- Tác giả nêu vấn đề về tính chân thực trong viết lách sau khi từng bị từ chối đăng bài vì bị xác định là nội dung do AI viết, dù chỉ dùng LLM để trau chuốt bản nháp
- Trước đây, tác giả vẫn có thể giữ văn phong và mạch tư duy mà không cần AI và tận hưởng việc viết sáng tạo, nhưng gần đây cảm nhận rõ sự suy giảm tính tự chủ và khả năng biểu đạt do phụ thuộc vào công cụ
- Ngay cả khi viết thơ hay bài blog, cách diễn đạt kiểu AI cũng dần len vào, khiến văn phong mất cảm xúc, và khi nhìn lại bài hoàn chỉnh, tác giả thấy xa lạ như “đây không phải thứ mình viết”
- Bài viết lần này được viết trực tiếp không có sự trợ giúp của AI, đề cao tính chân thực và cảm xúc con người hơn là sự hoàn hảo
- Nhận thức rằng sự tiện lợi của AI làm suy yếu tính tự chủ trong sáng tạo và tiếng nói cá nhân đang lan rộng, và lối viết chấp nhận sự không hoàn hảo của con người được xem là sự phục hồi của sáng tạo đích thực
Nỗi nhớ thời đại viết lách trước AI
- Tác giả nhắc đến trường hợp một bản nháp được chỉnh sửa ngữ pháp và từ vựng bằng LLM (mô hình ngôn ngữ lớn) đã bị xác định là “nội dung do AI viết” và bị từ chối đăng
- Tác giả nhận ra rằng trong hướng dẫn đăng bài có ghi rõ cấm sử dụng LLM
- Trải nghiệm này khiến tác giả đặt câu hỏi: “Vì sao mình lại cần đến sự kiểm chứng của AI?”
- Trước đây, tác giả tự tin vào khả năng viết mà không cần công cụ AI, và dù tiếng Anh là ngôn ngữ thứ tư, vẫn có thể tự giữ được mạch bản nháp và văn phong
- Grammarly, Quillbot v.v. chỉ được dùng để kiểm tra ngữ pháp đơn giản
- Nhưng từ sau năm 2023, khi sự phụ thuộc vào công cụ AI tăng lên, tác giả cảm nhận rõ sự suy giảm về sáng tạo và năng lực tư duy tự chủ
- Gần đây, tác giả cho biết ngay cả thơ hoặc bài blog cũng trở nên khó viết nếu không tham chiếu cách diễn đạt của AI, và kết quả là văn phong trở nên chung chung, mất cảm xúc
- Sau khi hoàn thành một bài slam poem, tác giả thấy xa lạ như thể “đây không phải thứ mình viết”
- Điều này đối lập với trước đây, khi tác giả từng có thể viết ra một bài thơ hoàn chỉnh với chất lượng cao chỉ từ một bản nháp
- Bài viết này được viết trực tiếp mà không có sự trợ giúp của AI hay công cụ hiệu đính, và tác giả thừa nhận có thể vẫn còn lỗi ngữ pháp hoặc chỗ diễn đạt gượng
- Tuy vậy, tác giả nhấn mạnh rằng chính “cảm xúc thô mộc” ấy mới là vẻ đẹp cốt lõi của viết lách
- Tác giả cũng nhấn mạnh rằng tính chân thực và biểu đạt mang tính con người quan trọng hơn sự hoàn hảo
- Trải nghiệm bị LessWrong từ chối bản nháp rốt cuộc lại trở thành một cú thức tỉnh, khiến tác giả đi đến kết luận rằng “dù có hơi sai một chút, giữ được tiếng nói của mình vẫn là điều đúng đắn”
- Tác giả chỉ ra rằng sự “lịch sự” hay “độ chính xác hình thức” do AI đưa ra đôi khi lại xóa mờ cảm xúc
- Dù chấp nhận AI như một phần của cuộc sống, tác giả nhấn mạnh cần cảnh giác với việc tự động hóa tư duy và biểu đạt
Phản ứng trong phần bình luận
-
testingthewaters
- Đồng cảm rằng phong cách AI đang len vào mọi bài viết, tạo cảm giác như bị mắc kẹt trong một ma trận nhàm chán
-
SonOfIxion
- Là người đã viết từ năm 2014, người này bày tỏ rằng niềm vui sáng tạo đã biến mất sau khi AI xuất hiện
- Dù từng làm việc với NovelAI, sau năm 2025 lại trải qua sự mất động lực và suy giảm sáng tạo
