1 điểm bởi GN⁺ 2025-06-08 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Bill Atkinson hồi tưởng lại trải nghiệm gia nhập Apple Computer cách đây 40 năm
  • Sự thuyết phục và tầm nhìn của Steve Jobs đã trở thành bước ngoặt lớn trong cuộc đời ông
  • Ông đã đóng góp vào việc đưa UCSD Pascal System vào sử dụng, phát triển QuickDraw, Lisa Window Manager và các phần mềm đột phá khác
  • Với MacPaintHyperCard, ông đã cung cấp những công cụ mở rộng khả năng sáng tạo cho người dùng
  • 12 năm ở Apple là quãng thời gian quý giá mang tính quyết định đối với cuộc đời ông

Gia nhập Apple Computer và khởi đầu

  • Ngày 27 tháng 4 năm 1978, tức 40 năm trước đó, trải nghiệm gia nhập Apple Computer đã trở thành một bước ngoặt lớn trong cuộc đời ông
  • Khi đó ông đang theo học chương trình tiến sĩ ngành thần kinh học tại University of Washington, và đã đến Apple theo lời mời của Jef Raskin
  • Ban đầu ông muốn tập trung vào việc lấy bằng, nhưng Jef Raskin đã thuyết phục đến mức gửi cả vé máy bay, khiến ông quyết định đến California

Cuộc gặp với Steve Jobs

  • Steve Jobs đã dành trọn một ngày để giới thiệu ông với toàn bộ nhân viên Apple và trực tiếp nhiệt tình tuyển dụng ông
  • Nhân viên Apple khi đó toát lên vẻ thông minh và đầy nhiệt huyết, nhưng lúc đầu điều đó vẫn chưa đủ để khiến ông nghĩ đến việc từ bỏ chương trình tiến sĩ
  • Steve Jobs nhấn mạnh rằng những công nghệ mới được thế giới biết đến thực ra đã là của hai năm trước, và Apple là nơi có cơ hội tạo ra tương lai
  • Ông đặc biệt bị thuyết phục bởi phép ví von lướt sóng đầy hứng khởi ở đầu con sóng, và cuối cùng đã bỏ dở chương trình tiến sĩ để gia nhập Apple
  • Bất chấp sự phản đối từ gia đình, ông vẫn tin chắc đó là lựa chọn đúng đắn

Những trải nghiệm chính tại Apple

  • Ông trở nên thân thiết với Steve Jobs, cùng đi dạo ở Castle Rock State Park hoặc dùng bữa và bàn luận về cuộc sống cũng như thiết kế
  • Đôi khi những cuộc trò chuyện mở đầu bằng câu “Tôi có một ý tưởng điên rồ…” lại thực sự phát triển thành thiết kế sản phẩm
  • Sự ủng hộ của Steve là nguồn động lực lớn giúp ông tạo ra những kết quả có ý nghĩa trong công ty

Phát triển phần mềm đột phá (UCSD Pascal, QuickDraw, v.v.)

  • Ông muốn port UCSD Pascal System sang Apple II, nhưng quản lý đã phản đối
  • Ông trực tiếp trình bày mạnh mẽ với Steve Jobs và trong vòng 2 tuần đã hiện thực hóa hệ thống Pascal, tạo nền tảng cho việc phát triển Lisa
  • Ông khẳng định rằng máy Lisa nhất thiết phải đi kèm chuột theo mặc định, và cuối cùng đề xuất đó đã được chấp nhận
  • Ông cũng bảo vệ thành công quan điểm rằng nền màn hình cần phải là màu trắng để tạo hiệu ứng đồ họa tốt hơn
  • Ông viết các hàm đồ họa cơ bản của QuickDraw bằng assembly, biến GUI dựa trên bitmap thành điều khả thi trong thực tế

Lisa, Macintosh, MacPaint và HyperCard

  • Các chức năng quản lý phần mềm chủ chốt như Lisa Window Manager, Event Manager, Menu Manager đã được ông phát triển, và Andy Hertzfeld đã áp dụng chúng cho Mac
  • Hai phần ba mã trong ROM của Macintosh là phần đóng góp của ông
  • Ông phát triển MacPaint, cho người dùng thấy sự thú vị của đồ họa và chuột cũng như tiềm năng sáng tạo mà chúng mang lại
  • Trong bức ảnh năm 1983 của Norman Seeff, có thể thấy rõ mối quan hệ đầy năng lượng giữa ông và Steve Jobs
  • Dù có người nói Steve Jobs đã lợi dụng ông, ông thực sự đánh giá Steve là một nhà lãnh đạo đã khơi dậy động lực và khả năng sáng tạo
  • Việc các sản phẩm làm ra ở Apple được hàng triệu người sử dụng mang đến cho ông cảm giác phấn khích, giá trị và ý nghĩa to lớn

