1 điểm bởi GN⁺ 4 giờ trước | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Một số tòa nhà cao tầng ở khu City of London đã bổ sung sân thượng công cộng miễn phí để dễ được cấp phép quy hoạch hơn, và các không gian ngắm cảnh có thể ghé vào không cần đặt trước cũng ngày càng nhiều
  • Các không gian ngắm cảnh lớn như Sky Garden, Horizon 22 và The Lookout đều cần đặt chỗ trước, vé thường hết rất nhanh hoặc có thể bị chặn do sự kiện trong ngày
  • The Terrace at 1 Leadenhall, khai trương vào tháng 4/2026, nằm ở tầng 4 nên lên rất nhanh, nhưng tầm nhìn phía nam bị công trình 85 Gracechurch Street che khuất đáng kể
  • The Garden at 120 nổi bật với toàn cảnh 360° ở tầng 15 và khu vườn sân thượng rộng lớn, còn One New Change ghi lại rất rõ mái vòm của St Paul’s Cathedral
  • Tate Modern Level 10 đã đóng ban công sau vụ kiện của cư dân, còn The Post Building yêu cầu xác minh danh tính và có thể đóng cửa đột xuất, cho thấy ngay cả các không gian miễn phí cũng khác biệt lớn về tính thực dụng

Bối cảnh của các sân thượng miễn phí và cách đặt chỗ

  • Một số tòa nhà cao tầng ở khu City of London dễ được cấp phép quy hoạch hơn nếu có sân thượng công cộng miễn phí, nhờ đó ngày càng có thêm các không gian ngắm cảnh miễn phí từ trên cao
  • Không giống các nơi có thể ghé thăm ngẫu hứng, 3 không gian ngắm cảnh lớn và cao nhất phần lớn đều yêu cầu đặt chỗ trước
  • Các không gian ngắm cảnh lớn cần đặt trước

    • Sky Garden tại The Fenchurch Building: còn được gọi là The Walkie-Talkie, khai trương tháng 1/2015 và nằm ở tầng 35~37. Trước đây cần đặt trước ít nhất 3 tuần, nhưng vào ngày ghé thăm thì hiện trạng là “Closed For Private Event”
    • Horizon 22 tại 22 Bishopsgate: khai trương tháng 9/2022 và nằm ở tầng 57~58. Vé được mở vào thứ Hai và hết rất nhanh, nhưng các khung giờ rất sớm thường vẫn còn
    • The Lookout tại 8 Bishopsgate: khai trương tháng 8/2022 và nằm ở tầng 50. Vé được mở vào thứ Hai; hiện vẫn còn khung giờ có thể đặt sau 4 ngày, nhưng Horizon 22 có vẻ hấp dẫn hơn

The Terrace at 1 Leadenhall

  • The Terrace là không gian mới nhất, khai trương vào tháng 4/2026, nằm ở tầng 4; thang máy mất 20 giây và có 2 nhân viên trực
  • Đi vào qua một cánh cửa khá kín đáo đối diện Waterstones gần Leadenhall Market; nhân viên ở khu trông như hành lang dịch vụ sẽ dẫn tới thang máy
  • Sau khi vào tầng dưới, chưa đến 1 phút đã tới sân thượng, nên tốc độ tiếp cận rất nhanh
  • Sân thượng dài khoảng 40 m, rộng tối đa 10 m, có hình dạng như một nêm cao 2 tầng bị cắt ra từ sườn tòa nhà
  • Ở một đầu có lối vào nhà hàng vẫn chưa mở cửa; lúc ghé thăm ngoài 1 nhân viên an ninh thì không có khách nào khác
  • Có 8 ghế dài đặt giữa các dải bụi cây thấp, nhưng tầm nhìn ở phần giữa khá hạn chế, nên đi bộ ra hai đầu sẽ hợp lý hơn
  • Có thể nhìn xuống mái của Leadenhall Market, nhưng phần lớn các chi tiết trang trí cầu kỳ nằm ở phía thấp hơn nên nhìn từ trên xuống chỉ giống một arcade thời Victoria khá bình thường, nổi bật chủ yếu là vài chóp trang trí
  • Tầm nhìn phía nam bị công trình 85 Gracechurch Street đang xây che khuất đáng kể; tòa tháp 32 tầng sát bên này mới chỉ lên đến khoảng tầng 10
  • Sau này 85 Gracechurch Street cũng sẽ có sân thượng công cộng tầng 5 mở miễn phí cho khách tham quan; hiện tại cảnh chính vẫn là cần cẩu và các tấm che màu trắng
  • Từ đầu phía Waterstones có thể thấy 8 Bishopsgate, 22 Bishopsgate, Cheesegrater, Lloyds Building ở gần, Scalpel, Minster Court, Plantation Place và Walkie Talkie
  • Từ đầu phía Gracechurch Street sẽ thấy rõ hơn The Shard, mái vòm St Paul’s, tháp St Michael’s và đường nét ngọn tháp St Peter’s
  • Ấn tượng chung là đây là một không gian công cộng “có thì tốt nhưng về cơ bản là không mấy hữu dụng”; tuy vậy, nó có thể là một lựa chọn vòng thú vị nếu đang cần chỗ khô ráo để đi vệ sinh hoặc ăn sandwich ngay giữa khu City

