2 điểm bởi GN⁺ 2025-08-17 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Điều trị bằng thuốc ADHD có liên quan có ý nghĩa đến việc giảm nguy cơ hành vi tự sát, lạm dụng chất, tai nạn giao thông và phạm tội
  • Một nghiên cứu quy mô lớn được thực hiện bằng phương pháp mô phỏng thử nghiệm lâm sàng mục tiêu dựa trên dữ liệu lâm sàng, liên kết các sổ đăng ký quốc gia của Thụy Điển
  • Đối với chấn thương do tai nạn, không ghi nhận hiệu quả giảm có ý nghĩa thống kê
  • Hiệu quả thể hiện rõ hơn ở những người từng trải qua biến cố tương ứng trước đó và ở các biến cố tái phát
  • Thuốc kích thích (ví dụ: methylphenidate) cho thấy hiệu quả giảm nguy cơ lớn hơn so với thuốc không kích thích

Tổng quan

  • Nghiên cứu này phân tích tác động của điều trị bằng thuốc ở bệnh nhân ADHD (rối loạn tăng động giảm chú ý) đối với nguy cơ của các biến cố và kết cục bất lợi như hành vi tự sát, lạm dụng chất, chấn thương do tai nạn, tai nạn giao thông và phạm tội
  • Sử dụng dữ liệu sổ đăng ký quốc gia của Thụy Điển (2007–2020), nghiên cứu so sánh nhóm bệnh nhân mới được chẩn đoán ADHD bắt đầu điều trị bằng thuốc trong vòng 3 tháng sau chẩn đoán với nhóm không bắt đầu điều trị
  • Đối tượng phân tích gồm 148.581 bệnh nhân từ 6 đến 64 tuổi (41,3% là nữ, tuổi trung vị 17,4)

Thiết kế nghiên cứu và phương pháp

Nguồn dữ liệu

  • Các cơ sở dữ liệu quốc gia chính của Thụy Điển như sổ đăng ký dân số, bệnh nhân, thuốc, tử vong và tội phạm được liên kết bằng mã định danh cá nhân của từng bệnh nhân
  • Chỉ bao gồm những người mới được chẩn đoán và không có tiền sử điều trị bằng thuốc ADHD trong ít nhất 18 tháng trước chẩn đoán, nhằm loại trừ hiệu ứng của người dùng trước đó

Đoàn hệ nghiên cứu và thiết kế thử nghiệm

  • Bằng cách áp dụng khung mô phỏng thử nghiệm lâm sàng mục tiêu, nghiên cứu được thiết kế để cho phép suy luận nhân quả đối với nhóm bệnh nhân trong thực hành lâm sàng thực tế
  • Sau chẩn đoán ADHD, bệnh nhân được chia thành nhóm bắt đầu điều trị bằng thuốc trong vòng 3 tháng (và tiếp tục dùng thuốc) và nhóm không bắt đầu điều trị, rồi so sánh tỷ lệ xảy ra 5 loại nguy cơ trong 2 năm (hành vi tự sát, lạm dụng chất, v.v.)

Đo lường chính và xử lý thống kê

  • Nghiên cứu theo dõi cả biến cố đầu tiên lẫn biến cố tái phát (lặp lại), đồng thời sử dụng phương pháp nhân bản, kiểm duyệt và trọng số xác suất nghịch để đánh giá hiệu quả điều trị ưu tiên ở cấp độ quần thể (cấu trúc tương tự thử nghiệm lâm sàng)
  • Để kiểm soát các yếu tố gây nhiễu, nghiên cứu sử dụng nhiều dữ liệu nền như tuổi, giới tính, trình độ học vấn, bệnh nền, tiền sử sức khỏe tâm thần và mức sử dụng bảo hiểm y tế

Kết quả chính

Đặc điểm ban đầu

  • 56,7% (84.282 người) bắt đầu điều trị bằng thuốc trong vòng 3 tháng sau chẩn đoán, còn 43,3% (64.377 người) không bắt đầu điều trị
  • Thuốc được kê đơn chủ yếu là methylphenidate (88,4%), tiếp theo là atomoxetine, lisdexamfetamine và các thuốc khác
  • Trong thời gian theo dõi 2 năm, ghi nhận 4.502 trường hợp hành vi tự sát, 17.347 trường hợp lạm dụng chất, 24.065 trường hợp chấn thương do tai nạn, 4.345 tai nạn giao thông và 11.248 trường hợp phạm tội

