1 điểm bởi GN⁺ 2024-12-01 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Wacław Szpakowski đã dành cả đời để hệ thống hóa những bản phác thảo bắt đầu từ khoảng năm 1900, khi ông 17 tuổi, phát triển chúng thành các bản vẽ trừu tượng hình học dạng mê cung được tạo nên từ một đường liên tục duy nhất
  • Khởi đầu từ những thử nghiệm ngẫu hứng chỉ cần giấy và bút chì, nhưng các tác phẩm hoàn chỉnh lại đạt tới độ đồng nhất tinh vi và độ phức tạp cao, khiến chính phương thức chế tác trở thành một điểm đáng bàn khi thưởng lãm
  • Tác phẩm của ông chỉ được công bố vào năm 1978, tức 5 năm sau khi ông qua đời, và Grounding Vision: Waclaw Szpakowski tại Miguel Abreu Gallery ở New York là triển lãm lớn nhất về Szpakowski từng được tổ chức tại Mỹ
  • Triển lãm đặt 26 bản vẽ và các cuốn sổ gốc bên cạnh tác phẩm của những nghệ sĩ đương đại, đối chiếu các vấn đề về lặp lại, hệ thống và chuyển động của đường nét với những tác phẩm ra đời gần một thế kỷ sau
  • Với Szpakowski, đây không phải trang trí mà là một ý niệm tuyến tính cần được mắt lần theo để đọc, và triển lãm đưa ông vào các cuộc thảo luận về nghệ thuật trừu tượng, nghệ thuật khái niệm và outsider art

Dự án cả đời nối bằng một đường duy nhất

  • Ở tuổi 85, Wacław Szpakowski viết "Rhythmical Lines" để tổng kết công việc ông đã theo đuổi suốt đời
  • Dự án này là một loạt bản vẽ trừu tượng hình học dạng mê cung, mỗi bản được cấu thành từ một đường liên tục đơn nhất
  • Ông bắt đầu những bản vẽ này vào khoảng năm 1900 khi mới 17 tuổi, rồi dần dần hệ thống hóa, gom nhóm các phác thảo ban đầu và phát triển chúng thành những hình thức phức tạp hơn
  • "Rhythmical Lines" được viết ở ngôi thứ ba và bộc lộ nỗi bất an của ông về tính chính đáng nghệ thuật của chính mình
  • Với Szpakowski, các bản vẽ này không phải sản phẩm của phòng nghiên cứu mà là những thử nghiệm đường thẳng được thực hiện một cách tự phát ở nhiều nơi và trong những khoảnh khắc ngẫu nhiên, với dụng cụ cần thiết chỉ là giấy và bút chì

Phương thức chế tác giữa ngẫu hứng và tinh xảo

  • Hạt mầm ý tưởng đến từ những ghi chép không chính thức, nhưng các bản vẽ hoàn thiện lại cho thấy trình độ kỹ thuật cao, rất xa với tính ngẫu hứng hay ngẫu nhiên
  • Các tác phẩm đồng thời sở hữu nét vẽ đều đặn, độ hoàn thiện sạch sẽ và độ phức tạp cao
  • Một vài dấu tẩy gần như là đầu mối duy nhất giúp suy đoán quá trình thực hiện
    • Trong một bản vẽ, có thể thấy hai đường nằm hai bên nét cuối cùng đậm hơn
    • Điều này gợi ý rằng Szpakowski có thể đã lần theo lộ trình của mỗi thiết kế ba lần

Công bố năm 1978 và triển lãm ở New York

  • Tác phẩm của Szpakowski chỉ được công chúng biết đến vào năm 1978, tức 5 năm sau khi ông qua đời
  • Sau đó chúng xuất hiện trong nhiều triển lãm, nhưng chủ yếu được giới thiệu tại Ba Lan, quê hương ông; cho đến nay ông vẫn chưa được biết đến rộng rãi và rất dễ bị hiểu sai
  • Grounding Vision: Waclaw Szpakowski tại Miguel Abreu Gallery ở New York là triển lãm quy mô lớn nhất về công trình của Szpakowski từng diễn ra ở Mỹ
  • Triển lãm trưng bày 26 bản vẽ của Szpakowski cùng các cuốn sổ gốc bên cạnh tác phẩm của những nghệ sĩ đương đại
  • Đây là kết quả hợp tác giám tuyển giữa Masha Chlenova và Anya Komar, mang hình thức thử nghiệm nơi những phản hồi, phê phán và phản biện qua lại diễn ra giữa các tác phẩm cách nhau gần một thế kỷ