The Garden at 120 và One New Change

  • The Garden at 120 tại Fen Court

    • The Garden at 120 khai trương tháng 2/2019, nằm ở tầng 15; thang máy mất 40 giây và có 6 nhân viên trực
    • Đây là không gian nổi tiếng lâu năm và vẫn là vườn sân thượng lớn nhất ở khu City
    • Cần đi qua máy quét trước khi vào, nhưng lúc ghé thăm chỉ mất 3 phút từ lúc xếp hàng đến khi lên tới mái
    • Thang máy dừng ở giữa sân thượng, cạnh một pergola lớn có dây tử đằng và bụi hồng
    • Điểm mạnh lớn nhất là toàn cảnh 360° nhìn từ phần rìa gồ ghề, với một số đoạn mở ra tầm nhìn xa rất thoáng
    • Có thể thấy Tower Bridge và Tower of London gần như không bị che khuất; bãi đáp trực thăng Royal London ở Whitechapel cũng hiện ra gần như ở cùng độ cao với khách tham quan
    • Cũng có thể thấy Docklands, tháp phát sóng Crystal Palace và London Eye; qua các khe hẹp phía bắc còn có thể nhìn cận cảnh Gherkin
    • Nếu chưa từng ghé hoặc chưa từng cân nhắc, đây là nơi đáng để thử
  • Roof Terrace tại One New Change

    • Roof Terrace khai trương tháng 11/2010, nằm ở tầng 6; thang máy mất 20 giây và có 3 nhân viên trực
    • Trên mái của trung tâm mua sắm cạnh St Paul’s Cathedral có một sân thượng công cộng để cả khách vãng lai cũng có thể thưởng cảnh
    • Thang máy kính đi lên ở khu trung tâm, cho góc nhìn nhà thờ qua một khe hẹp và phản chiếu
    • Sân thượng phía trên hơi phân tầng, có cây và ghế dài, nhưng khi ngồi xuống thì tầm nhìn biến mất sau bức tường xám ghi “Beware Sudden Drop”
    • Có thể nhìn được phần nào South Bank và London Eye, nhưng điểm nhấn thực sự là mái vòm của Wren nằm gọn hoàn hảo trong khung hình
    • Thời gian lưu lại có thể sẽ ngắn, nhưng đây là một không gian có cá tính rất rõ

Ban công đóng cửa và các đợt đóng không báo trước

  • Level 10 tại Tate Modern

    • Level 10 khai trương tháng 6/2016, nằm ở tầng 10; thang máy mất 35 giây và có 1 nhân viên trực
    • Tầng 10 của Blatnavik Building tại Tate Modern từng được kỳ vọng là một sân quan sát bốn phía với quán cà phê và tầm nhìn đẹp ra sông Thames
    • Do có thể nhìn rõ vào bên trong các căn hộ Neo Bankside, cư dân đã thắng kiện, và hiện nay khi đi thang máy lên chỉ còn vào được quán cà phê
    • Mọi cửa ra ngoài đều khóa; tại ban công không thể tiếp cận có biển “NO PHOTOGRAPHY OR FILMING”, và nhân viên an ninh theo dõi việc chấp hành
    • Khi được hỏi “will the balcony ever open again?”, nhân viên an ninh trả lời là “no”, và cho biết cả phần phía trước cũng sẽ không mở lại
    • Kết quả là toàn bộ tầng 10 giờ trông như một sự lãng phí công sức về mặt kiến trúc
  • Roof Garden tại The Post Building

