1 điểm bởi GN⁺ 2025-05-24 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Tác giả giới thiệu một phương án thực tế để sống với chi phí thấp chỉ 432 USD/tháng tại những nơi như Massena ở bang New York phía bắc
  • Thay vì tiếp tục than phiền về chi phí nhà ở và sinh hoạt, bài viết nhấn mạnh rằng vẫn có thể chuyển tới các vùng nông thôn rẻ hơn, ít được biết đến và sống một cuộc đời giản dị tương tự như trước đây
  • Massena có những căn nhà nhỏ được rao bán với giá 29.000 USD cùng điện giá rẻ, nước và giao thông công cộng, nên có thể sống mà không cần ô tô
  • Chỉ với việc làm bán thời gian, khởi nghiệp nhỏ hoặc lao động thời vụ, mức thu nhập khoảng 5.000~6.000 USD/năm cũng đủ để sống
  • Tác giả cho biết mình đang thực sự sống theo cách này và xem đây là một lựa chọn thay thế để thoát khỏi vấn đề nhà ở và sự bất mãn trong cuộc sống

Mở đầu: Nhà ở và cuộc sống giá rẻ tại Mỹ

  • Tại vùng đồng bằng phía bắc nước Mỹ có một ngôi nhà nhỏ 600 foot vuông nằm ngay gần sông
  • So với thế hệ tổ tiên, diện tích này là khá hợp lý và cũng phù hợp để một cặp vợ chồng trẻ nuôi con
  • Ngày nay, khi thế hệ trẻ phải vật lộn với chi phí nhà ở và áp lực công việc, bài viết cho rằng nếu chấp nhận cuộc sống thôn quê mộc mạc thì vẫn còn cơ hội để sống đủ đầy với ít lao động hơn
  • Nếu không bị ảnh hưởng bởi truyền hình thực tế hay mạng xã hội, đồng thời thích nghi với khí hậu địa phương và những bất tiện, ai cũng có tiềm năng trở thành một “tầng lớp trung lưu mới”

Vùng đất cơ hội bị che giấu ở Mỹ: Massena, NY

  • Massena là một thị trấn nằm ở cực bắc bang New York, sát biên giới với Canada
  • Nơi đây nằm tại điểm hợp lưu của ba con sông Saint Lawrence, Grass, Raquette, và nhờ nhà máy thủy điện cỡ nhỏ lớn nhất thế giới Moses-Saunders International Power Dam, nơi này có giá điện rẻ hàng đầu nước Mỹ
  • Tài nguyên thiên nhiên phong phú, cùng đất nông nghiệp, vùng đất ngập nước, gỗ, nước uống và nhiều hạ tầng khác đều khá đầy đủ
  • Tuy nhiên do dân số đô thị suy giảm, không khí vắng vẻ, khác biệt quan điểm chính trị, mùa đông dài và thời tiết nhiều mây, nơi đây trở thành một trong những khu vực rẻ nhất nhưng cũng bị bỏ quên nhất tại Mỹ
  • Với người mới chuyển đến, đây là cơ hội để tận dụng nhiều nguồn lực với chi phí gia nhập rất thấp

Tính toán chi phí sinh hoạt và cách sống thực tế

  • Bài viết nêu ví dụ về một ngôi nhà nhỏ đang được rao bán với giá 29.000 USD dọc theo Route 37
  • Có thể sử dụng giao thông công cộng nên vẫn sống được mà không phải gánh chi phí duy trì ô tô
  • Thuộc khu vực điện lực Massena, nên giá điện là 0,04 USD cho mỗi kWh
  • Thuế bất động sản sau hoàn thuế là 500 USD/năm, tức khoảng 41 USD/tháng
  • Có thể giảm tiền ăn bằng cách mua thực phẩm số lượng lớn từ cộng đồng Amish gần đó (chi phí ăn uống của vợ chồng tác giả khoảng 300 USD/tháng)
  • nước miễn phí nhờ giếng, sưởi bằng điện hoặc củi rẻ tiền, và cũng có thể giải trí miễn phí nhờ thư viện hoặc câu cá
  • Ví dụ ngân sách thực tế như sau
    • Thuế: 41 USD
    • Điện: khoảng 30 USD
    • Nước: 0 USD
    • Sưởi: tùy chọn
    • Đi lại: 53 USD/tháng (nếu dùng giao thông công cộng)
    • Ăn uống: khoảng 300 USD
    • Liên lạc: 8 USD (điện thoại gập đơn giản)
    • Internet/giải trí: miễn phí qua thư viện, câu cá, v.v.
  • Tổng cộng: 432 USD/tháng, 5.184 USD/năm là đủ để một người sống

