49 điểm bởi GN⁺ 2025-06-13 | 7 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Phân tích mô thức trì hoãn khi vẫn đắm chìm như chơi game dưới góc nhìn ADHD, đồng thời giới thiệu trải nghiệm vượt qua trì hoãn bằng cách áp dụng nguyên lý vòng lặp phản hồi của game vào quản lý tác vụ hằng ngày
  • Tăng cường phản hồi tức thì bằng giấy nhớ + lọ trong suốt, và tiến thêm một bước với máy in hóa đơn để tự động hóa khâu chuẩn bị cho công việc và thói quen, từ đó duy trì năng suất ổn định
  • Trình bày cụ thể các cách thực hành như chia nhỏ tác vụ vi mô lặp lại và cụ thể, tăng cường phản hồi, tự động hóa thói quen buổi sáng, kết hợp máy in với ứng dụng tùy biến, cùng những kinh nghiệm thử-sai thực tế của một người có ADHD
  • Kiểm chứng bằng trải nghiệm rằng cụ thể hóa tác vụ (biến việc cần làm thành thứ cầm nắm được), vòng lặp lặp lại, và chiến lược hạ thấp rào cản bắt đầu là chìa khóa để vượt qua trì hoãn
  • Cần một UX tùy biến nhanh hơn, có phân cấp và trực quan hơn so với các ứng dụng to-do hiện có

Vì sao có thể đắm chìm hàng giờ vào game nhưng lại trì hoãn email?

  • Cốt lõi của game (đặc biệt là FPS) là "vòng lặp game nhanh và lặp lại" + "phản hồi tức thì và mạnh mẽ"
    • Ví dụ: Aim → Shoot → Hit/Fail → phản ứng âm thanh/hình ảnh → phần thưởng tức thì (dopamine)
    • Vòng lặp được lặp lại thường xuyên, và việc bắt đầu cũng rất dễ
  • Vòng lặp phản hồiphần thưởng nhỏ là chìa khóa của sự tập trung và nhập vai
  • Các điểm chính:
    • Vòng lặp lặp lại càng thường xuyên thì càng dễ gây nghiện↑
    • Phản hồi càng lớn thì mức độ đắm chìm càng cao↑
    • Bắt đầu càng dễ thì rào cản gia nhập càng thấp↓

Cách áp dụng vòng lặp game vào tác vụ hằng ngày

  • "Vòng lặp game" trong đời thực = chia tác vụ thành những phần nhỏ và hoàn thành lặp đi lặp lại
  • Mức độ trì hoãn càng nặng thì càng cần chia thành các tác vụ vi mô hơn nữa (dưới 2~5 phút)
    • Ví dụ: dọn nhà → chia theo từng phòng/từng việc → đơn vị công việc 2~5 phút
  • Điểm mấu chốt:
    • Càng làm thì càng phải chia nhỏ hơn, càng ít động lực thì càng phải chia nhỏ hơn

Tăng cường phản hồi: hệ thống giấy nhớ + lọ trong suốt

  • Viết từng tác vụ lên giấy nhớ → hoàn thành xong thì vo lại và ném vào lọ trong suốt
    • Việc chạm bằng tay, tạo ra âm thanh, và nhìn thấy "tiến độ" trở thành một phản hồi rất mạnh
    • Những tác vụ đã được vật thể hóa (cụ thể hóa) thì rất khó để phớt lờ
  • Tóm tắt:
    • Dùng giấy nhớ → cụ thể hóa tác vụ
    • Vo lại và vứt đi → phản hồi tức thì
    • Bỏ vào lọ trong suốt → tiến độ trực quan

Mẹo thực hành dễ áp dụng: tự động hóa thói quen buổi sáng

  • Bắt đầu từ những thói quen dễ nhất (ví dụ: pha cà phê, luyện gõ phím, v.v.)
    • Tác vụ đầu tiên vào buổi sáng nhất định phải là thứ có thể hoàn thành dễ dàng
    • Mỗi sáng hoàn thành hơn 10 thói quen ngắn để tạo ra "quán tính"
  • Chuẩn bị tác vụ từ tối hôm trước: có thể bắt đầu ngay vào buổi sáng, tiết kiệm thời gian chuẩn bị