Szpakowski với tư cách kiến trúc sư, kỹ sư và nghệ sĩ violin

  • Khó có thể xem Szpakowski chỉ như một nhân vật địa phương; sau khi được đào tạo về kiến trúc, ông làm việc như một kỹ sư
  • Ông chơi violin, và về sau còn cho rằng các bản vẽ của mình có thể được dùng như bản nhạc
  • Trong sổ tay của ông có các quan sát kiến trúc, sơ đồ hiện tượng tự nhiên và những ghi chú đầy nhiệt huyết, trông như phiên bản thế kỷ 20 của sổ tay Leonardo da Vinci
    • Đối tượng quan sát bao gồm các hiện tượng tự nhiên như hải lưu và lá linh sam
  • Ông vẫn tiếp tục hoạt động trí tuệ này trong suốt hai cuộc thế chiến
    • Trong Thế chiến II, ông là một thành viên tích cực của Home Army
    • Vì vậy ông bị bỏ tù, còn con trai ông qua đời
  • Trong "Rhythmical Lines", ông viết rằng việc mình đã gìn giữ các bản phác thảo qua sự tàn phá và khó khăn của hai cuộc thế chiến cho thấy ông coi trọng ý niệm tuyến tính ấy đến mức nào

Không phải trang trí, mà là đường nét để lần theo và đọc

  • Khán giả thế kỷ 21 có thể ban đầu nghi ngờ những thiết kế tinh vi của Szpakowski là sản phẩm do máy tính tạo ra, và khi biết chúng được vẽ bằng tay thì lại có thể tập trung quá mức vào kỹ thuật chế tác
  • Khi còn sống, Szpakowski đã xem việc các thiết kế của mình bị tiêu thụ như đồ trang trí chỉ trong một cái liếc mắt là một vấn đề
  • Ông cũng giữ khoảng cách với những cách diễn giải quy giản chúng thành các tham chiếu như hoa văn meander Hy Lạp cổ hay họa tiết dệt
  • Với ông, tác phẩm không đơn thuần là trang trí mà là một ý niệm tuyến tính
    • Ông cho rằng “một cái nhìn duy nhất là không đủ”
    • Cần lần theo đường nét từ trái sang phải mới có thể tiếp cận nội dung bên trong
    • Quá trình này giống như việc đọc

Đặt cạnh các nghệ sĩ đương đại

  • Triển lãm nhóm các mô-típ theo hệ thống đánh số riêng của Szpakowski, đồng thời bố trí tác phẩm của 7 nghệ sĩ đương đại khắp không gian gallery
  • Florian Pumhösl vốn đã biết đến Szpakowski và đã thực hiện 5 tác phẩm thạch cao đáp lại trực tiếp các bản vẽ của ông cho triển lãm này
    • Những tác phẩm này trông như mô hình nhìn từ trên cao, gợi lại nền tảng đào tạo kiến trúc của Szpakowski
    • Chúng nghiên cứu lối vào và lối ra trong các bản vẽ của Szpakowski theo không gian ba chiều, như những đường dốc lên xuống một cao nguyên
    • Khi đi vào bên trong đường nét, cảm giác tốc độ và những khúc cua gắt hiện ra rõ hơn, như thể đang ở trên một con đường một chiều không có dải phân cách hay trạm nghỉ
  • Bộ phim dài 3 phút của Guy de Cointet cho thấy một đường nét di chuyển chậm trên các hình dạng trừu tượng đậm nét
    • Chỉ sau khi đọc nhan đề Untitled (7), người xem mới nhận ra đó là cảnh kim giây chậm rãi đi qua số 7 trên một chiếc đồng hồ bị cắt xén và xoay nghiêng
  • Tác phẩm sắp đặt của Hanne Darboven thể hiện các ngày trong một năm theo một cách rất riêng
  • Tác phẩm của Sam Lewitt trông gần với Szpakowski về mặt hình thức, nhưng lại tham chiếu và vận hành như một mô hình phóng đại của hệ thống sưởi dùng trong công nghệ truyền thông
    • Cả hai nghệ sĩ đều quan tâm đến hiệu quả của những hình thức có thể gắn với các lực vô hình
    • Tác phẩm của Lewitt mang khoảng cách phê phán đặc trưng của nghệ thuật đương đại, khiến phát minh của Szpakowski trông như một dạng ngây thơ cũ kỹ

