1 điểm bởi GN⁺ 2025-10-21 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Tình yêu bản thânnền tảng của tình bạn với người khác
  • Nếu không có sự hài hòa nội tâm với chính mình thì rất khó hình thành các mối quan hệ lành mạnh
  • Khuynh hướng trong tình bạn cũng chịu tác động từ môi trường và ảnh hưởng nhận từ người khác
  • Tình bạn đích thực đòi hỏi tính tương hỗ, sự nhận thức và chấp nhận thay đổi
  • Việc nhận ra thái độ tự phê phán và quá trình chữa lành giúp phục hồi tình bạn

Giới thiệu

  • Câu trích dẫn của Carl Jung nhấn mạnh rằng yêu bản thân là một nhiệm vụ khó khăn đến mức nào
  • Yêu người khác thì tương đối dễ, nhưng yêu chính mình lại khó và đi kèm với nỗi đau nội tâm
  • Cuối cùng, thử thách của cuộc đời quy về câu hỏi liệu ta có thể yêu chính mình hay không

1. Tình bạn bắt đầu từ chính mình

  • Khả năng yêu người khác dựa trên mức độ ta yêu chính mình
  • Aristotle cũng nói rằng chỉ khi trở thành một người bạn tốt với bản thân thì ta mới có thể xây dựng tình bạn chân thật
  • Người có xung đột hoặc hỗn loạn nội tâm sẽ khó yêu đủ đầy cả bản thân lẫn người khác
  • Trên thực tế, trong tình bạn hay quan hệ yêu đương, xung đột thường phát sinh do vấn đề nội tâm

2. Ảnh hưởng qua lại và môi trường

  • Tình bạn vừa là sự phản chiếu của con người ta, đồng thời cũng thay đổi theo thái độ của những người ta từng trải qua
  • Ví dụ, nếu lớn lên cùng một người chăm sóc hay chỉ trích hoặc từ chối, điều đó sẽ ảnh hưởng đến tính cách và kiểu gắn bó
  • Plato và Aristotle nhấn mạnh rằng sự hài hòa bên trong/bên ngoài có ý nghĩa quan trọng đối với các mối quan hệ lành mạnh của cá nhân và xã hội
  • Từ sau Freud, tâm lý học cũng phát triển nghiên cứu xoay quanh sự hài hòa trong tâm lý và ảnh hưởng của môi trường
  • Các mô hình trị liệu hiện đại như Internal Family Systems (IFS) chú ý đến mối liên kết giữa vai trò xã hội bên ngoài và các phần bên trong nội tâm, đồng thời giải thích rằng mọi yếu tố nội tâm không phải là ‘phần xấu’, mà là ‘phần tốt đang bị đặt vào một vai trò sai lệch’

3. Công dụng của tình bạn và sự trưởng thành của bản thân

  • Tình bạn là hình mẫu cho cách xây dựng mối quan hệ lý tưởng với chính mình và người khác
  • Tình bạn mang tính động và định hướng phát triển, liên tục phản chiếu và cung cấp phản hồi về trạng thái của bản thân cũng như mối quan hệ
  • Người hướng nội cần mở rộng quan hệ với người khác, còn người hướng ngoại cần trở nên gần gũi hơn với chính mình thông qua sự tự phản tỉnh
  • Trong trị liệu, người ta tìm kiếm hướng đi để đạt được sự tích hợp nội tâm, tức sự hài hòa và tình bạn, tùy theo khuynh hướng hướng nội/hướng ngoại
  • Tình bạn chân thật với chính mình không phải một quá trình ngọt ngào hay dễ dàng, mà đôi khi đi kèm với nỗi đau khi đối diện bản thân

Nhận thức về thay đổi và tính tương hỗ

  • Nếu muốn thay đổi, điều quan trọng là chấp nhận rằng ta phải tự mình thay đổi
  • Cần nhận ra rằng vấn đề trong tình bạn không chỉ là trách nhiệm của riêng mình hay riêng người khác, mà là kết quả của mối tương quan và sự tương tác
  • Sự tự phê phán và thái độ tiêu cực cũng thường bắt rễ từ các mối quan hệ gắn bó trong quá khứ hoặc từ môi trường
  • Việc liên tục tự trách móc và những hành vi tiêu cực có thể được nhận ra là cơ chế phòng vệ nhằm tự bảo vệ bản thân
  • Thông qua nhận thức đó, ngay cả phần nội tâm hay chỉ trích cũng có thể chuyển sang một vai trò tích cực mới