Cách vận dụng linh hoạt

  • Ban đầu chỉ chọn 3~5 tác vụ để bắt đầu,
    nếu giữa chừng dòng tập trung bị đứt thì quay lại dùng giấy nhớ để lấy lại tập trung
  • Với những việc khó chia nhỏ, hãy chia theo đơn vị thời gian (ví dụ: "dọn dẹp 10 phút")
  • Với những việc không thể xử lý hết trong một lần (ví dụ: hàng nghìn email),
    hãy chia thành "mỗi ngày xử lý email mới + N email cũ"
  • Nếu có ngày làm việc cả ngày mà không cần giấy nhớ, thì ngược lại đó là đang ở trạng thái flow nên vẫn OK

Khích lệ thực hành

  • Đừng chỉ đọc nữa,
    ngày mai hãy tự làm tác vụ của mình bằng giấy nhớ (hoặc giấy + kéo) và bắt tay thực hiện ngay
    • Có thể dùng cốc thường thay cho lọ trong suốt
  • Lặp lại liên tục trong 2~3 tuần để hình thành thói quen
  • Điểm mấu chốt:
    • Lặp lại các vòng lặp nhỏ → vận hành như game
    • Thói quen buổi sáng → quán tính thành công, tăng cường động lực
    • Kết hợp giữa vật thể hóa và phản hồi

Đưa máy in hóa đơn vào: tự động hóa và mở rộng hệ thống

  • Nhược điểm của cách dùng giấy nhớ: mệt mỏi và tốn thời gian khi phải viết tay nhiều tác vụ mỗi ngày
    • Mỗi ngày cần hơn 20~30 mục, chỉ cần viết vài mục thôi là hiệu suất đã giảm mạnh
  • Dùng máy in hóa đơn (thermal printer) để thay cho giấy nhớ
    • In danh sách tác vụ bằng script (cũng dễ áp dụng các routine theo từng ngày trong tuần)
    • Tự động cắt giấy, tốc độ nhanh, chi phí vận hành rẻ (một cuộn có thể in hàng nghìn mục)
    • Nhờ tự động hóa khâu chuẩn bị mà những "ngày trì hoãn" gần như biến mất
  • Tóm tắt:
    • Loại bỏ "ma sát chuẩn bị" bằng việc in
    • Thêm nhiều tác vụ và thói quen hơn cũng bớt áp lực↓
    • Tăng tính nhất quán trong việc vượt qua trì hoãn↑

Những bài toán phát sinh khi thực hành và cách giải quyết

  • Khó khăn trong việc thêm/sửa tác vụ và thói quen theo thời gian thực (giới hạn của script cũ)
    • Các ứng dụng to-do hiện có khó chia nhỏ tác vụ chi tiết, và khi phân cấp thì UX trở nên rối rắm
    • Phát triển phần mềm tùy biến để có thể quản lý các tác vụ con trong cấu trúc ngang (dựa trên cột) chỉ trong một cái nhìn
      • Có thể thêm tác vụ nhanh bằng click/bàn phím, chỉ in các cột mong muốn
    • Với tổ hợp ứng dụng này + máy in, ngay cả người có ADHD cũng đã thành công trong việc duy trì năng suất ổn định mỗi ngày

Kết luận và tổng kết

  • Chia tác vụ thành các phần vi mô và lặp lại → tăng cường vòng lặp tập trung
  • Khởi động bằng thói quen buổi sáng và những việc dễ → tăng quán tính và động lực
  • Phản hồi vật lý (giấy nhớ + máy in + lọ trong suốt) → cảm giác thành tựu về mặt thị giác/xúc giác
  • Tự động hóa khâu chuẩn bị, UX nhanh, cấu trúc ngang → tối đa hóa tính nhất quán và bền vững
  • Trải nghiệm thực tế cho thấy việc kết hợp máy in hóa đơn và công cụ tùy chỉnh là giải pháp tốt nhất để vượt qua thói quen trì hoãn: "hãy nhất định tự mình thử cách này"
  • Phần mềm cũng dự kiến sẽ sớm được công khai

7 bình luận

 
soonil 2025-06-20

Ôi, đúng là bài viết mình đang cần luôn 🙏

 
ohmybreaktime 2025-06-16

Có cần phải sống đến mức đó không TT

 
moveit 2025-06-16

Ồ, nếu dùng máy in hóa đơn thì đúng là có vẻ sẽ hiệu quả vì mình có thể nhìn thấy nó một cách vật lý.