Cách tạo thu nhập ngay cả với mức thu nhập thấp

  • Các cửa hàng tiện lợi và trạm xăng trong khu vực đang tuyển thu ngân bán thời gian với mức 17 USD/giờ
  • Chỉ cần làm 10 tiếng một lần mỗi tuần cũng có thể trang trải hơn 30% chi phí sinh hoạt hằng tháng
  • Công việc thời vụ, kinh doanh nhận đơn online, sản xuất nông nghiệp quy mô nhỏ cũng có thể dễ dàng tạo ra thu nhập 5.000~6.000 USD/năm

Một kiểu sống ở Mỹ giống như quá khứ và sự lựa chọn

  • Tác giả cho biết mình thực sự đang sống theo cách này và cũng từng trực tiếp tìm hiểu căn nhà đó
  • Chỉ cần khoảng 20.000 USD là ai cũng có thể dọn vào ở, thậm chí vay ngân hàng cũng giúp hạ thấp rào cản ban đầu
  • Những trường hợp tương tự xuất hiện rải rác ở các thành phố nhỏ và vùng nông thôn trên khắp nước Mỹ (PA, IL, ME, ND, IA, AL, MS, WV, v.v.)
  • Những người trẻ chọn cách sống này có thể có ít nợ hơn, nhiều thời gian hơn cho gia đình và sở thích, đồng thời có trải nghiệm đóng góp cho cộng đồng
  • Tác giả đưa ra một phương án cụ thể và thực tế cho những ai muốn thoát khỏi sự bất mãn với thị trường nhà ở và cảm giác đời sống vô nghĩa

Kết luận

  • Có thể phần lớn mọi người không muốn kiểu sống này, nhưng bất kỳ ai cũng có thể lựa chọn một giải pháp mới và sự thay đổi
  • Nếu đủ nhiều người đưa ra lựa chọn như vậy, đó có thể trở thành động lực để toàn xã hội Mỹ thay đổi theo hướng tích cực

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-05-24
Ý kiến trên Hacker News
  • Điều khiến tôi tiếc nhất ở bài này là phần kết nối xã hội, tức quan hệ với gia đình và bạn bè. Nếu tôi có thể đưa cả gia đình bên nhà vợ, hai người bạn thân nhất và gia đình họ đi cùng thì tôi sẽ đồng ý chuyển ra vùng quê sống ngay. Nhưng lựa chọn như vậy gần như bất khả thi trên phạm vi toàn quốc, nên rất khó để tất cả những người mình muốn ở cùng đều cùng di chuyển, và vì thế sức hấp dẫn tiềm năng giảm đi nhiều. Khu này cách sân bay Montreal 90 phút nên so với vùng quê thì không quá xa, nhưng vé máy bay không rẻ, nên không thể tiếp cận trong mức ngân sách bài viết mô tả. Gặp người từ bên ngoài cũng tốn khoảng $500 mỗi người cho mỗi lần thăm, lại còn không có cả phòng khách nên chắc phải ở motel Super 8. Rốt cuộc đây ngầm giả định một cuộc sống mà gia đình và bạn bè chỉ vài năm mới gặp được một lần. Tiền bạc, đồ ăn hay giải trí thì còn có thể thay thế, chứ gia đình và bạn bè thì không, nên với tôi đây thực tế là một lựa chọn bất khả thi. Nói thêm là tôi cũng không phải kiểu cực kỳ hướng ngoại

    • Khu đó muốn đến sân bay Montreal thì còn phải qua biên giới quốc tế hai lần, nên chỉ để bay một chuyến nội địa trong nước Mỹ mà cũng phải qua lại biên giới nhiều lần, làm tăng rủi ro trễ chuyến, và có cảm giác phải xuất phát sớm hơn đáng kể so với con số 90 phút thực tế. Vài năm trước qua biên giới còn dễ hơn, nhưng giờ thì căng thẳng hơn nhiều