    • Roof Garden khai trương tháng 9/2022 và nằm ở tầng 9
    • Đây là sân thượng ở xa nhất về phía tây trong danh sách này, mang đến góc nhìn độc đáo ra các mái nhà thấp của West End và mái lớn đầy ấn tượng của British Museum ở khoảng cách gần
    • Trước khi vào phải xuất trình giấy tờ có ảnh và “a full written name”, nhưng vào ngày ghé thăm thì nơi này ở trạng thái “closed due to essential maintenance work”, nên không thể vào xem
    • Điều đáng tiếc là nếu đây là nơi cần vé thì có lẽ tình trạng đóng cửa như vậy đã có thể được báo trước
    • Thay vào đó, nên ghé The Garden at 120 hoặc lên kế hoạch trước để đặt một trong ba không gian ngắm cảnh rất cao nói trên

1 bình luận

 
Ý kiến trên Hacker News
  • Thật lạ khi nếu việc đưa sân thượng công cộng miễn phí vào các tòa nhà cao tầng mới là một điều kiện giúp dễ được cấp phép hơn, thì lại có những nơi lách luật bằng cách thực tế ngăn công chúng tiếp cận
    Kiểu như phải đặt chỗ trước, xuất trình giấy tờ tùy thân, cấm chụp ảnh, lại còn có cả nhân viên an ninh lạnh lùng lảng vảng bên cạnh
    Nó giống cảnh trong Nathan For You S03E01, nơi một cửa hàng quảng cáo TV 1 đô để kéo người đến rồi bắt họ phải mặc đồ đen lịch sự, bò qua một cánh cửa nhỏ và lách người đi cạnh một con cá sấu

    • Bên ngoài London còn tệ hơn. Có khách sạn trong khu bảo tồn xin được giấy phép cho câu lạc bộ thể hình với lý do cư dân địa phương cũng có thể mua hội viên, rồi âm thầm rút lại, hoặc những chỗ lẽ ra phải là bãi đỗ xe công cộng thu phí lại biến thành bãi đỗ xe tư nhân
      Bản thân ý tưởng này rất hay, nhưng những lợi ích công cộng vô hình kiểu này được thực thi cực tệ. Sau vài năm thì bị “đóng cửa để bảo trì” rồi chẳng bao giờ mở lại cho công chúng, hoặc một nhà hàng sang trọng chuyển vào và muốn đi thang máy thì phải đặt bàn trước
    • Có vẻ đây là một phần của xu hướng xóa bỏ những nơi có thể thu hút “đúng kiểu người không mong muốn”, kể cả khi không thu phí vào cửa. Không gian thứ ba dành cho thanh thiếu niên, người nghèo và người vô gia cư đang dần biến mất
      Nó giống như gắn thanh chắn ở giữa ghế băng để không ai nằm được, vừa là cơ chế trừng phạt người nghèo vừa làm môi trường tệ hơn cho tất cả những người còn lại. Xã hội của chúng ta dường như khó chịu nhất với việc phải nhìn thấy người nghèo
    • Nếu chuyện này diễn ra ở Mỹ, có lẽ họ sẽ thiết kế quy trình tiếp cận theo cách khiến việc thật sự đến đó để tận hưởng là bất khả thi. Hội đồng thành phố chắc vẫn sẽ ca ngợi đó là thành tích mở rộng khả năng tiếp cận không gian công cộng cho mọi công dân
    • Việc phải đặt chỗ trước thật ra là vì nơi đó rất nổi tiếng, hàng đợi dài, thời gian chờ lớn và có giới hạn sức chứa. Sky Garden (Fenchurch Building) rộng, đẹp, luôn đông kín người, và nhiều người xem đây là điểm nhất định phải ghé khi đến London
      https://en.wikipedia.org/wiki/20_Fenchurch_Street#Sky_garden
    • Về cơ bản đây là một cấu trúc chỉ toàn bất lợi. Ngay cả các dự án phát triển thực sự có ích cho cư dân địa phương cũng bị áp thêm quan liêu bổ sung, hồ sơ xin phê duyệt có thể dài đến hàng nghìn trang, và toàn bộ quy trình cũng mất rất nhiều thời gian[0]
      Thế nhưng những lợi ích mà chính sách này nhắm tới lại thường không thực sự đến được với cư dân địa phương. Bên hưởng lợi là những người có thể chi rất nhiều tiền cho các thủ tục kiểu này
      [0]: https://www.thetimes.com/uk/london/article/shoreditch-works-...
  • Ở Kendall Square, Cambridge của Mỹ, gần MIT, cũng có thứ tương tự nhưng không hay ho lắm
    Ban đầu đó là một vườn sân thượng công cộng được yêu thích, có vẻ như là phần nhượng bộ mà nhà phát triển bất động sản đưa ra cho thành phố. Bản thân cảnh quan khá bình thường, nhưng ở một khu đại học mang không khí công nghiệp như vậy, nó là chỗ trú ẩn tuyệt vời để cùng bạn bè tạm rời khỏi sự ồn ào, ngắm nắng ban ngày hay sao trời ban đêm
    Sau đó Google muốn mở rộng văn phòng, và theo như tôi biết đã có một phê duyệt kỳ lạ từ một ủy ban thành phố chỉ với duy nhất một người, thậm chí còn không đủ túc số, và người đó sau này đã từ chức
    Một phần lớn của khu vườn sân thượng công cộng đã biến mất, còn phần không gian sót lại được cải tạo thành một kiểu boong tiệc thu nhỏ như Googleplex ngay bên ngoài cửa sổ của Google. Camera giám sát và nhân viên an ninh hiện diện rõ ràng cũng được bổ sung
    Dù vậy, về mặt kỹ thuật thì nơi này vẫn mở cửa cho công chúng. Nếu để ý biển chỉ dẫn từ Broadway, nó nằm ở một góc lõm cạnh bãi đỗ xe, chữ trắng độ tương phản thấp trên nền hồng nhạt nên bị chìm nghỉm giữa những chi tiết trang trí to hơn và đậm hơn
    Dù có xem StreetView và được chỉ cả màu sắc thì vẫn khó tìm, và bình thường bạn sẽ chẳng hề biết có một phần nhượng bộ về tiếp cận công cộng ở đó. Có lẽ đó chính là công việc được giao cho nhà thiết kế, và tôi cũng đoán là chính nhà thiết kế ấy hẳn không thích phải ghi kiểu việc đó vào hồ sơ nghề nghiệp của mình
    Khi nó không bị khóa và bạn đi lên, bạn có thể nhìn xuống một phần thành phố, nhưng đồng thời luôn có cảm giác đang bị giám sát, như thể mình nên rời đi sớm, và thực tế là cũng nhanh chóng đi xuống