 
opminsu 2025-06-16

Thú vị đấy!

 
kimjoin2 2025-06-13

Thích

 
kandk 2025-06-13

WOW

 
GN⁺ 2025-06-13
Ý kiến Hacker News
  • Tôi muốn nói về việc vì sao tôi có thể tập trung hàng giờ khi chơi game, nhưng lại trì hoãn khi viết email. Game thực sự rất vui. Mức kích thích mà game mang lại mạnh hơn rất nhiều so với cảm giác tôi nhận được từ hầu hết công việc khác (trừ việc làm một CLI mới hay một trình tối ưu hóa). Người ta cố thêm đủ loại phần thưởng để khiến công việc kích thích hơn và tạo động lực hơn, như làm cùng đồng nghiệp, đồ ăn vặt, caffeine, tiền, phần thưởng vật lý, v.v., nhưng cuối cùng cũng giống như lời khuyên về sức khỏe: cốt lõi là đừng để những thứ quá kích thích thay thế các thói quen lành mạnh. Không chỉ game hay đồ ăn, điện thoại cũng vậy. Khi đã bị một thứ kích thích nào đó cuốn vào, ta rất khó cảm thấy niềm vui từ những việc bình thường. Khi tôi chìm sâu vào game, tôi rất khó tập trung làm việc; và khi cắt bớt các yếu tố kích thích, bản thân công việc lại trở nên thú vị trở lại. Có thể xem đây chính là hiệu quả thực tế của kiểu “ăn kiêng dopamine”. Ai rồi cũng có một thứ kích thích riêng của mình
    • Với một số người, smartphone cũng kích thích chẳng kém gì game. Gần đây công ty tôi đẩy rất mạnh 2FA và tôi hiểu mục đích bảo mật, nhưng tất cả đều bị dồn vào ứng dụng xác thực. Thành ra giờ rất khó đặt điện thoại xuống, và trong lúc làm việc cứ phải liên tục cầm điện thoại lên để xác thực. Trong quá trình đó lại thấy thông báo, mở thử app, hoặc phải đổi thiết bị, nên luồng tập trung bị đứt quãng thường xuyên. Tôi nghi ngờ đây có thực sự là cách tốt nhất không
    • Tôi cũng phần nào như vậy, nhưng thay vì sống kiểu khổ hạnh, tôi nghĩ theo hướng mỗi ngày mình có một “ngân sách cho sự mới lạ”. Chỉ cần một kích thích mới cũng có thể trở thành mồi lửa phá hỏng kế hoạch. Nhưng khi có việc thật sự quan trọng phải làm ngay, tôi lại càng né các kích thích mới. Bình thường phải giữ được nhịp sống đều và chấp nhận sự nhàm chán thì đến lúc thật sự cần bứt ra mới có được tia lóe sáng. Về bản chất, động lực nội tại không thể bị thay thế bằng kích thích bên ngoài. Khi đọc các lời khuyên về năng suất, tôi thấy người ta cứ có xu hướng thêm kích thích, hoặc bảo phải “cố hơn nữa”, hoặc lấy kích thích và phương pháp mới để đè burnout xuống; nhưng theo tôi nguyên nhân thật sự lại nằm ở những câu hỏi nền tảng về cuộc sống và những suy tư mang tính triết học. Công việc có lúc là thói quen buồn tẻ, có lúc hưng phấn, có lúc còn buồn bã, nhưng động lực sẽ giúp ta chịu đựng được tất cả
    • Tôi hay dùng cách tưởng tượng cuộc sống như một trò chơi. Khi xem những việc chán hoặc khó như một “màn chơi cần chinh phục”, cảm giác phần thưởng sau khi hoàn thành rất lớn, và thực tế cách này đã giúp tôi vượt qua nhiều giai đoạn khó khăn. Dĩ nhiên tôi không biết nó có hiệu quả với tất cả mọi người hay không. Có thể chỉ là do hóa học não của tôi