Vòng tuần hoàn của tình bạn và trưởng thành

  • Một người bạn lý tưởng sẽ yêu thương ta theo cách mà ta mong muốn có thể yêu chính mình
  • Một nhà trị liệu giỏi đồng thời mang đến sự ấm áp và phản hồi chân thành, để cuối cùng giúp người bệnh có thể thiết lập mối quan hệ như vậy với chính mình
  • Tình bạn đích thực là nơi cùng tồn tại sự ấm áp và các yếu tố của công bằng, nhận thức và trưởng thành bản thân
  • Trong các đối thoại của Plato, Socrates khuyến khích người trẻ theo đuổi thái độ đối thoại và khám phá của tình bạn
  • Nỗi đau khi đối diện với chính mình là con đường dẫn đến tình yêu chân thật và những mối quan hệ nội tâm/bên ngoài sâu sắc hơn

Kết luận và ví dụ thực tế

  • Quá trình nhận ra thái độ chỉ trích của bản thân và tháo gỡ nó là chìa khóa để khôi phục tình bạn với chính mình và với người khác
  • Bài viết nêu một ví dụ thực tế: bằng cách xin lỗi con trai về thái độ chỉ trích của mình, một người đã trải nghiệm sự thân mật chân thành và hy vọng lớn hơn
  • Khi tình bạn từng đánh mất được khôi phục, sự hối tiếc và hy vọng xuất hiện đồng thời
  • Bản chất của tình bạn chứa đựng sự ấm áp và định hướng thay đổi đối với cả nội tâm của chính mình lẫn người khác