HyperCard và giai đoạn sau Apple

  • Năm 1985, lấy cảm hứng từ một trải nghiệm với LSD, ông nghĩ ra hệ thống authoring HyperCard, cho phép cả những người không phải lập trình viên cũng có thể tạo ra media tương tác
  • Ngôn ngữ HyperTalk có cấu trúc giúp cả lập trình viên mới bắt đầu cũng dễ dàng làm quen với lập trình hướng sự kiện
  • Ông từ chối lời mời gia nhập NeXT của Steve Jobs để tập trung hoàn thiện HyperCard, và đến năm 1987 Apple đã công bố HyperCard
  • Trong 12 năm ở Apple, ông phát triển các công cụ sáng tạo và đồng hành cùng sự tăng trưởng của công ty từ 30 nhân viên lên 15.000 người
  • Năm 1990, ông đồng sáng lập General Magic để tham gia phát triển thiết bị liên lạc cá nhân, và quãng thời gian ở Apple đã trở thành bước ngoặt của cuộc đời ông
  • Ông bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc với Jef RaskinSteve Jobs vì sự tin tưởng và cơ hội họ đã trao

Kết thúc

  • Quyết định đưa ra tại Apple 40 năm trước đã mang lại một kết quả làm thay đổi toàn bộ cuộc đời ông
  • Ông vẫn còn quan tâm đến nghiên cứu về ý thức, nhưng cảm thấy vô cùng mãn nguyện vì đã tạo ra ảnh hưởng tích cực cho thế giới khi làm việc tại Apple

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-06-08
Ý kiến trên Hacker News
  • Tôi từng rời Apple để cùng Marc Porat và Andy Hertzfeld đồng sáng lập General Magic, góp phần phát minh ra thiết bị truyền thông cá nhân
    Tôi luôn thấy thú vị khi nhiều người sáng lập các công ty đổi mới lớn có xuất thân gắn kết với nhau, và họ đan xen thế nào với những người có quyền lực và của cải
    Ví dụ, tôi thấy cái tên Marc Porat quen quen nên tra thử, thì ra ông ấy là anh trai của Ruth Porat, chủ tịch của Google
    Tôi tự hỏi liệu để các lãnh đạo leo lên đỉnh trong một tổ chức thì tài năng thực sự quan trọng đến đâu, hay mạng lưới quan hệ cực mạnh cũng đóng vai trò lớn
    Bản thân tôi cũng đã làm ra sản phẩm bằng những ý tưởng hay và năng lực của mình, nhưng lúc nào cũng gặp khó trong việc huy động vốn
    Ước gì tôi cũng có những người quen biết các mạng lưới như thế

    • Một siêu sao đơn lẻ rất khó thành công một mình, rốt cuộc vẫn cần có những siêu sao khác xung quanh thì mới tạo ra được hiệp lực thực sự
      Họ biết nhau nên việc thành công cũng dễ hơn rất nhiều
      Và vô số kẻ thất bại không bao giờ được biết đến ngoài kia thì gần như chẳng ai nhớ đến
      Kết nối rất nhiều nhân tài đầy tiềm năng chính là một vai trò quan trọng của những công ty thành công và các trường đại học danh tiếng
      Giống như bức ảnh những thiên tài thế kỷ 20 tụ lại một chỗ, những người tiên phong mới được chồng lên vai các tiên phong đi trước và cùng nhau leo lên đỉnh
      Cảm giác như một đội thể thao danh tiếng thi đấu đỉnh cao qua nhiều mùa giải
      Đó là những mắt xích tất yếu chứ không phải ngẫu nhiên

    • Phim tài liệu General Magic (2018) thực sự rất đáng kinh ngạc nhưng lại bị đánh giá thấp
      Mỗi lần xem tôi đều xúc động đến rưng rưng, như một câu chuyện thành công kiểu startup cổ điển đầy cảm hứng
      Nhạc phim cũng rất đẹp

    • Vốn, tài năng của người khác, hay khả năng tiếp cận thị trường/người dùng mới là lợi thế cạnh tranh lớn nhất, ngay cả khi bản thân có đủ năng lực làm ra một sản phẩm xuất sắc
      Nắm được những nguồn lực đó thì khả năng thành công được đẩy lên tối đa

