- Năm 1862, phái đoàn Nhật Bản lần đầu tiên thăm châu Âu và bị chấn động trước nền văn minh và công nghệ
- Tại xưởng ảnh của Nadar, vẫn còn lưu lại những bức chân dung của nhiều nhân vật lớn trong giới văn hóa
- Ông ghi lại tính người của nhiều nhân vật khác nhau như Baudelaire, Manet, Dumas, Victor Hugo, Sarah Bernhardt qua nhiếp ảnh
- Nadar nhấn mạnh tầm quan trọng của nghệ thuật nhiếp ảnh và việc nắm bắt tính người
- Ông để lại một câu nói đầy ý nghĩa về nhiếp ảnh: “Có những người có thể nhìn và thấy, và có những người thậm chí còn không thể nhìn”
Chuyến thăm châu Âu và trải nghiệm đầu tiên của phái đoàn Nhật Bản
- Năm 1862, sau 240 năm, phái đoàn Nhật Bản đã đặt chân tới châu Âu
- Bị cô lập với thế giới trong thời gian dài, Nhật Bản buộc phải bắt đầu mở cửa đối ngoại sau khi hạm đội Mỹ xuất hiện
- Trong số 40 sứ thần, phần lớn là samurai; nhiệm vụ của họ là học hỏi nền văn minh ở nước ngoài và điều tiết tốc độ mở cửa cưỡng bức của đất nước
- Tại châu Âu, họ chứng kiến công nghệ thời kỳ Cách mạng Công nghiệp ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với Nhật Bản lúc bấy giờ
- Đặc biệt, tại Pháp, họ bị sốc mạnh trước công nghệ điện tín khi tận mắt thấy tin nhắn văn bản vượt qua cả lục địa chỉ trong vài phút
Xưởng ảnh của Nadar và phái đoàn Nhật Bản
- Các sứ thần Nhật Bản tới Pháp đã ghé thăm studio của nhiếp ảnh gia nổi tiếng Nadar
- Nadar đã ghi lại họ bằng máy ảnh
- Tại xưởng ảnh, họ chụp chân dung bằng thiết bị tối tân nhất thời bấy giờ, và trải nghiệm này để lại với họ một ý nghĩa đặc biệt
- Với tư cách là những nhân vật nổi tiếng đến thăm Paris, họ đã thực hiện buổi chụp chân dung
- Dưới bàn tay của Nadar, nét đặc biệt của từng con người được nắm bắt
Tính hiện đại và Charles Baudelaire
- Charles Baudelaire gọi cảm giác thời đại xa lạ vào giữa thế kỷ 19 là "tính hiện đại"
- Thơ của ông thường gây tranh cãi trong xã hội và đôi khi còn bị cấm lưu hành
- Trong lúc sức khỏe sa sút, nghiện ngập và nghèo khó đè nặng, Baudelaire đã tới thăm xưởng ảnh của Nadar
- Nadar chụp chân dung Baudelaire theo phong cách nắm bắt tính cách và nội tâm của nhân vật trên một phông nền đơn giản
- Trong ánh nhìn của ông hiện lên một cái nhìn trực diện
Mối duyên với những nhân vật trong giới nghệ thuật
- Nadar đã chụp những nghệ sĩ hàng đầu thời đó như Edouard Manet, Alexander Dumas, George Sand, Victor Hugo
- Manet có quan hệ thân thiết với Nadar, và đã vẽ tranh lấy bạn mình làm mẫu để tặng ông
- Dumas là thần tượng thời niên thiếu của Nadar, và xuất hiện với dáng vẻ vui vẻ
- George Sand là bạn lâu năm của Nadar và đã được ông chụp nhiều lần
- Chân dung Victor Hugo được lưu lại từ tuổi già cho đến ngay trước lúc qua đời
Những nhân vật về sau và kỹ thuật nhiếp ảnh của Nadar
- Những nhân vật văn hóa nổi tiếng khác như Franz Liszt cũng được Nadar ghi lại
- Liszt ở tuổi già vẫn còn ánh sống trong đôi mắt
- Nadar bị khí chất cuốn hút đáng kinh ngạc của Sarah Bernhardt, khi đó là một ngôi sao mới nổi, hấp dẫn đến mức quay lại xưởng ảnh để liên tục ghi lại hình ảnh của bà
- Bernhardt cũng sống một cuộc đời phá cách về mặt xã hội, như việc có con ngoài hôn nhân
Ghi lại những người quyền lực và các nhà tư tưởng
- Nadar cũng đã chụp Quốc vương Bỉ Leopold II
- Người ta có cảm giác có thể đọc ra sự khác biệt về tính người từ trong ảnh
- Ông cũng ghi lại những nhân vật như Proudhon, một người theo chủ nghĩa xã hội đồng thời là nhà vô chính phủ
Suy nghĩ của Nadar về bản chất của nhiếp ảnh
- Nadar đánh giá rằng nhiếp ảnh là một phát minh vĩ đại, đồng thời là việc ai cũng có thể làm, nhưng để phát hiện ra những hình ảnh thực sự có ý nghĩa thì cần một tài năng đặc biệt
- Những bức chân dung của Nadar vẫn truyền tới chúng ta ngày nay cá tính và tính người của những con người từ hai thế kỷ trước
- Ông tự biết rằng mình là người sở hữu một tài năng xuất chúng ngay cả trong số họ
- Cuối cùng, Nadar để lại câu nói: “Trong nhiếp ảnh, cũng như trong mọi công việc khác, có những người có thể nhìn và thấy, và có những người thậm chí còn không thể nhìn.”