- AI vẫn hữu ích, nhưng về lâu dài được mô tả như một thứ “độc dược” làm suy yếu ý chí sáng tạo
-
klaudiagrz
- Đồng ý rằng AI khiến văn phong và cảm xúc trở nên tầm thường và khô khan
- Trong khi nhiều người xung quanh xem AI là đổi mới, người này chỉ ra rằng trong sáng tạo, nó lại giết chết khả năng biểu đạt
-
N. Cailie
- Dù cũng tham gia nghiên cứu AI, người này nhấn mạnh rằng ít nhất trong viết lách, cần phải giữ lại tiếng nói của con người
- Đồng thời đề xuất rằng “cần có cách tiếp cận chọn lọc để quyết định điều gì nên tự động hóa, điều gì nên làm thủ công”
-
vachanmn123
- Thú nhận rằng giờ đây nếu không qua kiểm tra AI thì lại thấy bất an, cho thấy thói quen viết lách đã đánh mất sự tự tin
Nhận thức tổng hợp
- Nhiều người dùng cùng đồng tình rằng sự tiện lợi của công cụ AI đã làm suy yếu tính tự chủ trong sáng tạo và khả năng biểu đạt cảm xúc
- AI giúp tăng năng suất, nhưng đi kèm cái giá là sự đánh mất “tiếng nói của chính mình”
- Lối viết chấp nhận sự không hoàn hảo của con người được xem là sự phục hồi của sáng tạo đích thực
1 bình luận
Ý kiến trên Hacker News
Tôi cũng đồng cảm với ý bạn nói. Tôi cũng đã bắt đầu hỏi ý kiến AI mỗi khi nghĩ ra ý tưởng mới hay viết bài, và cảm thấy bất an như thể mình đang mất đi khả năng tự phán đoán. Cách duy nhất để lấy lại sự sáng tạo là tự viết, tự đọc, tự sửa và tự diễn đạt lại. Điều AI tuyệt đối không thể thay thế là sự truyền tải cảm xúc
Tôi hoàn toàn không dùng AI cho việc viết. Ngay cả thesaurus cũng khiến tôi thấy như đang ‘gian lận’; viết là quá trình khám phá và gọt giũa suy nghĩ của chính mình. Nếu để AI làm thay thì cũng chẳng khác gì vừa xem TV vừa chơi game. Thậm chí tôi còn cố tình tránh cả tính năng tự động hoàn thành. Con người rất dễ rơi vào khuôn mẫu thói quen ngôn ngữ, nên tôi cố gắng có ý thức để thoát ra khỏi nó
Không đùa đâu, phải mua sách về đọc. Sách ngày xưa chỉ được viết bằng tay người (cùng lắm là có biên tập viên hỗ trợ)
Dùng AI để biên tập thì rất tệ. Brainstorm ý tưởng thì còn ổn, nhưng ở trình độ hiện tại nó lại làm giảm chất lượng bài viết
Tôi cảm thấy tính năng sửa ngữ pháp của Gmail tốt hơn LLM. Nó làm câu chữ rõ ràng hơn mà gần như không đụng vào văn phong
Sau COVID tôi đã mất khả năng viết ngắn gọn. Vì vậy tôi viết liên tưởng tự do trên giấy, đánh dấu những câu hay, rồi phê bình và viết lại bằng tay để gọt giũa. Viết tay tự nhiên buộc mình phải dùng cách diễn đạt súc tích. Lặp lại 3~4 lần thì sẽ ra kết quả khiến tôi hài lòng. Thuốc cho sáng tạo là sự nhàm chán và thói quen đều đặn. Nếu bạn ghét sự lặp lại, có khi chính điều đó lại trở thành chất kích thích cho sáng tạo
Tôi không hiểu vì sao phải đọc một bài kiểu “cứ viết ra đúng như những gì bật ra trong đầu”. Những bài như vậy cần có biên tập viên, dù là AI hay con người
Mỗi khi tôi đưa bài viết của mình vào công cụ phát hiện AI, nó luôn báo có hơn 70% khả năng là do AI viết. Điều đó có nghĩa là gì nhỉ
Khi tôi viết bài kỹ thuật về PostgreSQL, tôi cũng thấy khó để không nghe như LLM. Vì tiếng Anh không phải tiếng mẹ đẻ của tôi, ranh giới giữa việc gọt câu và thay đổi ý nghĩ trở nên mơ hồ
Để AI gọt câu thì hơi quá. Dùng nó như trình kiểm tra ngữ pháp hoặc từ điển đồng nghĩa là vừa phải. Như vậy mới giữ được giọng văn của mình. Tôi cũng thỉnh thoảng hỏi AI khi không nghĩ ra được từ hoàn hảo