- Hành động ngồi một mình trong quán cà phê vốn là một trải nghiệm trái ngược với mục đích của không gian được tạo ra để mọi người giao lưu với nhau
- Để tìm kiếm sự nghỉ ngơi và tĩnh lặng ngoài nhịp sống thường ngày, trong kỳ nghỉ tác giả đi dạo cùng chó mà không mang điện thoại, để thời gian trôi chậm lại
- Khi ngồi trong quán cà phê mà không có thiết bị điện tử, những tạp niệm và kích thích từ bên ngoài biến mất, để dòng suy nghĩ trôi tự do
- Qua những lần ghé lại lặp đi lặp lại, tác giả quan sát nét mặt và nỗi lo của mọi người, cũng như chuyển động của nhân viên, từ đó nhận thức lại về người khác và chính mình
- Việc ở một mình tuy đáng sợ nhưng bộc lộ một cảm giác tự do và kết nối mạnh mẽ, và cuối cùng mở rộng trải nghiệm đó thông qua việc viết
Nghịch lý của quán cà phê khi ở một mình
- Quán cà phê vốn là không gian để mọi người tụ họp, nên việc ngồi một mình là hành vi mâu thuẫn với mục đích ấy
- Hầu hết các bàn đều có nhiều ghế, và người ngồi một mình là hiếm
- Những người ở một mình thường chìm vào laptop, làm việc trong thế giới riêng của họ
- Tác giả rời khỏi đời sống thường nhật và chọn khoảng thời gian nghỉ phép không làm gì cả
- Khác với bạn bè đi du lịch nước ngoài, anh chọn staycation — nghỉ ngơi ngay gần nhà
- Khi đi dạo thật lâu cùng chó, anh trải nghiệm cảm giác dòng thời gian trôi chậm lại
Những cuộc dạo bộ không thiết bị điện tử và cảm giác tự do
- Từ ngày thứ hai, tác giả bắt đầu đi dạo và để điện thoại ở nhà
- Ban đầu có lo lắng, nhưng sau 30 phút mọi bất an biến mất và anh cảm thấy tự do
- Không phải việc “ai đó không thể liên lạc với tôi”, mà là “tôi không thể liên lạc với bất kỳ ai” mới mang lại cảm giác giải phóng
- Mỗi khi sự tò mò nổi lên, anh lại sờ túi quần, nhưng rồi mỉm cười vì không có điện thoại
Sự chìm đắm tĩnh lặng trong quán cà phê
- Trong một quán cà phê trong khu phố mà anh tình cờ bước vào, anh gọi double shot Americano rồi ngồi xuống
- Cà phê được rót trong tách sứ thay vì cốc giấy khiến mục đích của nó chuyển từ ‘đánh thức’ sang ‘niềm vui’
- Con chó nằm dưới gầm bàn, còn anh chỉ đơn thuần ngồi đó mà không có thiết bị điện tử
- Không điện thoại, không tai nghe, không laptop, anh để mình hòa vào tiếng ồn và những cuộc trò chuyện trong quán
- Dòng suy nghĩ trôi đi, anh nhớ lại những sai lầm và thất bại trong quá khứ, rồi nhận ra mình cần tập trung vào hiện tại và những gì sắp tới
Những lần ghé lại và sự thay đổi trong cách quan sát
- Ngày hôm sau, ở cùng quán cà phê, cùng một chỗ ngồi, anh quan sát nét mặt và ánh mắt của mọi người
- Nỗi lo hiện lên trong mắt, và anh cảm nhận rằng đôi mắt là lối đi của tâm trí
- Dù cố tránh ánh nhìn, cuối cùng ánh mắt vẫn chạm nhau, và anh nhận ra bản thân đang cố thấu hiểu sự bất an của người khác
- Vào một ngày khác, anh quan sát chuyển động của nhân viên và mối quan hệ của họ với khách
- Anh nhìn kỹ quá trình những chiếc cốc được luân chuyển, cũng như cách trò chuyện để phân biệt khách quen