Điều trị bằng thuốc ADHD và biến cố đầu tiên

  • Ở nhóm điều trị bằng thuốc, tỷ lệ hành vi tự sát (rate ratio 0,83), lạm dụng chất (0,85), tai nạn giao thông (0,88)phạm tội (0,87) thấp hơn có ý nghĩa so với nhóm không điều trị
  • Chấn thương do tai nạn (0,98) không cho thấy khác biệt có ý nghĩa thống kê

Phân tích biến cố tái phát (lặp lại)

  • Với tất cả các loại biến cố, nhóm điều trị bằng thuốc có tỷ lệ tái phát thấp hơn có ý nghĩa (hành vi tự sát 0,85; lạm dụng chất 0,75; chấn thương do tai nạn 0,96; tai nạn giao thông 0,84; phạm tội 0,75)
  • Hiệu quả đặc biệt rõ ở những bệnh nhân đã từng trải qua biến cố liên quan trước đó

So sánh thuốc kích thích và không kích thích

  • Thuốc kích thích (như methylphenidate) cho thấy hiệu quả giảm nguy cơ lớn hơn thuốc không kích thích (như atomoxetine, guanfacine) ở tất cả các loại biến cố

Phân tích nhóm con và phân tích độ nhạy

  • Sự khác biệt về hiệu quả được ghi nhận theo giới tính, độ tuổi và tiền sử biến cố trước đó (ví dụ: hiệu quả giảm phạm tội mạnh hơn ở người trưởng thành và phụ nữ)
  • Kết quả vẫn tương tự khi kéo dài mốc thời gian sau chẩn đoán lên 6 tháng hoặc cho phép chuyển đổi giữa nhiều loại thuốc

Thảo luận

Ý nghĩa và so sánh với nghiên cứu trước đây

  • Nghiên cứu này cho thấy tác động tích cực về mặt xã hội và sức khỏe của điều trị bằng thuốc trên toàn bộ nhóm bệnh nhân ADHD trong thực hành lâm sàng
  • Mức độ hiệu quả có phần nhỏ hơn so với các nghiên cứu trước đây so sánh trong cùng bệnh nhân, nhưng phản ánh hiệu quả trung bình trên toàn bộ quần thể bệnh nhân và cung cấp các giá trị gần hơn với kết quả thử nghiệm lâm sàng

Hàm ý lâm sàng

  • Điều trị bằng thuốc không chỉ làm giảm nguy cơ theo từng trường hợp mà còn làm giảm tác động tích lũy của các nguy cơ tái diễn
  • Đặc biệt, ưu thế của thuốc kích thích và hiệu quả cao hơn ở bệnh nhân có tiền sử nguy cơ có thể được áp dụng vào lựa chọn điều trị thực tế và ra quyết định lâm sàng
  • Nghiên cứu cung cấp bằng chứng về hiệu quả dài hạn dựa trên mẫu thực tế quy mô lớn, đồng thời góp phần cho thảo luận về hướng dẫn lâm sàng và đưa thuốc vào danh mục chi trả

Hạn chế

  • Nghiên cứu có những hạn chế như thiếu thông tin về điều trị không dùng thuốc, khả năng phân loại sai phơi nhiễm, thay đổi liều dùng và chưa xác định được các phân nhóm ADHD
  • Các biến cố nhẹ không được báo cáo hoặc không đi khám có thể bị bỏ sót khỏi phân tích, và đặc điểm chẩn đoán cũng như kê đơn tại Thụy Điển có thể khác với các quốc gia khác

