2 điểm bởi GN⁺ 2025-12-20 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Iran đang thúc đẩy phương án di dời thủ đô Tehran do tình trạng thiếu nước nghiêm trọng, hệ quả của nhiều thập niên xây đập bừa bãi và khai thác nước ngầm quá mức
  • Hàng chục nghìn kênh qanat — hệ thống tài nguyên nước bền vững từ thời cổ đại — đã bị bỏ mặc hoặc phá hủy, khiến nước ngầm cạn kiệt và đất nước đối mặt với nguy cơ “phá sản nước” trên quy mô quốc gia
  • Nông nghiệp sử dụng khoảng 90% tổng tài nguyên nước, trong khi mực nước ngầm suy giảm và hồ chứa cạn kiệt đang khiến tình trạng bỏ hoang đất canh tác lan rộng
  • Các hệ sinh thái trọng yếu như hồ Urmia và vùng đất ngập nước Hamoun đã biến mất, và hơn 3,5% diện tích lãnh thổ đang bị ảnh hưởng bởi sụt lún mặt đất
  • Các chuyên gia cảnh báo cần khẩn cấp chuyển từ chính sách tập trung vào đập và giếng khoan sang phục hồi qanat và bổ cập tầng chứa nước

Khủng hoảng nước của Iran và tranh luận về việc dời thủ đô

  • Iran đã trải qua 5 năm liên tiếp hạn hán nghiêm trọng, đe dọa tính bền vững của thủ đô Tehran
    • Tổng thống Masoud Pezeshkian cảnh báo rằng “không còn cách nào khác ngoài việc phải dời thủ đô”, với chi phí di dời được ước tính khoảng 100 tỷ USD
    • Mực nước tại 5 hồ chứa của Tehran đã giảm xuống còn 12% dung tích lưu trữ
  • Các nhà thủy văn học chỉ ra căn nguyên của cuộc khủng hoảng là nhiều thập niên chính sách phát triển tài nguyên nước kém hiệu quả
    • Mô hình phát triển lấy đập làm trung tâm và việc lạm dụng nước ngầm, kéo dài từ trước Cách mạng Hồi giáo năm 1979, là nguyên nhân chính

Xây đập và cạn kiệt nước ngầm

  • Vào nửa sau thế kỷ 20, Iran là một trong 3 quốc gia xây đập nhiều nhất thế giới, dựng hàng chục con đập ngay cả trên các con suối nhỏ
    • Tuy nhiên, điều này đã gây ra cạn kiệt đất ngập nước và nước ngầm do thất thoát bốc hơi trên diện rộng và lưu lượng nước hạ lưu sụt giảm
  • Trong 40 năm qua, hơn 1 triệu giếng khoan đã được lắp đặt để bảo đảm nước cho nông nghiệp, nhưng các tầng chứa nước đã nhanh chóng cạn kiệt
    • Số giếng khoan gần như tăng gấp đôi kể từ năm 2000, nhưng lượng nước khai thác thực tế lại giảm 18%
  • Theo các nghiên cứu quốc tế, trong số 50 tầng chứa nước bị khai thác quá mức nhất thế giới thì 32 tầng nằm ở Iran

Sự sụp đổ của qanat và bước ngoặt lịch sử

  • Iran sở hữu khoảng 70.000 hệ thống qanat có lịch sử hơn 2.500 năm
    • Đây là cấu trúc bền vững dẫn nước ngầm từ vùng núi xuống đồng bằng chỉ bằng trọng lực, từng là nguồn nước chính cho đô thị và nông nghiệp
  • Hiện nay, hơn một nửa số qanat đã khô cạn do mực nước ngầm hạ thấp và thiếu quản lý
    • Có ý kiến từ giới chuyên gia rằng “các giếng khoan sâu đã phá hủy qanat”
  • Một số quốc gia như Oman đang phục hồi qanat, nhưng bên trong Iran gần như không có động thái khôi phục nào

Sụp đổ hệ sinh thái và sụt lún mặt đất

  • Hồ Urmia trong ảnh vệ tinh năm 2023 gần như đã khô hoàn toàn, còn vùng đất ngập nước Hamoun cũng biến thành đồng muối
    • Điều này làm lu mờ vị thế môi trường của Iran, nơi từng là cái nôi của Công ước Ramsar năm 1971
  • Sụt lún mặt đất do cạn kiệt nước ngầm đã xuất hiện trên hơn 3,5% diện tích lãnh thổ
    • Các tòa nhà và hạ tầng tại những đô thị cổ như Isfahan và Yazd đang bị hư hại
    • Các nhà địa chất gọi đây là “trận động đất thầm lặng

