- 9 quốc gia, bao gồm Đức, phản đối hoặc giữ lập trường trung lập với ChatControl
- Tổng tỷ lệ dân số toàn EU của các quốc gia này đạt khoảng 40,37%
- Để một quyết định cụ thể được thông qua tại EU, cần có sự ủng hộ của hơn 65% dân số
- Dù tất cả các quốc gia còn chưa quyết định đều bỏ phiếu thuận, vẫn khó đáp ứng điều kiện 65%
- Kết quả là khả năng cao việc triển khai ChatControl sẽ thất bại do đã hình thành thiểu số chặn
Đức và 9 quốc gia phản đối ChatControl
- 9 quốc gia, bao gồm Đức, đã bày tỏ sự phản đối hoặc quan điểm trung lập đối với chính sách ChatControl
- Tổng tỷ lệ dân số EU của 9 quốc gia này đạt khoảng 40,37%
Cơ chế ra quyết định của EU và tình hình hiện tại
- Để một chính sách quan trọng được thông qua, cần có hơn 65% dân số toàn EU ủng hộ
- Ngay cả khi tất cả các quốc gia còn lại chưa quyết định đều ủng hộ, do tỷ trọng dân số của các nước phản đối và trung lập, vẫn sẽ xảy ra tình huống không đáp ứng điều kiện 65%
Triển vọng hiện tại của ChatControl
- Kết quả là, với sự tham gia của các quốc gia phản đối như Đức, một thiểu số chặn (blocking minority) đã được hình thành
- Dựa trên điều này, khả năng chính sách ChatControl được triển khai trở nên thấp hơn
1 bình luận
Ý kiến trên Hacker News
Hiện tại mới chỉ chặn được tạm thời, nhưng chừng nào vấn đề này còn nhận được mức ủng hộ cao như vậy thì nó sẽ còn quay trở lại. Ngay trong Bundestag của Đức cũng đã bàn tới một phương án thỏa hiệp, và họ chỉ bất mãn với một vài điểm cụ thể như phá mã hóa. Bầu không khí chung vẫn là muốn cắt giảm mạnh quyền riêng tư và tự do nhân danh “an toàn”. Liên kết liên quan
Tôi cũng nghĩ lần này chỉ là trì hoãn tạm thời chứ không phải chiến thắng vĩnh viễn. Trang fightchatcontrol.eu cũng vẫn chưa được cập nhật. Gần đây tôi có nghe các chính trị gia tranh luận về chủ đề này, nhưng thật thất vọng vì mức độ hiểu biết công nghệ của họ quá kém. Điều chúng ta đang nói tới là cài một hộp đen giám sát lên mọi thiết bị để kiểm tra toàn bộ liên lạc. Có cách nào mà một hệ thống mù mờ đến mức đó lại không dẫn tới chuyện tồi tệ?
Tôi nghĩ đây là lúc cần tích cực quảng bá các giao thức chat dựa trên distributed hash table (DHT), tức máy chủ nhắn tin phi tập trung, cùng các giải pháp có forward secrecy và mã hóa đầu-cuối. Tôi đã làm một POF bằng Rust, nhưng trước mắt không có thời gian phát triển tiếp (trừ khi có nhà đầu tư thiên thần nào giúp tôi đổi ưu tiên thì lại khác lol...)
Vấn đề căn bản hơn là phải biến EU thành một thể chế thực sự dân chủ. Tôi nghĩ nên bắt đầu bằng việc giải thể mọi cơ quan trừ Nghị viện châu Âu. Đó là giải pháp duy nhất
Điều buồn là chính sách này cuối cùng vẫn sẽ được thực thi, và rất có thể sẽ xuất hiện dưới một hình thức còn tệ hơn đề xuất hiện tại. Hơn nữa, nó rất dễ bị đảng cầm quyền lợi dụng để loại bỏ phe đối lập nhân danh “an toàn”. Tôi đoán nó sẽ được thông qua với đa số áp đảo dưới cái cớ rằng "thời thế đã thay đổi"
Cốt lõi của cuộc chiến này không phải là thắng một lần, mà là phải tiếp tục kháng cự mỗi khi một phiên bản mới, bị làm loãng dần, lại xuất hiện
Tôi nghĩ không nên chỉ phòng thủ mà giờ phải thúc đẩy thay đổi theo hướng chủ động. Correspondence secrecy[1] (quyền bí mật thư tín) cần được mở rộng đầy đủ sang cả thiết bị di động. Ngày nay còn ai gửi thư qua lại được mấy lần nữa, trong khi chúng ta gửi vô số tin nhắn chat mỗi ngày. Tính bí mật của liên lạc di động phải được công nhận là một quyền hiển nhiên (hay quyền tự nhiên?).