    • Có một điều nhiều người bỏ qua trong văn hóa tiêu dùng hiện đại. Dù bạn dành phần lớn thời gian rảnh cho TikTok hay game có phần thưởng mạnh, trước mắt có thể vẫn không gặp vấn đề sức khỏe chí mạng. Chuyện không tập thể dục hay không ăn uống điều độ cũng vậy. Nhưng nó vẫn gây ra vấn đề và ảnh hưởng trên rất nhiều phương diện khó định lượng. Vì thế, tôi nghĩ trong những lúc bị giảm tập trung hay giảm động lực, việc quan sát kỹ trạng thái tinh thần của bản thân khi không có thứ mình thường lệ thuộc nhất (hoặc quan sát cả khi có lẫn khi không có) là điều rất cần thiết
    • Về ý “ăn salad cải kale sau khi ăn kem thì không làm đường huyết giảm xuống”, theo trải nghiệm cá nhân tôi lại thấy nó có tác dụng làm đường huyết tăng chậm hơn thôi (tôi không phải nhà khoa học). Theo kinh nghiệm của tôi, nếu ăn salad trước thì quá trình tiêu hóa chậm lại và chỉ số đường huyết tổng thể giảm xuống, khiến đường huyết tăng từ từ hơn. Điểm mấu chốt là phải ăn salad trước
  • Điều này làm tôi nhớ đến Cast Deployment System mà Disney World từng dùng khoảng 20 năm trước, cũng gợi cảm giác như “hệ thống phiếu việc” này. Khi vào ca hoặc quay lại sau giờ nghỉ, nhân viên nhập mã vào máy đầu cuối PC và máy in hóa đơn sẽ in ra một mẩu giấy nhỏ ghi việc cần làm. Ví dụ như “ra vị trí nào để thay ca cho ai”, “sắp xếp hàng hóa đến trước một giờ cụ thể”, hoặc “giờ có thể tan làm”, v.v. Phần mềm vận hành phản ánh theo thời gian thực dữ liệu chấm công, thời gian chờ, doanh số và nhiều thứ khác để bố trí từng nhân viên vào nơi hiệu quả nhất ở đúng thời điểm đó; nếu có chút thời gian rảnh thì giao các việc nhỏ hữu ích, còn nếu không có gì để làm thì cho về ngay. Đó là một hệ thống cực kỳ hiệu quả, và nó chia nhỏ rất rõ ràng những việc con người cần làm
    • Tôi tự hỏi liệu tiểu thuyết Manna của Marshall Brain có lấy cảm hứng từ hệ thống này không. Trong truyện đó là một hệ thống còn có thêm AI tiên tiến hơn thế này
    • Đọc mô tả này làm tôi ngạc nhiên vì nó khác với cách tôi từng hình dung về việc vận hành công viên chủ đề. Cảm ơn vì thông tin hay
  • Tôi nhớ đến hệ thống quản lý công việc bằng danh sách của David MacIver. Cách làm là mỗi sáng viết lại danh sách từ đầu, và bất cứ khi nào có việc phát sinh trong ngày thì thêm vào ngay (luôn là danh sách phẳng, không phân cấp công việc). Bắt đầu buổi sáng với một danh sách trống từng khiến tôi lo sẽ bỏ sót việc quan trọng, nhưng hóa ra nó lại đóng vai trò như một bộ lọc để chỉ giữ lại những việc thật sự quan trọng hoặc tạo động lực. Nếu một việc thực sự quan trọng, kiểu gì trong ngày nó cũng sẽ quay lại trong đầu. Nó cũng hiệu quả trong những tình huống cần xử lý nhiều việc cùng lúc trong thời gian ngắn, như dọn nhà và chuẩn bị bữa tối sau khi về nhà. Chỉ cần viết tất cả những việc quanh mình cần làm ra notepad, rồi theo thời gian danh sách lớn dần và sau đó nhỏ dần khi hoàn thành, tạo ra một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Nó cũng mang lại cảm giác rằng mình đã xử lý hết những việc từng làm bản thân choáng ngợp lúc ban đầu
    • Nếu bạn có ADHD thì nguyên tắc “quan trọng thì kiểu gì cũng nhớ ra” thường không đúng lắm. Từ trải nghiệm cá nhân, tôi nhiều lần còn quên cả ăn, và nếu không đặt nhắc nhở riêng thì suýt nữa quên luôn việc khai thuế
