2 điểm bởi GN⁺ 2025-09-24 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Một kỹ sư phần mềm người Iran đã chia sẻ những trải nghiệm phân biệt đối xử mà anh gặp phải trên nhiều dịch vụ CNTT toàn cầu do các lệnh trừng phạt quốc tế
  • Anh mô tả việc bị xóa tài khoản và dữ liệu hoặc bị hạn chế truy cập trên Microsoft Store, Notion, GitHub, GitLab và nhiều dịch vụ khác
  • Bài viết nhấn mạnh rằng đây không phải do ác ý của doanh nghiệp mà là hệ quả của các ràng buộc pháp lý và chính trị, đồng thời kêu gọi sự đồng cảm và cân nhắc đối với người dùng
  • Phần bình luận thảo luận chi tiết về khó khăn của người Iran trong việc di cư và tìm việc ở nước ngoài, cũng như tác động của việc bị chặn truy cập các dịch vụ CNTT phương Tây đối với người dân Iran bình thường
  • Nhiều người dùng cũng chia sẻ về các công cụ tự host, dịch vụ ngoài khối phương Tây, việc chuyển sang hệ sinh thái Trung Quốc, và những giới hạn của khả năng tiếp cận CNTT toàn cầu

Tổng quan

Bài viết này ghi lại trải nghiệm thực tế của một kỹ sư phần mềm người Iran liên quan đến các lệnh trừng phạt quốc tế. Anh nêu cụ thể nhiều trường hợp bị xóa tài khoản, mất dữ liệu, chặn truy cập và các bất lợi khác trên nhiều dịch vụ CNTT toàn cầu chỉ vì là người dùng Iran. Nội dung cho thấy chi tiết các vấn đề chính trị và pháp lý trong môi trường CNTT toàn cầu đang thay đổi nhanh chóng có thể tác động thực tế ra sao đến từng nhà phát triển và kỹ sư công nghệ.

Trải nghiệm bị xóa tài khoản trên Microsoft

  • Khi còn là sinh viên, anh nhận được tài khoản nhà phát triển Microsoft Store thông qua Microsoft Imagine và đăng một dự án mã nguồn mở tên là EyesGuard
  • Một ngày nọ, ứng dụng đó, tài khoản nhà phát triển và toàn bộ bình luận của người dùng đều bị xóa mà không có báo trước
  • Dù liên hệ bộ phận hỗ trợ khách hàng, anh cũng không nhận được phản hồi, và dù lý do không được nêu rõ, anh cho rằng đó là do ảnh hưởng của lệnh trừng phạt đối với Iran

Dữ liệu bị xóa trên Notion

  • Anh từng dùng Notion làm công cụ quản lý ghi chú chính, nhưng đã gặp tình huống dữ liệu của toàn bộ cư dân Iran bị xóa mà không báo trước
  • Công ty trả lời rằng nguyên nhân là do lệnh trừng phạt, đồng thời cho biết ngay cả khi sau này anh rời Iran thì cũng không thể khôi phục dữ liệu
  • Vì vậy anh chuyển sang Siyuan tự host

Những trải nghiệm phân biệt đối xử trên các dịch vụ khác

  • Khi truy cập website Grepular, anh nhận được thông báo chặn toàn bộ IP Iran với lý do “Iran đã cung cấp drone cho Nga”
  • Anh cũng gửi email nói rằng người dân Iran thực tế không ủng hộ các quyết định của chế độ và cần phải phân biệt giữa chính quyền với người dân
  • Trên GitHub, từng có thời điểm người dùng Iran bị chặn truy cập kho riêng tư, nhưng sau đó đã được mở lại nhờ giấy phép từ chính phủ Mỹ
  • Ngược lại, GitLab vẫn chặn mọi tài khoản từng có lịch sử truy cập từ IP Iran cho đến hiện tại

Các trường hợp hạn chế và chặn dịch vụ khác

  • Nền tảng đám mây (AWS, GCP, Azure), dịch vụ giáo dục (coursera, udemy v.v.), và phần mềm thanh toán (Stripe, Paypal v.v.) cũng hoàn toàn không thể sử dụng tại Iran
  • Bài viết chỉ ra rằng phần lớn các dịch vụ CNTT chủ chốt đều bị chặn tại Iran

