- Việc các tượng điêu khắc Hy Lạp và La Mã cổ đại ban đầu từng được tô màu là điều đã được biết đến, nhưng các tượng phục dựng có tô màu hiện đại thường bị đánh giá là xấu xí
- Cách giải thích phổ biến là gu thẩm mỹ của người hiện đại khác với người cổ đại, nhưng bài viết bác bỏ giả thuyết này và đưa ra một lý do khác
- Các mô tả tượng trong tranh tường và tranh khảm cổ đại cho thấy màu sắc tinh tế và tự nhiên, hoàn toàn khác với tông màu gắt của các bản phục dựng hiện đại
- Tác giả cho rằng các bản phục dựng trông xấu là vì chúng được sơn vụng về, không liên quan đến thẩm mỹ cổ đại
- Cuộc thảo luận này đặt lại vấn đề về độ tin cậy của việc phục dựng nghệ thuật cổ đại và mỹ học hiện đại
Vẻ đẹp của điêu khắc cổ đại và vấn đề của phục dựng hiện đại
- Điêu khắc và hội họa Hy Lạp-La Mã cổ đại đến nay vẫn được đánh giá là có trình độ hoàn thiện rất cao
- Các ví dụ được nhắc đến gồm Townley Venus ở Bảo tàng Anh, Ephebe ở Antikythera, và các bức tranh tường ở Pompeii
- Ngay cả tại thành phố tỉnh lẻ Pompeii cũng phát hiện được nhiều tác phẩm nghệ thuật chất lượng cao
- Tuy nhiên, những tượng được phục dựng màu gốc như trong triển lãm Gods in Color của Vinzenz Brinkmann lại trông thô và thiếu tự nhiên trong mắt khán giả hiện đại
- Ví dụ tiêu biểu được nêu là bản phục dựng tượng Augustus ở Prima Porta
Giới hạn của “thuyết thay đổi thị hiếu”
- Cách giải thích phổ biến là từ sau thời Phục Hưng, mỹ học đá cẩm thạch trắng đã hình thành nên người hiện đại cảm thấy tượng nhiều màu là xa lạ
- Nhưng các mô tả tượng trong tranh tường cổ đại lại chỉ tô màu từng phần và dùng sắc độ sáng tối tinh tế, chứ không tô màu quá mức như các bản phục dựng hiện nay
- Ví dụ gồm Nhà của Venus, Nhà của Cryptoporticus, và tranh khảm võ sĩ quyền anh ở Villa San Marco tại Pompeii
- Cách thể hiện nhân vật trong hội họa và tranh khảm cổ đại có màu sắc tự nhiên và cảm quan thẩm mỹ hiện đại
- Ví dụ: bích họa Sappho, Mona Lisa xứ Galilee
- Các tượng đa sắc của những nền văn hóa khác như Ai Cập, Nepal, châu Âu trung cổ cũng không khiến người hiện đại khó chịu đến vậy
- Vì thế, cách giải thích rằng chỉ riêng tượng cổ đại trông đặc biệt xấu là không mấy thuyết phục
“Thuyết tô màu tệ hại”
- Lập luận cho rằng lý do các tượng phục dựng trông xấu là vì chất lượng phục dựng thấp, chứ không phải do cảm quan màu sắc của người cổ đại
- Phân tích sắc tố bằng phương pháp khoa học mà các nhà phục dựng sử dụng chỉ dựa trên thành phần hóa học của sắc tố còn sót lại, còn hình thức của lớp bề mặt hoàn chỉnh chỉ là suy đoán
- Điều này được ví như phục dựng Mona Lisa chỉ từ các sắc tố còn sót lại
- Ngay cả những người phụ trách dự án phục dựng cũng thừa nhận không thể tái hiện chính xác
- Đồng thời, tác giả nhấn mạnh rằng ngay cả khi dùng cùng một bằng chứng về sắc tố, vẫn có thể tạo ra những tượng được tô màu đẹp mắt
Vì sao các bản phục dựng lại xấu đến vậy
- Có thể là vì các nhà phục dựng không có kỹ năng được rèn luyện như các nhà điêu khắc cổ đại, hoặc do nguyên tắc bảo tồn khiến họ không thể tái hiện những phần không có chứng cứ trực tiếp
- Vì vậy, các bản phục dựng có thể chỉ dừng ở trạng thái còn lại lớp sơn lót, làm mất đi những sắc độ tinh tế ban đầu
- Công chúng đang hiểu lầm rằng những bản phục dựng này gần giống với diện mạo thật của tượng cổ đại
- Một số ý kiến còn đặt ra khả năng các nhà phục dựng cố ý tạo ra kết quả gây sốc để thu hút sự chú ý, kiểu “trolling”
- Trên thực tế, triển lãm Gods in Color đã thành công lớn với công chúng và phổ biến rộng rãi sự thật rằng tượng cổ đại từng được tô màu
