Những vấn đề và thay đổi của Netflix và streaming
Khởi đầu của thời đại streaming và chiến lược thành công của Netflix
Netflix thời kỳ đầu: biến sự bất mãn của khách hàng thành cơ hội
- Động lực khởi đầu: Năm 1997, Reed Hastings bất mãn với chính sách phí trả muộn của Blockbuster và bắt đầu hình dung một mô hình kinh doanh mới
- Bước ngoặt: Năm 1999, giới thiệu mô hình cho thuê DVD theo gói thuê bao cố định hằng tháng
- Không phát sinh thêm chi phí dù khách hàng giữ DVD đến khi trả lại
- Khuyến khích để chính gia đình khách hàng đóng vai trò như kho chứa DVD của Netflix
- Tương phản với mô hình "quản lý sự bất mãn" của Blockbuster, thay vào đó tạo ra "lòng trung thành vô thức"
Tiến hóa sang streaming
- Năm 2007, ra mắt nền tảng streaming Watch Now
- Ban đầu chỉ cung cấp 1.000 đầu nội dung giới hạn
- Tăng trưởng nhanh và mở rộng sang nhiều thiết bị như TV, smartphone
- Chi phí rẻ hơn TV truyền thống và mang lại độ linh hoạt cao hơn
- Không có quảng cáo, mô hình dựa trên phí thuê bao hằng tháng
Sự mở rộng của Netflix và thay đổi văn hóa
Tận dụng big data và thuật toán
- Cải thiện thuật toán gợi ý thông qua phân tích dữ liệu khách hàng
- Tác phẩm hit đầu tiên: Năm 2013, House of Cards
- Được sản xuất và phát hành dựa trên dữ liệu khách hàng
- Củng cố khái niệm "xem liền mạch nhiều tập (binge-watching)" như một "mô hình kinh doanh"
Sự trỗi dậy rồi suy giảm của phim độc lập và phim tài liệu
- Giữa thập niên 2010: hỗ trợ sản xuất và phát hành phim độc lập, phim tài liệu
- Những tác phẩm như Okja, Happy as Lazzaro, Icarus đã thu hút sự chú ý
- Vấn đề:
- Quy trình sản xuất được đơn giản hóa nhờ mua quyền phát hành toàn cầu quy mô lớn và áp dụng mô hình "cost-plus"
- Nhưng lại thiếu tính độc đáo và thiếu khả năng tìm ra nghệ sĩ mới
- Các tác phẩm quan trọng dễ bị chôn vùi trên nền tảng hoặc không thu hút được sự chú ý của người xem
Tác động của Netflix đến ngành công nghiệp điện ảnh
Sự xuất hiện của "phim Netflix điển hình (TNM)"
- Nội dung tiêu chuẩn hóa như thể được thiết kế bởi thuật toán
- Từ khóa dễ tìm kiếm và cốt truyện dễ đoán
- CGI kém chất lượng, cắt dựng quá mức, lời thoại phi thực tế
- Trong quá trình làm phim, trọng tâm là hiệu quả chi phí hơn là sáng tạo
Nhược điểm của mô hình streaming
- Các bộ phim trong nền tảng không thể thu hút sự chú ý của khán giả
- Tính năng "Play Something":
- Thúc đẩy người dùng bật đại một nội dung nào đó
- Hướng đến tiêu thụ đơn thuần hơn là chất lượng phim hay trải nghiệm đáng nhớ
Vấn đề hiện tại: đánh mất ý nghĩa của thành công
Sự đứt gãy với khán giả
- Phụ thuộc vào tự động phát và thuật toán thay vì lựa chọn chủ động từ khán giả
- Cách tiêu thụ nội dung bị phân tán, khiến rất khó đo lường thành công thực sự của phim streaming
- Ví dụ: lịch sử xem của Netflix tính là một "lượt xem" nếu xem quá 2 phút
Sự suy giảm của tính độc lập và sáng tạo
- Thiếu sự phát hiện phim độc lập và các đạo diễn mới
- Tập trung vào các dự án ngân sách khổng lồ làm suy yếu ảnh hưởng văn hóa
- Ngay cả các phim có những ngôi sao như Ryan Reynolds, Ryan Gosling cũng không để lại nhiều dấu ấn
Sự tương đồng với mô hình truyền hình cáp cũ
- Netflix không còn là một nền tảng rẻ hoặc không quảng cáo nữa
- Phí thuê bao hằng tháng và các gói có quảng cáo đã được đưa vào
- Chuyển sang nội dung trực tiếp như WWE
Kết luận: tương lai của ngành điện ảnh và vai trò của streaming
- Mô hình streaming ngăn ngừa thất bại nhưng lại làm mơ hồ ý nghĩa của thành công
- Phê phán: nội dung rập khuôn thay vì sáng tạo, thiếu tương tác với khán giả
- Câu hỏi: khó có thể trả lời cho tình huống "Nội dung này thực sự thành công hay không?"
- Streaming không thể mang lại trải nghiệm kém hiệu quả nhưng đáng nhớ như các blockbuster trước đây
1 bình luận
Ý kiến Hacker News
Nội dung của Netflix rất đa dạng, nhưng nhiều người cho rằng phần lớn nội dung không thực sự hay. Khán giả muốn tập trung xem các tác phẩm chất lượng, nhưng nhóm khán giả đó không còn là mục tiêu chính nữa
Ban lãnh đạo Netflix yêu cầu nhân vật phải giải thích hành động của mình để người xem vẫn có thể theo dõi nội dung ngay cả khi chỉ bật chương trình ở chế độ nền
Thể loại gọi là "xem hời hợt" được áp dụng cho nhiều phim của Netflix, nghĩa là nội dung mà người xem có thể xem mà không cần chú ý nhiều
Netflix chia nhỏ thể loại để phát triển nội dung phù hợp với gu của từng nhóm khách hàng cụ thể, nhưng điều này thường dẫn đến những tác phẩm thể hiện sai chính gu đó
Netflix từng muốn đánh bại Hollywood, nhưng rồi nhận ra đối thủ thực sự là YouTube và TikTok
Có người cho rằng kiểu nội dung "đừng thể hiện mà hãy nói ra" vừa rối rắm vừa dở
Những tác phẩm như "The Magic Flute" có kịch bản dễ hiểu, đây là ví dụ cho kiểu nội dung mà người xem vẫn có thể hiểu dù đang nhìn điện thoại
Netflix cũng có thể cân nhắc sản xuất kiểu "phản điện ảnh", tức làm cho 30 phút đầu thật hấp dẫn rồi cắt giảm ngân sách về sau
"Nền kinh tế chú ý" kỹ thuật số tạo ra một lớp trừu tượng hóa lớn giữa khán giả và doanh nghiệp, khiến chúng ta không có đủ tự tin để chủ động bày tỏ loại hình giải trí mình muốn
Phim của Netflix thường trông như được "thiết kế bởi hội đồng", và điều đó dẫn đến những nội dung không có hồn
Cách làm "đừng thể hiện mà hãy nói ra" cần có sự cân bằng, và đây là một trong những thách thức khó nhất trong biên kịch và đạo diễn