Gian lận khoa học đã trở thành một “ngành công nghiệp”
(science.org)- Thông qua nghiên cứu phân tích quy mô lớn, đã phát hiện ra rằng gian lận khoa học đang được thực hiện theo cách có tổ chức với hiện tượng “công nghiệp hóa”
- Các công ty làm bài báo, nhà xuất bản, tạp chí học thuật và nhà môi giới cùng hình thành mạng lưới gian lận phức tạp
- Một số biên tập viên và tác giả đã có những trường hợp nhận xét, xử lý bài của nhau và thông đồng trong hành vi gian lận
- Bài báo giả gần đây cho thấy xu hướng tăng vọt, nhanh hơn tốc độ phát hiện và rút bài
- Các khiếm khuyết trong hệ thống xuất bản và đánh giá tuyển dụng, cùng cơ chế khuyến khích, đã bị chỉ ra là nguyên nhân thúc đẩy sự phát triển của ngành công nghiệp gian lận
Tình trạng và phân tích của ngành công nghiệp gian lận khoa học
Mở đầu: Cấu trúc của sự gia tăng gian lận khoa học
- Các chuyên gia nghiên cứu gian lận khoa học gần đây đều cảnh báo về quy mô công nghiệp của việc sản xuất hàng loạt bài báo giả và sự tinh vi
- Qua một cuộc điều tra quy mô lớn, đã xác nhận bằng chứng cho thấy nhiều chủ thể như công ty sản xuất bài báo, tạp chí học thuật, môi giới và nhà xuất bản cùng tham gia gian lận nhằm mục đích lợi nhuận kinh tế
- Nghiên cứu này phân tích cơ chế gian lận chằng chịt phức tạp dựa trên dữ liệu của hàng nghìn bài báo, tác giả và biên tập viên
Tóm tắt kết quả nghiên cứu
- Bài này được công bố trên Proceedings of the National Academy of Sciences, trong đó xác nhận các trường hợp mạng lưới biên tập viên và tác giả đăng bài nghiên cứu kém chất lượng theo cách có tổ chức
- Các trường hợp một tổ chức lớn nộp cùng lúc nhiều bài giả rồi đưa vào tạp chí, cùng cấu trúc kết nối các nhà môi giới (broker) giữa nhà sản xuất bài và tạp chí tiếp nhận bài kém chất lượng đã được phát hiện
- Mặc dù số bài giả chiếm thiểu số so với tổng số bài báo, tốc độ tăng vẫn vượt xa tốc độ tăng trưởng toàn bộ bài báo khoa học
Phân tích biên tập viên và bài báo gian lận
- Nhóm nghiên cứu chọn tạp chí lớn PLOS ONE để truy tìm “corrupt editors” (biên tập viên bất chính), vì có nhiều siêu dữ liệu và tên thật của biên tập viên công khai nên dễ phát hiện dấu hiệu bất thường
- Nhóm nghiên cứu đã nhận diện toàn bộ biên tập viên phụ trách các bài bị rút ở PLOS ONE, cũng như các bài bị chỉ trích hoặc đặt vấn đề trên PubPeer
- Có 33 biên tập viên nổi bật vì thường xuyên phụ trách các bài bị rút và bị chỉ trích
- Ví dụ: trong 79 bài một biên tập viên phụ trách, có 49 bài bị rút
- Đến năm 2024, nhóm biên tập viên này chỉ phụ trách 1,3% tổng số bài, nhưng chiếm gần 1/3 tổng số bài đã bị rút
Mạng lưới thông đồng giữa biên tập viên và tác giả
- Có nhiều trường hợp biên tập viên xử lý lặp lại bài của cùng một tác giả, trong đó nhiều người vừa là tác giả vừa là biên tập viên
- Nhiều nghi vấn về các dạng đồng phạm phi pháp như hối lộ hoặc hỗ trợ không chính thức lẫn nhau giữa đồng nghiệp đã được nêu lên
- Hành vi tương tự cũng được tái hiện ở khoảng 10 tạp chí do các nhà xuất bản truy cập mở như Hindawi phát hành
- Đại diện các nhà xuất bản cho biết dù dữ liệu mở của PLOS là trọng tâm điều tra của nhóm nghiên cứu, vấn đề của các công ty sản xuất bài báo là vấn đề của toàn ngành
Các vụ thông đồng mới bị phát hiện và mở rộng phạm vi
- Gần đây, nhà xuất bản Frontiers cũng phát hiện mạng lưới 35 biên tập viên và tác giả đã che giấu xung đột lợi ích và đánh giá chéo bài cho nhau, khiến 122 bài bị rút
- Mạng lưới này đã công bố bài trên hơn 7 nhà xuất bản và hơn 4.000 bài báo, làm dấy lên yêu cầu điều tra thêm
Nhà môi giới và công ty sản xuất bài báo