  • Tôi thấy đây là một bài viết rất hay
    Ngày xưa có cảm giác mọi thứ đều khả thi và rộng mở, một sự tự do đầy hứng khởi
    Nhớ thời mà dù không quá lớn lao thì vẫn có thể làm bất cứ thứ gì
    Giờ thì mọi thứ giống như những chiếc hộp kín bị quảng cáo chiếm đóng
    Thực tế là phải đăng nhập và chỉ được sống trong những không gian bị giới hạn
    Dù vậy, bản chất nguyên sơ của internet vẫn còn đó, và tôi vẫn có thể đưa trang web không quảng cáo của mình lên
    Ước gì chỉ có thể lướt trên kiểu internet như thế

    • Tôi ở độ tuổi gần giống những nhân vật trong câu chuyện này vào thời họ hoạt động, nhưng cảm nhận lại hoàn toàn ngược lại
      Hồi cấp hai cấp ba tôi từng nghĩ rằng “những năm 2000 là thời kỳ smartphone và internet mở ra cơ hội khổng lồ nên có vẻ cái gì cũng làm được, còn giờ thì các tập đoàn lớn đã thâu tóm hết rồi”
      Nhưng làn sóng GenAI đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi
      Chính bây giờ mới là thế hệ kỹ sư may mắn nhất trong mọi thế hệ, nơi chỉ cần có động lực là có thể làm những dự án vượt xa sức tưởng tượng

    • https://kagi.com/smallweb
      Một liên kết về web nhỏ và tự do

    • Đọc câu “Ước gì tôi cũng chỉ có thể lướt trên kiểu internet đó” khiến tôi bỗng nhận ra điều gì đó
      Tôi cứ băn khoăn mãi nên dùng 90s.dev thế nào, và giờ có cảm giác mình đã biết câu trả lời

  • Tôi luôn kinh ngạc trước những đổi mới như HyperCard
    Trong đó có ý định trao “chìa khóa của vương quốc” ngay cả cho người không chuyên kỹ thuật
    Nhìn vào những app store hay nền tảng khép kín ngày nay lại có cảm giác thời đại đang thụt lùi

    • Nếu chỉ làm ra được dù chỉ một trong hai thứ là HyperCard hay MacPaint (thực ra là bản demo Quickdraw) thì đã đủ xếp vào hàng thiên tài rồi
      Xứng đáng được vỗ tay vì tính đổi mới

    • Có lẽ chúng ta nên dùng LSD nhiều hơn một chút, nói đùa thôi

    • Vẫn cực kỳ khó để tách bản thân ngành điện toán ra khỏi khuôn khổ của chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa tiêu dùng
      Những hình thức nghệ thuật sáng tạo khác của nhân loại như thơ, kịch, âm nhạc, hội họa... đã tự sinh trưởng trong nhiều thời đại, nền văn hóa và cấu trúc kinh tế khác nhau
      Nhưng điện toán thì luôn là sản phẩm của công nghiệp hóa, của những nhà máy khổng lồ, chuỗi cung ứng và đám đông người tiêu dùng
      Công ty kiểm soát nhà máy chip rốt cuộc sẽ quyết định tất cả
      Apple là ví dụ điển hình nhất
      Có những phong trào ngoại lệ như nguồn mở, nhưng trước sức mạnh kiểm soát các nhà máy chip thì cũng không dễ dàng
      Đây là lúc rất cần những phong trào chống lại xu hướng đó
      Ví dụ tôi thích cách tiếp cận phát triển phần mềm trên các máy ảo nhẹ như uxn để tận dụng tối đa các con chip rẻ và đơn giản của quá khứ
      Những môi trường như vậy sẽ còn tồn tại cả trăm năm nữa

    • Trớ trêu thay, Apple lại ở vị trí tiêu biểu đã dẫn dắt xu hướng khép kín này

    • Đồng cảm mạnh

  • Tôi khá bất ngờ khi ông ấy chỉ làm ở Apple khoảng mười hai năm
    Đúng là một hành trình đầy kịch tính
    Tôi cũng chuyển đến Thung lũng Silicon vào năm 1995, và căn hộ của tôi ở ngay cạnh General Magic (Mary Ave.)
    Hồi đó tôi chỉ biết đó là kiểu công ty tách ra từ Apple, chứ không hề biết nơi này quy tụ những con người xuất chúng đến vậy
    Tôi nhớ đó là một văn phòng dễ thương với logo hình chiếc mũ thỏ sáng đèn