- Tuy nhiên, trong một thời đại mà niềm tin vào giới chuyên gia đang suy giảm, cách làm này có thể gây tổn hại đến lòng tin của công chúng
Kết luận
- Các bản phục dựng màu của tượng cổ đại trông thiếu tự nhiên không phải vì khác biệt thẩm mỹ với người cổ đại, mà vì giới hạn của kỹ thuật phục dựng và sai lệch trong diễn giải
- Cảm quan màu sắc của nghệ thuật cổ đại không khác người hiện đại quá nhiều, và cần có cách tiếp cận phục dựng chính xác và tinh tế hơn
- Cuộc thảo luận này là dịp để xem xét lại sự cân bằng giữa bằng chứng khoa học và phán đoán thẩm mỹ trong phục dựng nghệ thuật
1 bình luận
Ý kiến trên Hacker News
Tôi khá chắc về vấn đề này. Dấu vết sơn màu còn lại trên các tượng cổ thực ra là lớp nền mà họa sĩ vẽ lúc đầu. Sau đó họ phủ thêm chi tiết, đổ bóng và highlight lên trên, nhưng theo thời gian các lớp trên biến mất và chỉ còn lại lớp nền. Nhiều người bàn về chủ đề này ngoài chuyên môn của mình nên mới sinh ra hiểu lầm
Bài này khá thú vị. Ý nghĩ rằng các kiệt tác cổ đại được sơn như kiểu trải nghiệm xưởng gốm luôn khiến tôi thấy gượng gạo. Lý do các bản phục dựng trông xấu là vì theo nguyên tắc bảo tồn, không thể thêm vào những yếu tố không có bằng chứng trực tiếp. Vì thế chỉ còn lớp nền, còn các lớp phủ ban đầu thì bị lược bỏ. Các học giả cũng nhận thức được giới hạn này
Tôi nghĩ các học giả cổ điển học thiếu cảm quan trang điểm. Điều này làm tôi nhớ tới lần một học giả cố tái hiện garum của La Mã và tạo ra một thứ cháo cá kinh khủng. Trong thực tế, ở Ý người ta vẫn làm những loại nước mắm cá tương tự. Càng ở Bắc Âu, người ta càng có xu hướng xem văn hóa cổ đại như thứ đã đứt đoạn hoàn toàn
Tôi thấy tiếc vì bài báo không có phỏng vấn trực tiếp các nhà phục dựng. Nếu được nghe chính họ nói về quá trình ra quyết định thì sẽ thú vị hơn nhiều. Các nhà khoa học thường thích kể về công việc và những trăn trở của mình
Tôi không thích phần kết luận của bài viết. Lập luận rằng các nhà phục dựng đang ‘troll’ công chúng là quá yếu. Họ là những nhà khoa học và nhà bảo tồn âm thầm làm việc phía sau hậu trường bảo tàng
Cuộc tranh luận này làm tôi nhớ tới phục dựng âm nhạc cổ đại. Ví dụ như bản phục dựng nhạc Hy Lạp nghe khá thô, nhưng một buổi diễn khác của cùng dự án lại đẹp đến bất ngờ. Tôi nghĩ cảm quan âm nhạc của con người không thay đổi nhiều dù cách nhau hàng thời đại. Ngay cả nhạc cụ 3000 năm tuổi như guqin của Trung Quốc vẫn có thể khiến người ta xúc động
Tôi đã xem triển lãm Gods in Color ở San Francisco. Tại triển lãm, người ta nói rất rõ rằng các bản phục dựng mang tính suy đoán. Một giai thoại do Pliny kể lại làm tôi ấn tượng: “tác phẩm mà nhà điêu khắc Praxiteles yêu thích nhất là tác phẩm được họa sĩ Nikias tô màu”. Người cổ đại cũng nhận thức được tầm quan trọng của màu sắc, và các họa sĩ cũng đạt danh tiếng không kém gì nhà điêu khắc
Lập luận rằng “các nhà phục dựng không có kỹ năng ngang nghệ sĩ cổ đại” là quá võ đoán. Tôi không hiểu vì sao một người không có kinh nghiệm lại viết ra điều như vậy
Tôi thấy tiếc cho khoảng cách giữa bằng chứng trực tiếp và khả năng nghệ thuật của con người. Công chúng không nhận ra rõ khác biệt đó. Sẽ hay hơn nếu nhờ các họa sĩ hiện đại phục dựng và trưng bày song song phiên bản bảo thủ và phiên bản sáng tạo
Một điều thú vị là các tòa nhà gạch ở Mỹ thời thuộc địa cũng phần lớn được quét vôi (limewash). Mặt gạch trần chỉ tới cuối thế kỷ 19 mới xuất hiện như một lựa chọn thẩm mỹ