Từ đối tượng gây tò mò đến không gian thảo luận

  • Một số cách đặt cạnh nhau làm nổi bật khoảng cách giữa thời đại của Szpakowski và hiện tại
  • Dù vậy, trong dự án của ông vẫn còn đó sự căng chặt và sức bền
  • Triển lãm này đưa Szpakowski ra khỏi phạm vi của một điều đơn thuần gây tò mò để đặt ông vào không gian tranh luận
  • Masha Chlenova cho rằng yếu tố tạo nên sự vang vọng trong công việc của Szpakowski là “ultimate nerdiness”, đồng thời nhấn mạnh việc ông khăng khăng khám phá ra điều mà không ai khác nghĩ tới theo một cách hết sức biệt lập
  • Tính biệt lập ấy không phải là sự ngây thơ theo nghĩa tiêu cực, mà là một cảm giác tự do, thứ có thể rất quan trọng đối với nghệ sĩ khi sáng tạo

1 bình luận

 
GN⁺ 2024-12-01
Ý kiến trên Hacker News
  • Tôi thực sự rất thích kiểu nghệ thuật hình học này. Tôi cũng đang làm các tác phẩm hình học số thiên về lát gạch phức tạp tại https://andrewwulf.com
    Không phải để bán, chỉ là để trưng bày thôi. Hình học và toán học có thể khá cuốn hút với mọi người, nhưng dường như dạo này ngoài NFT ra thì nó không quá được ưa chuộng về mặt thương mại. Sự lặp lại và biến thể có thể là công cụ rất mạnh trong nghệ thuật, và Wacław xứng đáng được biết đến nhiều hơn