    • Nếu là người thiên hướng hướng nội thì tôi nghĩ ngược lại có thể sống ở nơi hẻo lánh mà không thấy cô đơn. Thậm chí tôi còn thích sự yên tĩnh, kiểu muốn chui vào một buồng cách ly để ở đó một thời gian. Chỉ là nếu đó là một thị trấn nhỏ buồn tẻ, chẳng có nổi quán ăn ngon, thì đúng là cũng hơi lăn tăn

    • Muốn sống sót ở mấy nơi như thế này thì yếu tố quyết định là phải có cộng đồng người tụ lại với nhau. Tôi thậm chí nghĩ cần một dự án kiểu Kickstarter để tuyển người chuyển đến cùng lúc

    • Khu này cũng chỉ là một ví dụ thôi, và khắp nước Mỹ vẫn có khá nhiều nơi kiểu vậy, cách nhà bạn bè hay người thân chỉ vài giờ đi xe

    • Nhiều người làm nghề chuyên môn cũng thường phải chuyển từ thành phố này sang thành phố khác vì công việc. Thời nay nhờ internet và vé máy bay rẻ hơn nên việc giữ liên lạc với gia đình và bạn bè dễ hơn rất nhiều so với trước kia

  • Nhìn bảng ngân sách trong bài, tôi cứ nghĩ nếu cần điều trị bệnh viện hay nha khoa nghiêm trọng thì sẽ xoay xở thế nào. Tôi lớn lên ở vùng quê dân số 150 người, khu dân cư gần nhất cách 45 dặm, và thật sự tôi nghĩ sống ở nông thôn mà không có xe là rất khó. Chỉ riêng việc phụ thuộc vào tuyến xe khách liên tỉnh chạy ba chuyến một ngày đã là may rồi, còn khi phải chở đồ thì cực kỳ bất tiện. Dĩ nhiên vẫn có người thật sự cầm cự được mà không có xe, nhưng cuối cùng sẽ có rất nhiều việc buộc phải nhờ cậy người khác. Chưa kể còn có nhiều chi phí cần thiết khác như quần áo, bảo trì nhà cửa v.v.

    • Điều đầu tiên tôi thấy là ngân sách không tính chi phí y tế. Mức $432/tháng không bao gồm bảo hiểm y tế, nhưng với $5.000/năm thì có vẻ đủ điều kiện Medicaid. Thông tin Medicaid của bang New York xem ở đây. Không thể gọi là lựa chọn tốt, nhưng ít nhất vẫn có mức bảo hiểm tối thiểu. Còn chuyện chở đồ cồng kềnh thì có lẽ cũng không xảy ra quá thường xuyên. Đồ đạc chắc sẽ không nhiều, nên nếu cần vẫn có thể thuê xe tải ở Home Depot. Thực tế Massena cũng có Home Depot. Tôi thì sẽ không chọn cách này, nhưng với một số người có thể vẫn ổn

    • Dùng cả cụm như "American Siberia" mà lại không tính ngân sách sưởi ấm thì đúng là thiết lập thiếu thực tế

    • Tôi từng thấy kiểu bài 'sống rẻ ở nông thôn' này rồi. Khoảng 13 năm trước gì đó, tôi từng thấy một người sống giữa Arizona, làm game dev trong căn nhà tự dựng với chi phí dưới 20 nghìn đô. Đó là trường hợp cực đoan, nhưng câu chuyện gia đình Lykov cũng rất thú vị

    • Tôi chỉ muốn hỏi ngược lại là thị trấn nhỏ nào mà có xe buýt vậy. Tuyến xe gần nhất tôi biết cũng phải ở một thành phố khá lớn hơn 40.000 dân, mà như thế vẫn còn cách một giờ. Tôi nghi ngờ chuyện giữa vùng nông thôn thật sự lại có xe buýt

    • Trong phần bình luận của bài gốc, chính tác giả nói rằng "những gì có thể tự chữa ở nhà thì tự chữa, còn lại sang Mexico trả tiền mặt". Thông tin gây sốc thật sự