Kết luận

  • Trong nghiên cứu mô phỏng thử nghiệm lâm sàng mục tiêu ở quy mô toàn quốc, điều trị bằng thuốc ADHD có liên quan có ý nghĩa đến việc giảm nguy cơ xuất hiện lần đầu của hành vi tự sát, lạm dụng chất, tai nạn giao thông và phạm tội
  • Đối với các biến cố lặp lại, hiệu quả giảm nguy cơ có ý nghĩa được xác nhận ở mọi nhóm kết cục bất lợi
  • Ưu thế tương đối của kê đơn thuốc kích thích và hiệu quả cao hơn ở bệnh nhân có tiền sử biến cố được thể hiện rõ ràng
  • Những kết quả này cung cấp cơ sở quan trọng cho thảo luận điều trị bằng thuốc và quyết định lâm sàng ở bệnh nhân ADHD

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-08-17
Ý kiến trên Hacker News
  • Để được điều trị ADHD, quá trình nhận đúng thuốc và điều trị tử tế có cảm giác quá khó khăn. Người mắc ADHD thường khó chịu đựng việc phải theo dõi tiếp hoặc bị từ chối, nên lại có nghịch lý là triệu chứng càng nặng thì càng khó được điều trị. Nhiều bác sĩ sợ mất giấy phép nên thấy kê thuốc kích thích là rủi ro, còn từ chối thì chẳng có rủi ro gì, thành ra mới có tình trạng này. Phần lớn bác sĩ chỉ bảo bệnh nhân quay về hoặc kê Welbutrin, thứ hầu như không giúp được bao nhiêu chứ đừng nói là hiệu quả. Tôi rất đồng cảm với những người đang khổ sở vì quy trình này
    • Tôi đã thật sự làm điều bị xem là cấm kỵ. Bác sĩ tâm thần của tôi kê đủ thứ trừ Adderall, nên cuối cùng tôi tìm đến một bác sĩ online để lấy Adderall. Sau đó tôi nói với bác sĩ tâm thần là mình đã được kê Adderall, và ông ấy tiếp tục kê đơn cho tôi. Bác sĩ của tôi thực ra rất hợp lý, chỉ là cực kỳ bảo thủ với thuốc kích thích. Cuối cùng chỉ sau khi thật sự dùng thuốc tôi mới cảm nhận được hiệu quả rõ ràng, và lúc đó mới ngộ ra rằng đúng là có những loại thuốc thực sự có tác dụng
    • Tôi thấy chuyện này thật vô lý. Tôi đã dùng thuốc ADHD từ năm lớp 3 tiểu học, mà giờ vẫn phải đến bệnh viện mỗi tháng để lấy lại đơn cho loại thuốc mình đã uống hơn 20 năm thì thật không hiểu nổi
    • Tôi từng nghe nói chẩn đoán ADHD nên có thêm một nhân viên công tác xã hội đi kèm. Mỗi lần lại đến thứ Sáu mới nhận ra mình quên để ý thuốc đã hết và phải gọi lại cho bệnh viện, tôi đều nghĩ đến điều đó. Đặc biệt cuối tuần có ngày lễ là tệ nhất. Một mẹo là hãy luôn xin kê lại mỗi 30 ngày (kể cả có một hai ngày không uống thuốc) để cất riêng số viên dư ra, rồi chỉ lén lấy dùng khi thật sự đặt thuốc thất bại
    • Cách ví von tôi hay dùng là phòng khám hen suyễn lại nằm trên đỉnh Everest. Nếu đã leo được đến đó thì có lẽ bạn chẳng cần khám nữa. Tôi được bạn giới thiệu đến một phòng khám telehealth, nơi tôi có thể nhận nhắc lịch qua email và tin nhắn, nên không phải chờ 6 tháng mà được khám ngay. Buổi khám đầu tiên là một trải nghiệm đúng nghĩa “đi khám”: họ dành hơn 2 tiếng trao đổi kỹ về triệu chứng của tôi, và nếu bảo hiểm không chi trả thì còn hướng dẫn các phương án thay thế phù hợp. Đội ngũ y tế cũng cực kỳ quan tâm đến việc chăm sóc bệnh nhân. Trước đó tôi phải đi qua bác sĩ gia đình, bác sĩ tâm thần và nhiều khâu khác mới chật vật có được chẩn đoán; còn bây giờ, nhờ có bác sĩ thực sự hiểu ADHD ảnh hưởng đến công việc và cuộc sống của tôi ra sao, cuộc đời đã dễ thở hơn rất nhiều