Cảm nhận và bài học rút ra

  • Tác giả thừa nhận rằng các doanh nghiệp hạn chế sử dụng không phải vì ghét khách hàng mà vì các ràng buộc pháp lý
  • Tuy vậy, khi buộc phải chặn dịch vụ, họ nên đưa ra quyết định cẩn trọng hơn dựa trên sự đồng cảm với người dùng, thay vì chỉ áp dụng một điều kiện đơn giản

Ghi chú bổ sung và lập trường

  • Nội dung bài viết không phải là lời kêu gọi dỡ bỏ lệnh trừng phạt áp lên chính phủ Iran
  • Tác giả không ủng hộ hành động của chính quyền Iran, mà nhấn mạnh rằng người dân Iran chịu thiệt hại vì chế độ mới là nạn nhân đầu tiên
  • Bài viết cũng đưa ra những ví dụ rất thực tế, như việc người quen thân cận của anh từng bị đe dọa bằng súng vì tham gia biểu tình

Tóm tắt phản ứng từ cộng đồng lập trình viên và bình luận bên ngoài

  • Trước lời khuyên “hãy rời Iran”, nhiều người nêu chi tiết những khó khăn thực tế khi di cư như đồng tiền yếu, hộ chiếu có độ tín nhiệm thấp, bị từ chối visa, hạn chế trong tìm việc và học tập ở nước ngoài
  • Cũng có sự đồng cảm với tính bất công của việc bị chặn dịch vụ do lệnh trừng phạt, khi quyết định của chế độ và ý chí của người dân không hề trùng khớp
  • Nhiều người chia sẻ lời khuyên nên tận dụng tự host, các giải pháp mã nguồn mở thay thế (Forgejo, Gitea v.v.) để bảo vệ dữ liệu và đảm bảo tính liên tục của dịch vụ
  • Bài viết cũng nhấn mạnh rằng đây không chỉ là vấn đề chặn người dùng bên kia biên giới, mà còn phản ánh giới hạn của tính đa dạng và hợp tác toàn cầu trong hệ sinh thái công nghệ

Các thảo luận khác và ví dụ bổ sung

  • Có chia sẻ một trường hợp thực tế trong công việc khi việc cài phần mềm từ SourceForge (dịch vụ đặt tại Mỹ) bị chặn do lệnh trừng phạt
  • Nhiều người cũng nêu ra các trải nghiệm bị phân biệt đối xử trong công việc CNTT, sự nghiệp và tài chính chỉ vì xuất thân từ Iran
  • Một số người dùng đề xuất mở rộng sang các hệ sinh thái ngoài Mỹ như châu Âu hoặc Trung Quốc như một phương án thay thế
  • Với Web3, cũng có quan điểm rằng “về lý thuyết thì ít phân biệt hơn, nhưng trên thực tế vẫn có thể bị chặn vì bị xem là nhằm né tránh trừng phạt”
  • Cũng có sự đồng cảm từ người dùng ở Afghanistan, Azerbaijan, Nigeria và các nước khác với nhận xét rằng “trong các cuộc đối đầu chính trị, người dân luôn là bên chịu thiệt”

Kết luận

  • Thông qua những trải nghiệm cụ thể, bài viết cho thấy các lệnh trừng phạt quốc tế trên thực tế gây ra những hạn chế, phân biệt đối xử và thiệt hại thiếu minh bạch trên diện rộng đối với người làm CNTT nói chung và các nhà phát triển startup nói riêng
  • Bài viết gợi ý rằng các doanh nghiệp và đơn vị vận hành dịch vụ khi chặn người dùng theo quốc gia cần cân nhắc đầy đủ đến con người và câu chuyện phía sau
  • Đồng thời, nó cũng nhắc lại các rủi ro pháp lý và chính trị trong môi trường CNTT toàn cầu, cũng như nhu cầu về các hệ sinh thái thay thế và các biện pháp tự cứu mình