- Ngoài mạng lưới đơn thuần giữa đơn vị sản xuất gian lận và thông đồng, đã được xác nhận hành vi phân phối có tổ chức gồm gửi cùng lúc hàng loạt bài giả đến nhiều tạp chí
- Dựa trên khoảng 2.000 bài có tranh cãi về trùng lặp hình ảnh, nhóm nghiên cứu đã truy vết cụm bài có cùng hình ảnh xuất hiện ở nhiều bài khác nhau
- Tập hợp bài này cho thấy mẫu hình rất rõ là các bài được công bố tập trung trong một thời điểm nhất định, tại một số ít tạp chí
- Trong quá trình đó, không chỉ nhà sản xuất bài mà cả nhà môi giới (broker) cũng tham gia vào cơ chế thông đồng
Trường hợp tổ chức như ARDA
- Phân tích trường hợp ARDA (Academic Research and Development Association) đặt tại Chennai, Ấn Độ
- Cung cấp dịch vụ làm bài báo, đề tài luận văn, đạt chỉ số cho tạp chí
- Từ website của mình, ARDA môi giới việc đăng bài thay cho nhà nghiên cứu, và yêu cầu phí từ 250 đến 500 đô la
- ARDA không phải là đơn vị trực tiếp sản xuất bài, mà đóng vai trò nhà môi giới có vỏ bọc hợp pháp
- Các tổ chức như ARDA nhắm mục tiêu chính vào học viên cao học và nhà nghiên cứu mới
Sự gia tăng nhanh chóng của bài giả và tốc độ
- Phân tích dựa trên số liệu theo năm của các bài bị nghi ngờ từ 55 cơ sở dữ liệu đã được chỉ định
- Trong giai đoạn 2016–2020, các bài nghi ngờ tăng gấp đôi mỗi 1,5 năm (mười lần tốc độ tăng của toàn bộ bài báo)
- Số bài bị rút và số trường hợp bị phê bình trên PubPeer cũng tăng gấp đôi tương ứng mỗi 3,3 năm và 3,6 năm
- Tuy nhiên, vì tốc độ phát hiện không theo kịp tốc độ gia tăng bài giả nên tỷ lệ gian lận trong giới học thuật tiếp tục tăng
Nguyên nhân và yếu tố cấu trúc
- Sự tăng trưởng của cộng đồng khoa học toàn cầu, số lượng tạp chí có ảnh hưởng thấp và mức độ ẩn danh tăng, cùng cơ chế đánh giá tập trung vào sản lượng bài báo... đã tạo ra chu kỳ bất lợi lặp đi lặp lại
- Số trường hợp nhà nghiên cứu trẻ dựa vào công ty làm bài báo để tồn tại trong cạnh tranh với đồng nghiệp đang tăng nhanh
- Ở một số lĩnh vực y học, các bài giả như vậy đã thâm nhập vào tổng quan hệ thống và phân tích tổng hợp (meta analysis), kéo theo nguy cơ lệch lạc nhận thức về tác dụng điều trị và hiệu quả thuốc mới
Kết luận: Quy mô công nghiệp của gian lận và tính cấp bách của phản ứng
- Dù đây là vấn đề đã từng bị nghi ngờ từ trước, nghiên cứu này có ý nghĩa lớn vì đã chứng minh một cách rõ rệt điều đó
- Các nhà nghiên cứu và chuyên gia nhấn mạnh rằng toàn bộ học thuật cần nhận thức đúng về thực trạng và nhanh chóng xây dựng giải pháp phản ứng dứt khoát
- Nếu các bên liên quan trong tuyển dụng, đánh giá và xuất bản không áp dụng hình phạt rõ ràng cho người vi phạm và cải cách cơ chế khuyến khích, nguy cơ “ngành công nghiệp” gian lận tiếp tục lan nhanh
1 bình luận
Bình luận trên Hacker News
Mình nhận thấy có nhiều dạng lừa đảo khoa học khác nhau. Theo mình, khi các vấn đề này đan xen vào nhau thì chỉ làm tăng thêm sự rối loạn.
Theo trải nghiệm của mình, dữ liệu bị làm giả hoàn toàn là khá hiếm. Nhưng chọn lọc dữ liệu để đạt kết quả mong muốn hoặc dùng sai thống kê thì xảy ra rất phổ biến ngay cả ở các tạp chí nổi tiếng như Nature Portfolio.
Cố ý, thiếu năng lực hay lỗi vô ý — ba thứ này không thể tách biệt theo góc nhìn tái lập. Không thể biết được ý định của nhà nghiên cứu.
Mình muốn kể một trường hợp đã gặp. Có một bài rất “xịn” tưởng như sắp giải quyết xong vấn đề. Nó được in ở hội nghị Tier A và tuyên bố sẽ sớm công bố dữ liệu + code.
Mình muốn lấy ví dụ bài Reinhart-Rogoff. Chỉ một lỗi đánh máy trong Excel đã khiến nhiều chính trị gia biện minh cho chính sách thắt chặt, và không rõ nó thuộc vấn đề 2 hay 3a.
Vấn đề 3 còn có một tác dụng phụ khác. Các nhà âm mưu luận lấy những bài như vậy để gán tính đáng tin cậy khoa học cho lập luận lập dị của riêng họ.