    • Liên quan đến chuyện khó chịu đựng bị từ chối, gần đây tôi mới biết đến khái niệm 'Sensitive Rejection Dysphoria'. Nó chưa được công nhận chính thức, nhưng đang được nghiên cứu rất tích cực vì có liên hệ với ADHD. Tôi ước gì mình biết điều này sớm hơn
  • Nếu nhìn vào kết luận của bài báo, điều trị bằng thuốc ADHD có tác động tích cực trong việc giảm nguy cơ hành vi tự sát, lạm dụng thuốc, tai nạn giao thông và tội phạm, nhưng ở sự cố đầu tiên thì không có tác dụng với chấn thương do tai nạn. Với các sự kiện lặp lại, nguy cơ đều giảm mạnh hơn ở cả năm loại kết quả, và nghiên cứu này đưa ra bằng chứng dựa trên dữ liệu bệnh nhân trong môi trường lâm sàng thực tế
    • Kết quả nghiên cứu cho thấy điều trị bằng thuốc ADHD giúp giảm mạnh nguy cơ như hành vi tự sát 38%, lạm dụng thuốc 30%, tội phạm 28%, tai nạn giao thông 20%... Ở các sự kiện lặp đi lặp lại thì hiệu quả còn mạnh hơn
  • Nói về trải nghiệm của mình, tôi được chẩn đoán ADHD ở tuổi 40 và bắt đầu dùng Concerta. Theo tôi, ADHD không phải là bệnh hay khuyết tật, nhưng trên thực tế nhiều khi nó lại vận hành như vậy. Thậm chí tôi nghĩ có bằng chứng cho thấy nó có thể là một phần của tiến hóa. Tôi cảm thấy phần lớn vấn đề đến từ lối sống hiện đại và kỳ vọng xã hội, nên cố gắng chấp nhận bản thân khi thì đờ người trong nhịp sống tẻ nhạt, khi thì ngược lại lao vào tập trung sáng tạo. Thuốc là một công cụ tôi dùng không quá 2 lần mỗi tuần khi cần tự quản lý hoặc cần quan tâm hơn đến người khác. Nó không phải là sự chữa trị cốt lõi, cũng không phải là con người tôi. Tôi tin Sensitive Rejection Dysphoria là có thật, nhưng điều tệ nhất là tự mình bác bỏ bản thân với suy nghĩ “mình khác biệt nên mình sai”
    • Đây là góc nhìn mà người ADHD nhẹ hoặc những ai muốn xem nhẹ khuyết tật thường hay có. ADHD là rối loạn chức năng của toàn bộ não bộ, và tất cả các chức năng điều hành (tự điều chỉnh, lập kế hoạch, trì hoãn sự thỏa mãn, điều tiết cảm xúc...) đều bị tổn hại trên diện rộng. Hyperfocus cũng không giống người bình thường, mà xuất hiện một cách cưỡng bức, thiếu khả năng kiểm soát. Lập luận rằng nó có lợi cho vai trò lính gác hay người thích nghi môi trường là hiểu sai. Vấn đề không phải là chú ý rộng hơn, mà là không thể tập trung đúng chỗ cần thiết. ADHD không chỉ đi kèm suy giảm nhận thức mà còn kéo theo nhiều hệ quả tiêu cực diện rộng như bệnh thần kinh thoái hóa, vấn đề tim mạch/chuyển hóa, rối loạn giấc ngủ. Khi nỗi khổ này bị gói lại quá tích cực, mức độ nghiêm trọng của vấn đề bị làm loãng đi, và cá nhân tôi đôi khi thấy rất khó chịu
