6 điểm bởi GN⁺ 2025-07-28 | 2 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Komoot là một nền tảng lập kế hoạch lộ trình phổ biến với hơn 45 triệu người dùng, chủ yếu tại châu Âu
  • Vào tháng 3/2025, 6 nhà sáng lập của Komoot đã bán công ty cho quỹ đầu tư tư nhân Bending Spoons với giá 300 triệu euro, rồi bỏ túi khoản tiền khổng lồ và rời đi, để lại phía sau khoảng 150 nhân viên và hàng triệu người dùng
  • Sau thương vụ, 80% tổng số nhân viên bị sa thải chỉ sau một đêm, cho thấy sự phản bội mang tính cấu trúc đối với cộng đồng và người lao động mà các thương vụ M&A lấy tư bản làm trung tâm có thể gây ra
  • Những giá trị mà Komoot từng rao giảng như 'chúng tôi sẽ không bao giờ bán mình' cùng hình ảnh xoay quanh 'cộng đồng, thiên nhiên, phiêu lưu' đã hoàn toàn sụp đổ sau vụ bán công ty này
  • Chỉ ban lãnh đạo công ty thu về khoản tiền khổng lồ, còn nhân viên thì chỉ còn lại mức lương thấp và khoản trợ cấp thôi việc không có tương lai rõ ràng

Anatomy of a Rug Pull: Cấu trúc của sự gạt bỏ cộng đồng

  • Komoot từng được xem là một startup đáng tin cậy ở Đức, với văn hóa nội bộ tốt và sứ mệnh tiến bộ là ‘mở rộng khả năng tiếp cận thế giới bên ngoài’
  • Nhưng trên thực tế, công ty không cho nhân viên sở hữu bất kỳ cổ phần nào, còn ban điều hành thì thất hứa và âm thầm xúc tiến việc bán công ty
  • Sự chênh lệch giữa ảo tưởng về sở hữu cộng đồng và mục tiêu theo đuổi lợi ích thực chất như vậy là hiện tượng lặp đi lặp lại trên nhiều nền tảng cộng đồng như Reddit, Twitter
  • Nhận thức rằng “nền tảng không phải ngôi nhà của cộng đồng mà là nông trại của tư bản” phản ánh việc công ty chỉ xem người dùng và người lao động như tài nguyên, hàng hóa và dữ liệu, đồng thời chỉ tập trung tối đa hóa lợi nhuận ngắn hạn thay vì tăng trưởng bền vững
  • Trên thực tế, phần lớn doanh thu của Komoot phụ thuộc vào đăng ký thanh toán định kỳ và thu hút người dùng mới, đồng thời cũng lộ ra dấu hiệu rằng thương vụ bán công ty được tiến hành khi tăng trưởng bắt đầu chững lại

Enclosure of Our Commons: Thực tế của sự rào kín không gian chung số

  • Tư bản mở rộng sang thị trường đại chúng bằng cách hấp thụ và thương mại hóa từ bên ngoài các ý tưởng, văn hóa cộng đồng vốn có sẵn (ví dụ: xu hướng gravel/bikepacking)
  • Komoot đã thương mại hóa khối lượng dữ liệu do người dùng tạo ra như lộ trình, highlight, ảnh, ghi chú do chính người dùng tạo nên, bằng cách xử lý chúng qua thuật toán
  • Người dùng về thực chất cung cấp lao động miễn phí để nền tảng tăng trưởng, nhưng lại không có quyền quyết định định hướng nền tảng hay quyền sở hữu, quyền truy cập thực chất đối với dữ liệu
  • Các nền tảng doanh nghiệp nhân danh “cộng đồng” để khuyến khích kết nối giữa người dùng và những đóng góp miễn phí, rồi tư hữu hóa kết quả và chuyển hóa chúng thành lợi ích cho chủ sở hữu
  • Dù công nghệ cốt lõi của Komoot (Leaflet, Graphhopper, OpenStreetMap...) là mã nguồn mở, công ty không đóng góp lại cho hệ sinh thái mã nguồn mở mà chỉ hấp thụ lợi ích một chiều

