1 bình luận

 
GN⁺ 2025-10-10
Ý kiến trên Hacker News
  • Tôi nghĩ kiểu này có thể áp dụng cho đủ loại framework do bên ngoài làm ra, như framework UI, framework Auth, v.v. Xin chúc mừng! Có thể bạn nghĩ mình may mắn khi được vào đội này, nhưng thật ra suốt 5 tháng qua bọn tôi không tuyển được ai cho vị trí này. Hễ ứng viên nào được cho xem framework xác thực tự viết của bọn tôi là bỏ chạy ngay. Nhưng mong bạn đừng chạy, cứ thử dùng một lần xem. Việc bạn vẫn chưa bỏ đi chắc cho thấy thị trường việc làm dạo này không tốt lắm. Có lẽ bạn đã tìm ra tài liệu dự án rồi, nhưng cứ nói luôn là lần cập nhật cuối cùng đã từ 3 năm trước rồi (lúc John nghỉ việc). Đừng lo, trong kho Perforce có rất nhiều ví dụ. Perforce thì cũng giống Git, nhưng chuyện đó để sau. Nếu bạn đã checkout code rồi thì xin báo trước: trước khi gõ lệnh "make", bạn phải cài đúng một phiên bản Python cụ thể và thiết lập LD path. Nếu máy bạn còn thứ gì khác phụ thuộc vào Python thì có thể từ đó về sau nó sẽ không bao giờ chạy tử tế nữa. Nếu gặp lỗi "std::vector<std::__cxx11::basic_string<char> > >'} is not derived from 'const char*'" thì phải hỏi Joe (nếu anh ấy vẫn còn ở đây). Anh ấy sẽ chỉ cho biết phải sửa file header nào. Từ hồi build server cũ bị hỏng thì đoạn code đó không còn trong kho nữa. Mong ai đó tiếp lời giải thích giúp :-)

    • Cứ hễ đụng tới thứ gì phụ thuộc vào Python là tôi lại thấy bất an. Mỗi khi đang xem một công cụ mã nguồn mở mà phát hiện nó viết bằng Python, tôi thường đóng tab trình duyệt luôn như thể chưa từng thấy. Tôi biết là có nhiều cách để dùng Python an toàn, nhưng cảm giác nó phức tạp y như chuyện kiếm găng tay chì để xử lý plutonium vậy. Mà lúc nào tôi cũng không nhớ phải gọi đôi găng ấy từ dòng lệnh kiểu gì.

    • Nếu đoạn cuối đổi “Joe” thành “John” thì nó sẽ là một ví dụ ngầm cho thấy tài liệu này đã bị chắp vá ít nhất năm lần. Và thật ra John mới là người duy nhất ngay từ đầu hiểu và giải thích được mọi thứ tử tế, nhưng rồi anh ấy cũng nghỉ. Gợi ý nằm ngay ở câu "3 năm trước (lúc John nghỉ việc)" và "hãy hỏi John (nếu anh ấy vẫn còn ở đây)".

    • Thôi chưa hết đâu! Bạn còn phải tham khảo tài liệu trên Confluence, nhưng vì vẫn chưa chuyển hết sang kiến trúc mới nên phải lục tìm khắp nơi, còn tài liệu chi tiết thì nằm trên Sharepoint. Khi cập nhật xong thì phải đổi lại thành PDF rồi tải lên hệ thống hỗ trợ khách hàng bằng một số ticket cụ thể. Mà chức năng tìm kiếm của hệ thống đó rất tệ nên bạn phải nhớ số ấy cho chắc.

    • StackOverflow Jobs giờ không còn checklist của Joel nữa. Cái checklist đó từng có cả một script duy nhất để dựng toàn bộ môi trường phát triển trong một phát.

    • Nếu cần một bản sao cơ sở dữ liệu đáng tin cậy thì đừng dùng DB có trong kho, mà phải xin Steven bản backup mới nhất. Chắc file đó nằm đâu đó trong cloud drive của anh ấy. Sau đó bạn có thể chạy migration, nhưng phải bỏ qua migration gắn nhãn 20259999-9. Cái đó được để lại như một bản vá khẩn cấp cho production. Bạn phải tự sửa bảng migration để loại nó ra, và bảng này sẽ được tạo khi chạy lệnh status.

  • Tôi cũng có thể viết một bài như thế về xe máy Ducati. Xe của tôi từng bị trộm; chúng chở nó đi trên xe tải sàn phẳng rồi cố khoan ổ khóa điện và nắp bình xăng để nổ máy, nhưng thất bại vì Ducati đã tích hợp immobilizer từ hàng chục năm nay. Tôi muốn kỳ vọng bọn trộm có đẳng cấp hơn, nhưng nếu IQ đủ cao thì chắc chúng đã không đi trộm một chiếc mô tô cũ như vậy. Cuối cùng tôi tìm lại được xe và sửa xong, nhưng sau đó suýt bị một tài xế Uber đâm chết nên tôi đành bỏ luôn. Có thể xem bọn trộm đã phá nó như thế nào ở đây.