    • ADHD là một khuyết tật nằm trên một phổ liên tục, và việc nhiều người có triệu chứng nhẹ cũng được chẩn đoán rõ ràng là điều tích cực. Nhưng ở đầu phổ rất nặng thì nó thực sự là một khuyết tật nghiêm trọng và là bệnh. Ví dụ ở mức cực đoan, có người đau đớn chỉ cần đi vệ sinh để tiểu là giải quyết được, nhưng vẫn không thể nhấc mình lên vì thiếu ý chí điều hành. Trạng thái đó khó có thể xem là hữu ích về mặt tiến hóa trong bất kỳ môi trường nào
    • Với cách tiếp cận kiểu “bản chất của vấn đề tâm lý là không thích nghi được với đòi hỏi xã hội”, tôi nghĩ không chỉ ADHD mà nhiều tình trạng tâm lý khác cũng được phản ánh trong tiêu chuẩn chẩn đoán như một vấn đề về độ phù hợp giữa cá nhân và xã hội. Có lẽ nếu sống trong một xã hội mà trẻ em không phải ngồi một chỗ 8 tiếng mỗi ngày, thì bản thân khái niệm ADHD cũng đã không hình thành
    • Các cuộc trò chuyện về ADHD và thuốc quá thường xuyên rơi vào hai cực “thuốc là xấu” hoặc “thuốc giải quyết tất cả”, trong khi thực tế đây là một vấn đề rất tinh tế và nhiều sắc thái
    • Bản thân tiêu chuẩn thế nào là khuyết tật, theo tôi, được định nghĩa bằng việc “nó có khiến tôi khó sống bình thường trong thế giới hiện tại không”. Tức là tiêu chí nằm ở sự tương tác giữa đặc điểm của bản thân, hỗ trợ sẵn có, môi trường xã hội và chuẩn mực sống bình thường
  • Chia sẻ trải nghiệm được chẩn đoán ADHD ở Canada. Dù phần lớn hệ thống y tế là công, chẩn đoán ADHD lại là ngoại lệ, nên chỉ phí chẩn đoán thôi đã hơn CAD $3,000 (nếu thêm tự kỷ thì +$2,000) vì lo ngại nguy cơ lạm dụng. Chỉ riêng khảo sát online đã dài tới 100 trang A4, mà với đặc điểm ADHD thì khối lượng đó quá sức nên tôi mất hẳn 1 năm. Lịch hẹn cũng do phòng khám áp đặt một chiều, tôi chỉ còn cách xoay theo (vì không thể bắt 6 chuyên viên tư vấn phải khớp với lịch của mình). Cuối cùng mất 1 năm mới xong hết các bước, rồi còn chỉ được hẹn sau đó tận 3 tháng. Nếu góp ý cho hệ thống, tôi muốn nói rằng cần có nhân viên từng thật sự sống với ADHD. Hệ thống hiện tại hiểu quá ít về sự thiếu nhất quán và thiếu tự điều chỉnh. Nhưng mặt khác, tôi cũng tự hỏi liệu chính quy trình chẩn đoán phức tạp này có phải là biện pháp chống lạm dụng không. Việc người thật sự có ADHD lại khó xuyên qua mê cung này nghe rất đáng suy nghĩ
    • Tôi chỉ muốn nói là tùy khu vực ở Canada mà khác nhau. Trải nghiệm của tôi ở Ontario hoàn toàn khác. Tôi yêu cầu bác sĩ tư vấn ADHD thì ngay lập tức được làm hai bảng khảo sát, được nối với nhà tâm lý học, và vài tuần sau còn được kê Atomoxetine đúng như tôi yêu cầu (tôi xin vậy vì coi thuốc kích thích là lựa chọn cuối cùng). Không tốn đồng nào, và nếu có bảo hiểm thì tiền thuốc cũng được chi trả hết
    • Tôi muốn giới thiệu phòng khám online Frida. Họ có thể đưa bạn từ chẩn đoán đến kê đơn chỉ trong vài tuần
    • Cũng có những phòng khám tốt. Tôi được chẩn đoán ở adhdvancouver.ca, chỉ mất 2 ngày để có chẩn đoán và sang ngày thứ 3 là bắt đầu thử thuốc. Tổng chi phí là 500CAD
    • Gia đình tôi (ở Ontario) không có bất kỳ nhân viên y tế nào tham gia ngoài bác sĩ gia đình phụ trách