- Anh tò mò không biết mình có được nhận ra là khách quen hay sẽ bị xem là “người kỳ lạ dắt chó đến quán”
Sức mạnh của cô độc và sự phát hiện về kết nối
- Có ngày một nhân viên khác làm ca, nhưng anh vẫn lặp lại cùng một món gọi
- Qua trải nghiệm này, anh nhận ra mình không thể kiểm soát suy nghĩ hay cảm xúc của người khác
- Dù bạn bè, gia đình hay nhân viên nghĩ gì về mình, anh vẫn đối diện với nỗi cô đơn và cảm giác bất lực không thể thay đổi
- Tuy nhiên, việc ngồi một mình trong quán cà phê lại bộc lộ một sự hiện diện vừa đáng sợ vừa mạnh mẽ
- Mọi người tò mò nhìn dáng vẻ ấy, và nảy sinh ý nghĩ rằng bản thân cũng muốn thử như vậy
- Khi phát hiện một ‘người đang ở một mình’ khác ngồi đối diện, anh cảm nhận được tình liên đới trong cô độc
Sự mở rộng của tĩnh lặng dẫn tới việc viết
- Trong lần ghé tiếp theo, anh thử viết như một sự ‘xao lãng’ có chủ ý
- Anh chọn viết tay bằng bút và giấy thay vì dùng bàn phím
- Chuyển động chậm của cây bút và cơn đau nơi bàn tay trở thành tín hiệu làm chậm tốc độ suy nghĩ
- Dù là vài dòng hay một nghìn dòng, anh nhận ra chính hành động viết ra đã là đủ
3 bình luận
Tôi nhớ là khi còn là quân nhân, trong thời gian nghỉ phép tôi cũng đã có một trải nghiệm tương tự.
Đó là thời PSP, và đến giờ tôi vẫn còn nhớ hương vị cà phê Dunkin' mà tôi uống khi vẫn mặc quân phục.
Thật lạ. Khi bước vào thời đại siêu kết nối, việc suy tư lại càng trở thành một hành vi xa xỉ hơn.
Ý kiến Hacker News
Có vẻ các bình luận ở đây quá tiêu cực. Đây đơn giản chỉ là một bài viết mà ai đó vui vẻ chia sẻ vì vừa khám phá ra điều mới
Trước đây tôi từng đọc về một thử thách kiểu ‘ngồi thẳng trên ghế trong 30 phút mà không làm gì cả’, và nó đã hoàn toàn thay đổi nhận thức của tôi về sự xao nhãng.
Tôi nghĩ bài này cũng như vậy, là một bài viết chứa đựng sự tò mò và niềm vui của ai đó. Mỗi người chỉ khác nhau ở thời điểm họ nhận ra điều gì đó, có gì xấu đâu? Đọc xong tôi đã mỉm cười. Bài hay
Giờ người có thể ngồi nhàn nhã trong quán cà phê thường chỉ là người đã có dư dả về kinh tế. Nó giống hiện tượng các CEO đi yoga retreat hay Burning Man để ‘tìm lại bản chất cuộc sống’
Tôi không hiểu vì sao ngồi một mình trong quán cà phê lại bị xem là kỳ lạ (văn hóa Mỹ chăng?). Tôi nghĩ bài viết được viết rất hay. Đôi khi ta cần học cách ở yên với những suy nghĩ của mình mà không có thiết bị điện tử. Điều đó tốt cho sức khỏe tinh thần
Điều quan trọng là để điện thoại và các thiết bị ở nhà. Ngày xưa ai cũng làm vậy
Tôi cũng muốn ra ngoài mà không mang điện thoại, nhưng thế giới đã chuyển sang một môi trường mặc định phải có smartphone
Tôi thấy những khoảng thời gian yên tĩnh như thế có nhiều giá trị hơn thiền. Tôi chủ yếu sắp xếp suy nghĩ của mình vào lúc viết lách
Nếu đang đọc sách thì người ta lại nhìn bằng ánh mắt lạ lùng. Giao thông công cộng cũng tương tự, bị xem là ‘không gian của người nghèo’ nên không được cho là ngầu
Hồi trước khi Coffee People ở Portland còn chỉ có một cửa hàng, tôi ngày nào cũng ghé qua trước giờ làm. Khi đó chưa có internet cũng chưa có điện thoại di động.
