1 điểm bởi GN⁺ 2025-06-07 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Amazing Binz chủ yếu là một cửa hàng bán lẻ giá sốc, trưng bày hàng tồn kho và hàng hoàn trả từ các nhà bán lẻ lớn
  • Người tiêu dùng, người bán lại và hàng xóm đều có những phản ứng trái chiều, vì đây vừa là nơi mua đồ giá rẻ vừa là không gian mang tính biểu tượng của tình trạng tiêu dùng quá mức
  • Sự phát triển của ngành hàng hoàn trả và logistics ngược cùng biến động chuỗi cung ứng sau đại dịch COVID-19 đã thúc đẩy sự lan rộng của các cửa hàng kiểu này
  • Gần đây, do cạnh tranh ngày càng gay gắt, chi phí logistics tăng và chạm trần tăng trưởng, cơn sốt cửa hàng bin trên khắp nước Mỹ đang chuyển sang xu hướng chững lại
  • Trải nghiệm tại Amazing Binz là một ví dụ độc đáo phản chiếu văn hóa tiêu dùng hiện nay, thị trường khởi nghiệp và sự thay đổi của cộng đồng địa phương

# Amazing Binz—cửa hàng bin mới đổ bộ vào khu phố

Mùa xuân này, Amazing Binz mở cửa ngay giữa khu West Philadelphia và nhanh chóng tạo ra nhiều phản ứng khác nhau như một mô hình cửa hàng mới lạ. Xuất hiện tại địa điểm từng là một cửa hàng đồ vintage, nơi này treo logo của các nhà bán lẻ lớn như Walmart, Amazon, Costco, Best Buy cùng khẩu hiệu “CRAZY DEALS, AMAZING BINZ”. Bên trong cửa hàng chất đầy những món đồ đời thường—trang phục Halloween, khuôn đá có thiết kế kỳ lạ, que thử thai, đủ loại đồ dùng sinh hoạt—và điểm đặc trưng nhất là chính sách giá. Ngay sau khi nhập hàng vào thứ Sáu, mọi món đều có giá $10; rồi mỗi ngày trôi qua giá giảm còn $8, $6, $4, $2, $1. Thứ Năm cửa hàng đóng cửa để bổ sung hàng mới.

# Logistics ngược và vòng tuần hoàn của hàng hóa

Hàng hóa của Amazing Binz gồm hàng tồn kho dư thừa và hàng hoàn trả từ các tập đoàn lớn. Theo các nhà nghiên cứu logistics, khi một sản phẩm đã đến tay khách hàng nhưng không vừa ý hoặc gặp vấn đề, quy trình ‘logistics ngược’ sẽ bắt đầu hoạt động. Hiện khoảng 17% tổng số hàng hóa bị trả lại, còn với mua sắm trực tuyến con số này gần 30%. Khi nhu cầu xử lý hàng dư thừa và hàng hoàn trả tăng lên, không chỉ các nhà thanh lý truyền thống như TJ Maxx, Nordstrom Rack mà cả mô hình bin store cũng đang mở rộng. Doanh nghiệp thanh lý hàng theo từng xe tải, trực tiếp hoặc qua các nền tảng trung gian như B-Stock, còn influencer thì tận dụng chúng làm nội dung unboxing.

Ahmed, người vận hành cửa hàng, giải thích rằng: “Nếu mua đồ ở đây rồi bán lại trên eBay, Amazon, Facebook Market thì có thể thu hồi vốn chỉ trong một ngày.” Người bán lại và người tiêu dùng phổ thông trở thành chủ thể của một hệ sinh thái logistics mới.

# Thứ Sáu: $10—ngày săn hàng giá trị cao

Amazing Binz bắt đầu có hàng người xếp hàng từ sáng thứ Sáu, khi mức giá cao nhất được áp dụng; một số người thậm chí đã ghé sau khi “giữ chỗ” món hàng trên Instagram. Có cả khách đến từ khu vực khác, cho thấy thị trường thanh lý và bin store ở vùng Philly rất sôi động. Những người trong ngành như Colton Carlson phân tích rằng số lượng bin store đã tăng từ chỉ khoảng hơn 10 cửa hàng vào năm 2018 lên khoảng 10.000 hiện nay. Bí quyết tăng trưởng nằm ở hàng tồn kho ngẫu nhiên và mô hình giảm giá dần để thúc đẩy bán nhanh.

