Hồi tưởng của Andy Allen, nhà sáng lập !Boring, về “thành công chậm” sau 5 năm duy trì đội ngũ chỉ 2 người
Hoài nghi về kịch bản mặc định của ngành phần mềm
- Đặt câu hỏi với lộ trình quen thuộc của giới công nghệ: gọi vốn - mở rộng - tăng trưởng siêu tốc.
- Đây gần như là một canh bạc có lợi cho nhà đầu tư hơn là cho người tạo ra sản phẩm.
- Ngay cả khi may mắn thành công, thứ đến nhanh cũng thường mất nhanh, và nhiều khi thứ còn lại chỉ là kiệt sức.
Định nghĩa của “thành công chậm” (Slow Success)
- Cố ý bắt đầu nhỏ và chọn cách duy trì quy mô nhỏ.
- Theo đuổi kiểu tăng trưởng tích lũy như lãi kép bằng cách ủ ý tưởng qua nhiều năm.
- Cốt lõi là sự bền bỉ đến từ việc tự tay làm từng chút một, không bị cuốn theo trào lưu.
- Dành đủ thời gian cho đến khi ý tưởng trở nên thực sự hấp dẫn, nhờ đó có thể đạt được sự tập trung sâu.
Về câu hỏi “Tiếp theo là gì?”
- Khi thành công, ai cũng hỏi về tầm nhìn hay mở rộng, nhưng họ chỉ muốn tiếp tục giữ đội ngũ 2 người.
- Thay vì mở rộng đội, họ thích niềm vui nguyên bản của việc tự tay làm ra mọi thứ, đến cả một biểu tượng nhỏ.
- Nhiều nhà sáng lập từng hạnh phúc nhất vào những ngày đầu, khi ngồi bên bàn bếp cùng bạn bè để làm ra một thứ gì đó.
Kết luận: Cách tạo nên tác phẩm để đời
- Nếu muốn làm điều gì đó thực sự có ý nghĩa, lời khuyên là tuyệt đối đừng vội vàng.
- Bản thân thành công không phải là phần thưởng; phần thưởng thật sự là trạng thái có thể tiếp tục làm công việc thú vị này.
- Thứ chúng ta cần lúc này không phải là một cú exit rồi rời đi, mà là giá trị của sự bền bỉ được nuôi dưỡng trong nhiều thập kỷ.
- Trước đây người ta từng tôn sùng các công ty tăng trưởng thần tốc, nhưng giờ đây tác giả ngưỡng mộ những người làm ra sản phẩm một cách chậm rãi như Panic, 37signals, và James Thompson — người đã duy trì và mài giũa một ứng dụng duy nhất suốt hơn 30 năm
4 bình luận
Tôi cũng có một người bạn thân đã 20 năm, suốt 10 năm nay chỉ đào sâu vào đúng một dự án.
Trước đây tôi từng nhìn điều đó khá tiêu cực, vì thấy anh ấy dường như không mấy quan tâm đến công việc ở công ty mà chỉ làm điều mình muốn.
Mãi đến dạo gần đây, khi tôi phải lục lại phần mã bị bỏ quên vì chính mình đã tạo ra rồi bỏ mặc nó, tôi mới nhận ra những trăn trở và suy ngẫm mà anh ấy tích lũy suốt 10 năm qua thực sự là một tài sản rất lớn.
Thiết kế của các ứng dụng do công ty này làm đúng gu của mình quá. https://notbor.ing/works
Mình cũng khuyên bạn nên xem bài gốc rồi dạo qua trang chủ của họ.
Tôi đồng cảm.
Nếu nhìn theo hướng tương tự thì
Tôi nghĩ khi học, điều quan trọng là phải phân biệt mình học vì sự tiếp thu hay vì điểm số.
Điểm mấu chốt là không phải đang nói rằng đạt điểm cao là điều xấu.
Việc phát triển công ty và kiếm tiền dĩ nhiên cũng quan trọng nên không thể bỏ qua, nhưng…
Tôi không muốn quên việc làm ra thứ mình muốn làm theo cách mà chính mình thấy thuyết phục,
và nếu có thể thì tôi muốn sống như vậy.
Dù muốn làm điều này, tôi cũng không biết phải làm gì..