Tư hữu hóa tri thức, văn hóa và AI

  • AI tạo sinh đã trở thành công cụ tiêu biểu của sự rào kín tri thức số, khi doanh nghiệp giam giữ tài sản tri thức công cộng trong nền tảng rồi bán lại có thu phí
  • Bending Spoons từng có động thái muốn sử dụng dữ liệu người dùng của các công ty được mua lại như WeTransfer, Komoot để huấn luyện AI; trên phạm vi quốc tế, Adobe và Dropbox cũng từng vấp phải phản ứng dư luận sau những nỗ lực áp dụng chính sách tương tự
  • Những nền tảng doanh nghiệp kiểu Komoot rốt cuộc chỉ sử dụng bí quyết, kinh nghiệm và nội dung do cộng đồng tạo ra như hàng hóa của riêng mình, đồng thời ngăn cản việc tái sản xuất và chia sẻ
  • Việc tư bản tư hữu hóa dữ liệu và tri thức dẫn đến sự suy giảm đa dạng, giảm sút sáng tạo và đồng nhất hóa văn hóa ở quy mô xã hội

Operation Enshittification: Vòng xoáy thoái hóa của nền tảng

  • Enshittification” là xu hướng điển hình của nền tảng: ban đầu cung cấp giá trị để thu hút cộng đồng và người dùng, rồi cuối cùng dần làm xấu đi trải nghiệm chỉ để phục vụ doanh thu và giá trị cổ đông
  • Trong bối cảnh nền tảng nhân sự bị phá vỡ vì sa thải quy mô lớn, Komoot cũng đang mở rộng các chiến lược ép doanh thu như thu phí các tính năng chủ chốt, tăng quảng cáo và bán dữ liệu cho doanh nghiệp khác
  • Người dùng mới không còn có thể sử dụng các tính năng sẵn có trước đây (ví dụ: tích hợp Garmin) mà không trả thêm tiền; dần dần họ bị dẫn sang gói premium, bị tăng phí thuê bao, và các cam kết “Lifetime” cũng thường xuyên bị hủy bỏ
  • Những thay đổi này khiến dữ liệu kế hoạch, nhật ký và ký ức của người dùng cũ bị khóa chặt trong nền tảng, tạo thành cấu trúc khó ‘thoát ra’
  • Trong khi đó, nền tảng lại chặn các tính năng thiết yếu như xuất dữ liệu hàng loạt, qua đó hạn chế quyền lựa chọn của người dùng

No Other Land: Phương án thay thế và tương lai của cộng đồng

  • Các nền tảng doanh nghiệp về bản chất chỉ là công cụ theo đuổi lợi nhuận của tư bản, chứ không thể trở thành một phần thực sự của cộng đồng
  • Xét đến thực tế rằng mọi nền tảng lớn, bao gồm cả Komoot, liên tục ‘koomooted’ cộng đồng, nhu cầu về các nền tảng mã nguồn mở, phi lợi nhuận, phân tán và tự trị ngày càng nổi lên
  • Fediverse (mạng liên hợp phân tán), cùng Mastodon, Wanderer.to... đang phát triển như hạ tầng thay thế dựa trên phi tập trung hóa, tính mở và khả năng tương tác
  • Xây dựng các nền tảng số lấy cộng đồng và tính công ích làm trung tâm là một bài toán rất khó, nhưng trường hợp Komoot lại là bằng chứng rằng “điều đó là khả thi và nhất định phải được thực hiện”
  • Một cộng đồng lành mạnh không chỉ là nguồn tài nguyên dữ liệu đơn thuần mà còn là mảnh đất nuôi dưỡng văn hóa, sáng tạo, kết nối và đa dạng