  • Theo tôi, ví dụ hình ảnh mà chính tác giả đưa ra lại phản bác lập luận của mình. Tấm ảnh cuối còn xuất hiện trong bài Homestead Act trên Wikipedia, và chỉ cần lần thêm một bước là tới phần giải thích về 'nhà đất cỏ' (Plaggenhut). Đời sống thực tế thời đó rất khắc nghiệt, đến mức năm 1901 còn có luật cấm ở kiểu nhà đó. Nếu cái gọi là 'có thể sống như tổ tiên' thực chất là 'môi trường nhà ở chất lượng cực thấp ngay cả theo tiêu chuẩn năm 1901' thì tôi nghĩ không nên lãng mạn hóa bản chất vấn đề. Ông tôi cũng từng tự xây nhà rẻ để ở, nhưng ngày nào đi làm về cũng chảy máu, rồi bà tôi phải chữa cho. Tham khảo: giới thiệu về Plaggenhut

    • Nghĩ theo hướng ngược lại thì cũng có thể hiểu là 'ít nhất giờ đâu cần sống trong nhà đất cỏ nữa, nên hiện tại tốt hơn rất nhiều'. Hồi đó người ta còn xoay xở được, mà tiêu chuẩn bây giờ đã cao hơn hẳn

    • Tôi không hiểu sao lại chọn bức ảnh đó, và thật ra nó có vẻ là tư liệu chẳng liên quan mấy đến luận điểm của bài

    • Ảnh có hơi mỉa mai thật, nhưng bản thân bài viết mô tả điều kiện tốt hơn nhiều, nên cũng khó nói tấm ảnh làm suy yếu được nội dung đó

  • Có nhiều chi tiết số liệu tôi không đồng ý, nhưng tiền đề cơ bản thì đúng. Tức là bạn thật sự có thể sống rẻ ở vùng nông thôn nghèo. Chỉ có điều vấn đề nằm ở 'bầu không khí'. Cách đây 100 năm vẫn còn cộng đồng, còn gia đình và bạn bè ở gần. Còn trong thực tế năm 2025, nghề duy nhất tác giả nêu làm ví dụ chỉ là làm thêm ở trạm xăng. Trong thập niên 1920, những nghề như nông dân, nhân viên cửa hàng, thợ mộc, giáo viên đều được cộng đồng địa phương tôn trọng, nhưng giờ thì làm ở Walmart hay trạm xăng khó mà có được sự tôn trọng từ xung quanh, hoặc một đời sống hẹn hò ổn định

    • Theo việc người khác có tôn trọng hay không để quyết định những chuyện quan trọng của đời mình thì lại là một lựa chọn tệ nhất có thể
  • Đoạn "chúng tôi hiện không sống ở Massena, nhưng sống gần đó và vẫn ổn mà không có xe. Chúng tôi dùng xe buýt của hạt, thấy rất rẻ và đáng tin cậy, và tiết kiệm được rất nhiều tiền nhờ từ bỏ ô tô" nghe thiếu thực tế nên tôi không hiểu nổi. Trừ khi gần như không bao giờ ra khỏi nhà, còn không thì ở Mỹ tôi thấy gần như ngoài 8 thành phố lớn ra chỗ nào cũng cần xe. Có hai chiếc xe đạp còn nghe hợp lý hơn nhiều

    • Có thể phản biện rằng "nếu thay đổi những nơi bạn thực sự buộc phải đến thì không có xe vẫn sống được". Các thị trấn cỡ 10.000 dân ở Mỹ vẫn có siêu thị lớn, và phần lớn thị trấn nhỏ đều có thể đi bộ trong vòng một giờ

    • Bảng ngân sách thiếu cả ô tô lẫn internet nên làm giảm sức thuyết phục. Nhưng kể cả thêm $200 để nuôi xe cũ và $45 cho gói điện thoại trả trước thì cũng không ảnh hưởng quá lớn tới toàn bộ phép tính

    • Tôi nghi đây gần như là một kiểu 'lách khéo'. Có khi là loại xe máy nhỏ mà mấy người bị tịch thu ô tô vì DUI chạy

    • Nhìn bản đồ Massena thì thật lòng tôi không tin có thể sống ở đó mà không có xe. Tôi đã sống không xe cả đời ở nhiều bang khác nhau, mà ngay cả ở khu hơi đông dân một chút thì cuộc sống không xe cũng cực kỳ phiền toái

