- Bài viết ghi lại trải nghiệm với máy phát hiện nói dối (polygraph) của một cựu nhà phân tích tình báo từng làm việc tại các cơ quan tình báo Mỹ như CIA, FBI, DIA
- Trong quá trình ứng tuyển vào CIA ban đầu, tác giả bị đánh trượt dù đã trả lời trung thực, sau đó vượt qua ở lần kiểm tra lại nhưng phải chịu áp lực tâm lý rất lớn
- Trong thời gian làm việc, ở các đợt tái kiểm tra định kỳ và tái điều tra, tác giả liên tục gặp phải sự truy vấn quá mức và những cáo buộc phi logic, khiến sự ngờ vực và bất an lan rộng giữa các đồng nghiệp
- Ngay cả khi làm việc theo hợp đồng cho FBI và DIA, tác giả vẫn trải qua việc trượt kiểm tra, bị triệu tập lặp đi lặp lại và bị đối xử mang tính sỉ nhục, cuối cùng dẫn đến bị sa thải vì từ chối kiểm tra
- Ở phần kết, bài viết chỉ trích rằng bản thân chế độ kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối là phi khoa học và xâm phạm nhân quyền, đồng thời khuyên con cái tránh các nghề liên quan
Trải nghiệm đầu tiên với máy phát hiện nói dối khi là ứng viên CIA
- Trong quá trình ứng tuyển vào CIA, tác giả lần đầu tiên phải làm bài kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối
- Trước khi kiểm tra, tác giả đọc cuốn sách tâm lý học A Tremor in the Blood để cố hiểu nguyên lý hoạt động, và không sử dụng biện pháp đối phó (countermeasure)
- Trong ngày kiểm tra đầu tiên, tác giả bị đánh trượt vì phản ứng với câu hỏi “Bạn đã từng nói dối cấp trên chưa?”
- Trong lần kiểm tra lại ngày hôm sau, tác giả vượt qua sau khi trải qua ‘bài kiểm tra hiệu chỉnh (calibration test)’
- Trong suốt quá trình kiểm tra, tác giả cảm nhận rất rõ đau đớn về thể chất, căng thẳng và áp lực tâm lý
- Sau khi vào làm, giữa các đồng nghiệp cũng tồn tại sự ác cảm đối với những người phụ trách máy phát hiện nói dối
- Sau đó, trong kết quả trắc nghiệm tính cách (MMPI), tác giả được đánh giá là “trung thực nhưng hơi ngây thơ”
Tái điều tra 5 năm một lần và bầu không khí nội bộ
- Nhân viên CIA phải trải qua tái kiểm tra (polygraph reinvestigation) mỗi 5 năm
- Có rất nhiều bất mãn trong nội bộ nhân viên, nhưng trên thực tế hầu như không có trường hợp nào bị sa thải
- Trong quá trình kiểm tra, những cáo buộc vô căn cứ xuất hiện thường xuyên
- Ví dụ: nghi ngờ dùng ma túy, hack, nợ nần... những điều xa rời thực tế
- Sau vụ Aldrich Ames, mức độ kiểm tra trở nên gắt gao hơn, và chế độ kiểm tra ngẫu nhiên (polygraph randomization) được đưa vào áp dụng
- Một số nhân viên sau khi kiểm tra còn chịu cú sốc tâm lý nặng đến mức bắt đầu nghi ngờ cả đạo đức của chính mình
Tái điều tra năm thứ 10 và sự bất mãn trong nội bộ
- Ở lần tái kiểm tra năm thứ 10, tác giả thất vọng đến mức bật khóc vì một kiểm tra viên thiếu kinh nghiệm liên tục lặp lại câu hỏi và chế giễu
- Sau đó, tác giả gửi thư khiếu nại chính thức lên cấp trên và nhận được thư xin lỗi cùng thông báo kỷ luật kiểm tra viên
- Tuy nhiên, nội dung xin lỗi lại không khớp với vấn đề thực tế, và tác giả cho rằng đó chỉ là “mức độ kiểm tra thông thường”
- Trong lần tái kiểm tra do một kiểm tra viên giàu kinh nghiệm phụ trách, tác giả vượt qua mà không gặp vấn đề gì