Kết luận: Cuộc chiến bảo vệ commons

  • Tranh cãi quanh Komoot nhấn mạnh mạnh mẽ nhu cầu về phản ứng tập thể nhằm bảo vệ commons (tài nguyên chung), sự tái tạo bền vững của cộng đồng và công lý số trước quyền lực tư bản
  • Cuộc đấu tranh vì tài nguyên chung trong không gian số và các cuộc tranh đoạt commons vật lý, môi trường (rừng, đô thị, đất công...) về bản chất có liên hệ với nhau
  • Cộng đồng cần tự phát triển commons bằng sự ‘tái sản xuất và chia sẻ’ ở cả cấp độ cá nhân lẫn tập thể, từ đó tạo ra sinh lực để chống lại áp lực khai thác thương mại
  • Nếu không xây dựng được tính mở, công bằng và đoàn kết trong lĩnh vực công nghệ, thì cũng không thể giải quyết các vấn đề nền tảng hơn như môi trường, dân chủ hay hòa bình
  • Mở rộng hệ sinh thái dữ liệu, tri thức và văn hóa lấy cộng đồng làm trung tâm cùng với nỗ lực tập thể để đối phó với những lần ‘koomooted’ lặp đi lặp lại của chủ nghĩa tư bản nền tảng là điều thiết yếu

2 bình luận

 
null468 2025-07-29

Namuwiki...

 
GN⁺ 2025-07-28
Ý kiến trên Hacker News
  • Komoot không chỉ là một nơi làm việc, mà gần như là sứ mệnh và mục đích sống. Nhiều người chấp nhận mức lương dưới trung bình, đặt cược cả cuộc đời vào lối sống ngoài trời và công việc mơ ước của mình. Rồi họ bị sa thải đột ngột, chỉ nhận vài tháng trợ cấp thôi việc và phải lao đi tìm việc mới hoặc nhà tài trợ visa. Trong khi đó, sáu lãnh đạo mỗi người bỏ túi từ 20 đến 30 triệu euro. Chính thực tế này khiến tôi không bao giờ làm nhiều hơn mức cần thiết ở công ty nữa. Ngoài giờ làm tôi không hỗ trợ thêm, và tôi giữ khoảng cách với tầng lớp điều hành giàu có. Cứ mỗi 2-3 năm tôi lại nhảy việc để tối đa hóa thu nhập thực tế của mình — tiền thật, chứ không phải stock option tưởng tượng — và giảm khối lượng công việc xuống mức thấp nhất. Ước mơ và tinh thần nghề nghiệp thì tôi để dành cho các dự án phụ

    • Tôi chỉ copy-paste lại bình luận đã viết hôm qua. Nếu là kỹ sư nhân viên bình thường, bạn cần có động lực của riêng mình. Một vài lý do có thể là: (1) môi trường ổn định, làm 9-5 và sau giờ làm có thể tập trung vào gia đình hoặc sở thích quan trọng hơn công việc; (2) thật sự yêu thích bản thân việc làm kỹ thuật và tìm thấy ý nghĩa trong sản phẩm công nghệ mình tạo ra. Trường hợp này thường là mã nguồn mở nên còn có giá trị bên ngoài công ty; (3) đang ở giai đoạn khoảng 5 năm đầu sự nghiệp, khi tích lũy những kinh nghiệm quý giá có ích cho chặng đường sau này. Nếu động lực chính của bạn là tăng trưởng kinh doanh, mà lại không có quyền sở hữu trực tiếp nào cả — không phải option hay RSU mà là cổ phần thực sự — thì rất có thể bạn đang đổ năng lượng sai chỗ. Nhân viên Komoot có lẽ nghĩ mình thuộc trường hợp số 2, nhưng thực ra không phải vậy. Vì thứ họ làm ra không thuộc về commons

    • Tôi không thấy lựa chọn này có gì phi đạo đức cả. Trong hệ thống và nền kinh tế như hiện nay, đây là lựa chọn hợp lý duy nhất. Những ai ngây thơ tin tuyệt đối vào các câu chuyện kiểu “sứ mệnh của chúng ta” hay “chúng ta là một gia đình”, rồi đốt cả đời mình cho nó, cuối cùng sẽ học được bài học đau đớn