  • Khi đi bộ dọc Thames Path ở London cũng có một cái bẫy tương tự. Một số đoạn là đất tư nhân nên tạo cảm giác như mình không được chào đón, kèm theo những quy định kỳ quặc hoặc các nút phải bấm
    Có cả bài báo của Guardian từ năm 2015: https://www.theguardian.com/cities/2015/feb/24/private-londo...

    • California cũng tương tự. Về mặt pháp lý thì mọi bãi biển đều phải là không gian công cộng, nhưng các chủ sở hữu bất động sản ven biển thường lại nghĩ khác
      https://nypost.com/2024/02/29/business/california-hoa-with-f...
      https://www.theguardian.com/us-news/2015/oct/02/california-w...
      https://www.hcn.org/articles/public-lands-a-battle-over-beac...
    • Gần đây tôi cũng có trải nghiệm tương tự ở phía bên kia sông, nhưng có vẻ đỡ nghiêm trọng hơn. Giữa London Bridge và Greenwich có vài đoạn bề ngoài là “công cộng” nhưng lại không dễ tiếp cận
      Thực ra có những đoạn nằm sau những cánh cửa không khóa nên nếu thử thì cứ đi qua được, nhưng trông không hề như được chào đón hay dễ vào, nên nhiều người có lẽ sẽ bỏ cuộc luôn. Có lúc cửa thật sự bị khóa chỉ dành cho cư dân, và muốn ra bờ sông thì phải đi đường vòng hơn
      Nói thêm thì khu quanh Greenwich cũng rất đẹp, nhưng tôi vẫn luôn thích đi Thames Path ở phía tây hơn, chẳng hạn từ Putney tới Richmond. Rất yên bình, nhiều cây xanh, và theo như tôi nhớ thì nhìn chung cũng khá dễ tiếp cận, trừ một đoạn gần Barnes bị ngập hoàn toàn khi thủy triều lên
    • Toàn bộ City Hall nằm trên đất tư nhân thuộc sở hữu của một công ty đầu tư Kuwait. Người biểu tình không thể tụ tập nếu không có sự cho phép của doanh nghiệp
    • Không chỉ có các quy định kỳ quặc và các nút bấm, đôi khi còn bị đóng cửa nhiều năm vì công trình xây dựng
    • Ở Anh, ít nhất là tại England, chẳng phải cũng có mạng lưới lối đi bộ công cộng băng qua đất tư nhân sao? Tôi tự hỏi trong hệ thống đó có xung đột tương tự không, hay là nó vận hành theo cách khác
  • Trường hợp tương ứng ở San Francisco là https://sfpopos.com/