    • Vì tôi là quản lý và có quá nhiều việc phải làm, nên nếu không có danh sách việc cần làm thì tôi chắc chắn sẽ quên. So với việc nhìn vào danh sách, điều làm tôi lo âu và căng thẳng hơn nhiều là để công việc chồng chất rồi không làm hoặc quên mất. Việc viết hết mọi thứ ra, xử lý từng cái một và cảm thấy mọi thứ đã xong chính là thuốc an thần của tôi. Tôi đồng ý rằng câu “quan trọng thì sẽ nhớ” là thứ khác nhau ở mỗi người
    • Cảm ơn, trước giờ tôi chưa biết bài này! Nó khá giống với cách tôi nói về việc chia nhỏ công việc và đi sâu vào đó. Chỉ là nếu tôi bắt đầu buổi sáng với một danh sách trống, tôi có thể cứ ngồi đó mà không làm gì cả suốt cả ngày (kiểu ADHD), nên việc khởi đầu từ chỗ trống với tôi khá khó
    • Tôi cũng từng dùng GTD lúc đầu rồi rơi vào cảnh danh sách việc cần làm dài quá mức đến mức bị choáng ngợp. Cuối cùng tôi phát triển nó thành nanoGTD, tức mỗi ngày lấy một trang trắng mới (đặc biệt là giấy) và viết lại các dự án hôm nay cùng hành động tiếp theo bằng cách nhớ và hình dung lại. Nếu lỡ sót gì thì chỉ cần xem lại trang của ngày hôm trước
    • Giá trị thật sự của sổ kế hoạch năm bằng giấy là danh sách việc cần làm không thể dài ra vô hạn. Những gì chưa làm hôm nay thì đến ngày mai bạn phải tự quyết là chuyển sang hay xóa đi, và việc ghi thêm việc thì dễ, nhưng điều thực sự khó là nhận ra mình không thể làm hết mọi thứ và tự quyết định nên bỏ cái nào trước
  • Có lẽ nên kiểm tra thành phần của giấy in hóa đơn. Nhiều loại giấy hóa đơn chứa các chất không tốt cho sức khỏe. Liên kết liên quan: toxicfreefuture.org/press-room/new-study-finds-toxic-chemicals-in-80-of-receipt-paper-tested-down-from-93-in-2017
    • Vấn đề chính là bisphenol trong giấy, và ở châu Âu nó đã bị cấm rồi
    • Tôi từng xem một video ngắn nói rằng ngay cả khi đeo găng tay thông thường, tiếp xúc với loại giấy in nhiệt này vẫn chưa chắc an toàn
  • Tôi là tác giả đây. Đây là bài đầu tiên nên tôi khá run và tò mò không biết phản hồi sẽ thế nào. Nếu bạn cũng có thói quen trì hoãn, tôi hy vọng cách này sẽ giúp ích cho bạn nhiều như nó đã giúp tôi
    • Tôi định viết một bình luận hơi phê phán, nhưng đọc comment của bạn xong thì nghĩ mình nên tử tế hơn. Tôi không có máy in hóa đơn, nhưng khi công việc dồn lại thì tôi viết lên bảng trắng A4 bằng bút lông. Một điều quan trọng để cách này tiếp tục hiệu quả là đừng lạm dụng todo list quá mức. Việc quên mất rồi buông hẳn một số đầu việc đôi khi lại có lợi một cách bất ngờ. Những việc quan trọng đằng nào cũng sẽ ở lì trong đầu và làm bạn mất ngủ cả đêm. Việc thay đổi cái gì đó để chữa trì hoãn, thậm chí bỏ tiền ra chạy theo kích thích mới, thường chỉ kéo dài vài tuần rồi nhanh chóng quay lại trạng thái cũ. Điều thực sự thú vị là những phương pháp đã được ai đó dùng thành công suốt nhiều năm. Mong bạn tiếp tục viết. Nó cũng rất hữu ích cho squirrel brain
