- Thông qua một thử nghiệm trong đó một tác giả dùng mô hình viết AI bắt chước phong cách viết của chính mình, bài viết cho thấy trí tuệ nhân tạo không thể thay thế quá trình tư duy của con người
- Văn bản do AI tạo ra nhìn bề ngoài có vẻ tự nhiên, nhưng khi soi kỹ sẽ xuất hiện hiệu ứng ‘thung lũng kỳ lạ’, nơi hướng lập luận và giọng điệu bị lệch
- Tác giả xem việc viết không phải là một sản phẩm đầu ra đơn thuần mà là cách duy trì năng lực tư duy, rèn luyện sáng tạo và một lời hứa với độc giả, và AI không thể thay thế quá trình này
- Trích dẫn cuộc phỏng vấn với Ezra Klein, bài viết nhấn mạnh rằng AI khiến tác giả đánh mất quá trình tư duy cốt lõi và các mối liên kết
- Công nghệ có vẻ như giúp con người né tránh ‘sự gian nan’, nhưng kết luận cho rằng thành tựu thực sự chỉ đến khi tự mình vượt qua khó khăn đó
Viết lách do AI mô phỏng và vấn đề ‘thung lũng kỳ lạ’
- Tác giả giới thiệu một thử nghiệm trong đó AI được huấn luyện từ các bài viết cũ của mình và tạo ra phần còn lại dựa trên tiêu đề cùng đoạn mở đầu của một bài blog năm 2025
- Bài do AI tạo ra lúc đầu có vẻ tự nhiên, nhưng nhìn kỹ sẽ lộ ra sự gượng gạo tinh vi như việc hướng lập luận bị đổi khác hoặc thậm chí chuyển sang lập luận ngược lại
- Ở những chỗ bản thân tác giả sẽ nghi ngờ, AI lại tỏ ra đầy chắc chắn; ngược lại, ở những điểm tác giả vốn chắc chắn, AI lại diễn đạt mơ hồ
- Tác giả ví sự khác biệt này với hiệu ứng ‘thung lũng kỳ lạ’ xuất hiện trong ảnh do AI tạo ra, qua đó chỉ ra sự thiếu vắng cảm quan của con người
Vì sao con người viết
- Tác giả khẳng định rằng ngay cả khi AI hoạt động hoàn hảo thì với mình nó vẫn không có ích
- Viết không chỉ là sản xuất nội dung mà là một sự rèn luyện thường nhật để duy trì tư duy và tập luyện “cơ bắp” sáng tạo
- Việc viết mỗi ngày là một lời hứa với độc giả rằng mỗi ngày sẽ xuất hiện một lần, và AI không thể thay thế lời hứa cũng như sự trưởng thành đó
- Thành phẩm chỉ là thứ yếu, và tác giả cho thấy thái độ rằng nếu thu hút được độc giả mới thì tốt, còn không thì cũng không sao
Góc nhìn của Ezra Klein: thuê ngoài tư duy
- Bạn của tác giả là Nick Wignall nhắc đến một cuộc phỏng vấn với Ezra Klein, chia sẻ rằng AI thực chất không giúp ích nhiều cho nhà văn
- Klein dùng AI cho việc khảo cứu nhẹ hoặc cấu trúc dữ liệu, nhưng hầu như không dùng cho phần viết cốt lõi
- Ông nói rằng “để AI tóm tắt sách hay luận văn là một thảm họa”, vì AI không hiểu điều mà người viết thực sự muốn biết và cũng không thể tạo ra những kết nối mà con người tạo nên
- Trong bối cảnh đó, bài viết nhấn mạnh rằng giá trị của việc tự đọc một cuốn sách từ đầu đến cuối đã trở nên lớn hơn
- Chỉ khi tự đọc từng từ, con người mới có thể phát hiện những insight và liên kết mà AI bỏ lỡ
Sự ‘bí tắc’ trong viết lách và giá trị của nỗi đau sáng tạo
- Nick chỉ ra rằng chính những lúc bị mắc lại khi viết mới là quá trình có giá trị nhất
- Cảnh báo rằng dùng AI để loại bỏ sự ‘bí tắc’ này là một dạng gian lận và rốt cuộc sẽ tạo ra một bài viết hoàn toàn khác
- AI có thể đưa ra một danh sách ý tưởng, nhưng không thể phán đoán ý tưởng nào mới thực sự là điều cần thiết
- Nếu chấp nhận một ý tưởng sai, nó sẽ tạo ra một cấu trúc lập luận yếu mà độc giả khó lòng bỏ qua
Vì sao không nên né tránh ‘sự gian nan’
- Tác giả cho biết mình thậm chí còn thấy hài lòng trước việc AI đang làm thay đổi thế giới viết lách
- Lý do là càng nhiều người chọn đường tắt thì những bài viết thực sự chất lượng sẽ càng nổi bật hơn
- Khi công nghệ đưa ra một ‘con đường dễ đi’, bài viết cảnh báo rằng đó thường chỉ là một ảo giác và là con đường khiến mọi thứ rơi xuống mức trung bình
- Kết luận rằng những nhà sáng tạo và người làm ra sản phẩm đích thực chỉ nhận được phần thưởng khi chịu đựng và vượt qua ‘sự gian nan’ (the suck)