Do bất ổn chuỗi cung ứng và COVID-19, các nhà bán lẻ từng tích trữ lượng lớn hàng tồn, rồi khi nhu cầu tiêu dùng giảm mạnh, hàng hóa tràn ra thị trường; cơ hội để người tiêu dùng cuối cùng hoặc người bán lại mua hàng giá rẻ vì thế cũng xuất hiện cùng lúc.

# Thứ Bảy: $8—phản ứng của khu phố và tính biểu tượng của không gian

Vào ngày có chợ nông sản thứ Bảy, cửa hàng tương đối vắng hơn nhưng vẫn có đủ loại hàng hóa và khách ghé qua. Phản ứng của cộng đồng địa phương đối với Amazing Binz, chẳng hạn trong nhóm Facebook West Willy, chia rẽ rất rõ. Ý kiến tích cực nhấn mạnh giá rẻ và sự đa dạng hàng hóa; ý kiến tiêu cực thể hiện cảm giác xa cách tâm lý trước hình ảnh điểm tận cùng của nền văn minh tiêu dùng, biểu tượng của chủ nghĩa tư bản giai đoạn cuối.

Vị trí cửa hàng không nằm trong một không gian logistics khổng lồ mà ở trên một con phố cũ trong khu dân cư. Ahmed cho biết ban đầu anh định mở quán cà phê hoặc tiệm đồ ngọt, nhưng do vấn đề tiền thuê và giấy phép nên đã chọn một bin store quy mô nhỏ. Khách đến đây thuộc nhiều tầng lớp và khuynh hướng khác nhau trong khu vực, mỗi người ghé qua vì lý do riêng.

# Chủ Nhật: $6—cấu trúc giá và kinh doanh bán lại

Omran, người phụ trách Instagram của Amazing Binz, quay các đoạn phỏng vấn khách với câu cửa miệng “I know daht’s right”. Cửa hàng làm việc trực tiếp với kho để lấy hàng; mỗi xe tải chở vài nghìn sản phẩm được giao với giá trung bình $16,000, nhằm giữ mức giá vốn trung bình khoảng $2 mỗi món. Phần lớn bin store bán hàng giá trị cao trong khu VIP riêng, nhưng Amazing Binz lại đưa cả những mặt hàng chủ lực ra bán theo mức giá phổ thông để thu hút thêm khách.

Càng về sau khi giá giảm, càng lộ rõ thực tế rằng những món còn lại ngày càng ít người cần. Đồng thời, việc tận mắt thấy khối lượng và chủng loại của những thứ bị bỏ lại cũng tạo cảm giác như đang chứng kiến một “tác phẩm nghệ thuật” về vấn đề tiêu dùng quá mức ở quy mô tập thể.

# Thứ Hai: $4—dấu hiệu thay đổi và giới hạn

Trong một tuần mưa nhiều, Amazing Binz khá vắng vẻ. Nếu phát hiện một số món hàng mang màu sắc chính trị quá mạnh, chẳng hạn cờ Trump hay đồ MAGA, nhân viên sẽ lập tức thu gom và loại bỏ. So với cửa hàng lớn, cửa hàng nhỏ nhạy cảm hơn với vòng quay tồn kho, cấu trúc chi phí và mức độ bất định.

Ngay cả một số người tiên phong như Colton Carlson cũng đang rút khỏi việc vận hành bin store và chuyển sang các hình thức kinh doanh bán lại khác do lợi nhuận giảm, chất lượng hàng đi xuống và chi phí tồn kho tăng. Trên toàn nước Mỹ, có thể cảm nhận được bầu không khí từ quá nhiệt thị trường sang đình trệ, khi một số bin store đóng cửa hoặc phá sản. Dù vậy, các chuyên gia trong ngành cho rằng những biến động kinh tế sau này như thuế quan hay hàng tồn dư thừa có thể lại trở thành cơ hội phục hồi khác.