Giải pháp và nhu cầu chuyển hướng chính sách

  • Các nhà thủy văn học cho rằng cần chuyển ngân sách dành cho đập và giếng khoan sang phục hồi qanat và bổ cập tầng chứa nước
    • Cố giáo sư Sayed Ahang Kowsar đã thực hiện thành công thí nghiệm bổ cập tầng chứa nước bằng cách tận dụng lũ từ vùng núi
    • Iran đang mất hơn 20% lượng mưa hằng năm vào lũ lụt, trong đó 80% có thể được dẫn xuống lòng đất
  • Tuy nhiên, chính phủ vẫn duy trì chính sách tập trung vào các đại dự án xây dựng dân dụng
    • Gần đây nước này đang thúc đẩy dự án khử mặn nước biển từ Vịnh Ba Tư và đường ống dẫn nước dài 3.700 km, nhưng chi phí quá đắt đỏ nếu dùng cho nông nghiệp
  • Các chuyên gia nhấn mạnh rằng “thêm nhiều đập và giếng khoan chỉ đẩy nhanh phá sản nước”, đồng thời cần xem xét lại mục tiêu tự chủ lương thựcquay trở lại thương mại quốc tế

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-12-20
Ý kiến trên Hacker News
  • Tôi lớn lên ở bang Minas Gerais của Brazil. Khu vực này rất giàu tài nguyên thiên nhiên và tầng chứa nước ngầm, nhưng nguồn nước đã bị đe dọa bởi nhiều thế kỷ quản lý khai khoáng yếu kém và đợt khai thác khoáng sản quá mức gần đây
    Đặc biệt, các vụ vỡ đập bùn thải ở Mariana và Brumadinho vào các năm 2015 và 2019 là một trong những thảm họa môi trường tồi tệ nhất thế giới
    Điều thú vị là nước ngầm ở Minas Gerais lại hình thành trên đỉnh núi chứ không phải trong các thung lũng. Các lớp khoáng chất hiếm giữ nước ở đỉnh núi rồi từ từ cho thấm xuống dưới, nhờ đó duy trì chất lượng nước
    Nhưng xét đến việc khu vực này nằm trên một trong những mỏ quặng sắt được thèm muốn nhất thế giới, gần như không có nhiều hy vọng cho tương lai
    Bài liên quan: Os raros aquíferos de Minas Gerais

    • Vấn đề nước nghiêm trọng nhất của Brazil thực ra là vùng Cerrado. Đây là nơi khởi nguồn của phần lớn các con sông ở Brazil, với những cây có rễ sâu giữ lại lượng nước ít ỏi
      Nhưng khu vực này đang bị tàn phá vì nạn phá rừng quy mô lớn phục vụ đậu nành và chăn nuôi. Brazil hiện về cơ bản đang xuất khẩu nước dưới dạng thịt, đậu nành, cà phê và giấy
      Hiện giờ họ đang trải qua đợt hạn hán chưa từng có, và trong tương lai sẽ phải trả giá lớn hơn nhiều
    • Tôi từng học thủy văn nhưng đây là lần đầu nghe về kiểu tầng chứa nước trên đỉnh núi này. Thông tin rất thú vị
      Nhân tiện, nhờ tính năng dịch của Safari mà tôi đọc được ngay bài viết bằng tiếng Bồ Đào Nha. Nó còn dịch cả nhãn trong ảnh, điều này khiến tôi ngạc nhiên. “Rio de 28 Old Women” có vẻ là dịch sai, nhưng cảm giác như công nghệ này đang tạo ra sự kết nối giữa các thế hệ
    • Tôi cũng đến từ Minas Gerais. Các vụ việc ở Mariana và Brumadinho thực sự là thảm họa kinh hoàng. Đến giờ vẫn còn thấy bùn thải trong sông. Điều khiến tôi tức nhất là đây là chuyện hoàn toàn có thể ngăn chặn
    • Có lẽ ngọn đồi mà Jack và Jill từng leo lên là kiểu như thế này
    • Tội ác thực sự là những kẻ đã kiếm lời từ chuyện này cùng gia đình họ không phải chịu phán xét của công lý
  • Tôi là người Thổ Nhĩ Kỳ, có gốc Kurd, Bulgaria và Hy Lạp. Khi lớn lên ở miền tây Thổ Nhĩ Kỳ, tôi hầu như không nghĩ nhiều về miền đông hay Iran
    Chỉ sau khi chuyển đến Đức, tôi mới lần đầu tiếp xúc sâu hơn với văn hóa Iran, và thấy đồ ăn ngon, con người cũng ấm áp. Đây là một dân tộc đã phải chịu quá nhiều đau khổ vì lý do chính trị
    Thổ Nhĩ Kỳ và Iran đều đang trải qua những xung đột nội tại tương tự nhau, nhưng vấn đề của Thổ Nhĩ Kỳ phần lớn đến từ yếu tố bên trong hơn là can thiệp từ bên ngoài
    Tôi hy vọng chuyện này sẽ sớm được giải quyết mà không khiến dân thường phải khổ thêm