- Câu “The suck is why we’re here” tượng trưng cho ý tưởng rằng nỗ lực và đau đớn chính là bản chất của sáng tạo
1 bình luận
Ý kiến từ Hacker News
Tôi viết blog mỗi ngày không chỉ đơn giản là để sản xuất hàng loạt bài viết
Viết là cách để tôi không quên cách suy nghĩ
Tôi có thể dùng AI tạo mấy bức art sci-fi kiểu thập niên 70 kỳ quái rồi đăng lên Instagram để gom ‘like’, nhưng đó không phải cảm giác thành tựu thật sự
Tôi chỉ nhờ LLM giúp trau chuốt câu chữ. Hơn thế nữa thì ý nghĩa của việc tôi viết sẽ biến mất
Nhìn đồng nghiệp còn đem cả dự án cuối tuần cho AI làm, tôi thấy như họ đã đánh mất “niềm vui của lập trình”
Họ nói “giờ có thể tập trung vào giải quyết vấn đề”, nhưng rốt cuộc ngay cả việc giải quyết vấn đề đó họ cũng giao cho AI
Cũng như xây nhà hay sửa xe, không nhất thiết phải tự tay làm nhưng vẫn muốn có kết quả; nên nếu là blog marketing hay art cho game thì dùng AI là điều tự nhiên
Nhưng với những thứ như blog cá nhân, nơi việc thể hiện bản thân là quan trọng, thì tôi không muốn dùng AI
Sự thanh tẩy cảm xúc của việc viết là thứ không thể ủy thác
Thật đáng tiếc khi chúng được xem như một ‘việc phải làm’ thay vì chứa đựng suy nghĩ thật sự
Trong một thế giới nơi bot viết và bot đọc, ý nghĩa của sáng tạo thật sự đang dần mờ nhạt
Có lẽ phải qua cả một thế hệ nữa người ta mới phân biệt rõ được đâu là thật và đâu là giả
Bài viết do AI tạo ra lúc đầu có thể trông ổn, nhưng rồi nhanh chóng tạo cảm giác gượng gạo kỳ lạ
Bề ngoài thì có vẻ thuyết phục, nhưng nhìn sâu vào lại thấy rỗng tuếch
Vấn đề là con người đã quen với thói quen không còn đọc hay nghe một cách sâu sắc nữa
Với hàng tỷ người, nó thậm chí còn là sự cải thiện năng lực sáng tạo
Và liệu bạn có phân biệt được bình luận này của tôi có phải do LLM viết hay không?
Bây giờ thì lại càng khó phân biệt hơn
Tôi thấy ngạc nhiên khi nhiều người dùng các công cụ như Obsidian hay Notion mà lại phụ thuộc vào LLM
Mục đích của những hệ thống đó là sắp xếp và phát triển tư duy, nên nếu giao việc đó cho máy tính thì ý nghĩa cũng biến mất
Nghe xong thì tôi khó mà phản bác
Chỉ đơn giản là để lưu lại hồ sơ ghi chép
Cách này khá hữu ích
Hoàn toàn có thể kết hợp cả hai cách
Có người thật sự thích việc viết, nhưng với đa số thì nó giống như sửa đường ống, vừa phiền vừa mệt
Nếu có một chiếc hộp ma thuật làm thay thì họ sẽ rất vui
Dù có thuyết phục rằng “thứ khó khăn mới là thứ có giá trị”, người ta vẫn sẽ chọn đường tắt
Cốt lõi của việc viết là khoảng thời gian dừng lại để suy nghĩ
LLM hoàn toàn thất bại ở kiểu ‘chiêm nghiệm tĩnh lặng’ này
Tôi thích hạ ánh đèn xuống, ngồi yên lặng và để dòng suy nghĩ tự trôi đi
Nội dung giống như một máy slot hên xui, có lúc bài hay bị chôn vùi còn bài dở lại bùng nổ
Có lẽ chỉ khi độc giả ngừng tiêu thụ ‘slop’ thì mọi thứ mới thay đổi
Câu “nếu không đáng để viết thì cũng không đáng để đọc” thật sự rất ấn tượng
Nguồn
Có vẻ như sự sụp đổ của web bắt đầu từ AI
Từ nay về sau, văn bản, code, video, podcast rồi cũng sẽ đều do AI tạo ra
Dấu tay con người biến mất, và xuất hiện một vòng lặp luẩn quẩn nơi AI lại học từ chính dữ liệu do AI tạo ra
Giờ đây cần một tiêu chuẩn web và triết lý mới
Tôi hoàn toàn đồng ý với ý rằng “ngày nay đọc hết một cuốn sách còn có giá trị hơn”
Đã bao giờ điều đó là không có giá trị đâu?
Bắt đầu xuất hiện sự phân biệt giữa người dùng LLM và người không dùng
Vấn đề là ‘kinh tế học của sự lười biếng’ đã thay đổi
Kiểu thảo luận này tạo cảm giác như “một họa sĩ chuyên nghiệp xem thường máy ảnh”
Cũng như nhiếp ảnh không thay thế hội họa, viết bằng AI cũng chỉ là một hình thức biểu đạt khác
Tôi đồng cảm với câu “càng có nhiều đường tắt thì chất lượng thật sự càng nổi bật”, nhưng thực tế là AI slop đang phủ ngập web
Ví dụ, khi tìm “wireguard mesh”, blog của một nhà sản xuất lưới nướng lại xuất hiện ở top
Ngày càng khó phân biệt giữa bài do con người viết và bài AI lừa đảo