- Theo kinh nghiệm làm việc lâu năm, mô thức lặp đi lặp lại là kiểm tra viên mới kết luận trượt, còn người có kinh nghiệm lại cho qua ở lần kiểm tra lại
Từ cơ quan chính phủ sang làm nhà thầu dân sự
- Sau 11 năm làm việc tại CIA, tác giả nghỉ việc vì kết hôn và nuôi con, rồi chuyển sang làm cho một nhà thầu công nghiệp quốc phòng
- Trong dự án của NRO, tác giả có trải nghiệm kiểm tra ôn hòa, không đối đầu và diễn ra suôn sẻ
Dự án FBI và việc trượt kiểm tra
- Khi thực hiện dự án cho FBI, tác giả được yêu cầu làm kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối để gia hạn định kỳ
- Trong quá trình chuẩn bị trước, tác giả đọc báo cáo năm 2002 của Viện Hàn lâm Khoa học Quốc gia Mỹ (NAS) và nhận ra tính phi khoa học của máy phát hiện nói dối
- Kiểm tra viên nói rằng mình không biết báo cáo NAS và khẳng định “không tồn tại câu hỏi kiểm soát (control question)”
- Người được kiểm tra xem đó là một lời nói dối và bày tỏ sự khó chịu
- Sau kiểm tra, tác giả bị kết luận là có “phản ứng lừa dối”, nhưng thực ra điều duy nhất tác giả che giấu là sự thật rằng ‘máy phát hiện nói dối không hoạt động’
- Sau lần kiểm tra đó, tác giả trải qua cú sốc tâm lý và các triệu chứng bất an
- Tác giả gửi thư đề nghị lập pháp cấm máy phát hiện nói dối tới FBI
- Dù trượt kiểm tra, tác giả vẫn được cấp thêm quyền truy cập an ninh và giao việc ở cấp độ cao hơn
- Sau đó tác giả bị triệu tập đến trụ sở FBI, nhưng đó lại là một lệnh gọi không cần thiết do sai sót hành chính
Dự án DIA và sự từ chối cuối cùng
- Khi tham gia dự án của DIA, tác giả bị yêu cầu thực hiện kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối cho mục đích phản gián (counterintelligence)
- Để chuẩn bị trước, tác giả đọc DoD Polygraph Institute Interview and Interrogation Handbook và nhận thức được các kỹ thuật thao túng tâm lý của kiểm tra viên
- Trong khi kiểm tra, đúng theo kịch bản dự đoán trước (chuyển sang trang 53), tác giả bị cáo buộc là “lừa dối”, nhưng kết thúc mà không sụp đổ tâm lý
- Sau khi yêu cầu kiểm tra lại, có vẻ như tác giả đã vượt qua, nhưng việc thông báo kết quả bị trì hoãn
- Sau đó, tác giả được yêu cầu trả lời bằng miệng dưới lời tuyên thệ, và phải đối mặt với những câu hỏi bất thường (như tần suất xem nội dung khiêu dâm)
- Về sau, vì quyền truy cập máy tính được phê duyệt, tác giả đoán rằng mình đã vượt qua, nhưng lại nhận được cuộc gọi yêu cầu kiểm tra thêm
- Trước các yêu cầu lặp đi lặp lại, tác giả nói rõ ý định từ chối kiểm tra
- Sau khi từ chối, thẻ an ninh bị thu hồi và quyền tiếp cận do DIA cấp bị hủy, rồi sau đó công ty thông báo sa thải
- Về mặt pháp lý, đây được xem là sa thải hợp lệ theo chế độ tuyển dụng ‘at-will’
- Bản thân tác giả chọn rời đi với tư cách là một “người phản đối máy phát hiện nói dối vì lương tâm”
Kết luận
- Tác giả ví điều này với vấn đề bảo hiểm sai sót y khoa trong ngành y và chỉ ra rằng chế độ máy phát hiện nói dối đang làm tổn hại cả một nhóm nghề nghiệp
- Tác giả khuyên con cái tránh những nghề đòi hỏi kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối (tình báo, an ninh, điều tra, hải quan, dược...)
