Mặt tối của nghề bác sĩ
(drericlevi.substack.com)Mặt tối khi làm bác sĩ
- Trong 13 năm làm bác sĩ, tôi đã cố gắng để trở thành một bác sĩ phẫu thuật giỏi. Tôi có sự ủng hộ từ một gia đình tuyệt vời, và vợ tôi cũng là bác sĩ nên cô ấy hiểu công việc của tôi. Tôi chưa từng được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần.
- Tin bác sĩ Andrew Bryant, chuyên gia tiêu hóa ở Brisbane, tự sát đã chạm đến tôi. Vợ anh ấy đã viết một bức thư chân thành và đầy can đảm.
- Tôi chưa từng có ý định tự sát nghiêm trọng, nhưng như nhiều bác sĩ khác, tôi đã trải qua những giai đoạn tăm tối. Trầm cảm, lo âu, kiệt sức, ý nghĩ tự sát, tuyệt vọng, bất lực, mất khoái cảm, lo lắng... đều chỉ là những biểu hiện khác nhau của phản ứng tiêu cực rất con người trước áp lực bên trong và bên ngoài.
- Khi nhìn kỹ vào những giai đoạn tăm tối đó, một vài chủ đề chung hiện ra. Nơi làm việc thường là yếu tố quan trọng khiến những giai đoạn ấy trở nên nặng nề hơn và kéo dài hơn. Là một bác sĩ phẫu thuật, tôi dành phần lớn cuộc đời ở nơi làm việc, nên những gì xảy ra ở đó ảnh hưởng đến mọi mặt của cuộc sống như hôn nhân, gia đình, đời sống xã hội.
3 điều đã đẩy tôi vào hố sâu tuyệt vọng:
1. Mất kiểm soát
- Tôi đánh mất quyền kiểm soát với lịch trình hằng ngày của mình. Có thời gian tôi làm ở một bệnh viện mà trong 14 ngày thì có 12 ngày phải trực 24 giờ. Cứ hai tuần mới được nghỉ cuối tuần một lần.
- Khi chuẩn bị cho kỳ thi phẫu thuật, tôi làm việc và học từ 6 giờ 30 sáng đến 10 giờ tối mỗi ngày, và chỉ gặp gia đình vào bữa trưa cuối tuần.
- Tôi làm việc trong một mạng lưới bệnh viện gồm 4 cơ sở và phải lái xe 500 km mỗi tuần.
- Có khi nhiều ngày liền tôi không thể về nhà, phải ngủ trong khu lưu trú của bệnh viện, trên ghế ở phòng khám ngoại trú, hoặc trong xe.
- Vì không biết khi nào mới được về nhà, tôi để sẵn trong cốp xe túi ngủ, đồ vệ sinh cá nhân và quần áo.
- Kế hoạch mỗi ngày đều thay đổi vì tình huống khẩn cấp. Khi trực, tôi thậm chí không thể chắc một giờ tới sẽ xảy ra điều gì.
- Việc giảm bớt công việc không hề dễ. Nếu tôi làm ít đi thì ai sẽ gánh phần việc ở bệnh viện? Nếu bệnh viện không tuyển thêm bác sĩ khác thì không thể bỏ mặc bệnh nhân. Tôi thừa nhận mình có nghĩa vụ phải trực.
2. Mất sự hỗ trợ
- Tôi đi làm lúc 6 giờ sáng. Ngày mới bắt đầu bằng email nhắc về số bản tóm tắt xuất viện còn chưa viết và các mô-đun trên máy tính còn phải hoàn thành (rửa tay, quyền riêng tư, nâng đỡ bệnh nhân, v.v.).
- 7 giờ bắt đầu đi buồng. Tôi gặp 15-20 bệnh nhân và phải xử lý đủ loại giấy tờ chuyển viện, chứng nhận, đơn thuốc... tất cả đều qua một hệ thống hồ sơ y tế điện tử khó dùng và mất nhiều thời gian đăng nhập.
- 8 giờ bắt đầu danh sách phẫu thuật đã quá tải. Có 7 ca được lên lịch. Tôi không có quyền quyết định thứ tự bàn mổ hay chọn bệnh nhân.
- Bệnh nhân đầu tiên chưa được check-in. Một bệnh nhân tiểu đường bị hạ đường huyết. Một em bé quấy khóc. Một trẻ tự kỷ bỏ chạy. Phiên dịch viên chưa đến. Máy tính không đăng nhập được. Mật khẩu đã hết hạn.
- Phòng đặt lịch của bệnh viện quyết định rằng mọi ca cắt amidan đều mất 14 phút dựa trên thời gian trung bình ghi trong máy tính. Khi bắt đầu mổ thì đồng hồ bấm giờ chạy. Khi nạo xong thì đồng hồ dừng lại.