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-09-24
Ý kiến trên Hacker News
  • Ai cũng biết rằng nếu một công ty Mỹ giao dịch với Iran thì có thể bị phạt tiền, nhưng giải thích ở đây là vấn đề không chỉ có vậy. Nếu một công dân Mỹ biết mình đang giao dịch với cá nhân hoặc quốc gia bị trừng phạt (như Iran, Triều Tiên), tình hình sẽ nghiêm trọng hơn rất nhiều. Mức rủi ro cực lớn là phạt 1 triệu USD và tối đa 20 năm tù, và rủi ro này thực sự áp dụng dưới dạng rủi ro cá nhân cho người phụ trách, quản lý và mọi cá nhân biết về giao dịch đó. Vì rủi ro này, từ phía công ty gần như không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ngừng liên lạc và thực hiện các biện pháp như xóa dữ liệu. Nếu là tôi ở vị trí đó, tôi cũng sẽ chọn như vậy. Đó là lý do những chuyện như thế này xảy ra.

    • Có ý kiến cho rằng giải thích này chỉ đúng một phần chứ không hoàn toàn chính xác. OFAC (Văn phòng Kiểm soát Tài sản Nước ngoài của Mỹ) cho phép một số hoạt động theo giấy phép chung (General License). Cũng như trường hợp GitHub, đôi khi còn có thể xin cấp phép riêng. Cuối cùng, lý do thực tế là lợi ích hay số lượng người dùng có thể thu được từ thị trường Iran trên thực tế gần như không đáng kể, nên chẳng có lý do gì để gánh rủi ro. Bộ phận pháp lý thường phản ứng theo hướng bảo thủ, và trừ khi người chịu trách nhiệm sản phẩm đặc biệt quan tâm, họ sẽ không chủ động chấp nhận rủi ro. Kết cục là ngay cả rủi ro nhỏ cũng khó biện minh, nên việc chặn diễn ra.

    • Tôi trước đây cũng từng ủng hộ kiểu lập luận này, nhưng khi thấy cả các điều tra viên về tội ác chiến tranh muốn dùng phần mềm Microsoft cũng bị chặn theo cùng cách đó, tôi bắt đầu nghi ngờ lập luận này.

    • Những câu đùa về nhà tù Mỹ dường như xuất hiện quá tự nhiên trên HN. Kiểu nhà tù như vậy không phải là biểu tượng của một hệ thống hình sự văn minh hay hình mẫu của một xã hội lành mạnh.

    • Tôi nghĩ nếu muốn đưa ra lựa chọn đúng đắn thì cần có "khả năng chối bỏ hợp lý". Ví dụ chặn IP Iran nhưng không chặn VPN, thì vừa có thể tuân thủ lệnh trừng phạt, vừa để người dùng ở quốc gia bị trừng phạt vẫn dùng được phần mềm.

    • Tôi tự hỏi có cần tiếp tục dùng cách diễn đạt như "pounding-in-the-ass" hay không. Dù đã được chứng minh là trên thực tế không phổ biến, kiểu diễn đạt hay đùa cợt này vẫn được dùng như thể sự hy sinh của một số nhóm người là điều đáng cười. Trong khi đã có những quốc gia cho phép hôn nhân đồng giới, việc những tàn dư lịch sử kiểu này vẫn còn lại thật kỳ lạ.

  • Có một thông điệp kiểu "IP của Iran bị chặn là do quyết định của các bạn khi cung cấp drone cho Nga để hỗ trợ tàn sát dân thường", và tôi thấy cách dùng từ "quyết định của các bạn" cực kỳ khó chịu. Tôi biết luật trừng phạt là như vậy, nhưng quy trách nhiệm chính phủ cho một công dân bình thường của cả một quốc gia cho thấy sự thiếu đồng cảm ở mức cơ bản. Chúng ta cũng không ủng hộ mọi hành động của chính phủ mình, và nếu người nước ngoài quy trách nhiệm như vậy cho chúng ta thì chắc chắn cũng sẽ thấy khó chịu.

    • Nếu người viết bình luận đó là người Mỹ thì đây là một tình huống khá thú vị, vì Mỹ là một bên đã có ảnh hưởng lớn đến tình hình chính trị của Iran.

    • Tôi mong một ngày nào đó sẽ thấy trên một dịch vụ thông điệp kiểu như: "IP Mỹ bị chặn vì hỗ trợ vũ trang cho Israel, tức là đã góp phần vào việc tàn sát dân thường".