  • Kênh YouTube của nhà nghiên cứu khoa học ADHD Russell Barkley là điều đã cho tôi can đảm để đi chẩn đoán vào năm cuối đại học. Thấy mọi triệu chứng từ thời thơ ấu được sắp xếp lại trong bối cảnh khoa học thần kinh, tôi như bừng tỉnh. Ông cũng nổi tiếng vì đính chính rất nhiều nghiên cứu sai lệch, và đó là một kênh cực kỳ xuất sắc
    • Ngoài việc xác nhận và định lượng các triệu chứng rõ rệt, nghiêm trọng của tôi, bài test thời gian phản ứng còn phát hiện ra cả mức bốc đồng rất nhẹ. Người xung quanh và chính tôi có lẽ đều sẽ trả lời trong bảng hỏi rằng tôi không bốc đồng, nhưng bài test đã cho thấy rất rõ những triệu chứng mà tôi không hề nhận ra. Đó là một trải nghiệm cực kỳ khai sáng
    • Kênh YouTube của Russell Barkley
    • Tôi đang xem kênh của ông ấy ngay lúc này. Thật mừng khi thấy có một danh sách video phê phán lý thuyết ADHD của Gabor Mate. Khi nghe Mate nói, tôi luôn thấy có gì đó khó chịu và hơi bực bội, nhưng lại khó giải thích chính xác vì sao. Nhất định tôi sẽ xem
    • Ông có những bài giảng rất hay về khoa học và lịch sử của ADHD (thật ngạc nhiên khi biết nó đã được nghiên cứu chính thức từ hàng trăm năm trước; ở Úc nó vẫn thường bị xem như một thứ bệnh kỳ quặc của Mỹ)
    • Một chẩn đoán rõ ràng như thế này có thể tạo ra sức mạnh thay đổi cả cuộc đời
  • Đọc những chia sẻ của người sống ở Mỹ mà phải rất vất vả mới được chẩn đoán và kê thuốc khiến tôi thấy hơi áy náy. Tôi được chẩn đoán từ 20 năm trước, đã trải qua nhiều bác sĩ ở nhiều bang và nhiều loại thuốc khác nhau, nhưng chưa từng có nhân viên y tế nào nghi ngờ tôi hay ngại kê đơn. Tôi chỉ cần yêu cầu là được cấp luôn, và nhà thuốc cũng phát thuốc mà chẳng nói gì. Chỉ 5 năm gần đây họ mới yêu cầu xét nghiệm nước tiểu một lần trước khi kê lại thuốc. Tôi nghĩ mình đã rất may mắn. Gần đây tôi muốn thử Zenzedi vì thấy Reddit đánh giá tốt, chỉ để lại một ghi chú ngắn cho y tá là bác sĩ MD đã kê ngay. Với Concerta tôi thậm chí còn tự đề xuất liều và được chấp nhận luôn. Thật buồn khi người khác phải trải qua cả một quá trình gian nan như vậy chỉ để đạt cùng mục đích
    • Trải nghiệm của bạn cho thấy việc điều trị ADHD có thể khác nhau đến mức nào ngay trong cùng một quốc gia
    • Thêm một giai thoại thú vị liên quan: tôi lần đầu được chẩn đoán ADHD khi tham gia một thử nghiệm lâm sàng nghe qua radio. Quy trình sàng lọc rất kỹ, nhưng họ không cho biết tôi thuộc nhóm dùng thuốc thật hay giả dược, và nói sẽ công bố sau vài năm; đến khi tôi hỏi lại thì chỉ nhận được câu trả lời là bệnh viện đó đã đóng cửa. Vậy là trong vài tháng tôi hoàn toàn không biết mình đã dùng thứ gì. Có thể là thuốc thử nghiệm mới, cũng có thể chỉ là viên đường giả dược
  • Giả thuyết lâu nay của tôi là thuốc kích thích làm tăng năng suất cho mọi người (dĩ nhiên có cái giá phải trả), và chẩn đoán ADHD thực ra có thể là một thứ khá mơ hồ đến mức áp vào hầu hết mọi người cũng được. Có lẽ chuyện này đã biến mất khi người ta bỏ hút thuốc. Cho đến không lâu trước đây, hầu hết mọi người gần như đều dùng nicotine — một chất kích thích — mỗi ngày