  • Biết được chuyện này thấy khá kỳ. Tôi sống ở bang Washington của Mỹ, và ở đây gần như mọi bãi biển đều có thể tiếp cận công cộng
    Seattle và các thành phố khác cũng có nhiều “sân thượng mở cửa công khai”. Giá mà London cũng từ bỏ tư duy tư hữu hóa việc tiếp cận bờ sông hay đài quan sát thì tốt

  • Đọc những bình luận này làm tôi nghĩ tới bi kịch của tài sản chung [https://pages.mtu.edu/~asmayer/rural_sustain/governance/Hard...]. Những người hay tới các sân thượng miễn phí ít người biết ở London đều hiểu rằng chỉ cần nhắc tên chúng ở đây là nơi ẩn náu đó lập tức bị lộ ra

  • Hình như ở Nhật cũng có thứ tương tự, không biết có ai rõ hơn không. Khá nhiều tòa nhà lớn có sân thượng miễn phí hoặc mở cửa
    Phần lớn khá ngột ngạt. Tòa nhà Ikebukuro Seibu từng có một khu vườn sân thượng tuyệt vời, thoáng đãng, với một chiếc bàn tròn lớn như hồ phản chiếu: https://danzuka.earth/019_seibu-ikebukuro-roof-garden/
    Khá yên tĩnh, và vì ở Ikebukuro về cơ bản không có bàn công cộng nên việc có thể mua đồ ăn ở cửa hàng bên dưới rồi lên sân thượng ăn đặc biệt rất hay. Cũng có nhà vệ sinh, thùng rác và máy bán đồ uống tự động
    Nhưng gần đây họ đã phá bỏ nó và biến 70% không gian thành một nhà hàng BBQ lớn. Có vẻ như yêu cầu pháp lý từng buộc họ phải tạo ra không gian đó đã hết hiệu lực, hoặc họ đã dùng nó như một phần của đề xuất khi xin phép xây dựng ban đầu, rồi giờ khi đã ổn định vị thế thì có thể rút lại cam kết đó

  • Crossrail Place ở Canary Wharf không tính sao?
    Ngoài ra còn rất nhiều sân thượng dạng quán bar hay nhà hàng. Thường không cần đặt vé trước, lại có thể uống một ly nên còn vui hơn

    • Hồi nhỏ tôi từng nghĩ The Shard giống như cướp bóc giữa ban ngày. Nhưng nếu cocktail đặc trưng kèm cảnh quan là 16 bảng, còn rượu mạnh pha mixer là 12 bảng, thì giờ ở London mức đó không còn quá vô lý nữa
      Đằng nào thì ở nhiều nước, muốn lên nhà cao tầng cũng phải trả chừng đó. Rockefeller và Empire State đều hơn 40 đô, nhưng có thể ra ngoài trời. Aqua Shard, nơi có tên trong Michelin guide, cũng chỉ khoảng 20 bảng. Gần như vẫn ở mức lố bịch, nhưng quang cảnh thì rất tuyệt
    • Có lẽ không nên xếp các khu vườn khác nhau ở Canary Wharf vào cùng trường hợp này. Dù Canary Wharf là đất tư nhân mở cho công chúng, các công viên và mảng xanh ở đó không phải là một chiến thuật âm thầm để lấy giấy phép xây dựng, mà là một phần của chiến lược rộng hơn nhằm trở thành một khu phức hợp xanh và thân thiện
      Canary Wharf tích cực khuyến khích khách tới thăm mọi không gian xanh của mình
  • Tôi đã tạo https://exploralista.io đúng cho mục đích này. Vẫn đang chờ vũ trụ bù đắp cho kỹ năng marketing còn yếu của mình

    • Ý tưởng hay. Tuy nhiên thông tin quá sơ sài, và thay vì ví dụ thì lại hiện “NetworkError when attempting to fetch resource.”
      Chỗ này chỗ kia đều ghi “free”, nhưng cũng không rõ là miễn phí vĩnh viễn hay miễn phí đến khi nào
    • Lời kêu gọi hành động đầu tiên là yêu cầu đăng ký, nhưng không rõ đăng ký để làm gì. Mục “From the Community” hiển thị “Failed to fetch”
  • Thật tiếc là do tầm nhìn nhìn thẳng vào căn hộ Neo Bankside quá đẹp nên cư dân cuối cùng đã kiện và thắng, giờ nếu đi thang máy lên thì chỉ có thể vào quán cà phê