# Thứ Ba: $2—cạn kiệt và nỗi lo sinh tồn

Ahmed, người vận hành cửa hàng, gần đây lo ngại về tính bền vững do áp lực tăng giá và lợi nhuận suy giảm. Anh cho biết giá nhập hàng cũng đang tăng, và trong vài tháng tới có thể cần làm mới toàn bộ mô hình kinh doanh. Những món hàng bị bỏ mặc thường được tạo ra và lưu thông theo thuật toán của mạng xã hội, rồi cuối cùng khi không còn cần thiết trên thị trường, chúng lại trôi về các bin store như Amazing Binz. Nhà sáng lập, công ty logistics, phóng viên và người sử dụng đều đang đảm nhiệm vai trò ở mắt xích cuối của lưu thông số và vật lý.

# Thứ Tư: $1—giai đoạn cuối và ý nghĩa tồn tại

Vào tối thứ Tư, khi giá giảm xuống còn $1, Amazing Binz lại đông nghịt. Phần lớn những món còn lại đều là các vật dụng không thực sự cần thiết, nhưng khách vẫn mua theo thói quen. Amazing Binz không chỉ là một cửa hàng rẻ hay vui nhộn, mà đôi khi còn giống như không gian cuối cùng do cấu trúc công nghiệp, phân phối và tiêu dùng hiện nay tạo ra.

Những mặt hàng mới liên tục đổ vào mỗi ngày và những món khác biến mất—bên dưới các lớp hàng hóa tích tụ ấy là gợi ý về một tương lai mà tất cả cuối cùng sẽ trở thành bãi chôn lấp hoặc vi nhựa. Trải nghiệm Amazing Binz là hiện thực cô đọng của văn hóa tiêu dùng, môi trường khởi nghiệp, thay đổi cộng đồng địa phương và logistics ngược.

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-06-07
Ý kiến trên Hacker News
  • Như Ahmed đã nói, có ý kiến cho rằng mô hình ở đây là mua đồ rồi bán lại qua eBay, Amazon hoặc Facebook Marketplace để thu hồi vốn chỉ trong một ngày; đồng thời dự đoán rằng những cửa hàng như vậy thường sẽ chọn lọc trước các món có giá trị hơn từ những pallet họ mua để bán riêng trên eBay hoặc Amazon

    • Tôi từng thấy chuyện tương tự ở một chuỗi cửa hàng đồ cũ từ thiện mà tôi hay ghé: nhân viên khá giỏi trong việc lọc ra những món giá trị hơn như kim loại quý, đồ điện tử, game... rồi đăng lên cửa hàng eBay riêng của họ; còn ở trung tâm phân phối/phân loại thì những người bán lại chuyên nghiệp được phép lấy trước các món như quần áo hàng hiệu, nên cửa hàng offline hầu như chỉ còn lại đồ thừa

    • Nếu các bin store cũng dùng chiến lược tương tự, thì có lẽ họ sẽ vận hành khá khôn ngoan: không rút ra quá nhiều, mà cố tình trộn một số món có giá trị vào các bin để giữ sức nóng với hàng trăm người xếp hàng mỗi tuần

    • Tôi muốn kể về Mardens, một chuỗi surplus & salvage ở Maine. Cửa hàng 60 năm tuổi này mua các pallet hoặc container hàng hóa mà cửa hàng bán lẻ không xử lý được, rồi bán lại với giá thấp hơn 20-40% so với mức cao nhất trên mạng

