2 điểm bởi GN⁺ 2025-12-05 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Một tỷ lệ đáng kể sinh viên tại các đại học danh tiếng của Mỹ đang xin các hỗ trợ học tập vì rối loạn học tập hoặc vấn đề sức khỏe tâm thần
  • Tại Brown và Harvard là 20%, Amherst là 34%, còn Stanford là 38% sinh viên bậc cử nhân được báo cáo ở tình trạng đăng ký khuyết tật
  • Nhiều giảng viên cho rằng đây không phải là khuyết tật thể chất thực sự mà là việc sinh viên giàu có tận dụng các ưu đãi như được kéo dài thời gian làm bài thi
  • ADA (Đạo luật Người khuyết tật Mỹ) với tiêu chuẩn được nới lỏng và sự lan rộng của diễn ngôn về sức khỏe tâm thần trên mạng xã hội đã ảnh hưởng đến xu hướng tự chẩn đoán và đồng nhất nó với bản sắc cá nhân
  • Các hỗ trợ không cần thiết bị chỉ ra là có thể làm mất đi cơ hội phát triển học thuật và củng cố xu hướng né tránh thất bại

Hiện tượng số sinh viên đăng ký khuyết tật tăng vọt tại các đại học danh tiếng

  • Tỷ lệ sinh viên đăng ký khuyết tật tăng mạnh tại các trường đại học hàng đầu ở Mỹ
    • Brown và Harvard 20%, Amherst 34%, Stanford 38%
    • Phần lớn là các chẩn đoán liên quan đến lo âu, trầm cảm, ADHD và các rối loạn học tập/sức khỏe tâm thần
  • Các giảng viên nhận xét rằng “không phải sinh viên ngồi xe lăn, mà là những sinh viên giàu có được gia hạn thời gian làm bài thi
    • Những sinh viên thực sự gặp khó khăn về nhận thức lại phổ biến hơn ở các community college, nơi tỷ lệ đăng ký khuyết tật chỉ ở mức 3~4%

Yếu tố thể chế và việc nới lỏng tiêu chuẩn chẩn đoán

  • ADA (Đạo luật Người khuyết tật Mỹ) cho phép cung cấp hỗ trợ học tập trên diện rộng chỉ với giấy xác nhận của bác sĩ
  • DSM (Cẩm nang chẩn đoán rối loạn tâm thần) sửa đổi năm 2013 đã nới lỏng tiêu chuẩn chẩn đoán ADHD
    • Vì vậy, các trường hợp suy giảm tập trung nhẹ hoặc lo âu xã hội cũng ngày càng được phân loại là khuyết tật
  • Môi trường thể chế này khiến những học sinh có thành tích cao tự chẩn đoán và xin hỗ trợ trở nên dễ dàng hơn

Việc biến sức khỏe tâm thần thành “bản sắc” và tác động của mạng xã hội

  • Một số sinh viên xem việc được hỗ trợ không phải là “gian lận” mà là sự thể hiện bản sắc cá nhân
    • Will Lindstrom của Đại học Georgia nói rằng “sinh viên đến trường trong trạng thái đã tin chắc rằng mình có rối loạn phát triển thần kinh”
  • Trên mạng xã hội như TikTok, các triệu chứng ADHD hay lo âu được định nghĩa rất rộng
    • Ví dụ: thường xuyên đeo tai nghe hoặc quản lý thời gian kém cũng được coi là triệu chứng
    • Kết quả là nhận thức kiểu “ai cũng có khuyết tật” lan rộng

Xu hướng né tránh rủi ro và nỗi sợ thất bại

  • Sinh viên các trường danh tiếng có nỗi sợ thất bại rất lớn nên ngay cả khó khăn nhỏ cũng bị bệnh lý hóa
    • Căng thẳng học tập từng được xem là một phần bình thường của quá trình trưởng thành nay lại trở thành lý do chẩn đoán
    • Dưới tác động của mạng xã hội, nhận thức kiểu “giảm khả năng tập trung = ADHD” càng được củng cố
  • Thái độ này gắn liền với xu hướng né tránh rủi ro của con cái tầng lớp trung lưu thượng lưu