- Không ai tính đến thời gian phiên dịch, thời gian trước gây mê hay việc chuyển sang ICU, nên phẫu thuật bị chậm. Điều dưỡng phụ trách gây áp lực phải kết thúc đúng giờ. Mỗi ca thực tế mất khoảng 14 phút, nhưng cả ê-kíp vẫn bị chậm vì các lý do lâm sàng bên ngoài.
- Tôi nhận 12 cuộc gọi từ khoa cấp cứu, bác sĩ gia đình và các khoa khác. Giờ thì có 3 người đang chờ ở khoa cấp cứu và 1 người đang được chuyển từ bệnh viện khác tới. Tôi đến phòng khám buổi chiều muộn nên điều dưỡng phàn nàn. Tôi vừa nghe điện thoại vừa khám 8-10 bệnh nhân.
- Ngay cả khi muốn trao đổi với bệnh nhân về một ca mổ phức tạp, tôi cũng liên tục bị cắt ngang bởi điện thoại và giấy tờ. Tôi lại phải chạy vào phòng mổ cho một ca cấp cứu. Tôi mệt mỏi, bực bội, đầu óc đầy ắp việc phải làm và ở trong trạng thái rất dễ thất bại.
- Tôi tiếp tục đi buồng buổi chiều, xử lý thêm các yêu cầu hội chẩn, nhập viện... rồi đọc chính tả thư từ. Trong 24 giờ trực, tôi nhận hơn 70 cuộc gọi. Đến 6 giờ chiều thì hoàn toàn kiệt sức.
- Tôi cầm tạm khoai tây chiên và ginger beer rồi bắt đầu đống giấy tờ định làm. Tôi rà soát lại ghi chú bệnh án của những ngày tới. 7-8 giờ tối tôi về nhà, ăn tối rồi cho bọn trẻ đi ngủ.
- Nửa đêm tôi lại bị gọi vào bệnh viện để mổ cấp cứu. Vừa sau nửa đêm tôi trở về và ngủ. Từ nửa đêm đến 6 giờ sáng, tôi bị gọi thêm 4 lần nữa.
- 6 giờ sáng, lặp lại từ đầu.
3. Mất ý nghĩa
- Áp lực thể chất và cảm xúc tương đối còn có thể kiểm soát. Sự hứng khởi trong công việc và thử thách trí tuệ mang lại cho tôi nhiều thỏa mãn cá nhân.
- Tôi cũng bị lay động về mặt cảm xúc khi phải xử lý bệnh nhân ung thư hấp hối, thảm họa đường thở cấp cứu, hay những đứa trẻ bệnh nặng và phức tạp, nhưng tôi vẫn chịu đựng được.
- Điều gây đau đớn nhất là áp lực hành chính liên miên đã cướp đi mối quan hệ lâm sàng có ý nghĩa với bệnh nhân. Có vẻ nhiều bác sĩ trẻ cũng đang trải qua điều này.
- Y khoa từng là một theo đuổi đầy ý nghĩa, nhưng giờ đã trở thành một ngành công nghiệp mệt mỏi. Niềm vui, mục đích và ý nghĩa đã bị chuẩn hóa, vô trùng hóa, quy trình hóa, công nghiệp hóa và quản lý hóa.
- Bác sĩ không còn bị trói buộc bởi một thiên chức cao cả nữa, mà bị xiềng vào hiệu suất, năng suất và các chỉ số KPI cốt lõi.
- Tôi gần như không có tiếng nói trong việc sắp xếp danh sách mổ hay lịch khám. Thậm chí ngay cả quyền quyết định thứ tự danh sách mổ cũng bị lấy khỏi tay bác sĩ phẫu thuật.
- Những việc tôi muốn làm (phẫu thuật & khám chữa bệnh) bị đo đếm, ghi chép và benchmark. Lịch hẹn khám bị nhồi quá mức để đủ các con số. Lượng giấy tờ cho mỗi bệnh nhân tăng lên theo từng năm.
- Các bộ phận phi lâm sàng ra lệnh cho tôi phải làm gì và làm như thế nào. Khẩu hiệu của họ là "nâng cao hiệu quả chi phí và năng suất".
- Tôi bước vào ngành y với tinh thần sẵn sàng hy sinh rất nhiều vì bệnh nhân. Trong y học hiện đại ngày nay, bác sĩ chỉ còn là một trong rất nhiều món hàng trong một ngành công nghiệp phức tạp.
- Đây không còn là chuyện về bệnh nhân nữa mà là chuyện về hoạt động kinh doanh của bệnh viện. Các vị trí như phụ trách hài lòng bệnh nhân, phụ trách sử dụng phòng mổ, điều phối luồng bệnh nhân... đều là các vai trò kinh doanh.