    • Tôi thích các tác phẩm này, đặc biệt là những thứ như xoáy lưới tròn
      Tôi đã định chọn ra vài cái, nhưng cứ nhìn kỹ một tác phẩm một lúc rồi xem tác phẩm mới thì vì cảm giác mới lạ mà tác phẩm mới lúc nào cũng có vẻ hay hơn, thành ra chính tôi cũng rơi vào vòng lặp
      Nó cũng làm tôi nhớ đến thiết kế đồ họa của "May Contain Hackers 2022". Tôi thực sự rất thích, và cũng có một công cụ tạo ra các thiết kế tương tự https://mch2022.org/#/ https://mch2022.org/design/
      Nó cũng gợi tôi nhớ đến các tác phẩm của Bernard Cohen mà tôi từng xem ở Tate Modern. Với tôi, chúng vượt qua mức chỉ đơn thuần là “mẫu hình học đẹp mắt”, và giống như một thành tựu ở tầng cao hơn, nơi có thể cảm nhận được cả trật tự lẫn hỗn loạn như thể trí tuệ con người đang vận hành
      Tôi không tìm được trang tập hợp đúng những tác phẩm đang nghĩ tới, nhưng có vài liên kết đáng tham khảo:
      https://www.flowersgallery.com/exhibitions/387-bernard-cohen...
      https://www.artnet.com/artists/bernard-cohen/
      Cái này có lẽ toàn diện hơn:
      https://duckduckgo.com/?q=bernard+cohen+works&iax=images&ia=...
    • Có vẻ trên HN cũng có vài người có sở thích này, nên để tăng độ hoàn thiện, tôi cũng xin góp thêm tác phẩm hình học của mình:
      https://omarrr.com/isolation-pixel-series
      Cái này cũng không phải để bán
    • Tác phẩm rất tuyệt. Một trong những mục tôi thích nhất mà mọi người nên xem là https://x.com/beesandbombs
    • Tôi muốn mua áo thun cho từng thiết kế trên trang "Recent". Có lẽ nên cân nhắc thêm một trang hàng lưu niệm
    • Nếu bạn thích khám phá nghệ thuật bằng lập trình thì allrgb cũng có thể rất thú vị
      Đó là cách làm tác phẩm bằng việc dùng mọi giá trị RGB đúng một lần
      Ví dụ: https://allrgb.com/
  • Nhờ bài viết này và một bình luận có nhắc đến hệ hàm lặp, tôi thấy có một mối liên hệ thú vị giữa hai người Ba Lan trong chủ đề này: Wacław Sierpiński, tức người của tam giác Sierpiński [1], và "Wacław Szpakowski". Xét về thời điểm thì họ có thể đã từng gặp nhau
    Một điều thú vị khác trong kiểu liên hệ này là thử tìm các tài liệu nhắc đến cả hai người trong cùng một phương tiện, chẳng hạn như trang web hay bài báo học thuật. Nhờ vậy tôi đã tìm ra một cuốn sách rất hứa hẹn của Axel Rohlfs, "Art, algorithm and ambiguity. Aesthetic ambiguity with regard to metacognition based on visual semiotics, visual rhetoric and Gestalt Psychology" [2]
    Cách này đôi khi cũng hiệu quả ở các lĩnh vực khác. Nếu một nhà nghiên cứu biết một vài sự kiện, cái tên hay đối tượng ít được biết đến trong một lĩnh vực, thì thường có khả năng cao là họ rất thành thạo trong lĩnh vực đó hoặc ít nhất cũng đã dành đủ nhiều thời gian cho nó
    [1] https://en.wikipedia.org/wiki/Wac%C5%82aw_Sierpi%C5%84ski
    [2] https://archiv.ub.uni-heidelberg.de/artdok/8576/1/Rohlfs_Art...

  • Nếu bạn thích kiểu này thì rất đáng tìm hiểu cả phong trào Op art [1]. Đặc biệt có những nghệ sĩ như Bridget Riley
    Tôi đã xem cuộc triển lãm lớn của Riley tại Tate năm 2003, và nó thật sự xuất sắc. Khi bước vào, trên bức tường đầu tiên đối diện là một tác phẩm khổng lồ chỉ làm cho riêng triển lãm đó và chỉ xuất hiện một lần. Trên bức tường trắng rất sáng có các cung tròn màu đen 3/4 được sắp theo một lưới khá rộng, và khoảng hở của từng hình tròn dường như xoay chuyển khi nhìn ngang qua tường rồi nhìn lên xuống
    Dù hoàn toàn là tác phẩm tĩnh đen trắng, nó tạo ra một ảo giác rất lạ khiến não bộ ảo thấy màu sắc và chuyển động. Tôi có biết đôi chút về tác phẩm của Bridget Riley vì bà là một trong những nghệ sĩ thị giác được học khi học nhạc thế kỷ 20, nhưng tôi không ngờ hiệu ứng thị giác đó lại hoạt động tốt đến thế ở quy mô lớn như vậy
    [1] https://en.wikipedia.org/wiki/Op_art