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-10-21
Ý kiến trên Hacker News
  • Tôi đã quá khắt khe với bản thân trong một thời gian dài, nên bắt đầu luôn mang theo một bức ảnh chụp mình hồi nhỏ, một đứa trẻ rụt rè ngồi tựa vào tường cạnh một cây cột ở tòa nghị viện bang, nhắm mắt lại; mỗi khi mệt mỏi và nói những lời cay nghiệt với chính mình, tôi lại nghĩ đến đứa trẻ trong bức ảnh đó, và nhận ra tôi bây giờ cũng không khác gì đứa trẻ ngày ấy vẫn đang cố hiểu thế giới, nhờ vậy trong những khoảnh khắc đó tôi có thể dịu dàng với bản thân hơn một chút, giờ tôi 47 tuổi
    • Đôi khi ta có thể giữ khoảng cách với người khác, nhưng tuyệt đối không thể rời khỏi chính mình, nên đối xử khoan dung với bản thân không hề dễ, vì những sai lầm và điểm yếu cứ liên tục hiện lên; việc bạn làm với bức ảnh giống như tạo ra một khoảng cách với chính mình, nhìn vào nội tâm từ bên ngoài, và nhờ thế sẽ dễ có lòng trắc ẩn hơn với cả bản thân thời thơ ấu lẫn bản thân hiện tại, tôi cũng 47 tuổi
    • Vừa rồi khi viết bình luận trong chủ đề này, tôi chợt nhận ra ở tuổi 47, giọng nói bên trong mình thật ra gần như là một lời dối trá; nó giống như một MC radio thích giật gân hay một tiêu đề câu click, kiểu headline rỗng tuếch không có nội dung
    • Người đàn ông trong gương có thể thật sự rất khó chịu, nhưng nếu giành được sự tin cậy của anh ta thì cuộc sống sẽ dễ dàng hơn nhiều; tôi làm việc với những người trẻ đang bắt đầu hôn nhân, gia đình và cuộc đời mình, và lời khuyên tôi dành cho họ là hãy dành cho bản thân tình yêu và sự kiên nhẫn như cách họ dành cho bạn đời hay những người xung quanh, nếu không làm được hoàn hảo thì cũng hãy tha thứ cho mình, học hỏi và trở nên tốt hơn, tôi 49 tuổi
    • Đây là liên kết tới hướng dẫn và tài liệu âm thanh của WHO về ‘cách thoát ra khỏi những suy nghĩ và cảm xúc khó khăn’ Hướng dẫn của WHO, có thể hữu ích cho những trải nghiệm như thế này
    • Tôi muốn biết liệu còn ai có câu chuyện thành công trong việc vượt qua kiểu tự đối thoại tiêu cực và áp đảo này không, dù là trải nghiệm trực tiếp hay câu chuyện giúp bạn bè, người thân, con cái cũng được; tôi hỏi chỉ vì tò mò thôi, nhưng cũng khiến tôi nghĩ tới việc có cả một ngành sách self-help và coaching kiếm tiền từ những vấn đề như thế này
  • Văn phong của bài luận tốt, nhưng phần lập luận thì yếu; ngay từ đầu đã dựa vào thẩm quyền kiểu “Jung nói rằng”, rồi triển khai bằng cách nhắc tới người nổi tiếng; bài viết thiếu một định nghĩa rõ ràng về ‘tình bạn với chính mình’ cũng như cơ chế nó vận hành ra sao; ví dụ hay trích dẫn thì không thể là bằng chứng, điều này sẽ rõ hơn nếu xóa tên tác giả đi mà đọc hoặc thử tìm phản ví dụ; thực tế xung quanh tôi cũng có nhiều người rất nghiêm khắc với bản thân nhưng lại giàu yêu thương với người khác; đây là một bài luận hay, nhưng đừng xem nó như chân lý đã được chứng minh, mà hãy coi là một ý kiến đáng để thử nghiệm
    • Quan điểm của tôi là những bài kiểu ‘mảnh suy nghĩ’ như thế này nên được xem là chất liệu gợi suy nghĩ; rất khó để khẳng định dứt khoát về cuộc đời hay cách suy nghĩ của tất cả mọi người, nhưng điều đó không có nghĩa là ta không cần tự phản tỉnh về nó; chúng ta sống bằng cách suy nghĩ, và việc cố gắng trở nên tốt hơn cũng là điều tự nhiên
    • Ít nhất thì có vẻ như bài này vẫn chứa một chút tư duy mang tính con người, trong khi những bài viết bằng GPT lại không cho thấy điều đó
  • Tôi nghĩ tự phản tỉnh và tự nhận thức là điều kiện thiết yếu để yêu bản thân, hoặc ít nhất là điều kiện tiên quyết để trở thành một người mà chính mình có thể yêu; yêu bản thân nghĩa là thừa nhận điểm yếu của mình, và trải nghiệm đó giúp ta hiểu và đồng cảm với điểm yếu của người khác; khi nhận ra người khác cũng chẳng khác mình là bao, thế giới trở nên dễ chịu hơn rất nhiều