Ý kiến của GN⁺
-
Nghề bác sĩ vốn đã có những khó khăn và áp lực riêng, nhưng khi những điều đó bị cấu trúc hóa bên trong một tổ chức như bệnh viện thì dường như lại tạo ra vấn đề lớn hơn. Có vẻ tồn tại điểm xung đột giữa góc nhìn của ban quản lý bệnh viện muốn nâng cao hiệu quả dịch vụ y tế và góc nhìn của từng bác sĩ muốn làm hết sức vì bệnh nhân.
-
Việc từng bác sĩ hy sinh và nỗ lực vì bệnh nhân, cũng như vì sự hài lòng trong công việc của chính mình, là điều quan trọng, nhưng dường như cũng cần có nỗ lực để cải thiện các vấn đề của toàn bộ hệ thống y tế. Các tổ chức nghề nghiệp như hiệp hội y khoa và xã hội dân sự cần cùng lên tiếng và tìm kiếm giải pháp.
-
Không chỉ thái độ và cách ứng xử của bác sĩ với bệnh nhân là quan trọng, mà việc cải thiện thái độ và nhận thức của bệnh viện/xã hội đối với bác sĩ cũng quan trọng không kém. Họ cần được công nhận là những người hành nghề chuyên môn cần được nghỉ ngơi và bảo vệ, chứ không phải những thực thể có thể làm việc vô hạn như "Superman".
-
Khi xảy ra các vấn đề như tai nạn y khoa, cần nỗ lực phân tích và cải thiện nguyên nhân gốc ở cấp độ hệ thống thay vì quy trách nhiệm quá mức cho từng bác sĩ. Nếu dồn trách nhiệm cho bác sĩ, điều đó chỉ làm gia tăng các tác dụng phụ như y học phòng vệ.
-
Có vẻ cần những hệ thống tư vấn và các chế độ bảo đảm nghỉ ngơi để bác sĩ có thể không do dự tìm kiếm sự giúp đỡ khi gặp khó khăn tâm lý. Bác sĩ cũng là con người, nên họ có quyền được bảo vệ về mặt sức khỏe tinh thần.
1 bình luận
Ý kiến trên Hacker News
Vấn đề hạn chế số lượng bác sĩ và khối lượng công việc quá mức đang bị chỉ trích. Tại Anh, số lượng sinh viên y khoa bị giới hạn, khiến nhiều nhân tài ưu tú muốn trở thành bác sĩ lại chuyển sang làm nhà khoa học. Việc tăng số lượng bác sĩ để giảm cường độ công việc sẽ là hướng đi hợp lý.
Môi trường làm việc khắc nghiệt trong ngành y có vẻ là vấn đề mang tính toàn cầu. Đây là hiện tượng phổ biến ở nhiều quốc gia như Úc, Hà Lan, Bỉ, Đức, Anh và Ấn Độ. Trong khi đó, ngành hàng không áp dụng các biện pháp như giới hạn giờ làm để ngăn ngừa tai nạn do mệt mỏi.
Tình trạng thiếu bác sĩ đang phát sinh do vấn đề từ phía ban quản lý bệnh viện. Cấu trúc hiện tại khiến từng bác sĩ khó tự điều chỉnh cường độ làm việc của mình. Ngay từ quá trình đào tạo ở trường y, họ đã được rèn để thích nghi với môi trường căng thẳng, nên rất khó từ chối khối lượng công việc quá tải.
Trong ngành y, "văn hóa anh hùng" đang lan rộng. Việc dốc hết mình cho công việc được xem là đức tính tốt, còn cân bằng công việc và cuộc sống lại bị coi là chuyện dành cho những người yếu đuối. Trớ trêu là ngay trong cộng đồng những người làm nghề cứu giúp con người lại hình thành một bầu không khí khắc nghiệt.
Gánh nặng công việc hành chính của bác sĩ cũng là một yếu tố gây căng thẳng. Có các vấn đề như sử dụng hệ thống EMR lỗi thời và thời gian khám chữa bệnh bị giới hạn. Công nghệ AI đang được đưa vào lĩnh vực y tế, nhưng mức độ ứng dụng thực tế vẫn còn chưa rõ.
Các bác sĩ thế hệ trẻ có xu hướng từ chối khối lượng công việc quá mức. Điều này được chỉ ra là một trong những nguyên nhân gây thiếu bác sĩ ở những nơi như Canada.
Tại Úc, các trường hợp lợi dụng hệ thống y tế đang thu hút sự chú ý. Đây là một yếu tố khiến những bác sĩ trẻ và giàu lý tưởng cảm thấy thất vọng. Các cơ quan quản lý đang phải đối mặt với bài toán tìm ra cách vừa sàng lọc những nhân viên y tế kém chất lượng, vừa không làm thui chột nhiệt huyết của các bác sĩ lương thiện.