    • Tôi đã xem cuộc hồi cố quy mô lớn ở Heywood. Nếu ngắm các bức tranh ảo giác thị giác từ thập niên 60 trong vài giờ thì đầu óc thực sự bị lắc khá mạnh
      Tôi thích nhất là những bức tường màu sắc rực rỡ ở giai đoạn sau, như Rajastan (2012). Việc chúng được vẽ trực tiếp lên tường phòng trưng bày đặt ra những câu hỏi thú vị về bản quyền hay quyền sở hữu tác phẩm nghệ thuật
      Có lẽ nhóm của bà phải vẽ lại ở mỗi nơi trưng bày, đồng thời giám sát cả quá trình phá hủy chúng. Tôi còn tưởng tượng một sự cố kiểu máy dịch chuyển của Star Trek xảy ra, kiểu như: “Ôi không, Rajastan (2012) thành ra có hai cái rồi”
    • Bridget Riley thực sự là một bậc thầy. Tôi cũng đã xem triển lãm đó, và nhờ nó mà tôi bắt đầu làm nghệ thuật tạo sinh. Riley không làm nghệ thuật tạo sinh, nhưng rõ ràng có những điểm tương đồng
      Tôi cũng luôn thấy thú vị khi bà không thích kết quả của những tác phẩm 3D đó nên về sau suốt phần còn lại của sự nghiệp lại quay về với toan phẳng. Dù vậy, theo tôi thì tác phẩm đó vẫn thật đáng kinh ngạc
      Liên kết tới một phim tài liệu hay về Riley cho ai có quyền truy cập BBC: https://www.bbc.co.uk/iplayer/episode/m0011psx/bridget-riley...
    • Hiện đang có một triển lãm tuyệt vời tại AKG ở Buffalo(https://buffaloakg.org/art/exhibitions/electric-op). Tác phẩm của Bridget Riley cũng có mặt ở đó, và bà từng có một triển lãm cá nhân tại AKG vào năm 1990
  • Tuyệt vời. Nó làm tôi nhớ đến Khuôn mặt Chúa Kitô của Claude Mellan năm 1649. Tác phẩm đó cũng dùng một đường nét liên tục, nhưng ông đã khắc đường đó bằng tay lên thép
    https://www.gallery.ca/magazine/your-collection/a-familiar-f...

  • Những tác phẩm này làm tôi nhớ đến https://en.m.wikipedia.org/wiki/Space-filling_curve

    • Đó là nơi toán học và nghệ thuật gặp nhau, và tôi cũng đã nghĩ đúng như vậy
      Tôi luôn bị mê hoặc bởi đường cong Hilbert
  • Trông như một mỏ vàng cho các bài tập Logo mà mục tiêu là viết chương trình ngắn nhất cho một bức hình cho trước. Thậm chí có thể phân loại tất cả theo độ phức tạp Kolmogorov

    • Hoặc cũng có thể xấp xỉ bức hình bằng các phép biến đổi của hệ hàm lặp
  • Lúc mới nhìn, tôi nghĩ ngay đến ăng-ten PCB. Cũng tò mò không biết nếu thực sự dùng thử cho vui thì đặc tính tần số vô tuyến sẽ ra sao

    • Nếu cắt bằng laser thì sẽ thế nào nhỉ? Nó có rơi ra thành hai mảnh không? :)
  • Thật đáng khâm phục. Cần phải xét đến năm mà các tác phẩm này được tạo ra và cả tinh thần thời đại lúc đó
    Để nghĩ ra những thứ như thế vào thời ấy hẳn cần một kiểu tư duy khác. Rất tuyệt và được thực hiện rất tốt. Đó là lý do nghệ sĩ quan trọng. Họ là tàu phá băng, còn những người khác thì đi theo sau

    • Đúng vậy. Như thường lệ, động lực của số đông luôn bắt rễ từ những ham muốn thấp kém của chính họ
  • Tôi ở NYC vào khoảng thời gian triển lãm này đang được chuẩn bị, và một người bạn đã nhắc đến bài viết này rồi bảo tôi nên đi xem
    Tôi không nghĩ mình từng cảm thấy kết nối mạnh với một triển lãm phòng tranh nào đến vậy như với tác phẩm của Wacław. Có điều gì đó ở việc tạo ra những tác phẩm tinh xảo như thế chỉ bằng một đường nét duy nhất. Đó là một khoảnh khắc tình cờ mà tôi sẽ sớm không quên

  • Trong thời tiền kỹ thuật số, khâu khám phá và phân phối bị hỏng nên những người sáng tạo tài năng bị chôn vùi. Trong tương lai số, khâu khám phá và phân phối cũng sẽ hỏng nên những người sáng tạo tài năng vẫn sẽ bị chôn vùi
    Bỏ qua chuyện than phiền, đây là một viên ngọc khá quý lộ ra ở đây
    Tôi tự hỏi trong tranh vẽ một nét có thứ gì tương ứng với lát gạch phi tuần hoàn hay không