Những thói quen của những nhà thiết kế tệ nhất
(whydesignishard.substack.com)- Bài viết phân tích lý do vì sao tầm ảnh hưởng của nhà thiết kế suy giảm dưới góc nhìn thất bại trong việc hiểu bối cảnh tổ chức và xây dựng quan hệ, đồng thời nhấn mạnh rằng hơn cả năng lực kỹ thuật, chính thái độ và các kiểu hành vi mới tạo ra giới hạn lớn hơn
- Họ liên tục tự mắc kẹt trong tình huống mà điều tổ chức thực sự cần và tham vọng của bản thân lệch nhau, vì không đọc được môi trường xung quanh
- Vấn đề chính là việc tích tụ thái độ phán xét người khác và tự cô lập, từ đó tạo ra một cấu trúc không thể thuyết phục người khác chấp nhận ý tưởng
- Sự bất lực học được cùng thái độ đánh mất ý chí phát triển, tức nhận ra vấn đề nhưng lại mất cảm giác rằng mình có thể thay đổi, là yếu tố bào mòn sự nghiệp
- Vì nhà thiết kế là một nhóm nghề thiểu số trong tổ chức, nên nếu thiếu các năng lực nền tảng như niềm tin, hợp tác, tò mò thì tính dễ bị gạt ra bên lề về mặt cấu trúc sẽ càng lớn hơn
-
Bài Những thói quen của những nhà thiết kế giỏi nhất được giới thiệu trước đó đã nhận được phản hồi rất lớn, và bài này là phần tiếp theo
> Nhà thiết kế giỏi nhất thì hiệu quả, có mức độ tự nhận thức, tính xã hội và tính thực dụng cao hơn nên đưa ra quyết định tốt hơn
> Tài năng có vẻ là thứ đáng để ám ảnh, nhưng nếu không thể nâng cao chất lượng quyết định thì gần như không có giá trị
> Nếu là tài năng sáng tạo thực sự thì cũng phải tìm ra cách thuyết phục mọi người chấp nhận ý tưởng -
Ngược lại, những nhà thiết kế tệ nhất có các thói quen kém hiệu quả. Đề xuất của họ bị phớt lờ, tinh thần sa sút, và họ cảm thấy mình không có sức mạnh để tự thay đổi
Thói quen của nhà thiết kế tệ nhất
-
Không biết đọc tình huống (thất bại trong Reading the room)
- Không xem xét các điều kiện thực tế như tình hình tài chính của khách hàng, mức chấp nhận rủi ro của tổ chức, giới hạn ngân sách
- Không nắm được tổ chức kỳ vọng gì ở mình mà chỉ mắc kẹt trong tham vọng cá nhân
- Không hiểu cấu trúc quyền lực, cách dự án vận hành hay động lực của đồng nghiệp nên đánh mất ảnh hưởng
- Kết quả là liên tục trải qua tình huống ý kiến bị bỏ qua và ý tưởng không được chấp nhận
- Không xem xét các điều kiện thực tế như tình hình tài chính của khách hàng, mức chấp nhận rủi ro của tổ chức, giới hạn ngân sách
-
Khoe khoang và thái độ phán xét
- Phá hỏng các mối quan hệ bằng thái độ muốn dạy dỗ hoặc hạ thấp những người không biết về kiến thức thiết kế
- Thói quen phán xét người khác làm suy giảm lòng tin và làm yếu đi ý chí hợp tác
- Một số nhà thiết kế giữ nguyên “cái tôi nghệ sĩ” khi ở trong tổ chức và tự cô lập chính mình
- Dù không sống trong môi trường mà mình có thể được đối xử như một “người khó tính” kiểu nghệ sĩ nổi tiếng, họ vẫn tiếp tục thái độ đó
- Phá hỏng các mối quan hệ bằng thái độ muốn dạy dỗ hoặc hạ thấp những người không biết về kiến thức thiết kế