    • Một mẹo nhỏ. Mỗi lần tôi từng làm việc thật chăm chỉ rồi giảm cường độ lại, tôi đều bị sa thải. Dù trên đời chỉ có mình bạn làm được việc đó, vẫn không tồn tại nhân viên không thể thay thế. Bạn có thể nhấn mạnh sự độc nhất của mình để thể hiện giá trị, nhưng mọi thứ đều hữu hạn. Cần cảnh giác với burnout, nhưng tôi cũng không cho rằng buông xuôi hoàn toàn là một chiến lược tốt

    • Tôi nghĩ cách này là không đúng về mặt đạo đức trong các tổ chức dịch vụ công chẳng hạn. Và cũng cần lưu ý rằng cách nhìn quá cay độc như vậy đôi khi có thể chĩa nhầm vào những lãnh đạo thực sự có thiện ý, từ đó gây tác động tiêu cực tới chính mình và toàn xã hội

    • Cách này hoàn toàn không phi đạo đức, mà ngược lại còn là chiến lược khôn ngoan để tự bảo vệ mình dưới chủ nghĩa tư bản công nghệ khốc liệt. Những lời lẽ kiểu “chúng ta là gia đình” của công ty chỉ giúp lấp đầy tài khoản ngân hàng của các VP và giới C-suite. Tôi từng dự họp điều hành ở công ty cũ, họ đang nói về chuyện sa thải nhân viên rồi ngay sau đó quay sang hỏi “trưa nay gọi món gì nhỉ?”. Lãnh đạo không thật sự quan tâm đến nhân viên. Đừng vì một “sứ mệnh” nào đó mà chấp nhận lương thấp; hãy ưu tiên bản thân trước. Tôi đã tận mắt thấy lãnh đạo đuổi người vì những lý do như: (1) đá nhân viên hiện tại để lấy chỗ cho người quen của họ; (2) sa thải hàng loạt nhân viên không liên quan để che đậy sai lầm của chính họ; (3) sa thải để phô diễn sự “quyết đoán”; (4) sa thải để đưa người phe mình vào sau tái cơ cấu

  • Tôi cũng cảm thấy bị phản bội. Một tháng trước tôi đã trả 30 euro vì hài lòng với app và dịch vụ, đồng thời cần thêm nhiều bản đồ hơn. Nếu biết trước 80% nhân viên sẽ bị sa thải và chất lượng dịch vụ sẽ giảm, tôi chắc chắn đã không trả tiền. Dạo này đã thấy bug trong phần lập tuyến, độ ổn định dịch vụ cũng giảm khá nhiều. Nó cứ hiện lên đòi tôi trả tiền cho gói premium, trong khi tôi đã thanh toán theo gói cũ, nên rất khó chịu. Tôi mong nhân viên Komoot sẽ tạo ra một phương án thay thế mới. Nhưng rồi lại nghĩ cuối cùng có thể sẽ lại bị phản bội lần nữa. Hôm nay tôi vẫn lên kế hoạch tuyến bằng Komoot. Ảnh do người dùng đăng, các tuyến được đề xuất và UX lập kế hoạch của Komoot thực sự rất tốt, nên hiện tại chưa có lựa chọn nào khác. Nếu ai biết lựa chọn thay thế thì xin gợi ý

    • Tôi rất hài lòng với tổ hợp Locus Maps 3 classic và brouter. Có thể tải tile bản đồ offline về, rồi lập kế hoạch tuyến và sử dụng hoàn toàn offline, vừa tiết kiệm pin vừa không có vấn đề gì ở vùng nông thôn. Việc lập tuyến trực tiếp trên điện thoại và khi cần thì xuất ra gpx là tiện nhất. Điểm trừ là phiên bản này sắp bị ngừng, và họ sẽ chuyển sang Locus Map 4 theo mô hình thuê bao. Tôi hoàn toàn không thấy bản cũ thiếu gì, và nếu có thể thì muốn dùng nó lâu nhất có thể dù không còn hỗ trợ