    • Chắc hẳn đúng là một chuyến tàu lượn siêu tốc
  • Đoạn nói rằng ông ấy lấy cảm hứng từ một chuyến LSD năm 1985 để tạo ra hệ thống biên soạn HyperCard rất ấn tượng
    Nó cũng khiến tôi nghĩ tới trải nghiệm LSD của The Beatles, hay việc Robert Crumb tạo ra những nhân vật tiêu biểu của mình
    Người ta cũng hay nói LSD làm thay đổi não bộ vĩnh viễn
    Tôi từng nghĩ liệu có phải cần trải nghiệm chất kích thích như The Beatles hay Crumb thì mới tạo ra nghệ thuật lớn, nhưng trước cả khi LSD được “phát minh” thì đã có những nghệ sĩ vĩ đại như Edvard Munch, TS Eliot hay William Blake, nên cũng khó mà khẳng định
    Bản thân tôi cũng đã thử một lần hồi đại học, và nhớ là như thế đã đủ rồi

    • Theo truyền thống thì việc dùng chất gây ảo giác cần có sự chuẩn bị trước, trạng thái tinh thần phù hợp, môi trường thích hợp, và một người tỉnh táo đi kèm
      LSD không làm thay đổi não bộ vĩnh viễn, mà psilocybin mới có vẻ cho thấy hiệu ứng kiểu đó

    • Có thể đây là thiên kiến sống sót
      Thiên tài cũng từng có rất nhiều người hút thuốc, nhưng hút nhiều thuốc không làm sinh ra thiên tài

    • Việc dùng những chất như thế này là hoạt động có từ rất lâu đời
      Nó cũng xuất hiện trong lịch sử văn minh, nghệ thuật và tôn giáo của loài người, như soma chẳng hạn

  • Câu “Tôi đã tạo ra HyperCard nhờ cảm hứng từ một chuyến LSD mở mang tâm trí” cũng rất ấn tượng
    Tôi tự hỏi làm sao để phân biệt được giữa một chuyến đi tốt và một chuyến đi tệ

  • Đúng là một nhân vật huyền thoại
    Lần đầu chạm vào Mac hồi trung học tôi đã thấy vui sướng khủng khiếp
    Có những ngày tôi hoàn toàn chìm trong chiếc máy tính đó
    Cảm ơn Bill

    • Tôi cũng có cảm giác y hệt
      Tôi cứ nghĩ mãi làm sao để lấy lại cảm giác đó, và làm sao để chia sẻ nó với người khác
      Chắc chắn đâu đó phải có cách

    • Với tôi thì có lẽ là MacPaint

  • Câu “Tôi đã dành 12 năm ở Apple để tạo ra công cụ cho những người sáng tạo” đã khiến nhiều người có thiện cảm sâu sắc với Apple, và rộng hơn là cảm thấy phấn khích với chính ngành điện toán
    Tôi nghĩ trong một thời gian rất dài đó chính là bản sắc của Apple
    Nhưng việc triết lý đó ngày nay còn tồn tại hay không thì có lẽ sẽ có nhiều ý kiến khác nhau

  • Gần đây tôi cứ nghĩ mãi về việc ai là người khai sinh ra “light mode”, và hóa ra có thể tìm thấy nguồn gốc ở đây
    Apple II là chữ trắng trên nền đen, nhưng vì đồ họa mà ông ấy đã chủ trương dùng nền trắng như giấy
    Nếu cả ảnh chụp cũng bị in ra theo kiểu âm bản thì sẽ rất bất tiện
    Nhóm phần cứng Lisa phản đối vì cách này gây lưu ảnh và cần RAM đắt tiền hơn, nhưng Steve cuối cùng vẫn chọn nền trắng vì đồ họa

    • Đây chỉ là “tội” của một màn hình dễ đọc
      Một góc nhìn cho rằng light mode không hẳn là điều xấu

    • Vấn đề thật sự là phải cung cấp cả hai

  • Bài này giống như tự viết cáo phó cho chính mình vậy

    • Thực ra ai rồi cũng sẽ chết
      Tôi nghĩ những câu chuyện đời thú vị nên được chia sẻ rộng rãi

    • Càng lớn tuổi, tôi càng thấy mình cũng hay kể những câu chuyện với góc nhìn tương tự
      Đó là một dòng chảy tự nhiên