- Barbican là một quần thể kiến trúc mang tính biểu tượng của London được xây dựng trong giai đoạn 1965 đến 1976
- Khu này có thiết kế độc đáo như mê cung cùng nhiều tiện ích sinh hoạt đa dạng
- Được xây dựng trên di tích La Mã và trung cổ, thể hiện nhiều lớp lịch sử từ cổ đại đến hiện đại
- Nơi đây có văn hóa cộng đồng và hệ thống rất đặc biệt như khu vực chỉ dành cho cư dân, diễn đàn trực tuyến và hệ thống sưởi trung tâm
- Luôn thu hút sự chú ý của giới truyền thông và thiết kế, đồng thời có thể được khám phá sâu hơn qua các tour kiến trúc và sách liên quan
Trải nghiệm khám phá Barbican
Barbican là gì
- Trong lúc tìm kiếm setup Vitsoe, tôi tình cờ phát hiện ra Barbican Estate
- Quần thể này là một không gian kiến trúc phức hợp khổng lồ vượt xa những gì tôi từng hình dung ban đầu
- Trước đây tôi từng nghĩ vẻ ngoài của nó xấu, nhưng giờ thì đã cảm nhận được vẻ đẹp ấy
- Đây là một khu dân cư quy mô lớn được xây dựng trong giai đoạn 1965~1976
- Khi xem sách và video YouTube về Barbican, sự quan tâm của tôi với nơi này ngày càng lớn hơn
Giấc mơ đến thăm Barbican và trải nghiệm thực tế
- Việc trực tiếp ghé thăm Barbican là giấc mơ từ lâu của tôi
- Khi có cơ hội đến London, tôi quyết tâm nhất định phải ghé Barbican
- Qua chuyến tham quan tại chỗ, tôi đã trực tiếp cảm nhận được lịch sử và cấu trúc của không gian đồ sộ này
Tour kiến trúc và những ấn tượng chính
- Tôi biết được rằng có những tour kiến trúc do chính cư dân Barbican trực tiếp dẫn dắt
- Tôi đã tham gia tour kéo dài 2 tiếng cùng hai người bạn
- Tour trôi qua nhanh đến mức như chớp mắt, và tôi được nghe rất nhiều chi tiết thú vị
- Dưới đây là những điểm khiến tôi ấn tượng nhất trong tour
Những đặc điểm chính và các sự thật thú vị
- Mọi tiện ích cần thiết cho đời sống đều được chuẩn bị để một người có thể sống qua nhiều giai đoạn cuộc đời trong cùng một tòa nhà: từ lúc độc thân, kết hôn, nuôi con, con cái trưởng thành ra ở riêng cho đến khi cư dân qua đời
- Nơi đây được cố ý thiết kế như mê cung, với cấu trúc khiến người lạ rất dễ bị lạc (hướng dẫn viên còn đùa rằng “ở đây đến trộm có vào thì cũng không biết đường mà ra”)
- Có bãi đỗ xe ngầm chỉ dành cho cư dân, nhưng một nửa lại đầy những chiếc xe cũ không rõ chủ sở hữu hiện tại là ai
- Tên các tòa nhà được đặt theo những nhân vật nổi tiếng của Anh, như Shakespeare Tower
- Nơi đây áp dụng phong cách kiến trúc lấy cảm hứng từ Ai Cập cổ đại và văn minh battalion thời trung cổ, có thể thấy các cartouche kiểu Ai Cập (khung hình chữ nhật bo tròn) ở nhiều nơi
- Một số khu vực có thiết bị ra vào chỉ dành cho cư dân (key fob), cho phép đi lại kín đáo qua nhiều lối như tàu điện ngầm
- Cảnh phòng giặt trong bộ phim Slow Horses được quay tại Barbican
- Đây thực sự là một quần thể được xây dựng trực tiếp trên di tích La Mã và trung cổ