    • Trong bài có nhắc đến một ứng dụng thay thế là Wanderer. Tôi chưa tự dùng thử nhưng trông khá có tiềm năng. Chỉ là có vẻ nó ít tính “social” hơn những thứ như Strava

    • Bạn tôi phát triển ứng dụng iOS này. Tôi không phải người dùng mục tiêu, còn bạn ấy là dân mê fitness làm việc nhắm đến nhóm cyclist. Đây là một app được phát triển bằng tình yêu suốt hơn 10 năm, hoàn thiện rất tốt, và vì tôi biết năng lực của bạn ấy nên có thể tin tưởng mà dùng

    • Tôi cũng đang dùng app Wikiloc và khá hài lòng. Về tính năng thì không khác Komoot mấy, mà gói thuê bao một năm chỉ 20 euro và còn dùng được trên đồng hồ

  • Tôi đang phát triển một lựa chọn thay thế Komoot mã nguồn mở. Đó là app miễn phí AlpiMaps. Chính tôi đã dùng nó trong chuyến du lịch châu Âu 6 tháng. Mục tiêu là để mọi thứ như duyệt bản đồ, tạo tuyến, biểu đồ độ cao... đều hoạt động offline. Thư viện dùng để tính tuyến gần như giống Komoot, dựa trên framework tuyệt vời là Valhalla. Cũng như Komoot, nó có thể đề xuất nhiều tuyến, cung cấp thống kê, tính độ cao, và còn cho xem nhiều tuyến leo núi hoặc độ dốc từng đoạn mà không cần dữ liệu online. Tuy nhiên, bạn phải tự tạo file bản đồ, vì tôi không có tiền host server nên chỉ có thể hướng dẫn cách tự làm bản đồ. Lượng người dùng còn ít và có thể có bug trên iPhone, nhưng nếu mọi người tích cực phản hồi thì tôi sẵn sàng cải thiện 100%. Nếu có câu hỏi thì hãy liên hệ qua GitHub

  • Tôi không thấy bị phản bội quá nhiều trong vụ Komoot này. Có nhiều app thay thế nên tôi sẽ chuyển sang thứ khác. Dù vậy, tôi thật sự thấy đáng tiếc cho nhân viên. Một người quen của tôi vào làm chỉ vài tuần trước khi vụ mua lại diễn ra, rồi lập tức nằm trong danh sách 80% bị sa thải. Vừa đàm phán bán công ty vừa tiếp tục tuyển người mới thì thật sự là quá hỗn loạn

    • Không ai biết chính xác lúc nào thương vụ mua lại sẽ chốt, nên từ góc nhìn công ty thì họ không thể dừng toàn bộ tuyển dụng và vận hành. Nhưng nếu người mới vào ngay trước đó lập tức bị sa thải, thì người đó đã nghỉ việc cũ để sang đây, nên cần có gói thôi việc tương đương với nhân viên hiện hữu

    • Có ai có thể gợi ý app thay thế không

    • Tôi không nghĩ điều đó là điên rồ. Ngây thơ hơn là tin rằng công việc tuần này sẽ vẫn được đảm bảo vào tuần sau. Thực tế thì việc làm vốn dĩ là như thế

  • Có lẽ sang năm sẽ có bài “bị Bikepacked”. Nếu tôi không thể xuất hay phát hành nội dung mình tạo ra ở nơi khác, thì tôi sẽ không bao giờ tin vào lời một công ty nói về “cộng đồng” của họ. Đặc biệt là những câu kiểu “chúng tôi sẽ không bao giờ bán!” thì tôi còn hoài nghi hơn nữa