      • Khi đến cửa hàng, có ngày bạn sẽ thấy những món cao cấp như máy pha cà phê Moccamaster hay áo khoác Arcteryx được bán rẻ dù hoàn toàn có thể bán nguyên giá, nhưng phần lớn vẫn là đồ không mấy hấp dẫn
      • Nhìn chung, cửa hàng này mua vào với giá khoảng 20~30% giá vốn toàn phần rồi bán ở mức chừng 60% giá niêm yết. Có vẻ đây là chiến lược tạo lợi nhuận ổn định bằng bán số lượng lớn hơn là tối đa hóa lợi nhuận từng món
      • Đây là một cửa hàng khá vui để ghé qua mỗi hai tuần một lần
    • Goodwill cũng vận hành tương tự, nhưng nhiều món được bán trên trang đấu giá riêng của họ thay vì eBay (shopgoodwill.com)

      • Ở góc độ Goodwill thì việc tối đa hóa doanh thu là hợp lý. Nếu chỉ nhắm vào những món nặng và đắt mà có thể tự đến nhận tại địa phương để tiết kiệm phí ship, thì vẫn có cơ hội săn được món hời khá ngon
    • Bài viết đó không gợi ý rằng cửa hàng đang tách riêng các món đắt tiền theo kiểu này

      • Trông các chủ cửa hàng đã đủ bận với việc vận hành cửa tiệm, và dường như họ thực sự muốn những người săn đồ xịn bước vào
      • Vì ngoài doanh thu chắc chắn 10 USD, bầu không khí còn được đẩy lên mạnh nhờ truyền miệng và kỳ vọng rằng biết đâu có thể tìm thấy “đá quý”
    • Thực tế có những bin store thật sự tách riêng đồ ngon để bán đắt hơn cho bạn bè, hoặc đưa hẳn vào khu VIP với giá cao hơn như bài báo nhắc đến

      • Vấn đề lớn hơn là những bin store chỉ bán mystery box, vì trong đó thường chỉ nhét toàn rác thật sự, những món đến ngày 1 đô la cũng không bán nổi
    • Tôi nghĩ nếu không phải món đặc biệt có giá trị thì chủ cửa hàng cũng không chọn riêng ra đâu. Bin store ở khu tôi từng đăng ảnh những món đẹp nhất lên Facebook để kéo khách đến

  • Gần đây bin store mọc lên khắp nơi thật sự

    • Trong bán kính 5 dặm quanh nhà tôi có hai chỗ, và cả hai đều đã kinh doanh hơn một năm. Đây là một thành phố nhỏ vùng Midwest, chủ yếu là khu lao động tay chân/sản xuất

    • Cũng có những cửa hàng chuyên đồ tồn kho của Target như Red Tag, nằm ngay đối diện Target

    • Những bin store lớn bắt đầu từ 7 USD vào trưa thứ Bảy rồi giảm dần đến 1 USD vào thứ Sáu tuần sau. Hàng người xếp cực dài

    • Có vẻ họ bán kiểu membership để được vào trước hoặc mua vị trí gần đầu hàng

    • Họ cũng bán các hộp sealed ngẫu nhiên giá 35 USD, và mua nhiều thì có giá gói (ví dụ: 4 hộp 100 USD)

    • Có vẻ phần lớn họ mua theo lô hàng trả lại của Amazon hoặc các kênh online khác rồi bán lại

    • Tôi tìm “Surplus” trên Google Maps thì thấy khá nhiều cửa hàng kiểu này, và từng mua một màn hình siêu rộng với giá 400 USD ở chỗ khác, tiết kiệm hơn 350 USD so với hàng mới

    • Điểm thật sự hay của các cửa hàng này là lượng đồ bị trả lại quá lớn, nên nếu chịu khó một chút thì gần như kiểu gì cũng sẽ tìm được thứ mình muốn

    • Ở Portland, Goodwill Outlet store ("The Bins") đã tồn tại hơn 25 năm

      • Ở đó, các món không bán được tại cửa hàng Goodwill thường bị đổ chung vào bin rồi bán theo cân nặng
      • Trong giai đoạn ngành công nghệ suy thoái, tôi từng sống nhờ việc lục các bin sách ở đây, chọn ra những cuốn có thể bán sách cũ trên Amazon. Nhưng sau khoảng 6 tháng, Goodwill bắt đầu tự lọc các sách đáng giá để bán online
      • The Bins có một văn hóa rất riêng. Đến giờ “đổi bin”, các bin cũ bị dọn đi và bin mới được mang ra; lúc đó mọi người sẽ đổ xô về khu vực bin mới xuất hiện, tạo ra một khoảng thời gian hoàn toàn hỗn loạn
  • Nhìn ảnh và nội dung thì có vẻ 95% đồ trong bin store là hàng mới nhưng toàn rác. Tôi từng tự hỏi ai lại mua những thứ này, vậy mà thật sự có hàng trăm cửa hàng như vậy đang làm ăn phát đạt