Từ sáng sớm họ đã mở nhạc rock mạnh; tôi đưa cho họ một đĩa CD nhạc cổ điển nên thỉnh thoảng họ bật cái đó.
Sau này thấy các nhân viên bắt chước lời bài hát ấy, tôi đã bật cười. Một thời thật đẹp
Cần hiểu rằng thế hệ bây giờ sinh ra trong thời đại của tính tức thời. Chụp ảnh là xem được ngay, nhạc cũng chỉ vài giây là nghe thấy.
Vì đã quen với tốc độ đó nên việc ‘dừng lại’ lại trở thành điều mới mẻ.
Trong một chuyến đi châu Âu, tôi chỉ ngồi ở quán cà phê uống cà phê và quan sát, mà thấy thật sự khác lạ.
Chụp bằng máy ảnh analog khiến tôi lại cảm nhận được niềm vui của sự chờ đợi.
Bài blog này chạm đến tôi. Tôi cũng nghĩ mình nên đi cà phê chỉ mang theo một cuốn sổ, không đem điện thoại
Thời analog, việc chờ đợi và suy ngẫm là điều tự nhiên, còn giờ thế hệ mới đang học lại cách ‘dừng lại’
Dạo này các quán cà phê hay nhà hàng nổi tiếng mở nhạc ở mức như một buổi hòa nhạc.
Có lần tôi ở quán cà phê khoảng 90 phút mà tai còn ù đi. Thế là lần sau tôi mang theo tai nghe chống ồn.
May là gần đây tôi tìm được một quán nhỏ yên tĩnh và thưởng thức latte rất bình yên
Chỉ cần tránh khu gần trường học là ổn. Mong là bầu không khí này sẽ được giữ nguyên
Tôi là người Ấn Độ. Có những ngày trước đây rất khó khăn, gần như không có tiền, tôi từng uống ly trà 2 rupee bên đường và ngắm người qua lại.
Giờ đã 20 năm trôi qua mà mỗi khi nhớ lại cảnh ấy tôi vẫn thấy hạnh phúc. Niềm vui của cuộc sống đến từ những khoảnh khắc không ngờ tới
Trải nghiệm của tôi thì khác. Rất nhiều người đến quán cà phê một mình để đọc sách, làm việc hoặc học.
Cách bố trí chỗ ngồi cũng được thiết kế có tính đến điều đó. Có thể là khác biệt vùng miền.
Có lẽ tác giả đến từ Delaware, nên sẽ khác với văn hóa cà phê ở Bờ Đông hay châu Âu
Dạo này khoảng thời gian không có kích thích của tôi chỉ còn là lúc lái xe hoặc đi bộ.
Mẹ tôi nói đúng, tất cả là tại điện thoại
Đi cà phê một mình có thể khiến bạn lo lắng, nhưng đi vài lần rồi sẽ nhận ra chẳng có chuyện gì xảy ra cả và mọi thứ sẽ ổn thôi
Ngày xưa không có internet nên ta tự nhiên bị đặt vào những tình huống lạ,
còn bây giờ thì xem trước Google Maps, Yelp, cả menu rồi mới đi nên những trải nghiệm đó biến mất
Thật ra sau khi ở cùng người khác cả ngày thì ăn một mình đôi khi còn dễ chịu hơn
Khi dắt chó đi dạo, tôi có cảm giác thời gian chậm lại.
Tôi đi bộ để vận động và gắn kết, còn con chó thì khám phá thế giới bằng mùi hương.
Cùng một con đường nhưng lần nào cũng khác. Sau khi lặng lẽ đi cùng nhau, cả hai đều thấy mãn nguyện.
Nhưng thật ra bên hạnh phúc hơn là con chó của tôi