Tác dụng phụ của các hỗ trợ không cần thiết

  • Các hỗ trợ học tập quá mức có thể dẫn đến xói mòn tính công bằng và cản trở sự phát triển bản thân
    • Kéo dài thời gian thi, miễn thuyết trình, lùi hạn nộp bài có thể cải thiện kết quả ngắn hạn
    • Nhưng về dài hạn, chúng có thể làm suy yếu năng lực giải quyết vấn đề và khả năng phục hồi khi bước vào tuổi trưởng thành
  • Bài viết đánh giá hiện tượng này là hành vi tự tước đi cơ hội phát triển trí tuệ của chính mình

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-12-05
Ý kiến Hacker News
  • Với Stanford, điều đáng tiếc là bài báo không phân biệt rõ giữa hỗ trợ khuyết tật cho học tập và cho nhà ở
    Trên thực tế, ở Stanford việc được phòng đơn sau khi được OAE (Office of Accessible Education) phê duyệt là chuyện rất phổ biến
    Nếu nhận hỗ trợ liên quan đến nhà ở, sinh viên sẽ được phân chỗ sớm hơn sinh viên thường và có thể chọn ký túc xá tốt hơn
    Một số sinh viên còn chiến lược chồng nhiều điều kiện khuyết tật, hay “stacking”, để được xếp vào những ký túc xá được ưa chuộng
    Ví dụ, nếu muốn ở ký túc xá gần phòng khám trong khuôn viên trường, họ sẽ thêm điều kiện “cần ở gần cơ sở y tế”, nhờ đó gần như chắc chắn lấy được phòng đẹp

    • Bài viết trên The Atlantic được liên kết trong bài gốc nói chi tiết hơn nhiều
      Các trường đại học đã ưu tiên hỗ trợ sinh viên khuyết tật suốt hàng chục năm, nhưng giờ đây việc có chẩn đoán trở nên quá dễ dàng, và nhờ đó nhiều người nhận được lợi ích thực tế như gia hạn thời gian làm bài thi hay được phép ghi âm bài giảng
      Việc lạm dụng này dẫn đến vấn đề là những sinh viên thực sự cần giúp đỡ lại không nhận được nguồn lực
    • Bài báo cho biết phần lớn sinh viên được xếp vào diện khuyết tật liên quan đến sức khỏe tâm thần, đặc biệt là ADHD
      Bài cũng chỉ ra rằng thuốc nhóm amphetamine (như Adderall) trong tuổi thiếu niên có thể cải thiện thành tích ngắn hạn nhưng gây nhiều tác dụng phụ về dài hạn
    • Cũng có phản ứng mỉa mai rằng “rốt cuộc đây chỉ là luyện tập để vào McKinsey”
    • Từ góc nhìn của người từng gặp bạn cùng phòng như ác mộng thời đại học, có người đùa rằng chắc ai cũng có “một dạng khuyết tật khiến mình không thể sống cùng bạn cùng phòng”
    • Có người chia sẻ trải nghiệm đầu những năm 2000 từng được xếp phòng đơn do khiếm thị
      Họ cần thêm không gian vì máy in chữ nổi rất ồn, nhưng nói rằng mình không hề “stacking” để kiếm lợi thế về vị trí
  • Từ trải nghiệm lớn lên trong thập niên 1980, có ý kiến rằng có rất nhiều “đứa trẻ thông minh nhưng không hợp với hệ thống trường học”
    Khi những em này nhận được hỗ trợ phù hợp, thành tích cải thiện bùng nổ và cuối cùng vào được các đại học hàng đầu
    Trong ngành công nghệ cũng có nhiều nhân tài neurodivergent, nhưng đó không phải vì thương hại mà vì năng suất
    Nói cách khác, việc các tổ chức trọng thành tích có tỷ lệ những sinh viên như vậy cao hơn là điều tự nhiên