    • Tôi lại nghĩ: “Chẳng phải tình cảnh của Iran cuối cùng cũng là tự làm tự chịu sao?”
    • Bạn nói “vấn đề của Thổ Nhĩ Kỳ là yếu tố nội tại”, tôi muốn biết cụ thể là đang nói đến tham nhũng hay cấu trúc chính trị nào. Tôi không hiểu rõ tình hình Thổ Nhĩ Kỳ nên muốn nghe giải thích thêm
  • Từ những năm 1950, tình trạng cạn kiệt nước ngầm ở các đồng bằng Iran đã được quan sát thấy. Điều này trùng với giai đoạn hệ thống dẫn nước truyền thống bền vững là qanat bị thay thế bằng giếng sâu
    Dân số đã tăng hơn 5 lần so với năm 1950, và lượng nước tiêu thụ bình quân đầu người hẳn cũng tăng
    Có lẽ cách hiểu đúng hơn không phải là “bỏ qanat nên nước giảm”, mà là “qanat không còn đủ đáp ứng nên người ta khoan giếng sâu, và kết quả là mực nước hạ xuống”
    Thống kê liên quan: Iran Population - Macrotrends

    • Bài báo thực sự đã phỏng vấn các nhà thủy văn Iran. Họ không thể nào không biết chuyện dân số tăng
    • Đúng là một số qanat đã bị khai thác quá mức, nhưng nguyên nhân gốc rễ là sự kết hợp của thất bại trong chính sách quản lý nước, cạn kiệt đất ngập nước do xây đập, và thiếu bảo trì
    • Lý do qanat chạm trần là vì chính sách tự chủ lương thực. Do trừng phạt và mong muốn tự chủ chính trị nên đó gần như là lựa chọn bắt buộc
    • Qanat chỉ đưa ra lượng nước đúng bằng lượng nước chảy vào, nên có tính bền vững cao. Nó không thể bị khai thác quá mức, nhưng có thể ngăn sự sụp đổ đột ngột của tài nguyên nước
  • Điều buồn nhất ở Iran theo cảm nhận của tôi là sự tương phản quá lớn giữa thực trạng đất nước và trình độ trí tuệ của người dân

    • Hiện tượng này khá phổ biến. Đặc biệt, những người Iran gặp ở nước ngoài thường có thiên lệch chọn mẫu về kinh tế-xã hội và ý thức hệ. Nó khá giống với giới tinh hoa từng rời các nước thuộc khối Xô Viết trước đây
    • Lòng tham là vấn đề cảm xúc. Chỉ thông minh thôi thì khó mà kiểm soát được nó
    • Iran có truyền thống trí thức và năng lực kỹ thuật rất mạnh, và Tehran sạch sẽ, ngăn nắp. Ở cấp chính quyền địa phương, bầu cử đa đảng vẫn vận hành.
      Ahmadinejad, khi còn là thị trưởng Tehran vào đầu những năm 2000, thậm chí còn có tên trong danh sách 10 thị trưởng hàng đầu thế giới
    • Xem các vlog du lịch trên YouTube thì Iran vẫn trông như một đất nước xinh đẹp. Khó tin là nó đang ở trong trạng thái sụp đổ hoàn toàn
    • Bất chấp trừng phạt và cô lập, Iran vẫn đạt được thành tựu đáng kinh ngạc trong phát triển drone, chương trình hạt nhân và công nghệ tên lửa.
      Làm được đến mức này trong hoàn cảnh như vậy đã là rất đáng nể. Nếu họ tập trung vào hợp tác thay vì vũ khí thì hẳn đã còn phát triển hơn nhiều
  • Vài tháng trước tôi thấy dự đoán rằng “Tehran sẽ cạn nước trong vòng 2 tuần”, nhưng chuyện đó vẫn chưa xảy ra