    • Giả thuyết này bị bác bỏ bởi một khối lượng khổng lồ bằng chứng khoa học chất lượng cao. ADHD là một hội chứng được định nghĩa rõ ràng, và phương pháp chẩn đoán cũng đã được thiết lập, có thể phân biệt hiệu quả giữa người có và không có tình trạng này. Thuốc kích thích có thể giúp tăng năng suất cho nhiều người, nhưng điều đó không có nghĩa ADHD là một chẩn đoán không phân biệt được mấy. Bạn nên tham khảo tuyên bố đồng thuận toàn cầu về ADHD (Consensus Statement). ADHD tồn tại một cách khách quan
    • Việc thuốc kích thích giúp tăng năng suất cho mọi người là đúng. Cũng như Modafinil giúp ai cũng tỉnh táo hơn, anxiolytics làm ai cũng bình tĩnh hơn, còn chất gây ảo giác thì khiến ai cũng thấy dễ chịu hơn. Sẽ rất vô lý nếu thuốc kích thích chỉ có tác dụng với người ADHD. Nhưng tôi không đồng ý với ý rằng chẩn đoán ADHD là mơ hồ. Ở mọi chỉ số như tai nạn giao thông, tuổi thọ kỳ vọng, tỷ lệ tội phạm và nghiện ngập... đều có khác biệt; chưa kể còn có khác biệt lớn trong chụp não, thí nghiệm, di truyền học, nghiên cứu song sinh. Nó cũng liên hệ mạnh với hút thuốc: 35~55% người lớn ADHD hút thuốc, cao hơn rõ rệt so với dân số chung. Nicotine đặc biệt có hiệu quả hơn với ADHD
    • Ý về nicotine rất hay. Tôi biết đến ADHD vì rối loạn xử lý thính giác (APD). APD là tình trạng dù thính lực rất tốt, não vẫn khó hiểu được lời nói trong môi trường ồn, đặc biệt khi có nhiều người hoặc ở dải giọng nữ. Nó cũng có tương quan cao với ADHD và phổ tự kỷ. Một người bạn nhìn cách tôi vô thức thích nghi đã nhận ra ngay. Sau đó tôi đi chẩn đoán chính thức. Có lẽ nó là di chứng từ những lần viêm tai giữa thường xuyên hồi nhỏ. Trong các bài báo còn có nhắc đến tương quan giữa phát triển não bộ và môi trường kích thích. Bề ngoài thì đời tôi có vẻ thành công, nhưng tôi nghĩ nếu được chẩn đoán sớm thì cuộc sống đã dễ hơn. Tôi cho rằng không nên dễ dàng xem nhẹ độ phức tạp của bộ não con người
    • Giả thuyết rằng chẩn đoán ADHD là mơ hồ chỉ cần tìm bài báo một chút là bác bỏ được. ADHD làm tăng rủi ro ở gần như mọi mặt: tự sát, lạm dụng chất, vô gia cư, tai nạn, tội phạm, bệnh tự miễn... Nó không chỉ đơn giản là “khó tập trung”
    • Đây là bằng chứng mang tính kinh nghiệm, nhưng tôi từng nghe rằng nếu một người hút thuốc mắc ADHD đang dùng Adderall rồi bỏ thuốc lá, họ sẽ phải tăng liều điều trị. Nửa năm gần đây tôi dùng miếng dán nicotine và thấy rất hiệu quả. Ở mức này (7~21mg) nó cũng không độc hại, nên có thể xem là một mẹo sống khá hữu ích (khác với các chất kích thích khác, đây là thuốc không kê đơn)
  • Tôi đang dùng Ritalin, và ở đây (Na Uy) việc người lớn được chẩn đoán là cực kỳ khó. Kê đơn cũng bắt đầu rất thận trọng, từ những thuốc cơ bản nhất. Nếu Ritalin không hợp thì mới thử loại khác, nhưng bác sĩ của tôi nói bệnh nhân nào chỉ đích danh Adderall ngay từ đầu sẽ bị xem là tín hiệu có nguy cơ lạm dụng, nên thuốc đó chỉ được dùng như lựa chọn cuối cùng