  • Một vài lập luận khá táo bạo, nhưng tôi đồng ý với kết luận cuối. Tức là tôi khá đồng cảm với ý rằng "bây giờ là thời điểm tốt nhất để tạo ra phiên bản American Dream kiểu cũ ở Mỹ". Tuy nhiên đây thật sự là một kiểu sống 'phiên bản của thời trước', và khá xa với cuộc sống mà nhiều người trẻ ngày nay kỳ vọng. Nhờ internet, thông tin dễ tìm hơn, lại có 3d printer, Amazon và nhiều nguồn lực hơn trước nên sống kiểu 'frontier' cũng trở nên dễ hơn. Chỉ là bạn phải chấp nhận mức tự lực cực cao và sự cô lập

    • Tôi thấy lập luận này quá phi thực tế. Bạn đang ở đất nước giàu nhất thế giới, làm việc toàn thời gian mà vẫn không kham nổi tiền thuê nhà và chi phí y tế. Vấn đề không phải quảng cáo. Nó để lại cảm giác kiểu "tỷ phú trải nghiệm một ngày ngoài đường rồi đi chỉ trích người nghèo"

    • Tôi không hiểu vì sao tác giả lại chọn giọng điệu công kích quá mức cần thiết. Cả lập luận "không cần sống thụt lùi vì thế hệ boomer" cũng thiếu sức thuyết phục về mặt thành thật

  • Quanh tôi dạo này cũng đầy lời than phiền, nhưng tôi lớn lên ở những thị trấn như thế này và vẫn luôn muốn một ngày quay lại. Chỉ cần bạn đời của tôi đồng ý là tôi sẵn sàng đi ngay. Trong thời đại làm việc từ xa phổ biến, tôi nghi ngờ chuyện nhất thiết phải sống ở đô thị lớn chi phí cao. Người ta nói thành phố tốt vì có đủ loại dịch vụ, nhưng thực tế dùng dịch vụ thì đắt đỏ, lại nhiều khi vẫn không có bạn bè hay tình yêu. Tóm lại hơi vụng về, nhưng ý chính là 'đằng nào cũng vất vả thì thà vất vả trên mảnh đất của mình với chi phí rẻ còn hơn'

    • Tôi chủ yếu sống ở thị trấn nhỏ hoặc vùng ven, cũng từng sống ở đô thị lớn. Theo trải nghiệm của tôi, bạn bè từ quê chuyển lên thành phố thường nói về văn hóa và ẩm thực đa dạng, nhưng thực tế nhiều người chỉ đi chuỗi nhà hàng hoặc rạp chiếu phim. Thỉnh thoảng đúng là có thể tận hưởng văn hóa rất riêng của thành phố, nhưng người ở quê cũng hoàn toàn có thể có những trải nghiệm đó qua các chuyến đi trong ngày. Dĩ nhiên có người thật sự tận hưởng thời kỳ phục hưng của những thành phố như Seoul, nhưng tôi có cảm giác nhiều người sống ở đó vì không còn cách nào khác rồi hợp lý hóa chi phí ấy

    • Với lập luận "thành phố là vì nhiều dịch vụ", tôi nghĩ thực ra là vì công việc. Không biết thị trường việc làm quanh căn nhà $432 ở nông thôn mà bài viết nói tới sẽ ra sao. Thực tế tôi rất thắc mắc mình có thể làm gì để kiếm tiền

    • Tôi từng chuyển từ SF sang một thị trấn nhỏ ở California. Mức độ hài lòng ở thị trấn nhỏ cao hơn hẳn. Ở SF tôi cũng chỉ lui tới vài chỗ quen, hồi trẻ thì mật độ dân cư cao là điểm hay, nhưng càng lớn tuổi và có gia đình thì khoảng không rộng rãi lại đáng quý hơn nhiều. Giờ tôi vẫn chỉ đi những nơi quen thuộc và gần như không phải xếp hàng

    • Sống ở đô thị lớn, hoặc các khu vực chi phí cao khác, cũng có lợi thế là tiết kiệm được nhiều hơn. Thu nhập cao hơn, nên nếu tiết kiệm 5-10% thì quỹ hưu trí vẫn có thể lớn hơn rất nhiều so với tiết kiệm ở nông thôn