    • Tôi thật sự thấy kiểu lập luận đẩy trách nhiệm chính phủ sang cho công dân là rất phi logic. Cách nghĩ đơn giản kiểu "thế thì người dân cứ làm cách mạng đi" là bỏ qua thực tế. Trong thế giới ngày nay ai cũng có thể lên tiếng, nên tôi nghĩ khó tránh khỏi những cuộc tranh luận phi lý như vậy.

    • Tôi nghĩ nên nhìn lại xem việc để lại những bình luận như vậy dưới bài viết của người đang than phiền vì bị trừng phạt thì có ý nghĩa gì.

    • Tác giả blog là người đến từ một quốc gia cũng bị chỉ trích vì bán vũ khí, nên việc chúng ta trong hoàn cảnh tương tự lại nói kiểu đó càng khiến tôi thấy đạo đức giả hơn.

  • Tôi luôn thấy thú vị về tiêu chuẩn kép của phương Tây: khi nói đến các nước khác như Iran hay Trung Quốc thì họ quy trách nhiệm cho cả dân tộc, kiểu "người Iran", "người Trung Quốc"; còn khi phía mình có vấn đề thì lại đổ cho các tập thể hay chế độ cụ thể như "chính phủ Mỹ", "chính quyền này", hay "Đức Quốc xã".

    • Việc grepular.com đến từ Anh cũng khá thú vị. Tôi tự hỏi anh ta sẽ cảm thấy thế nào nếu mọi người đều quy trách nhiệm cho anh ta vì chủ nghĩa thực dân. Việc bị pháp luật ngăn truy cập vì chính sách quốc gia và việc cá nhân chủ động chặn IP để quy trách nhiệm cho ai đó đem lại cảm giác rất khác nhau.

    • Trong ngôn ngữ thường ngày, nhiều khi người ta không phân biệt rõ giữa quốc gia và người dân. Ví dụ người Pháp khi nói về Mỹ thường chỉ nói les Américains, còn người Đức khi nói về Pháp cũng chỉ nói die Franzosen. Những cách nói như "chính phủ hiện tại" chủ yếu được dùng trong bối cảnh chính trị nội bộ. Trường hợp như "Đức Quốc xã" thì chỉ được nêu cụ thể khi cần phân biệt một chính quyền nhất định.

    • Sau Thế chiến II, khái niệm trách nhiệm tập thể lần đầu tiên được áp dụng với người Đức.

  • Sống ở Iran có lẽ là trải nghiệm buồn nhất theo nghĩa kỹ thuật là bị chặn từ cả hai phía. Một bên thì phải vượt qua tường lửa của chính phủ, bên kia thì lại phải giấu IP của mình khỏi nhà cung cấp dịch vụ. Dù vậy, nếu có điểm tích cực thì là ngay cả một bà cụ bình thường ở Iran cũng có thể trở thành một "kỹ sư mạng" rất thạo các giao thức VPN nhờ kinh nghiệm tích lũy.

    • Không có gì đảm bảo việc dùng VPN sẽ không bị chính quyền Iran phát hiện. Nếu dùng VPN một cách cẩu thả thì tôi nghĩ còn có thể nguy hiểm hơn.

    • Trước đây việc cài VPN đòi hỏi năng lực kỹ thuật, nhưng giờ nó đã trở nên đại trà như cài trình chặn quảng cáo, nên ngược lại lại có cảm giác kém hiệu quả hơn với những người vốn đã quen dùng.

  • Là người cũng thường gặp những thông điệp như thế này, tôi luôn thắc mắc vì sao các công ty hay cá nhân lại tự nguyện chặn IP người dùng đến từ các "quốc gia xấu" dù không bị ép buộc về mặt pháp lý. Những thông điệp này thường mang kiểu "bọn mày là sát nhân, là kẻ hiếp dâm nên tao ghét". Tôi chưa từng thấy trường hợp nào đọc những thứ đó rồi thay đổi lập trường chính trị; ngược lại, tôi chỉ thấy nó khiến người ta có thêm kẻ thù. Vì vậy nếu có ai mơ đến việc lật đổ các chế độ độc tài ở nước ngoài, tôi muốn khuyên họ hãy giáo dục người khác tử tế hơn, và đừng chỉ nhìn IP mà phán đoán hành vi hay nhận thức của đối phương. Tôi tin rằng một dịch vụ tốt mà người Nga hay người Iran thường xuyên tiếp cận được sẽ có tác động lớn hơn rất nhiều so với một lời xúc phạm. Nếu thực sự muốn thay đổi, tôi nghĩ đó mới là cách tiếp cận đúng.