-
Cô lập thụ động
- Dù nơi làm việc là một mạng lưới xã hội và vai trò này đòi hỏi khả năng thuyết phục, họ vẫn bám vào ảo tưởng làm việc một mình rồi chờ được công nhận
- Họ kỳ vọng phi thực tế rằng “ý tưởng tốt thì tự nó sẽ tỏa sáng”
- Không tham gia vào quá trình ra quyết định của tổ chức và né tránh nỗ lực thuyết phục người khác
- Ngay cả những bậc thầy như Dieter Rams hay Paula Scher cũng đã trải qua quá trình thuyết phục trong tổ chức
- Dù nơi làm việc là một mạng lưới xã hội và vai trò này đòi hỏi khả năng thuyết phục, họ vẫn bám vào ảo tưởng làm việc một mình rồi chờ được công nhận
-
Sự bất lực học được
- Nhìn ra rất chính xác các vấn đề của tổ chức (lãnh đạo độc hại, đồng nghiệp kém năng lực, văn hóa phân biệt đối xử, v.v.) nhưng lại chỉ than phiền mà không hành động
- Họ thừa nhận thực tế là thế giới không công bằng, nhưng không tìm điểm nào mình có thể thay đổi
- Không phân biệt được vấn đề không thể thay đổi (“vấn đề trọng lực”) với vấn đề có thể thay đổi
- Vì thiếu khả năng tái cấu trúc sự thất vọng để biến nó thành hành động, họ dần đánh mất agency và kiệt sức
- Nhìn ra rất chính xác các vấn đề của tổ chức (lãnh đạo độc hại, đồng nghiệp kém năng lực, văn hóa phân biệt đối xử, v.v.) nhưng lại chỉ than phiền mà không hành động
-
Thiếu tò mò
- Chỉ học trong cộng đồng thiết kế và lặp lại nguyên xi những sai lầm mà ngành này đã lặp đi lặp lại
- Chỉ tiêu thụ sách và thông tin liên quan đến thiết kế nên tầm nhìn trở nên hẹp
- Không đặt ra câu hỏi mới, mà chỉ lặp lại những bất mãn và lời bào chữa cũ
- Không thừa nhận điểm mù của bản thân và từ chối thay đổi, từ đó tự chặn đứng khả năng phát triển của chính mình
- Chỉ học trong cộng đồng thiết kế và lặp lại nguyên xi những sai lầm mà ngành này đã lặp đi lặp lại
Bối cảnh cấu trúc của nghề thiết kế
- Trong đa số tổ chức, nhà thiết kế là nhóm nghề thiểu số và vốn đã ở vị trí có ảnh hưởng yếu
- Vì vậy, tầm quan trọng của các yếu tố chuyên nghiệp cơ bản như độ tin cậy, khả năng hợp tác, đúng hẹn càng lớn hơn
- Nếu đánh mất niềm tin, họ rất dễ bị xếp vào nhóm “vai trò có thể bị phớt lờ”
- Công nghệ và tài năng không phải là vấn đề cốt lõi
- Trong phần lớn tổ chức, ngay cả nhà thiết kế có năng lực bình thường cũng có thể mang lại đủ giá trị
- Vấn đề là những “thói quen làm mất ảnh hưởng”, còn bản thân kỹ năng tạo ra giới hạn thì tương đối hiếm
2 bình luận
Reading the roomthường mang nghĩa là nắm bắt bầu không khí,nhưng nếu xét theo ngữ cảnh của bài viết thì có thể hiểu là "không cân nhắc các yêu cầu thực tế".
Những cách diễn đạt như tranh luận trên giấy hay nói chuyện viển vông cũng có vẻ phù hợp,
và vì đang liệt kê các đặc điểm của một kiểu người nên những cách diễn đạt như kiểu người mơ mộng cũng có vẻ hay.
Những thói quen mà các nhà thiết kế giỏi nhất sở hữu