    • Giá trị cốt lõi của đời sống đô thị thật ra là có nhiều bạn bè ở gần, và cũng thường xuyên gặp được người mới có cùng mối quan tâm. Các hoạt động văn hóa hay studio yoga cũng tốt, nhưng rốt cuộc chính những kết nối xã hội đó mới tạo nên giá trị của thành phố. Tuy vậy, ở thị trấn nhỏ thì con người dễ lọt vào tầm mắt nhau hơn, nên đôi khi lại dễ thân hơn. Nhân tiện, tôi cảm thấy ở thị trấn nhỏ gần như không thể tìm được đối tượng hẹn hò. Với ý "đằng nào cũng khổ thì cứ rẻ mà sống trên đất mình", tôi muốn khuyên là đừng từ bỏ cuộc sống, hãy thử kết bạn hoặc tìm một nguồn sinh khí mới như sở thích hay tôn giáo. Cô lập hoàn toàn có thể còn khó hơn

  • Câu "ai cũng có thể sống phiên bản cũ của American Dream" phải có điều kiện đi kèm. Bạn chỉ làm được nếu trong cộng đồng nông thôn nơi mình chuyển tới, bạn không quá nổi bật về bản dạng tính dục, chủng tộc, tôn giáo hay khuynh hướng chính trị. Ví dụ người LGBTQ+ có thể trở thành mục tiêu ở nông thôn. Cần thừa nhận rằng ở nhiều nơi, nếu vướng các điều kiện đó thì lối sống ấy là bất khả thi

    • Theo trải nghiệm của tôi thì tôi không thể hoàn toàn đồng ý. Tôi không theo lối sống đó, nhưng đang sống ở một thị trấn còn nhỏ hơn ở Vermont, có điều kiện kinh tế và văn hóa tương tự. Hàng xóm của tôi có nhiều cặp gay và lesbian, người thuộc sắc tộc thiểu số cũng được chấp nhận tốt. Tôn giáo gần như không ảnh hưởng gì. Về chính trị đúng là có chia rẽ, nhưng không tệ hơn đô thị lớn. Với người chuyển giới thì có thể khó hơn một chút, nhưng cuối cùng vẫn phải nhìn từng cá nhân, và tôi thấy ở bất kỳ thị trấn nào cũng có khả năng. Tôi nghĩ Massena cũng hoàn toàn có thể như vậy

    • Vấn đề nữa là số nhà giá rẻ có thể dùng được thực tế không đủ nhiều để giải quyết khủng hoảng nhà ở trên toàn nước Mỹ

    • Ngược lại, những nơi như thế này lại càng cần thêm nhiều người LGBTQ+ dũng cảm hơn. Khi sống như hàng xóm với nhau, sự thù ghét sẽ bớt đi, và xã hội có thể thay đổi nhờ lòng tử tế và sự bao dung

  • Ở đoạn thứ tư của bài, tôi có cảm giác tác giả đang cổ vũ người trẻ rời bỏ các trung tâm kinh tế để đến sống trong nhà bỏ hoang ở nông thôn, chấp nhận nghèo và một cuộc sống còn tệ hơn. Khó mà thuyết phục được người ta chọn sống kém hơn thế hệ cha mẹ mình

  • Với câu "nếu bạn nghĩ tuyết, trời âm u, gió, mưa và mùa đông dài là không chịu nổi thì thực ra đó lại có thể là môi trường tốt", thành thật mà nói nếu có người thích kiểu khí hậu đó thì lại càng tốt cho tôi, vì như vậy khí hậu tôi thích sẽ bớt cạnh tranh. Tôi xuất thân từ Gulf Coast, từng bị trầm cảm nặng ở Seattle, nhưng vừa quay về vùng nhiều nắng là khỏi hẳn

    • Tôi thấy khí hậu nóng khó chịu kinh khủng. Chỉ cần nghĩ đến Texas là đã thấy mình sẽ đẫm mồ hôi cả ngày, còn vào trong nhà thì máy lạnh lại làm người lạnh cóng. Mỗi lần ra vùng ven biển tôi lại xác nhận thêm rằng mình thật sự ghét kiểu nơi như thế

    • Đúng là khác biệt sở thích thôi. Tôi cũng xuất thân từ Gulf Coast nhưng lại cực kỳ thích thời tiết lạnh và mưa ở Seattle. Hôm nay tôi còn nhăn mặt vì "nóng quá" (18 độ C)

    • Tôi cho rằng sưởi ấm rẻ và dễ hơn làm mát rất nhiều. Miền Trung Tây dù có tuyết suốt nhiều tháng vẫn khô ráo và có thể sống đủ ấm áp