    • Tôi thấy khó đồng ý với lập luận này; nó nghe giống một câu chuyện sáo mòn rằng giá trị bản thân chỉ đến từ nỗ lực của chính mình; dĩ nhiên tự hoàn thiện là điều có ích, nhưng đây là một nhận định quá đơn giản; thật ra phần lớn mọi người, ngay cả khi không đặc biệt tự phản tỉnh, vẫn lớn lên trong gia đình bình thường và được yêu thương nên ít nhiều có sẵn một nền tảng tự yêu bản thân; còn những người thời thơ ấu không nhận được tình yêu, hoặc thậm chí học cách căm ghét bản thân, thì phải mất nhiều thời gian hơn rất nhiều để chấp nhận chính mình; chính trong những trường hợp đó, tự phản tỉnh mới thật sự cấp thiết
    • Việc nhận ra điểm yếu không khiến tôi yêu bản thân hơn; ngược lại, cứ liên tục nhận ra những thiếu sót của mình lại khiến mọi thứ càng khó khăn hơn
    • Trở thành bạn với chính mình nghĩa là có thể vui vẻ cười về chính bản thân mình ngay cả khi chẳng có ai đùa cợt gì cả
    • Tôi lại nghĩ điều ngược lại cũng có thể đúng: nếu có tự yêu bản thân trước thì việc tự phản tỉnh hay tự nhận thức sẽ dễ hơn, vì khi yêu mình thì ta sẽ quan tâm đến bản thân và muốn tìm hiểu vì sao mình hành xử như vậy, thật sự mong muốn điều gì; còn nếu cảm thấy bản thân vô dụng hay hỏng hóc, thì việc đào sâu nội tâm có thể giống như lãng phí thời gian, thậm chí chỉ khiến vết thương nhiều thêm
    • Trong tiếng Anh, từ ‘love’ có sắc thái quá rộng nên tôi nghĩ nó thường bị dùng sai trong những chủ đề như thế này; ở đây cách diễn đạt phù hợp hơn là ‘tự chấp nhận’, vì ‘tự yêu bản thân’ đôi khi có thể bao trùm cả chủ nghĩa ái kỷ
  • Cảnh báo: nội dung về tự gây hại và tự sát; tôi đã phải nỗ lực rất nhiều với chính mình để sống sót, cũng đã đọc nhiều tài liệu tâm lý học và suy nghĩ rất nhiều; sau 3 năm điều trị bằng thuốc, gần 20 năm đau khổ, cùng nhiều yếu tố từ quá trình trưởng thành, tôi đã từng trải qua cả những suy nghĩ cực đoan; trong quá trình đó tôi muốn chia sẻ vài mẹo để xây dựng mối quan hệ lành mạnh với bản thân<br>Thứ nhất, cần cùng nhau tìm ra một nhà trị liệu phù hợp với mình; hãy thử nhiều người như cách chọn quần áo, và người mang lại cảm giác đúng là một nhà trị liệu tốt; tùy vào vấn đề là trầm cảm, hoảng loạn, lo âu, hôn nhân, sức khỏe hay gì khác, nhưng người có thể trò chuyện thoải mái với bạn và dẫn dắt tâm trí bạn đúng hướng là một nhà trị liệu ‘đủ tốt’; không cần hoàn hảo, việc giao cho bạn những bài tập nhỏ cũng quan trọng; hai bên cần xây dựng niềm tin như một đội<br>Thứ hai, chăm sóc cơ thể cũng quan trọng y như vậy; cơ thể và tâm trí gắn kết rất chặt chẽ, nên nếu bạn dành tình yêu cho cơ thể trong đời sống qua yoga, chánh niệm, tránh xa điện thoại và mạng xã hội, tập thể dục, ăn uống, thì chắc chắn bạn sẽ nhận lại được điều gì đó<br>Thứ ba là đọc sách tâm lý học; càng đọc tôi càng nhận được nhiều ý nghĩa sống và góc nhìn sâu sắc về cuộc đời mình; tuy vậy cần đọc chậm vì có thể chạm vào trauma hay cảm xúc mạnh; sách của các tác giả như Peter Levine, Gabor Mate, Bessel van Der Kolk, Gottman, Richard Shwartz, David Burns, Brené Brown có thể giúp ích ở khía cạnh nhận thức; nhưng cũng có tác giả theo đuổi những lý thuyết cực đoan, nên chỉ nên áp dụng những phần phù hợp với mình<br>Tôi vốn hoàn toàn không tin vào câu “chỉ cần đổi suy nghĩ là đời sẽ đổi”; đến giờ tôi vẫn không cho rằng đó là tất cả, nhưng tôi xem nó là một quá trình cần thiết để thay đổi chính mình; các mối quan hệ của tôi vẫn chưa hoàn hảo, nhưng gần đây tôi cảm thấy mình đã có một mối quan hệ khá tốt với chính bản thân; cảm giác trầm uất cũng giảm đi đôi chút và cuộc sống đã tốt hơn; đây là những cách tôi đã thực sự thấy hiệu quả trong suốt 2 năm
    • Từ “tự sát” đã được che bớt một vài chữ cái, nhưng như vậy não lại càng tự động hiện ra chính từ đó; gần như chẳng có tác dụng gì, thậm chí còn khiến tôi chú ý tới nó hơn
  • Tôi cho rằng tình bạn hay tình yêu dành cho người khác cũng khó bền lâu nếu bản thân không có sẵn điều đó; có thể duy trì một lúc, nhưng để có những mối quan hệ thật sự lâu dài thì nền tảng với chính mình là rất quan trọng; điều này không hề dễ với nhiều người; giống như bác sĩ, trước hết cần một chẩn đoán chính xác; tôi nghĩ tới những khái niệm như Jungian shadow work
