, nên không xử lý được câu hỏi “tại sao”
- Dữ liệu về lượt nhấp, mua sắm, sử dụng cho thấy hành vi, nhưng không giải thích được động cơ và ý nghĩa
- Con người cách đây 400 năm đã sống trong một truyền thống tự phản tỉnh
- Augustine, Montaigne, các triết gia Khắc kỷ đều ghi chép tỉ mỉ về động cơ và cảm xúc của chính mình
- Tự phản tỉnh không phải thứ bệnh lý do Freud đưa vào, mà là thói quen đã làm cho chính nền văn minh trở nên khả hữu
- Phủ nhận điều đó cũng giống như xây một tòa nhà mà không nhìn bản thiết kế
1 bình luận
Ý kiến trên Hacker News
Dạo này tôi cứ nghĩ không biết 1% người giàu nhất thực sự đã trở nên ngu ngốc hơn, hay chỉ là trông như vậy thôi
Chỉ khoảng 10 năm trước, Andreessen hay Elon còn tạo cảm giác như những nhà tư tưởng, còn bây giờ thì nghe như chỉ đang nói nhảm
Tôi thấy bối rối không biết là mình đã thay đổi, hay là họ đã thay đổi để phù hợp với một khán giả trẻ hơn
Ông ta khoe rằng Netscape sẽ hạ gục Microsoft mãi mãi, nhưng rốt cuộc chỉ thành vaporware
Còn bạn thì giờ đã có khả năng phát hiện nói nhảm
Vì xã hội tôn sùng thành công nên vòng lặp tự tin thái quá của họ được củng cố
Đồng thời khả năng phán đoán của bạn cũng đã trưởng thành hơn
Tôi nghĩ toàn bộ hiện tượng này là kết quả của chủ nghĩa bài trí thức ở Mỹ
Đó là một cấu trúc xã hội khiến người ta lầm tưởng rằng ai kiếm tiền giỏi thì đáng để nghe về mọi chủ đề
Chỉ cần thành công một chút là người ta đột nhiên làm ra vẻ mình là nhà kinh tế vĩ mô hay chuyên gia tình cảm
Mặc định cho rằng mọi phát ngôn của người giàu đều vô giá trị cũng là một cái bẫy khác
Marc Andreessen là hình mẫu điển hình của kiểu ‘người bị đánh lừa bởi may mắn’
Ông ta chỉ tình cờ thành công, nhưng lại tưởng mình là thần, một nạn nhân của tính ngẫu nhiên
Nhưng ngoài đời, ông ta lại gửi thư phản đối dự án phát triển nhà ở đa hộ tại khu Atherton nơi mình sinh sống
Xem bài báo liên quan thì sự đạo đức giả hiện ra rất rõ
Vừa đầu tư vào các startup lợi dụng cấu trúc xã hội, vừa nói về lợi ích công là một mâu thuẫn
Như Roosevelt từng nói, nói chuyện với người giàu là một việc mệt mỏi
Phần lớn họ chẳng biết gì ngoài công việc kinh doanh của mình
Phần lớn chỉ là tình cờ thuê được người giỏi từ sớm
Nhìn một nhân vật vừa vô tri vừa tham lam lên tiếng về thiền định thì thật buồn cười
Thiền đã tồn tại từ rất lâu trong văn hóa phương Đông, phủ nhận điều đó chỉ là né tránh nội tâm của chính mình
Tự phản tỉnh (introspection) đôi khi có thể biến thành sự nhai đi nhai lại (rumination)
Việc ám ảnh lặp đi lặp lại về sai lầm trong quá khứ đặc biệt có hại với nhà sáng lập
Tôi thuộc kiểu học từ sai lầm mà không ôm giữ nó về mặt cảm xúc, nên nhờ vậy có thể thử mà không sợ hãi
Tôi không biết điều đó có nghĩa là mình kém tự phản tỉnh hơn hay không
Có vẻ bài blog này đã hiểu sai lập trường của Andreessen
Trọng tâm của Freud không phải là ‘vô thức nằm ở bên trong’, mà là một bộ máy tâm lý được hình thành như kết quả của sự dồn nén
Freud đã phá vỡ nhị nguyên trong/ngoài của Descartes, và sau đó Nick Land mở rộng điều này thành khái niệm tích hợp giữa thông tin và năng lượng
Andreessen đang vay mượn hời hợt bối cảnh triết học đó
Ngày xưa dân công nghệ còn thông minh, giờ thì chỉ lắm tiền thôi
Bài blog này và cả các bình luận đều tạo cảm giác quá vòng tròn tự khép kín
Ý của Marc đơn giản chỉ là “đừng ám vào quá khứ, hãy học rồi tiến về phía trước”
Triết lý của A16Z bắt đầu từ tiền đề rằng thế giới đang thiếu công nghệ, thông tin và trí tuệ
Vì vậy đầu tư vào những công ty như thế là một cách tiếp cận tích cực
Có vẻ tác giả blog đã cường điệu cách diễn giải để câu tương tác
Tôi từng làm việc với Marc, và ông ta không phải người để hỏi xin lời khuyên cuộc sống
Điều duy nhất có thể học từ ông ta là tính phụ thuộc lộ trình để trở nên giàu có, chứ không phải trí tuệ sống
So với Jim Barksdale, Marc là một nhân vật giống cậu bé giận dữ
Ông ta chỉ gặp may trong đầu tư nhờ tiền từ Netscape, chứ không phải người trực tiếp tạo ra điều gì
Điều thực sự đáng học là những hiểu biết tích lũy qua hàng nghìn năm từ Buddha hay Socrates, chứ không phải nhân sinh quan của những người giàu kiểu này