    • Tôi thực sự rất thích bài này. Cái việc gom những tác vụ in ra từ máy in nhiệt rồi vo lại ném vào thùng rác đúng là “năng lượng goblin quái dị” chính hiệu. Có cảm giác như bạn đã kết hợp rất khéo vòng lặp game và điều kiện hóa tạo tác động trong thế giới thực. Tôi cũng quản lý tác vụ bằng bảng trắng, nhưng phản hồi khi hoàn thành quá yếu và cũng không để lại dấu vết, nên sau một tuần tôi còn chẳng nhớ mình đã làm gì. Để vòng lặp này mang lại thỏa mãn, phải đáp ứng được cả phản hồi tức thời lẫn khả năng nhìn lại kết quả dài hạn. Tôi cũng từng nghĩ đến hệ thống lưu dấu bằng giấy cuộn, nhưng rồi lại trì hoãn cả việc làm giá đỡ. Ứng dụng todo có quá nhiều nên càng làm tôi choáng ngợp, còn ở cách này tôi thích cái hiệu ứng che bớt phạm vi
    • Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã viết bài này. Gần đây sau khi được chẩn đoán cả tự kỷ lẫn ADHD, tôi cảm thấy lối tư duy này tuy khó học nhưng nếu thành thạo thì phát huy rất tốt. Kiểu vòng lặp tác vụ này hợp với tôi gần như video game. Những bài thử nghiệm của người khác cũng cho tôi rất nhiều ý tưởng. Tôi từng thử cả hệ thống dùng thẻ nhưng bỏ cuộc vì quá phiền khi phải tự làm thẻ mỗi lần. Ý tưởng “hiện vật hóa” bằng máy in hóa đơn thì quá hay. Tôi đang thử đồng bộ động lực giữa phần số, vật lý và não bộ, và dự định sẽ tiếp tục thử nghiệm thêm. Tôi muốn đọc thêm nhiều ý tưởng qua mailing list riêng
    • Cảm ơn vì bài viết rất hay! Tôi cũng hay trì hoãn nên thấy rất đồng cảm. Một trong những cách tôi đang dùng là luôn mang theo sổ Field Notes, đồng thời chia công việc thành những phần nhỏ. Tôi cũng dùng notebook thay cho điện thoại như thiết bị “gây xao nhãng” mặc định, và tôi rất thích nó vì kích thước hoàn hảo với mình
    • Đây là một bài viết thật sự xuất sắc. Tôi nghĩ bạn đã chỉ ra rất đúng nguyên nhân gốc rễ của sự trì hoãn. Miễn là có một cách nào đó hoạt động được thì cứ dùng nó trước đã, kể cả nó chưa hoàn hảo, rồi tiếp tục cải thiện dần. Có vẻ rất nhiều người không chịu được chính trạng thái “chưa hoàn hảo nhưng đang tốt lên” này
  • Tôi viết ra xem có ai cảm thấy giống mình không... Từ khi có hệ thống mới, mỗi lần tôi không bỏ sót một lần nào trong việc theo dõi thói quen, tôi vừa thấy cực kỳ thỏa mãn vừa cảm thấy một nỗi bất an lớn rằng “nhịp độ này không thể duy trì mãi được”. Khi sống quá chủ động như vậy, xung quanh bạn cũng bắt đầu kỳ vọng bạn sẽ luôn như thế, và những việc đã giải quyết xong lại tiếp tục kéo thêm việc mới đến, khiến số việc tăng lên cả ở những chỗ lẽ ra nếu cứ lười đi thì đã không phát sinh. Trên hết, một khi nhận ra rằng “chỉ cần còn đi làm thì gần như mình vẫn có thể sống rất kém hiệu quả”, động lực để cố trở nên năng suất hơn đôi khi lại giảm đi
    • Điều bạn vừa nói giải thích quá đúng lý do lớn nhất khiến tôi “không đi làm”. Nói thêm thì người đi làm hầu như chẳng còn thời gian hay năng lượng cho những việc thực sự có ý nghĩa hoặc cho dự án riêng của mình
  • Ý tưởng thật tuyệt! Chỉ lưu ý là thường xuyên chạm tay trần vào giấy in hóa đơn nhiệt có thể không tốt cho sức khỏe (BPA/BPS). Tôi không rành chi tiết lắm. Thông tin liên quan: pca.state.mn.us/business-with-us/bpa-and-bps-in-thermal-paper
    • Ở chỗ tôi có thể mua được cả giấy in nhiệt không phenol, đắt hơn khoảng 20% nhưng an toàn hơn nhiều và chất lượng cũng tốt hơn
    • Đúng vậy, vấn đề an toàn của giấy in nhiệt là điều đầu tiên tôi nghĩ tới. Và theo kinh nghiệm của tôi, bản in nhiệt có thể biến mất hoàn toàn sau khoảng 1~10 năm. Tức là phù hợp cho mục đích ngắn hạn nhưng không thích hợp làm nhãn lưu trữ dài hạn