[1] Secrecy of Correspondence
Nếu quyền riêng tư không được pháp luật bảo vệ như một quyền cơ bản, thì cứ vài năm chúng ta lại phải lặp lại chừng này đau khổ
Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền (1948) cũng ghi rõ rằng “không ai bị can thiệp một cách tùy tiện vào đời sống riêng tư, gia đình, chỗ ở hay thư tín, cũng như bị xâm phạm danh dự và uy tín”. Ai cũng có quyền được pháp luật bảo vệ trước những can thiệp hay tấn công như vậy
Đức còn có Điều 10 của Luật Cơ bản. Tất nhiên vẫn có ngoại lệ như lệnh khám xét, nhưng nếu kiểu dự luật này được thông qua thì tôi hy vọng Tòa án Hiến pháp sẽ bác bỏ nó dựa trên Điều 10, thậm chí có thể cả Điều 1 nữa (Điều 1 thực sự rất quan trọng)
Thực ra đã có các luật liên quan kiểu này rồi. Nhưng cũng có điều khoản ngoại lệ, và đa số mọi người ủng hộ các ngoại lệ đó. Ví dụ, chẳng ai trông đợi quyền riêng tư của một nghi phạm ISIS liên quan tới khủng bố cũng phải được bảo đảm tuyệt đối. Nếu có căn cứ hợp lý thì ngoại lệ là khả thi
Đúng vậy, nhưng đồng thời đó cũng chính là vấn đề. Các chính phủ hay tổ chức ở mỗi nước không hề muốn tôn trọng quyền riêng tư, mà xem nó như công cụ để kiểm soát và trục lợi
Không có ý công kích, nhưng tôi thật sự thắc mắc liệu quyền riêng tư có đang được định nghĩa đủ rõ ràng hay không. Khác với các quyền con người khác, quyền riêng tư lúc nào cũng mơ hồ và luôn đi kèm ngoại lệ hay chú thích. Chẳng hạn ở Mỹ, dù có quyền riêng tư, nhưng Tu chính án thứ 14 lại không hề nhắc trực tiếp đến quyền này. Rốt cuộc người ta phải dùng đủ kiểu diễn giải pháp lý để bảo vệ nó
Rõ ràng đây chưa phải là kết thúc, nhưng dù sao tôi cũng vui vì những nỗ lực đó đang phát huy hiệu quả. Vài tuần trước tôi đã gửi thư tay cho các nghị sĩ về vấn đề này nhưng vẫn chưa nhận được hồi âm
Tôi lo vì họ phản đối phá mã hóa, nhưng lại không thấy sự phản đối thực sự nào đối với giám sát ngay trên thiết bị. “Đại diện BMI giải thích rằng họ không thể hoàn toàn ủng hộ lập trường của Đan Mạch, ví dụ như vì phản đối việc thoát khỏi mã hóa. Tuy nhiên, mục tiêu là phát triển một thỏa hiệp thống nhất để ngăn quy định tạm thời hết hiệu lực.” Nguồn
Tôi cũng đã dùng biểu mẫu trực tuyến của fightchatcontrol.eu để gửi email cho các đại diện. Trong gần 90 nghị sĩ, chỉ 4 người trả lời, và tất cả đều nói rằng họ phản đối đề xuất này. Một người còn nhắc rằng họ nhận được rất nhiều email về chủ đề này, nên chỉ riêng điều đó cũng khiến tôi có chút hy vọng
Tôi biết ở Mỹ chuyện gửi email hay thư cho thống đốc là khá phổ biến, nhưng tôi hơi hoài nghi. Tôi nghĩ một tweet nổi tiếng còn có ảnh hưởng hơn mười lá thư. Dù sao thì phần lớn thư từ cũng không phải nghị sĩ tự đọc, mà trợ lý chỉ báo lại là “đã nhận được từng này thư”. Tuy vậy, tôi vẫn nghĩ khi những con số đó tích lại thì cũng có giá trị nhất định
Cần có một môi trường mà chúng ta không phải lặp đi lặp lại cuộc đấu tranh kiểu này mỗi lần. Nếu một dự luật liên tục bị bác bỏ, thì cần có một khoảng trễ trước khi nó được đệ trình lại
Khi nhiều người bỏ thời gian để liên hệ trực tiếp, các chính trị gia chắc chắn sẽ phản ứng. Đặc biệt là những cách mang tính cá nhân như thư viết tay thì càng hiệu quả
Nếu các quy định như chính sách khóa Android của Google cứ tiếp diễn, thì cuối cùng muốn liên lạc an toàn có lẽ chỉ còn cách dùng thiết bị như Huawei. Đùa chứ biết đâu nhờ Trung Quốc mà tự do ngôn luận lại sống sót
Nói Trung Quốc là cái nôi của tự do ngôn luận thì có vẻ không đúng sự thật
Chỉ số tự do của Trung Quốc trên freedomhouse.org
Tôi muốn biết cụ thể Google đang khóa Android như thế nào
Vài chục năm nữa có khi chúng ta sẽ sống trong thời đại mà các nhà hoạt động nhân quyền chỉ có thể lén dùng mạng mesh LoRa được tuồn vào để liên lạc, nhằm tránh kiểm duyệt của chính phủ. Dù thế giới có đàn áp đến đâu thì vẫn sẽ luôn có người tìm ra cách chống lại sai trái của nhà nước
“Tôi chẳng có gì để giấu nên không quan tâm!” /đùa thôi
Nếu tôi nhớ không nhầm thì phía liên tục thúc đẩy vấn đề này là Đan Mạch. Có ai biết lý do đằng sau không?