    • Cũng có phản biện rằng “ai rồi cũng kém ở một vài mặt”
      Xã hội thực chất vận hành bằng cách mỗi người né tránh hoặc bù đắp điểm yếu của mình, nên việc gặp khó khăn là điều bình thường
    • Cũng có ý kiến cho rằng những chẩn đoán như ADHD không phải là “khuyết tật” mà chỉ là “chẩn đoán”, và không phải ai được chẩn đoán cũng đòi đặc quyền
    • Một nhà phát triển có xu hướng tự kỷ hiện làm kỹ sư giỏi cũng chia sẻ trải nghiệm từng không thích nghi được với trường học
      Anh giải thích rằng mình học theo kiểu top-down chứ không phải học từ dưới lên
    • Có một khái niệm dùng để giải thích hiện tượng này là “twice exceptional”
      Liên kết Wikipedia
    • Cũng có phê phán rằng “nói ai học kém ở trường thì không thông minh là mâu thuẫn”, nhấn mạnh rằng “thông minh” và “kỹ năng” là hai thứ khác nhau
  • Có ý kiến cho rằng nhận thức về IEP (Individual Education Program) khác nhau rất lớn tùy từng khu vực
    Ở vùng giàu có, phụ huynh chủ động yêu cầu IEP nên cả lớp thậm chí được hỗ trợ giáo viên nhiều hơn
    Ngược lại, ở vùng nghèo, nhiều phụ huynh từ chối hỗ trợ vì sợ bị gắn mác và bị cô lập

    • Có ý kiến nói rằng ở các khu vực trung lưu khá giả, gần như phụ huynh nào cũng xin IEP, trong khi nguồn lực lớp học không tăng lên nên giáo viên phải chịu gánh nặng quản lý
      Họ cho rằng để một đứa trẻ hoàn toàn không nói được (non-verbal) trong lớp học phổ thông là điều không công bằng
    • Cũng có ví dụ tích cực về một đứa trẻ bị ADHD và chứng khó đọc đã tiến bộ rất nhiều nhờ can thiệp sớm
    • Ngược lại, cũng có phản biện rằng “nếu nguồn lực chỉ dồn vào lớp có học sinh IEP thì học sinh ở lớp không có IEP sẽ chịu thiệt”
  • Cũng có cái nhìn mỉa mai rằng “nếu không chơi trò này thì sẽ tụt lại trong cạnh tranh

    • Có người nói “tôi đã đặt nguyên tắc là không chơi trò đó, mà vẫn sống tốt”
      Và thêm lời khuyên rằng hãy sống giữa những người coi trọng sự trung thực
    • Người khác thì phân tích rằng theo lý thuyết trò chơi, chỉ cần một vài kẻ gian lận là cả hệ thống có thể sụp đổ
    • Có người kể về những bạn bè dùng các câu chuyện như gia cảnh gia đình hay cái chết của thú cưng để vào đại học danh tiếng, rồi nói rằng
      “lợi ích có được theo cách đó chẳng có ý nghĩa gì cả”
    • Cũng có ý kiến rằng thà thua một cách công bằng còn hơn
    • Còn xuất hiện một câu đùa ví von rằng “không đeo kính thì cũng giống như bị thua người có thị lực tốt hơn thôi”
  • Có chia sẻ từ một sinh viên hiện học ở đại học danh tiếng và đang nhận hỗ trợ học tập
    Khi còn nhỏ, mẹ của họ (một giáo viên) nghi ngờ bị chứng khó đọc, nên họ được chẩn đoán sớm và nhờ điều kiện kinh tế của cha mẹ mà có thể điều trị cũng như học phụ đạo
    Cuối cùng, họ thừa nhận rằng địa vị kinh tế - xã hội là một yếu tố lớn của thành công