    • Hồi trước trên reddit có một AMA của một tay trộm xe máy đã giải nghệ. Đọc vào thấy đúng kiểu dân chuyên nghiệp thật sự. Ông ta nhấn mạnh rằng phần lớn những gì mọi người tưởng về nạn trộm xe máy thực ra không phải cách mà bọn trộm chuyên nghiệp làm. Trộm chuyên nghiệp làm theo kiểu khác, ví dụ thay ECU OEM bằng ECU tự chế để nổ máy ngay, chuyển xe lên một chiếc xe tải có che chắn, rồi giao luôn cho người mua đang chờ sẵn và thanh toán tại chỗ.

    • Không biết giờ bạn còn đi xe không nhỉ.

  • Trước đây tôi có một chiếc MG B GT, và vì nó lúc nào cũng trong tình trạng hỏng hóc nên tôi thành ra quen với xe Anh quốc. Có lần tôi đến một nhà hàng đẹp mà chỉ cho valet parking, tôi xin ngoại lệ nhưng bị từ chối. Vừa bước xuống xe là nó chết máy ngay, thế là tôi phải chỉ cho anh valet cách dùng choke, rồi phải lên ga trước khi vào số, đại loại vậy, và đứng nhìn từ phía sau. Anh ta vất vả lắm mới lái được nó vào một góc. Đến lúc tôi quay lại lấy xe thì không thấy anh ta đâu nữa; họ chỉ đưa chìa khóa cho tôi, và từ xa tôi nghe tiếng ai đó cố khởi động xe. Cuối cùng anh ta bỏ cuộc và tôi tự lái xe ra.

    • Vài năm trước, ở một bãi đỗ "chỉ valet", tôi nói xe là số sàn thì anh valet (tầm hai mươi tuổi) tái mặt rồi bảo "anh tự đỗ đi". Nghe chuyện chủ xe MG quen với việc lúc nào cũng có gì đó hỏng hỏng thấy cũng đúng, nên tôi tò mò không biết ông có mang theo búa để gõ bộ chia điện khi điểm đánh lửa bị kẹt không. Tôi từng lái một chiếc Triumph Spitfire đời 65, và sau khi sửa hết đống thứ mà mấy chủ cũ phá nát thì nó chạy cũng khá ổn.

    • Tôi có một người bạn từng mua một chiếc MG Mini, và trên tem dán cản xe có câu: "Mọi bộ phận rơi ra từ chiếc xe này đều do những nhà sản xuất British hàng đầu làm ra."

  • Đó là một "tính năng" kiểu: "Không có công tắc an toàn ly hợp, nên hãy nhớ đạp côn trước khi đề máy". Bố của bạn tôi từng dùng nó trên chiếc Datsun như một cách đẩy xe ra khỏi dòng giao thông khi xe chết máy. Ông để số một, nhả côn rồi dùng đề để làm xe nhích đi.

    • Nếu tôi nhớ không nhầm thì trong Highway Code của Anh (hoặc bản của Úc) cũng từng khuyến nghị cách này khi xe hỏng giữa đường ray tàu hỏa. Chỉ áp dụng cho xe số sàn. Ở Anh thập niên 80, xe số tự động chưa phổ biến lắm.

    • Khoảng bốn tháng trước tôi đọc được mẹo này, và nó thực sự giúp ích khi bơm xăng xe tôi hỏng. Xe cứu hộ đỗ rất dở khiến tôi либо phải tự đẩy, либо phải lạm dụng đề máy.

    • Tôi có một người bạn lái chiếc Datsun đời 79, và xe đó thỉnh thoảng không nổ máy hoặc bị chết máy giữa chừng. Vì thế lúc nào cậu ấy cũng đỗ xe trên dốc để phòng thân.

    • Tôi từng nghe nói đây là biện pháp cuối cùng khi xe chết máy trên đường ray tàu. Nhưng giờ lớn rồi mới thấy loại tình huống khẩn cấp hiếm gặp đến mức đó chỉ có mỗi cát lún.

    • "Lái" xe bằng mô-tơ đề cho cảm giác như xe bỗng dưng biến thành xe điện trong chốc lát.

  • Trông như phiên bản tài liệu viết theo kiểu onboarding cho lập trình viên.

    • Bình luận này quá hay.
  • Chỉ cần biết tác giả từng là Concept Engineer của Miata là đủ hiểu ông ấy đã áp dụng toàn bộ bí kíp đúng cách rồi. Bạn có biết Miata là một từ viết tắt đệ quy không (Miata Is Always The Answer)?

  • Đọc câu chuyện này làm tôi nhớ tới cơn ác mộng lặp đi lặp lại của mình: đang lái xe mà phanh gần như không ăn nên lúc nào cũng đầy sợ hãi. Nó bắt nguồn từ chiếc VW microbus đầu tiên của tôi với bộ phanh mềm nhũn.