- Bên trong Barbican còn có một nghĩa trang Do Thái hơn một nghìn năm tuổi
- Chỉ có hệ thống sưởi trung tâm nên không thể tự điều chỉnh nhiệt, vì vậy mùa hè đôi khi khá nóng
- Cư dân vận hành diễn đàn trực tuyến riêng (barbicantalk.com) để chia sẻ tin tức, vấn đề và thông tin gợi ý
- Trong mỗi tòa nhà đều ẩn chứa những chi tiết tôn vinh các kiến trúc sư và nhà thiết kế nổi tiếng như Le Corbusier
- Đây là địa điểm quay chụp được giới truyền thông, kiến trúc sư và nhà thiết kế yêu thích
Điều làm Barbican trở nên đặc biệt
- Quần thể Barbican đầy ắp những kho báu ẩn giấu
Gợi ý sách tham khảo
- Barbican Residents: cuốn sách ghi lại thiết kế nội thất căn hộ của các cư dân thật, giúp hé lộ đời sống thực tế bên trong Barbican
- Barbican Estate: tuyển tập ảnh khổ lớn xuất bản năm 2019, cho thấy những bức ảnh và khung cảnh tuyệt đẹp của Barbican
- Building Utopia: The Barbican Centre: cuốn sách mới nhất năm 2022 do giám đốc Barbican Centre Nicholas Kenyon biên tập, bao gồm thông tin chưa từng công bố và góc nhìn trong ngành
Thông tin tác giả
- Là một kỹ sư có nhiều hứng thú với thiết kế, Dieter Rams, đồng hồ, cà phê và Bauhaus
- Mọi chia sẻ chỉ theo hình thức 1:1, không spam bừa bãi hay chia sẻ cho bên thứ ba
1 bình luận
Ý kiến trên Hacker News
Thật thú vị là nơi này không có bệnh viện hay phòng khám; ở Mỹ có những cộng đồng nơi người ta có thể sống tuổi già khá thoải mái sau tuổi 50. Khi còn trẻ tôi từng đọc "The World Inside" của Silverberg và bị cuốn hút bởi ý tưởng về một cộng đồng hoàn toàn tự cung tự cấp trong một tòa nhà kiểu "Urbmon". Barbican trông như một thí nghiệm hấp dẫn về tính khả thi của một cộng đồng con người trung hòa carbon và tự cung tự cấp.
Đây là một trong những nơi tôi thích nhất để giết thời gian khi ở London: dễ chịu, sạch sẽ, yên tĩnh và gây ấn tượng về mặt thẩm mỹ. Có thể thưởng thức nhiều loại hình nghệ thuật khác nhau, và nếu BBC Radio 3 là một khu phố thì chắc hẳn nó sẽ có cảm giác như thế này. Chỉ cách Elizabeth line 5 phút, lại có chỗ đậu xe tốt, điều khá hiếm trong thành phố. Nơi này đáng ngạc nhiên là không mang tính thương mại, không có chuỗi cửa hàng hay cửa hàng tiện lợi, thay vào đó là một cửa hàng âm nhạc tuyệt vời. Đây là một nơi hiếm hoi mà chỉ cần có mặt ở đó thôi cũng khiến bạn cảm thấy mình thông minh hơn và có văn hóa hơn. Khi nuôi con xong, tôi muốn nghỉ hưu và sống ở đây. Dù vậy, những điểm kỳ lạ của cuộc sống ở Barbican có lẽ sẽ phiền phức khi thực sự trải nghiệm, nhưng đọc thì lại rất thú vị.
Khi mua căn hộ, tôi được kèm theo một chỗ đậu xe dưới tầng hầm. Sau khi dọn vào và phá khóa để vào, tôi thấy một chiếc Peugeot cũ, dầu mỡ cũ và đủ thứ đồ linh tinh chất đống ở đó. Bãi phế liệu từ chối nhận xe vì không có giấy tờ, cuối cùng thành phố xử lý nó như xe bị bỏ trái phép, rồi tôi phải trả tiền cho bãi phế liệu để đem đi tiêu hủy.