    • Đáp lại, có người đặt câu hỏi rằng “thật lạ khi một chẩn đoán từ hồi mẫu giáo vẫn được giữ nguyên đến tận bây giờ”, và thắc mắc liệu theo thời gian nó không nên thuyên giảm hay sao
    • Người khác thì nói rằng “đúng là hiện nay có nhiều chẩn đoán quá mức, nhưng đồng thời cũng đang phát hiện được nhiều ca thực hơn trước rất nhiều”, và xem đó là hiện tượng “overcorrection”
    • Cũng có câu hỏi rằng “cụ thể hỗ trợ học tập ở đây nghĩa là gì?”
  • Cũng có hồi tưởng rằng từ lâu giới sinh viên giàu có đã lạm dụng đặc quyền kiểu như lấy giấy chẩn đoán của ông bố là bác sĩ để làm bài thi ở nhà

  • Một giáo sư luật nói rằng mỗi kỳ thi cuối kỳ ông đều ngạc nhiên khi thấy danh sách sinh viên được thêm 50% thời gian
    Đó đều là những sinh viên nhìn bên ngoài vẫn tham gia lớp học bình thường, nên ông thấy khó hiểu
    Ông được trích dẫn nói rằng hỗ trợ không cần thiết là “gian lận kép”, vì không chỉ bất công với bạn học mà còn cản trở cả sự phát triển của chính người nhận

    • Đáp lại, có ý kiến rằng căng thẳng thi cử có thể làm nặng thêm triệu chứng bệnh tâm thần, nên dù bình thường trông ổn, đến lúc thi triệu chứng vẫn có thể trở nên nghiêm trọng
      Một người bị OCD cũng giải thích rằng bản thân nhận gia hạn thời gian làm bài vì lý do đó
    • Người khác lại cho rằng “trong công việc thực tế hầu như không có giới hạn thời gian kiểu bài thi, nên gia hạn thời gian thi không phải là gian lận
  • Về điều khoản ADA cho phép nhận hỗ trợ trên diện rộng chỉ cần có giấy chẩn đoán của bác sĩ, có người đặt câu hỏi rằng
    “như vậy chẳng phải lại là một hệ thống tốt sao?”

    • Đáp lại, có giải thích bối cảnh rằng trong lần sửa đổi DSM-5 năm 2013, tiêu chuẩn chẩn đoán ADHD đã được nới lỏng, đến mức chỉ cần ‘chất lượng cuộc sống suy giảm’ cũng có thể chẩn đoán
    • Cũng có lời kể rằng ở các gia đình giàu có, việc dùng tiền mua giấy chẩn đoán đã trở thành thông lệ phổ biến
      Ngay cả khi không có khuyết tật thực sự, chỉ cần có giấy nhận xét của bác sĩ thì hầu như không ai nghi ngờ
    • Cũng có lo ngại về sự sụp đổ của niềm tin đạo đức rằng hệ thống này vốn dựa trên niềm tin, nhưng nếu bị lạm dụng vượt quá một ngưỡng nào đó thì cuối cùng người thật sự cần sẽ bị thiệt hại
    • Cũng xuất hiện câu tổng kết đầy mỉa mai: “một hệ thống có thể bị chơi luật thì sớm muộn cũng sẽ bị chơi luật”
    • Có chỉ ra rằng những dạng khuyết tật càng khó đo lường khách quan thì khả năng bị lợi dụng càng cao
  • Theo báo cáo GAO gần đây,
    tỷ lệ sinh viên đại học đăng ký diện khuyết tật đã tăng vọt từ 11% năm 2004 lên 21% năm 2020
    Đặc biệt, tỷ lệ rối loạn hành vi và cảm xúc tăng từ 33% lên 69%
    Liên kết báo cáo GAO

  • Podcast của New York Times đề cập đến hiện tượng lạm dụng chẩn đoán tự kỷ nghiêm trọng đến mức trẻ tự kỷ nặng lại không nhận được hỗ trợ
    Điều này được xem như một dạng bất bình đẳng giáo dục khác, khi các bậc phụ huynh giàu có huy động mọi cách có thể để con mình nhận được chẩn đoán có lợi

    • Đặc biệt có nhắc đến trường hợp tỷ lệ chẩn đoán tự kỷ ở Minnesota (MN) tăng bùng nổ