    • Chuyện từ rất lâu rồi: tôi đang chạy trên cao tốc, đạp phanh thì bàn đạp tụt thẳng xuống sàn. Tôi phải dùng phanh tay mới dừng lại được. Sau đó mới biết do bảo dưỡng cẩu thả nên cụm phanh đã rơi ra khi xe đang chạy trên đường. Hôm trước họ mới kiểm tra xong và bảo không có vấn đề gì. Tôi không bao giờ quay lại chỗ đó nữa.

    • Tôi cũng từng có cơn ác mộng lặp lại đó! Ngoài đời tôi hầu như chưa gặp, nên cũng thắc mắc không biết người khác có bị vậy không. Chiếc Corolla cuối thập niên 80 của tôi có phanh tang trống ở bánh sau nên lúc xuống đèo rất dễ bị mất phanh. Lần nào cũng có mấy chiếc bán tải to tướng bám sát phía sau ép tôi chạy nhanh hơn. Tôi còn nhớ cả trải nghiệm kéo xe nữa. Dây kéo quá ngắn và không phù hợp nên tôi phải rà phanh liên tục mới khỏi tông vào xe trước; thi thoảng phanh lại như đạp vào khoảng không, cảm giác tim muốn rớt ra ngoài.

    • Tôi cũng từng mơ đúng kiểu đó. Càng đạp mạnh phanh lại càng kém hiệu quả, như thể nó hoạt động theo một đường cong logarit vậy. Nhưng tôi cũng không rõ cơn ác mộng ấy bắt nguồn từ trải nghiệm thật nào.

    • Tôi cũng thường xuyên mơ kiểu tương tự, phanh mềm oặt và gần như vô dụng.

    • Bạn gái đầu tiên của tôi từng mua một chiếc VW Bug cũ với giá 200 đô. Lúc đó tôi cũng lái Toyota Corolla, và sau này còn từng bị lật xe. Hồi đó có lời đồn rằng Corolla thập niên 70 hay bị lật. Tôi lái theo sau chiếc VW Bug xuống dốc và thấy cô ấy gần như không dùng phanh đúng cách; rồi cô ấy vượt đèn và đâm ngang vào một chiếc xe tải. May mà thiệt hại không lớn, chỉ thay mỗi cái chắn bùn là lại chạy tiếp được. Ngoài phanh thì động cơ xe cũng tệ, nên tôi tự sửa bộ chế hòa khí, rồi vì quá tự tin nên tháo tung cả động cơ ra, nhưng sau đó thấy có vẻ không lắp lại nổi nên đem ra thợ. Ông thợ nói đại ý là: "Đừng tạo thêm việc kiểu này cho tôi nữa." Hồi xưa tôi hay đặt tên cho xe: chiếc Bug tên Gus, chiếc MGB-GT tên Maggie, còn chiếc Fiat 124 Spyder thì vốn đã có một cái tên rất đặc biệt. Con Spyder đó bị hiện tượng có bọt khí trong đường dầu phanh, khiến phanh càng chạy càng bó rồi cuối cùng khóa cứng hẳn. Mỗi bánh đều có van xả gió nên tôi phải mang theo cờ lê để thi thoảng xả bớt áp. Mỗi khi thấy mẫu 914 do VW và Porsche hợp tác làm ra, tôi lại hét lên "Vorp!".

  • Tác giả chính là giáo sư động cơ đốt trong ở trường đại học tôi từng học. Trong giờ học, thầy vừa vui tính vừa cực kỳ uyên bác.

  • Tôi ngày càng thấy khó chịu với việc mọi người nhầm workaround với solution. Trước đây tôi cũng từng như vậy, nhưng giờ thì cố tránh. Ví dụ, tôi từng muốn sửa âm thanh loa trên laptop chạy Linux vì nó nghe quá tệ, mà bạn tôi lại gợi ý "đeo tai nghe đi" hoặc "dùng loa ngoài đi". Tất nhiên làm thế thì âm thanh sẽ khá hơn, nhưng vấn đề thật sự đâu có được giải quyết, chỉ là lờ nó đi thôi. Bài này thú vị vì nó đẩy kiểu tư duy đó đến cực điểm.

    • Trong các script job backend khổng lồ luôn có một kiểu lặp đi lặp lại: ngay cả trên luồng chạy bình thường, log vẫn đầy rẫy lỗi. Ví dụ, dịch vụ thử kết nối rồi hiện:
      FATAL ERROR: COULD NOT CONNECT
      debug: retrying... (1/3)
      FATAL ERROR: COULD NOT CONNECT
      debug: retrying... (2/3)
      Service connected! 
      Startup succeeded
      
      Mấy lời khuyên kiểu "cứ bỏ qua những lỗi được mong đợi" đúng là ví dụ điển hình của một workaround cực kỳ bực bội. Nó cho thấy log đã không được quản lý cho ra hồn.
  • Câu chuyện này tôi đã thấy từ trước và hồi đó cũng thấy rất vui. Nhưng tôi ngạc nhiên khi biết đây là bài viết năm 2022. Tôi đã chắc mẩm nó phải từ khoảng 2016 hoặc còn sớm hơn, và ngay cả lần đầu đọc tôi cũng đã có cảm giác như đang xem một bài đăng lại.