2 điểm bởi GN⁺ 2026-01-11 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Tuyến xe buýt đường dài quốc tế London–Calcutta, khai trương năm 1957, là một trong những tuyến xe buýt dài nhất thế giới thời bấy giờ, vận hành quãng đường khoảng 10.000 dặm (16.000 km)
  • Hành trình kéo dài hơn 50 ngày, khởi hành từ London, đi qua Bỉ, Tây Đức, Áo, Nam Tư, Bulgaria, Thổ Nhĩ Kỳ, Iran, Afghanistan, Pakistan rồi đến Calcutta, Ấn Độ
  • Trên xe có khoang giường nằm, bếp, radio và hệ thống âm nhạc, đồng thời lịch trình còn bao gồm tham quan thắng cảnh và mua sắm trong suốt chuyến đi
  • Năm 1957, giá vé là 85 bảng Anh một chiều, tăng lên 145 bảng vào năm 1973, và được vận hành như dịch vụ trọn gói bao gồm đi lại, ăn uống và lưu trú
  • Năm 1976, tuyến bị ngừng hoạt động do bất ổn địa chính trị ở Trung Đông, khép lại khoảng 20 năm vận hành

Tổng quan tuyến đường

  • Xe buýt London–Calcutta là tuyến quốc tế đường dài do Albert Travel vận hành
    • Chuyến đầu tiên rời London ngày 15 tháng 4 năm 1957, đến Calcutta ngày 5 tháng 6
    • Tổng quãng đường khoảng 10.000 dặm (16.000 km), khứ hồi lên tới 20.000 dặm (32.700 km)
  • Các điểm trung chuyển gồm Bỉ, Tây Đức, Áo, Nam Tư, Bulgaria, Thổ Nhĩ Kỳ, Iran, Afghanistan, Pakistan
    • Sau khi vào Ấn Độ, xe đi qua New Delhi, Agra, Allahabad, Varanasi trước khi đến Calcutta
  • Trong thập niên 1960–70, tuyến này được biết đến như một tuyến biểu tượng gắn với Hippie Trail

Dịch vụ và giá vé

  • Xe buýt cung cấp dịch vụ all-inclusive bao gồm đi lại, ăn uống và lưu trú
    • Giá vé một chiều năm 1957 là 85 bảng Anh (tương đương khoảng 2.589 bảng theo giá trị năm 2023), đến năm 1973 là 145 bảng (tương đương khoảng 2.215 bảng theo giá trị năm 2023)
  • Hành trình mất khoảng 50 ngày, và cũng có tuyến London–Calcutta–Sydney
  • Năm 1976, tuyến bị hủy bỏ do bất ổn chính trị ở khu vực Trung Đông

Tiện nghi bên trong xe

  • Xe được trang bị khoang giường riêng, khu đọc sách, quạt sưởi, bếp
    • Tầng trên có phòng lounge ngắm cảnh, và có thể tổ chức tiệc với radio và hệ thống âm nhạc
  • Trong chuyến đi, hành khách có thể tham quan các địa điểm du lịch ở Ấn Độ (Varanasi, Taj Mahal, v.v.) và mua sắm tại Salzburg, Vienna, Istanbul, Tehran, Kabul cùng nhiều nơi khác

Các chuyến vận hành và biến thể về sau

  • Chiếc xe ban đầu bị loại bỏ sau một tai nạn, nhưng người Anh Andy Stewart đã mua lại và cải tạo thành nhà ở di động hai tầng
    • Chiếc xe được cải tạo được đặt tên là ‘Albert’, khởi hành từ Sydney ngày 8 tháng 10 năm 1968, đi qua Ấn Độ rồi chạy tới London trong 132 ngày
  • Sau đó, Albert Tours vận hành các tuyến London–Calcutta–London và London–Calcutta–Sydney với cơ sở tại Anh và Australia
    • Xe đi qua Iran–Burma–Thái Lan–Malaysia–Singapore, được chở bằng tàu đến Perth, Australia, rồi tiếp tục chạy đường bộ tới Sydney
  • Sau tổng cộng khoảng 15 chuyến khứ hồi, tuyến chấm dứt hoàn toàn vào năm 1976 do Cách mạng Iran và căng thẳng leo thang giữa Ấn Độ và Pakistan

Ý nghĩa lịch sử

  • Xe buýt London–Calcutta là mạng lưới giao thông đường bộ mang tính biểu tượng nối châu Âu và châu Á trong giai đoạn 1950–70
  • Đây được ghi nhận là một ví dụ hiếm hoi thời bấy giờ hiện thực hóa dịch vụ xe buýt du lịch xuyên lục địa
  • Qua khoảng 20 năm vận hành, tuyến này được đánh giá là một dự án lịch sử cho thấy một hình thức mới của giao lưu văn hóa và ngành công nghiệp du lịch

1 bình luận

 
GN⁺ 2026-01-11
Ý kiến trên Hacker News
  • Dù quy mô khác nhau, câu chuyện này làm tôi nhớ tới Green Tortoise. Đây là dịch vụ xe buýt đường dài từng hoạt động chủ yếu ở miền tây nước Mỹ, chạy từ Alaska đến Belize
    Xem bài trên Wikipediatrang chính thức thì thấy họ vẫn còn hoạt động