    • Nhà cung cấp dịch vụ thật sự chính là người dùng. Dữ liệu của người dùng mới là thứ có giá trị cao. Komoot chỉ gom dữ liệu lại và cung cấp hạ tầng. Vì chủ sở hữu có thể gỡ nội dung cộng đồng do người dùng tạo ra bất cứ lúc nào, tôi nghĩ nội dung đó nên được công khai dưới dạng mã nguồn mở. Như vậy nếu người vận hành thất hứa thì vẫn có ai đó fork và tiếp tục. Nhưng cũng khó mà kỳ vọng toàn nhân loại sẽ làm tốt kiểu giải pháp này

    • Pinkbike.com cũng đã trải qua chuyện y hệt khi bị bán. Các cộng đồng và website như vậy rốt cuộc vẫn là “venture”, nên phải mở mắt và trải nghiệm với tâm thế tỉnh táo. Hiện tại bikepacking.com đang vận hành tốt và có nhiều rider nhiệt huyết đóng góp. Nhưng chuyện này có thể thay đổi bất cứ lúc nào, nên biết vậy thì tốt hơn

    • Có giới thiệu rằng bikepacking.com không phải doanh nghiệp for-profit. Xem trang About

  • Tôi không phải chuyên gia pháp lý, nhưng tôi nghĩ nhân viên — và có lẽ cả người dùng nữa — có thể kiện vì breach of contract. Theo luật Mỹ, nếu ai đó nghe lời hứa “chúng tôi sẽ không bao giờ bán!” rồi vào làm mà không có cổ phần, thì ngay cả thỏa thuận miệng cũng có thể là căn cứ khởi kiện. Về mặt pháp lý, kiểu dối trá và phản bội này đáng ra phải bị ngăn chặn, nhưng thực tế thì khó nói

    • Muốn kiện thì phải thuê luật sư, trong khi bên kia có cả đội luật sư đắt tiền. Có thể mất nhiều năm và cuối cùng rất dễ trắng tay
  • Những nhân viên mà Komoot từng là giấc mơ và sứ mệnh, nhưng lại không sở hữu nổi một cổ phiếu nào. Cá nhân tôi nghĩ rằng ngay cả khi có cổ phiếu, nếu bạn đã gắn mục đích sống của mình vào công ty thì vẫn nên cẩn thận. Còn all-in vào công ty mà chẳng có nổi cổ phần thì thật sự quá ngốc, chỉ biết thở dài

    • Đúng vậy, cổ phiếu chính là “quyền sở hữu”. Một doanh nghiệp vì lợi nhuận do nhà sáng lập sở hữu có thể sở hữu dữ liệu, còn người dùng và nhân viên thì hoàn toàn không có quyền pháp lý nào với dữ liệu đó. Họ dùng sứ mệnh đẹp đẽ và những câu kiểu “chúng tôi sẽ không bao giờ bán!” để thu hút nhân viên và người dùng, rồi cuối cùng bán đi và bỏ mặc tất cả. Với góc nhìn EU thì có thể thấy sốc, nhưng ở Mỹ đây là chuyện thường ngày. Dữ liệu riêng tư mà công ty tích lũy được cuối cùng chính là quả trứng vàng. Tôi ủng hộ mọi nỗ lực cải thiện mô hình kinh doanh và vấn đề quyền sở hữu dữ liệu. Càng nhiều người nhận ra lỗ hổng này thì mới có thể thay đổi được
  • Ngoài các dự án thực sự lấy cộng đồng làm trung tâm như Wanderer, tôi tự hỏi liệu có “hình thức công ty” nào giúp được bảo vệ trước các vụ bán mình kiểu này không. Chẳng hạn non-profit hay public-benefit corporation. Nếu người dùng là bên tạo nội dung, tôi nghĩ cần có cơ chế buộc chủ sở hữu phải chịu trách nhiệm

    • Ở Anh có mô hình CIC (Community Interest Company, công ty lợi ích cộng đồng). Có lẽ nó tương tự Benefit corporation ở Mỹ. Nếu Komoot là hợp tác xã do người lao động sở hữu, thì sẽ không thể bán nếu không có sự đồng ý của nhân viên. Hợp tác xã người tiêu dùng cũng là một cách, nhưng có thêm nhiều ràng buộc