    • Phần lớn đồ trong bin là hàng Amazon bị trả lại. Chủ cửa hàng mua chúng rẻ ở các phiên đấu giá pallet Amazon, về cơ bản là mua khi chưa biết bên trong có gì rồi hy vọng kiếm chênh lệch

    • Tốt nhất là đừng mua nếu không cần. Vấn đề là vì quá rẻ nên người ta dễ mua luôn mà không tự hỏi “mình có thật sự cần nó không?”

      • Thêm nữa, vì ảnh khác xa hàng thật nên nếu được nhìn trực tiếp từ đầu thì đa số người ta đã không mua
      • Rốt cuộc thì cũng gần giống việc đổ rác thẳng ra biển, và thực tế một phần đáng kể cuối cùng cũng trôi ra biển thật. Tôi còn thấy chôn lấp có khi đỡ hơn
    • Có thể xem đây là một dạng scavenging. Bố mẹ tôi có xu hướng thích sưu tầm nên rất thích mua những món có vẻ còn hy vọng vào ngày 0,25 USD rồi chất lại. Dù sao thì mua rẻ những thứ vốn sắp thành rác vẫn còn hơn trả nguyên giá cho một món vô dụng khác

    • Tôi đồng cảm với chuyện mình và nhiều người khác đều từng nghĩ như vậy. Tôi đã cười rất lớn với câu trích dẫn từ Lorax của Dr. Seuss: “không ai biết người ta sẽ mua cái gì”

    • Thành thật mà nói cửa hàng này thật sự rất tệ

  • Tôi vẫn luôn thấy ngại khi trả hàng. Thậm chí nhiều khi vì thấy phiền nên tôi chọn không mua ngay từ đầu

    • Tôi là kiểu người trả hàng rất chủ động. Nếu hàng không đúng mô tả, chất lượng kém, hoặc không phù hợp với tôi, thì trả lại là cách khiến người bán và thị trường trung thực hơn

      • Đặc biệt với những công ty không ghi rõ kích cỡ hay chất lượng, việc trả hàng gần như là phản hồi mạnh duy nhất mà người tiêu dùng có thể đưa ra
      • Tất nhiên tôi không vô tội vạ trả mọi thứ chỉ vì đổi ý hay cả những món đã dùng rồi, nhưng tôi có xu hướng tích cực thực thi quyền lợi người tiêu dùng
      • Ví dụ như tai nghe đắt tiền: họ quảng bá dữ dội về chất lượng, độ bền, âm thanh... nhưng thực tế lại có nhiều lỗi hoặc che giấu thông tin. Nếu trong quá trình phát triển sản phẩm họ đã đo kiểm mà vẫn giấu số đo để bán, thì tôi xem đó là thái độ thù địch với khách hàng, nên trong các trường hợp như vậy tôi càng thấy hoàn toàn chính đáng khi trả hàng
    • Lợi thế lớn nhất của Amazon là bạn có thể mua đồ, lắp thử vào nhà, xe đạp hay dự án của mình, và nếu không hợp thì trả lại

      • Có nhiều linh kiện mà cửa hàng địa phương hoàn toàn không có, nên nhờ Amazon mà mới thử được nhiều cách kết hợp khác nhau
      • Dĩ nhiên tôi không nghĩ đây là phần lớn trong tổng số hàng trả lại của Amazon
    • Trước đây tôi thường nghiên cứu kỹ rồi mới mua nên hầu như không trả hàng, nhưng sau năm 2020 khi giá cả tăng mạnh thì tiêu chuẩn của tôi đã thay đổi