Thật lạ khi bài viết coi Barbican Centre như một câu đố nhưng lại không nhắc đến nhà kính. Khi làm việc gần đó, tôi thường đi tắt qua Barbican Centre, nhưng nhiều lần bị lạc như trong mê cung và đi đến những nơi không mong muốn. Có lúc tôi bị chặn trước cổng sắt hay hàng rào. Rồi một ngày tình cờ đi theo lối khác, tôi phát hiện ra một nhà kính nhiệt đới khổng lồ, ấn tượng đến mức khó tưởng tượng nổi.
Những lối vào ẩn và cấu trúc như mê cung của Barbican được thiết kế có chủ đích để giảm lượng người qua lại, và thực sự đã có hiệu quả. Không nhiều người dùng các highwalk công cộng như đường tắt, nên nó tạo cảm giác hơi tách khỏi sự náo nhiệt của thành phố. Sau gần một năm sống ở đó, góc nhìn của tôi về cuộc sống London đã thay đổi hoàn toàn, và tôi ước cả thành phố đều giống Barbican.
Barbican không chỉ là một không gian ở đơn thuần, mà còn là một ví dụ ấn tượng về một không tưởng kiến trúc đưa ra hình hài cho cách con người có thể sống, làm việc và tiếp cận văn hóa. Trên thế giới cũng có nhiều công trình thử nghiệm tương tự như Walden 7 ở Tây Ban Nha (thử nghiệm về đời sống đô thị mang tính xã hội), Arcosanti ở Mỹ (thử nghiệm kiến trúc + sinh thái), Unité d'Habitation ở Pháp (thành phố vườn theo chiều dọc), Habitat 67 ở Canada (nhà ở mật độ cao mang tính nhân văn theo mô-đun), hay Auroville ở Ấn Độ (thành phố về tính thống nhất của nhân loại vượt lên trên chính trị và tôn giáo).
Tôi ngạc nhiên vì bài viết không nhắc đến nhà hát hòa nhạc. Nhà hát hòa nhạc của Barbican là nơi đặt trụ sở của London Symphony Orchestra và có gần 2.000 chỗ ngồi. Nơi đây cũng từng tổ chức nhiều sự kiện lớn như hội nghị dành cho lập trình viên.
Các căn hộ ở Barbican rất đẹp nhưng phí dịch vụ thì cực kỳ đắt. Căn 2 phòng ngủ là 6.000 bảng mỗi năm, còn các căn ở vị trí cao có thể phải gánh tới 14.400 bảng. Ngoài ra, quyền sở hữu còn bị hạn chế bởi kiểu leasehold đặc trưng của Anh (có nơi chỉ còn 80 năm).
Văn phòng của tôi ở ngay cạnh Barbican, và đến giờ tôi vẫn tiếc vì từng định chuyển đến đó nhưng rồi bỏ cuộc vì chi phí. Barbican là một khu nhà ở chứa đựng một quan niệm sống, với rất ít thứ có thể thay đổi nên tạo cảm giác như thời gian đã ngừng lại. Mỗi lần đi bộ từ chỗ làm ra ga tube qua khối cấu trúc khổng lồ đó tôi đều trầm trồ. Nơi này cũng rất hợp để làm việc trong các không gian chung, và bạn có thể ngồi ở những góc yên tĩnh để nhìn ngắm chuyển động của cuộc sống từ xa. Tôi cũng chia sẻ vài bức ảnh tự chụp.
Tôi nghĩ một trong những đặc trưng lớn nhất của kiến trúc brutalist là cấu trúc ba chiều. Những highwalk nối các tầng như ở Barbican hay Grad Center của Brown University thật mới lạ, và tôi vẫn nhớ hồi nhỏ đã cảm thấy kinh ngạc trước những tòa nhà công cộng có cấu trúc kiểu này.