    • Thực tế đây là vấn đề khá khó. Điều tốt nhất có thể làm là công bố dữ liệu ở định dạng máy đọc được, với giấy phép tự do. Một nhóm nhỏ vận hành vẫn có thể gây tác động tiêu cực, và khi cần ra quyết định về bán đi hay duy trì thì sẽ có nhiều không gian cho xung đột

    • Ngay cả công ty phi lợi nhuận đôi khi cũng có thể dễ dàng chuyển thành vì lợi nhuận. Ví dụ như Raspberry Pi. Ở châu Âu, các tổ chức mã nguồn mở thường tồn tại dưới dạng foundation, và tôi nghĩ đó là điều kiện tối thiểu cho một dự án cộng đồng mở thực sự lâu dài. Các công ty vì lợi nhuận “tử tế” rốt cuộc vẫn là sản phẩm của chủ nghĩa tư bản tài chính. Dù họ nhấn mạnh sứ mệnh đến đâu thì cũng không thể tin được

    • Tôi biết về plugin Strava, nhưng không biết là còn có thể self-host nữa. Thật thú vị

    • Trước hết cần có loại giấy phép cho dữ liệu như file GPX chẳng hạn, kiểu như Creative Commons, để ngăn việc bán mình ở cấp độ doanh nghiệp

  • Tôi thấy các chỉ trích nhắm vào AI tạo sinh không thật sự thuyết phục. Bài viết nói một cách đầy chất thơ về commons, về tư bản và chuyện kiếm tiền, nhưng đồng thời lại coi việc genAI mở rộng các walled garden dữ liệu thông qua huấn luyện hay các cách tương tự là vấn đề. Không chỉ AI vì lợi nhuận, mà cả AI phi lợi nhuận nếu học từ dữ liệu có bản quyền cũng bị chỉ trích, nên lập luận trở nên thiếu nhất quán. Rốt cuộc có một mâu thuẫn giữa commons và monetization. Nếu không có một lượng người dùng rất lớn, thì những dịch vụ kiểu này khó mà hình thành chỉ với riêng cộng đồng hiker, nên tôi cũng hiểu những đòi hỏi thực tế về tăng trưởng quy mô và đầu tư lớn. Có lẽ tác giả đang muốn ủng hộ kiểu cấu trúc vì lợi nhuận có giới hạn, chẳng hạn doanh nghiệp có trần lợi nhuận. Nhìn chung thì lập luận vẫn cần được hoàn thiện hơn

  • Càng thấy Bending Spoons xuất hiện trên tin tức, tôi càng cảm thấy họ là công ty tệ nhất. Tôi từng ứng tuyển và bị từ chối, giờ nghĩ lại thấy may

    • Nói gì thì nói về Bending Spoons, họ hành động có tính chiến lược. Họ mua lại các công ty có lượng người dùng trung thành nhưng đang lỗ, rồi kiểm tra mức độ trung thành thật sự bằng cách tăng giá. Nếu kiếm được tiền thì giữ, không thì đóng. Trường hợp Evernote là ví dụ: gần 20 năm thu hút người dùng bằng gói miễn phí nhưng lỗ vì chi phí server và các khoản khác. Sau khi bị mua lại, chỉ cần siết gói miễn phí là đã chuyển sang có lãi ngay

    • Nếu không có hindsight — tức cái nhìn sáng tỏ chỉ có sau khi mọi chuyện đã xảy ra — thì rất khó nhận ra một bước ngoặt lớn ngay trong thời gian thực. Ví dụ như Garbaceous Period (giai đoạn suy giảm chất lượng vào khoảng 2005~2010) hay Enshittocene (thời đại trải nghiệm dịch vụ dần tệ đi) cũng không dễ thấy ngay lúc đó. Sự thay đổi và suy tàn đến rất từ từ

    • Meetup cũng thuộc sở hữu của họ, và nó là một nền tảng khá tệ nhưng lại không dễ chết hẳn dù đã hoàn toàn rối tung lên