Mình nhớ một vụ một giáo sư Trung Quốc chép y nguyên mọi thứ từ công thức, đồ thị, v.v. của luận án tiến sĩ mình để viết bài. Một sinh viên Trung Quốc ở phòng thí nghiệm khác phát hiện hai bài quá giống nhau rồi báo cho mình; mình đã liên hệ trường đó nhưng không nhận được phản hồi nào. Kỷ niệm thật “vui”.
Mình cũng có trải nghiệm tương tự. Khi đang nghiên cứu ở Anh, một nghiên cứu viên sau tiến sĩ người Trung Quốc đã gửi phương pháp và kết quả của nhóm mình cho người nào đó ở Trung Quốc. Chúng được đăng cùng lúc trên các tạp chí mà mình không biết, và mình nhận ra gần như không thể làm gì được. Dù phản ứng gay gắt cũng chẳng có hiệu quả. May mà tác động tới mình không lớn.
Đùa một chút, muốn đề xuất cách “đi đến thẳng văn phòng giáo sư lừa đảo như một du khách đến thăm”.
Gần đây trong các nghề AI công nghệ cao, việc có bài làm tác giả đầu tiên ở hội nghị hàng đầu đang dần trở thành điều kiện bắt buộc.
Xuất bản bài không chỉ để xin việc. Nó còn có lợi cho di cư theo visa “chuyên gia”, vì thời gian chờ đợi ngắn hơn, quota cao hơn và đãi ngộ tốt hơn.
Các bài từ “nhà máy bài báo” không phải là bài hội nghị cấp cao.
Gần đây mình thấy một số công ty khi đánh giá kinh nghiệm công bố bài đã thử tái hiện bài ngay tại thực địa. Có vẻ ai cũng đang tỉnh táo hơn với các vấn đề này.
Mình có quan điểm hoài nghi khẩu hiệu “trust the science” (hãy tin khoa học).
Việc này không làm khẩu hiệu “trust the science” tự thân suy yếu. Nó chỉ nhấn mạnh rằng không nên tin vô điều kiện từng bài riêng lẻ.
“Trust the science” có thể hoạt động vì bản thân khoa học nói chung vẫn chạy tốt.
Theo bài báo, bài sai sót bị chỉ trích và rút lại.
Sau COVID mình còn hiếm khi thấy khẩu hiệu “trust the science” xuất hiện.
Quả thực có nhiều tham nhũng và gian lận trong giới học thuật. Nhưng rất hiếm khi chúng chi phối diễn ngôn chính của công chúng.
Mình từng nghĩ học thuật là không gian thuần meritocracy. Nhưng khi vào rồi mới thấy nó còn dữ dội hơn môi trường doanh nghiệp, và không có tổ chức nào không mắc vào những điểm yếu của bản chất con người.
Với tư cách cựu nhà nghiên cứu năng lượng mặt trời, mình có hệt trải nghiệm tương tự.
Khi làm trong lĩnh vực kinh doanh, mình lại thấy góc nhìn khác về học thuật.
Mình từng nghĩ học thuật là không gian vị tha, tỉnh thức. Thực sự cũng có nhiều người như vậy.
Có câu nói nổi tiếng: “Sayre's Law” — “Chính trị học thuật tàn nhẫn và cay nghiệt nhất là vì quy mô đánh cược của nó quá nhỏ.”
Có một điểm cần tách bạch.
Tình huống này không hề bất ngờ. Đây là hệ quả tất yếu của dư cung nhà khoa học, thị trường cực kỳ cạnh tranh và quyết định ngắn hạn lấy đầu ra bài báo làm chỉ số cốt lõi trong đánh giá nhân sự.
Các dạng bài gian lận như paper mill nói ở đây hiếm khi thấy ở Mỹ (dù tại Mỹ cũng tồn tại dạng gian dối tinh vi, phức tạp hơn).
Mình muốn nói bạn xem Nature đã thay đổi thế nào.
Thật ra lừa dối khoa học từ xưa đã là một “ngành” và trước giờ mình nghĩ nếu tỷ lệ tín hiệu trên nhiễu (signal to noise ratio) đủ tốt thì nó vẫn có thể chạy.
Văn hóa “publish or perish” đã thương mại hóa hoàn toàn nghiên cứu.
Một chỉ báo kỳ lạ để phát hiện bài gian dối gần đây là “tortured phrases” (cụm từ dịch máy gượng ép).
Câu hỏi là gian dối đã lan đến mức nào thì mới phải mạnh dạn giảm hỗ trợ cho khoa học.
Người lên tiếng ủng hộ tầm quan trọng của hỗ trợ khoa học trên mạng thường có nhiều “fan” hão huyền, xa rời thực tế nội bộ và tư duy khoa học.
Mình không nghĩ so sánh khoa học với ung thư là cách tranh luận hay.
Suy giảm thịnh vượng chung và lạm phát tăng nhanh thập niên 1970 đã khiến ngân sách đại học bị cắt giảm, và từ đó bắt đầu xa rời tài chính hóa cũng như sự xuất sắc học thuật, theo mình.