      • Tôi không trả những món đã dùng, nhưng nếu chất lượng kém hoặc ngay từ đầu đã không hài lòng thì giờ tôi trả khá dứt khoát, nhất là với hàng mua ở các chuỗi bán lẻ lớn
      • Chủ yếu là đồ outdoor, leisure, hoặc mua từ các nơi như Home Depot, Best Buy
      • Tôi cảm nhận rõ trong 5 năm qua thái độ của mình về trách nhiệm cá nhân đã thay đổi. Dù vậy, kiểu lạm dụng cực đoan như “mua 5 đôi giày rồi trả 4 đôi” thì tôi không làm vì quá phiền
    • Tôi vẫn thấy việc trả hàng là bất tiện, và về cơ bản tôi mua với ý định sẽ dùng lâu dài

      • Ví dụ, tôi có thể do dự khi không biết đôi sandal nào trong số vài đôi giá khoảng 100 USD sẽ vừa chân. Nếu để lại dấu vết sử dụng thì không trả được, nên cuối cùng lại trì hoãn việc mua
      • Khi đặt Amazon/Walmart, tôi cũng tính toán để tránh gộp những món có thể làm hỏng nhau khi vận chuyển chung
      • Nhưng vì tỷ lệ hàng lỗi/hỏng khi đặt online hoặc qua bưu điện khá cao, nên gần đây tôi bớt thấy áy náy hơn khi trả vì lý do đó
      • Gần đây tôi mua đồ tableware của một thương hiệu nổi tiếng, nhưng bộ phận hỗ trợ khách hàng bảo đó là hàng giả. Bao bì cũng không giống loại bán ở cửa hàng thật, và tôi còn có cảm giác có thành phần độc hại trong đó, nên tôi trả lại mà không thấy áy náy chút nào
      • Tôi rất sốc khi đọc bài báo nói tỷ lệ trả hàng online trung bình là 30%. Trường hợp của tôi chỉ trả những món lỗi hoặc hỏng rõ ràng nên tôi vẫn nghĩ mình là bình thường; nhưng nếu ở cửa hàng offline mà có khách trả tới 30% thì chắc tôi cũng muốn mời khách đó ra ngoài
      • Ngoài các chương trình thử đồ quần áo, có lẽ cần những đổi mới khác để giảm kiểu tỷ lệ trả hàng cao như vậy
    • Từ trước đến nay tôi chưa từng trả món nào. Vốn dĩ tôi cũng không tiêu dùng nhiều, và tôi thấy cả mô hình mua về dùng thử rồi không cần thì trả lại chỉ làm tăng thêm gánh nặng không cần thiết

  • Với ai đang tò mò, xin nói thêm về món nose beard waxing của Wokaar. Đúng như tên gọi, đây là công cụ dùng sáp để nhổ lông mũi (kèm bình luận rằng nghe có vẻ khá đau). Cũng chia sẻ luôn link Wokaar nose wax kit

    • Đồng thời vui vẻ nói thêm rằng chi tiết đọng lại nhất trong bài đối với họ chính là cụm từ “Nose Beard”
  • Liên quan một chút, Climate Town từng làm một video dài về việc xử lý hàng trả lại theo pallet: Climate Town: Pallet-sized returns video

  • Trước đây đã có các trang đấu giá hàng trả lại xuất hiện trước, và tôi từng may mắn sống gần một trung tâm phân phối khu vực nên mua được khá nhiều món tốt với giá rẻ