    • Với tư cách người vận hành dịch vụ, tôi cũng đang cân nhắc việc chặn quy mô lớn theo quốc gia. Dịch vụ của tôi không phải doanh nghiệp toàn cầu, nên việc chặn cả một số quốc gia nhất định về thực tế gần như không gây thiệt hại gì. Trong khi đó, hiệu quả giảm bớt nguồn tấn công — đặc biệt là các nỗ lực DDoS — lại rất rõ rệt.

    • “Nếu bom rơi gần chỗ tôi, và bạn bè hay người quen của tôi thiệt mạng, tôi chắc chắn suy nghĩ hiện tại của mình sẽ thay đổi rất nhanh.”

    • Có cách diễn giải rằng họ không hề kỳ vọng thay đổi lập trường chính trị của ai, mà đơn giản chỉ là vì lòng thù ghét. Những người làm hoạt động chính trị trên mạng thường bọc chủ nghĩa phân biệt chủng tộc hay bài ngoại bằng danh nghĩa đạo đức. Lập luận kiểu “chính phủ của mày làm điều xấu nên công dân cũng phải chịu trách nhiệm” là cái cớ quá quen thuộc.

    • Có quan điểm cho rằng cách phân biệt kiểu "chặn cả quốc gia theo IP là vì người ở các nước xấu" là sai. Trên thực tế, nếu lưu lượng lạm dụng tập trung ở một số quốc gia hoặc ASN nhất định, thì về mặt kỹ thuật việc chặn cả khối hiệu quả hơn nhiều so với lọc từng trường hợp riêng lẻ. Điều này càng đúng nếu hoàn toàn không có lợi ích thương mại nào từ quốc gia đó. Quả thật có những trường hợp chặn cả nước vì lý do chính trị hay cá nhân, và tôi cũng phê phán điều đó, nhưng theo kinh nghiệm của tôi, phần lớn việc chặn trong thực tế là để đối phó lạm dụng.

  • Trong số người Iran, phần lớn những người có học đều ghét chính phủ của mình. Lý do cách mạng khó xảy ra là vì chính quyền kiểm soát hoàn toàn vũ lực, còn quân đội và Vệ binh Cách mạng thì trung thành với chế độ và không hề ngần ngại thảm sát dân thường. Trong một quốc gia như vậy, tôi nghĩ việc chỉ làm tăng đau khổ cho dân thường bằng các lệnh trừng phạt sẽ khó tạo ra thay đổi gốc rễ. Thay vào đó, việc lôi kéo quân đội hoặc tổ chức kháng cự vũ trang/chính trị có lẽ là chiến lược hiệu quả hơn.

    • Nếu một cuộc cách mạng vũ trang diễn ra nhờ sự hỗ trợ của các lực lượng bên ngoài, thì có một cái bẫy là đất nước khó đi theo hướng tốt đẹp chỉ vì chiến lược của những lực lượng đó. Có quan điểm cho rằng Mỹ không hề muốn một Iran tự do, dân chủ và phát triển kinh tế. Lý do là họ sợ rằng các công dân dân chủ sẽ không ủng hộ chính sách thân Mỹ, đặc biệt liên quan đến Israel/dầu mỏ. Quốc gia Ả Rập nào cũng vậy. Nếu thực sự muốn một Iran dân chủ, thì cả chính quyền Iran lẫn kẻ thù của họ đều sẽ ngăn cản điều đó.