    • Những dự đoán như vậy được đưa ra với giả định là không có biện pháp nào được thực hiện. Trên thực tế, các nỗ lực ứng phó khủng hoảng đang diễn ra
    • Khi đó người ta nói nếu không có mưa thì nước sẽ bị cắt, nhưng hiện giờ đã có mưa và cũng đang áp dụng phân phối nước theo định mức. Một số khu vực chỉ có nước vào ban đêm
    • Theo bài báo, “dung tích của 5 hồ chứa ở Tehran đã giảm xuống còn 12%”
    • Cape Town cũng từng trải qua khủng hoảng tương tự nhưng đã cầm cự được nhờ chính sách tiết kiệm nước cực đoan
    • Cuối cùng thì đây là vấn đề của độ co giãn nguồn cung
  • 90% lượng nước sử dụng ở Iran là nước cho nông nghiệp. Nhưng thay vì tiết kiệm nước, chính phủ lại đang thúc đẩy dự án chuyển nước quy mô 100 tỷ USD
    Có lẽ hợp lý hơn nếu triển khai hệ thống tuần hoàn khép kín để giảm nhu cầu nước ròng thông qua tái sử dụng nước thải
    Video liên quan: YouTube - Tehran water crisis

    • Hệ thống tuần hoàn nước đô thị khép kín là một ý tưởng hay, có thể biến nước thải thành tài nguyên để tự chủ
      Nghiên cứu liên quan: bài báo trên ScienceDirect
  • Theo xã luận của WSJ, tham nhũng chính trị ở Iran và việc cắt đứt hợp tác với các kỹ sư công nghệ nước nước ngoài đã làm khủng hoảng thêm trầm trọng

  • Có người chia sẻ câu nói của Bill Mollison: “Các vấn đề của thế giới ngày càng phức tạp, nhưng giải pháp lại đơn giản đến kinh ngạc”

    • Để phản bác, có người trích H. L. Mencken: “Với mọi vấn đề phức tạp, luôn có một lời giải rõ ràng, đơn giản nhưng sai
    • Có người hỏi: “Cụ thể thì giải pháp đơn giản là gì? Giảm dân số Tehran à?”
    • Cũng có ý kiến chỉ trích: “Có phải thứ được gọi là giải pháp đơn giản chính là ảo tưởng kiểu permaculture sẽ khiến phần lớn nhân loại chết đói không?”
    • Cũng có người cho rằng trích lời một “người làm vườn New Age” thì không đáng tin lắm
  • Iran là một trong những nước chịu thiệt hại nặng nề nhất trong Thế chiến II dù là nước trung lập. Có ý kiến cho rằng tỷ lệ tử vong đã lên tới 25%
    Đây là kết quả của sự sụp đổ của đế chế Ba Tư và việc vai trò dẫn dắt ở Trung Đông chuyển sang các đế quốc phương Tây
    Thiếu nước không chỉ là vấn đề môi trường mà còn là dấu hiệu của sự suy tàn văn minh.
    Trong bối cảnh khó kiểm soát dòng nước từ thượng nguồn hay kiếm ngoại tệ để nhập lương thực, việc duy trì hạ tầng là điều bất khả thi

    • Tuy nhiên, tuyên bố này gây tranh cãi trong giới học thuật. Phần lớn nghiên cứu cho rằng tỷ lệ tử vong thấp hơn nhiều
      Con số 25% dựa trên thống kê dân số của Bộ Ngoại giao Mỹ chứ không phải dữ liệu thực tế của Iran
      Tham khảo: Iranian famine of 1942–1943 - Wikipedia
  • Có ý kiến mỉa mai rằng một đất nước đổ tiền vào phát triển vũ khí hạt nhân và đối đầu với phương Tây thì chẳng đời nào bận tâm đến tình trạng thiếu nước ở thủ đô

    • Nhưng giờ điều khiến tôi sợ hơn là con người chỉ biết tuyên truyền rồi dùng nó để nhìn nhận thế giới