    • Máy in 3D FDM 45 USD, máy in 3D resin (12k) 65 USD, một năm sau mua thêm máy curing 20 USD, và còn săn được cả gimbal DJI với giá 70 USD
    • Theo thời gian, khi nhiều người biết đến hơn thì giá bắt đầu tăng dần, rồi ngoài giá trúng đấu giá còn có phí người mua, thuế quốc gia, và cả phí lấy hàng theo từng món, khiến thực tế chỉ còn lời nếu bid dưới 25% giá bán lẻ tối đa
    • Khoảng một năm trước, sau khi các bin store xuất hiện, số món ngon trên sàn đấu giá giảm mạnh; tôi cũng đi vài bin store rồi nhưng gần như chỉ là đống rác vô dụng gom lại
    • Dù vậy, giờ home office cho maker space của tôi đã khá đầy đủ, nhưng tôi vẫn theo dõi một số từ khóa cụ thể
    • Nhìn chung, chất lượng hàng ở cả đấu giá lẫn bin store đều giảm rất nhanh, có lẽ do tác động tổng hợp của kinh tế chững lại, thuế quan, sa thải và nhiều yếu tố khác
    • Nhiều bin store quanh chỗ tôi cũng đã bắt đầu đóng cửa trong 6 tháng gần đây
  • Khu tôi từng có một cửa hàng như vậy, nhưng sau hai lần ghé thì toàn thấy quần áo phụ nữ/trẻ em giá rẻ, linh kiện lặt vặt đủ kiểu, hàng kiểu TV shopping... nói chung đầy thứ vô dụng

    • Cuối cùng có lẽ vì phần lớn là đồ quá khó bán nên đến mức 1 đô la cũng không ai mua, và cửa hàng đi dần đến chỗ đóng cửa

    • Việc chôn lấp những món này cũng tốn tiền. Xem mấy chương trình như Storage Wars thì thấy ở giai đoạn đầu trong kho còn có đồ tốt, DVD, nội thất... và kiếm tiền khá ổn; nhưng càng về sau, thị trường bị ngập bởi rác hàng mới giá rẻ kiểu đồ dọn dẹp, khiến nhu cầu với đồ cũ còn dùng tốt cũng sụt giảm

  • Về câu trích dẫn “Mục tiêu của reverse logistics là ngăn đồ đi vào bãi chôn lấp”, có quan điểm cho rằng thực chất nó chỉ biến thành một cơ chế khiến những người tiêu dùng ít dùng hơn mua về rồi vứt đi

    • Việc tiêu hủy hàng chưa dùng cũng tốn tiền, và thực tế gánh nặng đó đang bị đẩy đi “qua bất kỳ vòng lặp nào có thể”, cuối cùng chuyển sang người tiêu dùng hoặc các nước đang phát triển; ví dụ như câu chuyện quần áo bị thải ra sa mạc Atacama

    • Lý tưởng thì dĩ nhiên là mua về, dùng được một thời gian rồi mới bỏ đi sẽ tốt hơn, nhưng cuối cùng phần lớn những thứ chúng ta mua rồi cũng có số phận trở thành rác

    • Chi phí lưu kho cho hàng không bán được cũng rất đáng kể. Cửa hàng cực kỳ nhạy cảm với chi phí cơ hội của diện tích trưng bày, tiền thuê, bảo trì, điện và mọi yếu tố liên quan

      • Nếu bạn giữ 30 mét khối rác trong kho suốt 3 năm, thì đến cuối cùng chi phí vận chuyển/phân loại cộng thêm tiền thuê sẽ khiến bạn phải tự hỏi rằng “tại sao mình còn phải giữ đống đồ junk này lâu như vậy?”
  • Vì nhiều lý do như hết mùa, hộp bị móp nhẹ, đơn hàng không người nhận, hoặc kho quá chật, hàng hóa bị đẩy ra thị trường đồ cũ; điều khiến người ta tò mò là thuế quan sẽ ảnh hưởng thế nào đến dòng chảy này

    • Nếu nhà nhập khẩu bị đánh thuế quá nặng, họ thậm chí có thể bỏ luôn hàng ở terminal mà không đến nhận

    • Ở phần cuối bài có nhắc rằng “cú sốc kinh tế có lợi cho thị trường đồ cũ, và thuế quan cuối cùng có thể khiến bin store bùng nổ trở lại”

    • Với trải nghiệm ở Canada, có người nói rằng đúng là do thuế quan mà lượng hàng ở cả đấu giá hàng trả lại lẫn bin store đều đang giảm đi rõ rệt