    • Thật ra vẫn có thể ‘truyền đạt’ cho người khác điều mà bản thân không có, đó là một phản biện có thể nêu ra; đặc biệt là cha mẹ nuôi con, đôi khi dù đang trong trạng thái tự dằn vặt rất nặng vẫn có thể yêu thương và chăm sóc con cái; lời khuyên hãy đối xử với mình như với người khác không phải lúc nào cũng dễ áp dụng trong thực tế
    • Tôi cũng không thích câu châm ngôn “bạn chỉ có thể yêu người khác đến mức bạn yêu chính mình”, dù tôi đồng ý ở điểm ‘có thể làm được trong một thời gian’; ta vẫn có thể quan tâm sâu sắc tới người khác ngay cả khi không chăm sóc bản thân; nhưng chỉ khi nhận ra những điểm mạnh mình có trong quan hệ với người khác thì nỗi lo rằng mình sẽ trở thành gánh nặng hay thất bại mới không hành hạ mình; thật ra kiểu ‘tự hiệu quả xã hội’ này được học từ những mối quan hệ thành công; với một số người nó được gieo vào trong quá trình trưởng thành, nhưng không phải ai cũng vậy; đôi khi việc người khác yêu mình còn đến trước cả việc mình yêu bản thân
    • Tôi thích câu “bạn chỉ có thể cho đi điều mình có”, nên đã thêm nó vào bộ châm ngôn sống của mình; tôi cũng hay nói câu tương tự là “không thể rót gì ra từ một chiếc cốc rỗng”
  • Ai cũng nói phải làm gì, nhưng không nói thật sự phải làm như thế nào; theo trải nghiệm chữa lành kéo dài của tôi, những danh ngôn hay trích dẫn lan truyền trên Internet không giúp ích bao nhiêu; điều quan trọng là đọc sách hoặc tìm đến chuyên gia; cơn giận, nỗi buồn, đau đớn không biến mất chỉ vì ta cố chịu đựng; nhất định phải song hành với thay đổi trong tâm thế, kiến thức và sự tự thuyết phục
  • Không biết có ai từng để ý tới dịch vụ liên quan đến cookie mà trang này đang dùng không; dịch vụ này ngay cả khi tắt việc dùng cookie thì tùy chọn ‘legitimate interest’ vẫn được bật mặc định; cụm từ ‘legitimate interest’ nghe có vẻ vô hại nhưng thực chất không phải vậy, hãy xem hướng dẫn của UK-ICO; nếu cuộn xuống trong hộp thoại của dịch vụ này sẽ có liên kết “vendor preferences", và khi bấm vào thì thấy hàng chục công ty đều đã được đánh dấu ở mục ‘legitimate interest’; tôi thấy cách này rất mang tính đánh lừa; nếu có nội dung muốn đọc thì tôi sẽ bỏ chọn từng mục một, nhưng thường thì tôi chỉ đóng luôn trang đi
  • “Cuộc gặp gỡ giữa hai nhân cách cũng giống như cuộc gặp gỡ giữa hai chất hóa học. Nếu có phản ứng xảy ra, cả hai đều sẽ thay đổi.” — Carl Jung
  • Rốt cuộc vấn đề là thế này: nếu chấp nhận bản thân đúng như mình là (thực ra đó mới là ý nghĩa của tình yêu), thì khi ấy sự trưởng thành có dừng lại không?
    • Hoàn toàn không; điều chúng ta gọi là trưởng thành ở đây mang nghĩa tích cực, chứ không phải nói rằng chỉ có trưởng thành mới tạo ra giá trị của một con người; chấp nhận bản thân đúng như mình là nghĩa là nhận ra giá trị vốn có trong những gì mình đang có, trong trải nghiệm, ước mơ và chính sự tồn tại của mình; dù không trưởng thành thêm, thậm chí có sa sút đi, giá trị đó cũng không tự mất đi; bản thân sự trưởng thành là một trong những niềm vui của cuộc sống, nên không cần tước mất niềm vui ấy khỏi mình; thử thách bản thân để trưởng thành trong trạng thái tự chấp nhận không dựa trên tiền đề ‘chỉ khi tốt hơn mới đáng được yêu’, mà là thái độ ‘mình đang khám phá trải nghiệm của cuộc đời này’; vì thế dù thất bại cũng vẫn có thể tiếp tục thử; còn nếu không thể yêu bản thân thì sự trưởng thành gần như chắc chắn sẽ trở thành một thử thách đầy rủi ro
    • Không phải vậy, ngay cả khi chấp nhận bản thân và cảm thấy hạnh phúc, bạn vẫn có thể theo đuổi kỹ năng mới, sở thích mới và việc học hỏi
    • Tôi nghĩ thật ra là điều ngược lại, dù đúng là mỗi người một khác
    • Sau khi chấp nhận rồi, ta vẫn tiếp tục trưởng thành, chỉ là hướng đi hay động lực có thể do chính mình quyết định
    • Tôi không thấy định nghĩa “chấp nhận bản thân = yêu” là một định nghĩa thật sự tốt; phản ví dụ là đa số cha mẹ vẫn yêu con mình nhưng không chỉ chấp nhận nguyên trạng mà còn nuôi dạy để con thay đổi theo hướng tốt hơn; yêu bản thân cũng có thể theo cách như vậy
  • Bài viết rất hay; tôi mất gần 40 năm mới nhận ra điều này, nhưng dù muộn còn hơn không