    • Ở Mỹ thì khác, bác sĩ kê Adderall ngay cho tôi. Dĩ nhiên thuốc nào cũng có thể bị lạm dụng, nhưng theo trải nghiệm của tôi thì Adderall không gợi cảm giác muốn lạm dụng như ibuprofen vậy. Tôi không thấy thay đổi tâm trạng gì, chỉ đơn giản là tập trung tốt hơn. Nó cũng không phải kiểu thuốc mang lại khoái cảm như cà phê hay bia. Nếu lỡ quên không uống Adderall thì tôi chỉ làm việc kém đi thôi chứ không phải thứ bắt buộc phải có. Không có cảm giác thèm hay thôi thúc gì cả
    • Tôi thấy rất bức bối với kiểu lập luận rằng cứ bệnh nhân nào chủ động xin Adderall thì khả năng cao là có ý định lạm dụng. Thực tế đây là một loại thuốc rất tốt, ở liều điều trị thì hầu như không có nguy cơ nghiện hay lạm dụng, vậy mà hệ thống y tế lại né tránh quá mức
    • Ritalin tác dụng ngắn thật sự rất tệ. Có quá nhiều thuốc kích thích tốt hơn
  • Tôi được chẩn đoán ở tuổi 49, đã mất tổng cộng 18 tháng đi qua nhiều bác sĩ, 3 chuyên gia và tốn rất nhiều tiền, nhưng việc giờ đây cảm thấy somewhat normal đã là một thay đổi lớn. Điều đó cũng khiến tôi nghĩ rằng những người trước đây không giúp tôi hẳn đã biết vấn đề của tôi là gì. Những người từng gọi tôi là ngu ngốc hay lười biếng có lẽ thật ra đã cố tình không giúp. Khi mỗi đứa con tôi đến tuổi 13, giáo viên lại liên hệ và liên tục nhắc đến khả năng ADHD, điều đó càng khiến tôi tin như vậy hơn
  • Việc Methylphenidate (Ritalin) có hiệu quả trong quản lý các triệu chứng ADHD điển hình nhưng lại không giúp gì với chấn thương do bất cẩn như vụng về nghe rất hợp lý. Thực tế là chân ống đồng của tôi lúc nào cũng đầy vết bầm
    • Đây chỉ là trải nghiệm cá nhân, nhưng tôi chắc chắn cảm thấy sau khi được chẩn đoán và điều trị đều đặn thì tai nạn của mình giảm đi rất nhiều. Từ khi bỏ rượu xu hướng đó còn rõ hơn nữa. Tôi không biết thay đổi nào có tác động lớn hơn, nhưng cả hai đều cải thiện thấy rõ. Dù vậy, chuyện bầm chân ống đồng thì tôi vẫn hoàn toàn đồng cảm. Chỉ là tai nạn “ít hơn” thôi chứ chưa bao giờ hết hẳn
    • Tôi tò mò vì sao sự vụng về lại liên hệ mạnh với ADHD đến vậy. Theo cảm nhận của tôi, amphetamine dường như chỉ có tác dụng lên chức năng điều hành, nên càng thấy thắc mắc hơn
    • Kết quả nghiên cứu là không có tác dụng với chấn thương đầu tiên, nhưng làm giảm các tai nạn lặp lại. Tôi nghĩ điều đó cũng hợp lý, vì gần như ai cũng sẽ gặp mấy tai nạn kiểu đó ít nhất một lần lúc đầu
    • Ngay bây giờ tôi vẫn đang bị bầm ở xương sườn mà chẳng nhớ nó xảy ra thế nào. Tôi biết là mình đã va vào cái gì đó. Methylphenidate HCL cũng không giúp nổi chuyện đó
    • Thành thật mà nói, tôi thường thấy mình vụng hơn khi thuốc bắt đầu hết tác dụng. Khi thuốc còn hiệu lực, cảm giác không gian của tôi tốt hơn nên tai nạn cũng ít hơn rất nhiều. Cả lái xe lẫn đỗ xe đều cải thiện rõ rệt hơn nhiều