Xem bài báo có tiêu đề "Sự trở lại của chat control: phần mục ruỗng trong Vương quốc Đan Mạch"
Bài trên euronews
Tôi thực sự ghét việc đất nước tôi là Đan Mạch lại đang thúc đẩy kiểu chính sách này. Báo chí Đan Mạch hoàn toàn không đưa tin về nó (ngay cả ở mảng tin lá cải hay giải trí cũng không hề nhắc tới), và dư luận công chúng thì tuyệt đối phản đối các quy định cũng như sự xâm phạm đời tư kiểu này. Với tư cách công dân, tôi chưa từng gặp một ai ủng hộ chính sách đó
Đáng tiếc là nhà vận động hành lang lớn nhất cho chat control trong EU, một cách đầy trớ trêu, lại là Mỹ. Các tổ chức liên quan tới cơ quan tình báo Mỹ (Thorn, WeProtect, v.v.) dẫn dắt việc này, còn các quan chức EU dường như tiếp nhận một cách mù quáng. Vì vậy nên lần nào cũng trông như có một quốc gia mới đứng ra đại diện cho chính sách đó. Đây là một phần trong chiến lược thu thập tín hiệu tình báo của Mỹ và không mang lại lợi ích gì cho châu Âu. Các giải pháp kỹ thuật thay thế cũng đều do doanh nghiệp và tổ chức Mỹ cung cấp. Những hội đồng liên quan cũng đầy người từ Washington, trong khi họ chưa từng đề xuất điều tương tự với chính đất nước họ
Bình luận Hacker News liên quan
Có lẽ (dù chắc là không) NSA/FBI đã rút ra bài học nào đó từ vụ lừa BSI của Đức để hỗ trợ hoạt động gián điệp doanh nghiệp. Trên thực tế, công nghệ được đưa vào chat control sẽ do Mỹ nắm chặt (hoặc gần đây là Israel, điển hình của các hành động không hề hòa bình).
Ghi chú: vụ việc đó có lẽ liên quan tới các hãng xe, từ trước thời Trump/Dieselgate, và là một trong nhiều trường hợp Mỹ tiến hành gián điệp công nghiệp nhắm vào đồng minh như Đức
Hôm nay tôi tự hào khi là người Đức
Quan điểm của tôi là nếu có lệnh khám xét hoặc lệnh của thẩm phán thì nên cho phép truy cập vào các tệp được mã hóa. Mọi cách khác đều là lạm dụng quyền lực quá mức
Tôi chỉ cần gửi cho kẻ thù của mình ảnh khiêu dâm trẻ em, kế hoạch khủng bố, hoặc đơn giản là nhiễu ngẫu nhiên dưới dạng tệp mã hóa, rồi báo cho nhà chức trách là xong. Cách trừng phạt tuyệt vời nhỉ? (mỉa mai)
Ví dụ, các hidden volume như của Veracrypt thì không thể chứng minh là không tồn tại. Tức là, A) nếu nhà chức trách không tìm thấy thứ họ muốn thì có thể trừng phạt người dùng vì không hợp tác, coi như khinh mạn tòa án, và B) nếu làm quá nghiêm thì lại tạo ra lỗ hổng để tội phạm hợp pháp hóa việc thoát thân, làm giảm hiệu quả
Tôi nghĩ không ai nên bị ép buộc phải hỗ trợ cho việc truy tố chính mình
Bọn phát xít sẽ cứ liên tục mang chính sách này quay lại, chỉ đổi tên như cách Microsoft TCPA và TPM từng bị làm vậy