    • Cá nhân tôi nghĩ mục tiêu ban đầu của trừng phạt là cắt nguồn thu của chính phủ để khiến họ khó gây ra vấn đề ở bên ngoài hoặc duy trì quyền lực bên trong. Việc kiểm soát quyền lực nội bộ ở đây không có nghĩa là kích động người dân làm cách mạng, mà là khiến các phe phái trong chính phủ, bao gồm cả quân đội, khó trao đổi lợi ích với nhau hơn. Sự bất mãn của dân thường chỉ là tác dụng phụ; nếu nó làm dấy lên tâm lý chống chính phủ thì tốt, còn nếu khiến quốc gia càng đoàn kết hơn thì phía áp đặt trừng phạt lại bị thiệt.

    • Trên thực tế, mục tiêu chính của trừng phạt không phải là kích động cách mạng mà chính là gây thiệt hại kinh tế. Việc như trong bài này, khi người ta khó làm việc với tư cách lập trình viên phần mềm, cuối cùng sẽ làm giảm lợi ích trực tiếp hoặc gián tiếp mà chính phủ Iran có thể nhận được, nên đây là ví dụ cho thấy trừng phạt đang vận hành đúng như mục đích.

    • Tôi thấy chiến lược này cũng đáng nghi, vì chính sự can thiệp trước đây của Mỹ là nguyên nhân trực tiếp tạo ra chính phủ Iran hiện nay.

    • Đây cũng là ví dụ cho thấy chiến lược lôi kéo quân đội như trong quá khứ ở Afghanistan không có nhiều hiệu quả thực tế. (Ví dụ là quân đội Mỹ đã thua và rút lui gần như ngay trong khoảng thời gian Taliban tiếp quản đất nước.)

  • Về thông điệp kiểu "IP Iran là trách nhiệm của các bạn vì đã cung cấp drone cho Nga để tàn sát dân thường", tôi nghĩ Mỹ may mắn vì họ đủ mạnh để các nước khác không thể áp dụng cùng logic đó với chính họ. Chính Mỹ cũng làm những điều tương tự nhưng vẫn được hưởng kiểu miễn trừ đó.

    • Tôi tự hỏi nếu thử dùng Internet trong một thế giới mà mọi IP của Mỹ đều bị chặn thì kết quả sẽ ra sao.
  • Trở thành nạn nhân của lệnh trừng phạt thật sự rất gây nản lòng. Sự thật thẳng thắn là trừng phạt trên thực tế làm khổ dân thường hơn là giới quyền quý. Dù vậy, tôi vẫn nghĩ nó còn tốt hơn chiến tranh.

    • Theo nội dung bài viết, người này cũng như trên Hacker News và nhiều website khác phải dùng VPN gần như mọi lúc, vì bị chặn cả bởi tường lửa của chính phủ lẫn bởi lệnh trừng phạt. Mỗi lần nhận được kiểu thông điệp như vậy, họ lại cảm thấy có rất nhiều người nhìn cái tên "Cộng hòa Hồi giáo" rồi hiểu lầm rằng quần chúng đang kiểm soát chính phủ. Dù một cá nhân trên danh nghĩa có quyền bầu cử, họ chưa từng thực sự đưa ra sự đồng thuận rõ ràng nào, và ngay cả trong nền dân chủ thì việc rút lại sự đồng thuận đó trên thực tế cũng là bất khả thi. Ngay cả việc từ chối bỏ phiếu, vốn được khuyến nghị như một hình thức "bất tuân" trong các nước dân chủ, bản thân nó cũng không phải là quyền phủ quyết hoàn toàn.

    • Mục tiêu thật sự của trừng phạt là khiến công dân nước đó lật đổ những người cầm quyền bất thường. Nếu tình hình ngược lại còn trở nên tồi tệ hơn, thì công dân cũng phải gánh hậu quả ấy, và cần thừa nhận rằng đánh giá về chính phủ cuối cùng không thể tách rời hoàn toàn khỏi đánh giá về toàn thể công dân.

  • Đây là lời chỉ trích thái độ dễ dàng kết tội người khác, theo kiểu "người sống trong nhà kính sao lại ném đá".

  • Tôi rất đồng cảm với OP. Ai ở đây cũng biết bản thân hầu như không có ảnh hưởng gì với chính phủ của mình, nhưng cứ nhìn thấy từ "Iran" là người ta lại đánh mất khả năng đồng cảm, điều đó thật ngớ ngẩn. Tôi thực sự mong tình hình sẽ khá hơn.