    • Đúng là giấy có chứa bisphenol. Ở châu Âu nó đã bị cấm, nhưng ở Mỹ vẫn còn được lưu hành
  • Bài đầu tiên rất hay! Thú vị khi thấy người khác cũng dùng máy in hóa đơn cho kiểu quản lý việc nhỏ. Tôi còn tự động hóa bằng Raspberry Pi để in ra actionable task bằng máy in hóa đơn. Cảm giác cầm một tấm vé vật lý trên tay rất đã. Nhân tiện, nếu bạn chạm vào hóa đơn thường xuyên thì nhất định nên dùng giấy phenol-free. Phenol là chất độc và một số quốc gia đã cấm rồi
    • Tôi cũng nghĩ việc có thể cầm trên tay một tác vụ được hiện vật hóa là cực kỳ quan trọng! Tôi ở châu Âu nên gần như không có giấy chứa bisphenol, nhưng ở một số nơi khác thì vẫn còn
    • Tôi tò mò không biết có cách nào nhìn bằng mắt thường để phân biệt ngay giấy có độc hay không
  • Bài viết rất hay! Tôi thích vì nó sắp xếp gọn ghẽ nhiều ý tưởng mà tôi từng nghĩ đến. Nhưng tôi hơi tò mò không biết hệ thống này đã được dùng thật sự lâu chưa. Theo kinh nghiệm của tôi, nếu không có áp lực từ bên ngoài, hoặc không có chế độ ăn uống và tập luyện tử tế, thì chẳng hệ thống nào trụ được lâu. Nếu ăn quá nhiều carb hoặc không tập thể dục chút nào thì tôi chẳng làm nổi gì cả. Ăn kiểu “keto” hoặc tập mỗi 2~3 ngày một lần thì năng suất tăng vọt. Tôi nghĩ việc nhìn dòng chảy công việc như một vòng lặp là cách tiếp cận đúng. Não người cần thời gian để học các mẫu mới, và phải lặp lại đều đặn thì mọi thứ mới dễ hơn. Sau kỳ nghỉ mà quay lại làm việc, tôi thường thấy kiệt sức trong chốc lát và còn thấy ghét nó nữa. Làm quen lại là điều quan trọng. Tôi cũng quản lý bằng todo list, khi thì ghi trong webapp tự làm, khi thì ghi ra giấy. Về dài hạn tôi thấy đừng hệ thống hóa quá hoành tráng, chỉ giữ mức phiền toái tối thiểu là phù hợp nhất. Dù vậy, được thấy một cách tiếp cận khác vẫn rất mới mẻ và thú vị
    • Tôi đã dùng nó khoảng 6 tháng rồi. Nếu hệ thống phức tạp thì tôi thường bỏ trong vòng một tuần. Tôi rất đồng cảm với chủ nghĩa tối giản trong “quản lý việc cần làm”
  • Có thời kỳ vì bệnh tật mà tôi còn phải vật lộn để dùng cả JIRA, nên đã nghĩ ra ý tưởng tạo vé giấy bằng máy in hóa đơn. Tôi thực sự đã mua máy in trên Ebay và học cách dùng, nhưng cuối cùng không tích hợp đến mức nối với JIRA; chỉ cần tự viết rồi in ra là đã đủ, và sau đó tình trạng của tôi cũng khá hơn. Thay vào đó tôi in rất nhiều tranh pixel Pokémon (vì bản thân tư liệu art gốc đã được thiết kế cho độ phân giải thấp nên rất hợp với máy in nhiệt). Có nhiều loại máy in nhiệt khác nhau; ở Bắc Mỹ nếu tìm theo đơn vị mm thì có nhiều mẫu Trung Quốc rẻ, còn tìm theo inch thì toàn hiện ra các mẫu thương hiệu đắt tiền. Giờ đa số là kết nối USB, nhưng nếu muốn nối với server thì tôi nghĩ mẫu có cổng Ethernet sẽ là lý tưởng
    • Tôi vừa nghĩ ra một ý hay. Mỗi lần in vé cho một task, có thể in kèm một nhân vật ngẫu nhiên với độ hiếm khác nhau; với một số người điều đó sẽ khiến nó vui hơn và tạo động lực hơn. Tôi cũng cố tình mua một máy in hỗ trợ cả RJ45 lẫn USB để tính đường dùng cho nhiều mục đích khác nhau