    • Tôi đã nhìn thấy nhà hostel đó ở trung tâm Seattle suốt nhiều năm, nhưng không hề biết lịch sử của thương hiệu này
    • Wikipedia thường cho biết khá chính xác về việc một công ty còn đang hoạt động hay không
    • Từ Anchorage đến Belize là 5.777 dặm, còn từ London đến Kolkata là 5.695 dặm, nên quãng đường gần như tương đương
    • Hồi trước đây là phương tiện rất ổn để đi Burning Man với chi phí rẻ
    • Khi còn ở độ tuổi 20, tôi từng đi chuyến xe đó từ San Francisco đến New York, và đó thực sự là một trải nghiệm rất đáng giới thiệu
  • Việc giá vé một chiều là 85 bảng vào năm 1957 thật sự khiến người ta cảm nhận rõ lạm phát

    • Nếu một du thuyền bằng xe buýt kéo dài 50 ngày mà quy ra theo giá hiện nay chỉ khoảng 50 bảng mỗi ngày, thì có lẽ cũng không quá đắt. Máy bay thời đó hẳn còn đắt hơn nhiều, nên không chỉ đơn giản là câu chuyện lạm phát
    • Tôi tự nhập thử vào máy tính lạm phát của Ngân hàng Anh, và 85 bảng năm 1957 ra khoảng 1.796 bảng theo giá năm 2025. Có vẻ công cụ tính trên Wikipedia hơi sai
    • Thập niên 1970 có lạm phát cao rất nghiêm trọng. Xem biểu đồ CPI của Anh
  • Chủ đề này từng được thảo luận trên Hacker News trước đây. Có người nói đã tìm được ảnh liên quan trên Shutterstock

    • Những bức ảnh đó là của dịch vụ Indiaman do Garrow-Fisher vận hành năm 1957, còn Wikipedia đang nhầm với tuyến Albert của Albert Travel bắt đầu từ năm 1968. Thông tin chính xác hơn được tổng hợp trong bài India–United Kingdom bus routes
    • Tóm tắt thread liên quan: London–Calcutta Bus Service (tháng 6/2024, 117 bình luận)
  • Mẹ của bạn đời tôi từng lái một chiếc Fiat 500 nhỏ từ London tới Afghanistan cùng gia đình bốn người vào thập niên 60. Quá khứ đúng là một thế giới khác hẳn

    • Cuốn The Road to Oxiana của tác giả Robert Byron, viết vào thập niên 1930, cũng mô tả hành trình qua Iran và Afghanistan thời đó
    • Bà tôi cũng thường xuyên đi tàu từ London tới miền nam Italy một mình, mang theo ba đứa con. Người thời ấy thật sự rất cứng cỏi
  • Một chiều mất 50 ngày, trong khi vé máy bay thời đó là 200–400 bảng, nên tôi từng tự hỏi ai sẽ đi loại xe buýt này. Có lẽ là những người

    • có kế hoạch ở lại lâu dài, hoặc
    • không đủ khả năng chi trả vé máy bay, hoặc
    • đơn giản là rất thích phiêu lưu
      Nó khiến tôi nghĩ tới các tuyến đường dài của Amtrak ở Mỹ. Dù đắt hơn và chậm hơn máy bay, vẫn có lý do để người ta đi
    • Điểm cốt lõi không phải là ‘di chuyển’ mà là bản thân hành trình. Đó là trải nghiệm đánh đổi thời gian và sự thoải mái lấy tiền bạc
    • Một người bạn của tôi đi Amtrak vì lý do môi trường, còn một cặp vợ chồng khác thì tránh máy bay vì đầu gối có vấn đề. Không phổ biến, nhưng ai cũng có lý do riêng
    • Tôi cũng từng đi đoạn Seattle–Emeryville với một người bạn, và phong cảnh cùng trải nghiệm thực sự rất tuyệt. Lần tới tôi đang nhắm tuyến Chicago–Emeryville
    • Theo mô tả trên Wikipedia, chiếc xe buýt này không đơn thuần là phương tiện giao thông mà gần với một ‘du thuyền đường bộ’ hơn. Nó di chuyển theo kiểu ghé qua các điểm du lịch và khu mua sắm
    • Nếu có đủ 50 ngày thong thả, tôi cũng nghĩ mình sẽ chọn kiểu du lịch này thay vì đi máy bay
  • Tôi đã tìm thấy ảnh và brochure trong dự án Indian Memory
    Liên kết liên quan

  • Một câu chuyện thật tuyệt. Năm ngoái tôi cũng đi xe buýt từ Lima tới Rio de Janeiro. Tổng cộng khoảng 3.800 dặm, và tôi đang nghĩ có lẽ sẽ viết một bài blog tổng hợp chi phí và thời gian. Cá nhân tôi thích tàu hỏa hơn xe buýt, và xe buýt hơn máy bay. Tôi thích ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ

    • Có người đã đề nghị nhớ báo khi bài blog được đăng
  • Nó khiến tôi cảm nhận rằng tiến bộ công nghệ không phải lúc nào cũng đi theo đường thẳng. Vì căng thẳng địa chính trị mà các tuyến đường bộ như thế này đã biến mất, và đến giờ vẫn còn nguy hiểm.
    Có một video tài liệu trên YouTube về xe buýt Damascus–Baghdad trong thập niên 1930, là một nội dung lịch sử rất cuốn hút

    • Có phản hồi cảm ơn vì đã chia sẻ tài liệu thú vị này
  • Nhân tiện, có cuốn Full Tilt của Dervla Murphy. Đây là câu chuyện đi xe đạp từ Ireland tới Ấn Độ vào mùa đông, rất ấn tượng. Liên kết Goodreads

  • Năm ngoái cũng có một cuộc thảo luận tương tự trên HN

    • Có người đính chính rằng không phải năm ngoái mà là năm trước nữa