- Dù tự hào về sự nghiệp của mình với vai trò nhà phân tích tình báo, tác giả cho biết chế độ máy phát hiện nói dối đã trở thành rào cản trong việc lựa chọn nghề nghiệp
1 bình luận
Ý kiến trên Hacker News
Việc các cơ quan chính phủ dùng máy phát hiện nói dối trong quy trình tuyển dụng lúc nào cũng khiến tôi ngạc nhiên
Nhưng rồi lại nhớ ra CIA từng đổ tiền vào chuyện huấn luyện điệp viên có siêu năng lực hay dự án sát thủ dùng ngoại cảm
Giống như bom không cần nổ thật vẫn có thể khiến người ta sơ tán cả tòa nhà, chỉ riêng thiết bị phức tạp và đèn nhấp nháy cũng đủ tạo áp lực tâm lý cho người bị thẩm vấn
Khoảnh khắc điều tra viên tin vào hiệu quả đó, chính sự chân thành ấy đã trở thành sức mạnh
Tôi cũng chẳng muốn CIA tuyển một người có thể thản nhiên nói kiểu “hồi nhỏ tôi từng giẫm chết mèo”
Rốt cuộc thế giới tình báo là thế giới của những người kể chuyện
Trước câu “một kẻ từng ăn cắp đã nộp đơn vào CIA”, thật buồn cười khi CIA làm như thể mình là một tổ chức hoàn hảo về đạo đức
Tôi cứ tưởng ai cũng biết máy phát hiện nói dối hoạt động theo kiểu nào
Thực tế nó là một thiết bị hư cấu. Chỉ là công cụ để khiến nhân viên sợ hãi và tự ngoan ngoãn làm theo
Cơ quan dùng nó để phô trương quyền lực, tạo ra một cấu trúc hư cấu về pháp lý và tâm lý nhằm kiểm soát nhân viên
Cũng giống như tin vào Chúa dù Chúa không tồn tại, tin vào một cỗ máy không hoạt động cũng là cùng một cấu trúc như vậy
Bài viết quá dài dòng, đến mức tôi cũng không hiểu tại sao mình lại đọc hết
Nó giống như lời càm ràm của một người tiếc vì đã bỏ lỡ cơ hội được chạm vào “khẩu súng hủy diệt trẻ sơ sinh” ở Nam Mỹ
Thật mỉa mai khi lại mong đợi lòng trắc ẩn từ một tổ chức vận hành các cơ sở tra tấn
Đoạn “một người đọc email bằng cách in ra giấy” bị nghi là hacker nghe khá thú vị
Thật ra kiểu giả vờ mù công nghệ đó có thể lại là vỏ bọc hoàn hảo
Tôi đã từng bị kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối phục vụ an ninh quốc gia hai lần, và thật ra chẳng có gì to tát
Điền mẫu SF-86 còn khổ hơn nhiều. Có mục bắt phải ghi “mọi nơi đã cư trú từ khi sinh ra”
Hồi làm ở công ty hàng không vũ trụ, phần lớn công việc của tôi không phải bí mật, nhưng tôi vẫn làm thủ tục xin cấp quyền tiếp cận an ninh cấp cao cho chắc. May là rốt cuộc tôi không bị phân vào dự án mật nào thật
Kể cả khi có nhà, tôi cũng không phải lúc nào thấy đó là “nơi cư trú” của mình. Có những người không có một tọa độ cố định, nhưng hệ thống lại mặc định điều đó
Tôi từng thấy một người ở Derbycon điều khiển được máy phát hiện nói dối
Anh ta khiến thiết bị tự đưa ra kết quả mâu thuẫn. Điều tra viên là một lão làng có hàng chục năm kinh nghiệm mà vẫn bị qua mặt
Hồi trước khi nộp đơn vào chương trình thực tập của NSA, tôi đã có trải nghiệm gần như y hệt nội dung bài này
Họ điều tra lý lịch trước cả phỏng vấn, rồi chọn thực tập sinh theo thứ tự ai qua được trước
Tôi bay đến Fort Meade để kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối, và người phỏng vấn liên tục ép bằng những cáo buộc ngẫu nhiên
Xong xuôi tôi bước ra trong trạng thái kiệt sức hoàn toàn, rồi cuối cùng bị nói là “có điều gì đó đang che giấu”
Nhưng không lâu sau đó tôi nhận được đề nghị thực tập lương cao hơn từ một công ty công nghệ lớn, nên không có lần kiểm tra thứ hai. Hoàn toàn không hối tiếc
Máy phát hiện nói dối là khoa học rác (junk science)
Tôi thắc mắc vì sao nó vẫn chưa bị thay bằng công nghệ như fMRI. Có lẽ là vì kiểu quan liêu Washington “cây kem tự ăn chính nó”
Họ dọa rằng “cái máy này biết hết bí mật của anh”, rồi dẫn dắt kiểu “cứ thành thật đi rồi sẽ dễ chịu hơn”. Cuối cùng đó mới là mục đích thật
Có thể xem thêm ở bài wiki về phát hiện nói dối bằng fMRI
Tôi cũng từng bị kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối một lần
Khi đó tôi mới 21 tuổi, non choẹt, họ bảo tôi trượt ở câu hỏi liên quan đến cần sa rồi nói “về suy nghĩ lại đi rồi quay lại”
Tôi bối rối đến mức rút luôn hồ sơ. Chắc hẳn có rất nhiều người giống tôi, bỏ luôn cả cơ hội