1 bình luận
Ý kiến Hacker News
Chia sẻ gợi ý về một loạt video liên quan, cho thấy nhiều địa điểm khác nhau trên thế giới vào những năm 1900
Nhấn mạnh sự thú vị khi được thấy thời kỳ trước khi sản phẩm hay thời trang bị thương mại hóa đại trà và trước khi xuất hiện tình trạng lỗi thời có chủ đích
Biểu cảm của những người trong ảnh không phải là nụ cười gượng gạo hay ánh nhìn né tránh; họ trông cứng và nghiêm túc, nhưng đôi khi cũng bắt gặp những khoảnh khắc tinh nghịch được tạo dáng
Giới thiệu khung cảnh tươi sáng hiếm thấy ngày nay, nơi những người đàn ông ngoài 40 đùa nghịch và vui chơi cùng nhau
Cho rằng nụ cười giả và việc tránh ánh nhìn là một đặc trưng văn hóa riêng của Bắc Mỹ
Ở Thụy Sĩ có một kiểu nhìn thẳng trực diện đặc biệt gọi là "Swiss stare"
Giới thiệu một liên kết blog liên quan
Ở châu Á, ngay cả trong ảnh gia đình người ta vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng sau khi nhập cư sang Mỹ thì ai cũng bắt đầu mỉm cười trong ảnh
Đồng cảm với suy nghĩ của bố mẹ mình
Ở Mỹ, cuộc sống tương đối dễ chịu hơn và mọi người cũng có vẻ hạnh phúc hơn, nên tồn tại một bầu không khí xã hội khiến người ta tự nhiên mỉm cười
Ở quê nhà, nếu cười nhiều thì trông sẽ khác thường và dễ bị trêu chọc, nên người ta không cười
Có ý kiến cho rằng ở Mỹ, ngay cả nụ cười gượng ép cũng là thứ người ta tạo ra để thích nghi với xã hội
Cũng cho rằng ngay trong các bức ảnh cũ, khó khăn của cuộc sống hiện rõ trên khuôn mặt, và điều đó là tự nhiên
Giờ đây xã hội đã quen với việc chụp ảnh và quay video từ nhỏ, nên mọi người luyện tập sẵn "biểu cảm chuẩn mực" được kỳ vọng trước ống kính
Nhắc tới thời đại mà chế độ selfie AI của camera tự động chỉnh sửa biểu cảm
Giải thích rằng trước đây thời gian phơi sáng của ảnh rất dài, nên con người phải giữ nguyên biểu cảm gần một phút
Đưa ra cách lý giải rằng việc giữ một nụ cười tự nhiên trong thời gian dài thực sự rất khó
Chia sẻ một cảnh parody trong phim “A Million Ways to Die in the West” như ví dụ về việc vẻ mặt nghiêm nghị bị đem ra nhại lại
Về lời chú giải trong bài gốc rằng có thể nhìn ra từ ánh mắt của một nhân vật trong ảnh những tội ác mà người đó sau này gây ra ở Congo,
có ý kiến cho rằng đó có thể là kết quả của việc nhận thức của chúng ta thay đổi theo những gì hiện nay ta biết về người đó
Trích dẫn đánh giá rằng trong bức ảnh của một họa sĩ nổi tiếng có thể cảm nhận được vẻ thông tuệ,
rồi cho rằng việc phán đoán trí thông minh chỉ từ ngoại hình về bản chất là sai lầm
Chia sẻ sự hoài nghi với nỗ lực muốn hiểu nội tâm của một con người chỉ qua một lần gặp ngắn ngủi hay một tấm ảnh
Đưa ra góc nhìn phê phán với niềm tin lãng mạn rằng một bức ảnh có thể nói lên rất nhiều về một con người
Kể lại rằng bài học “đừng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài” ở Mỹ từng rất phổ biến,
và trong quá trình trưởng thành thường xuyên bắt gặp nội dung này lặp đi lặp lại trong quảng cáo công ích, TV hay phim ảnh
Đã từng có một bầu không khí muốn giữ lấy ít nhất sự đạo đức giả tối thiểu về đức tính xã hội đó,
và bày tỏ thắc mắc không biết gần đây góc nhìn ấy có thay đổi hay không
Lưu ý rằng cũng có những trường hợp ảnh được dàn dựng để khiến một người trông thông minh hơn
Nhấn mạnh đây là đánh giá về dàn dựng mang tính nghệ thuật
Cho rằng vì Manet thực sự là một người thông tuệ nên không có vấn đề gì nếu bức ảnh nắm bắt được đúng bản chất đó
Ảnh món ăn nếu khiến món ngoài đời trông ngon như thật thì cũng được xem là ảnh chụp tốt
Thậm chí còn có ý kiến thú vị rằng trên khuôn mặt con người có thể phần nào bộc lộ trí thông minh, và nếu mạng nơ-ron được huấn luyện thì có thể phát hiện ra những tín hiệu đó
Giải thích xu hướng tiến hóa ở con người là thể hiện chứ không phải che giấu trí thông minh
Giải thích ý nghĩa của groady/grody và grotty
Bổ sung thông tin rằng grotty ở Úc và một số nơi khác còn có thể được dùng như danh từ
Quan điểm cá nhân rằng dù dự đoán ấn tượng không hoàn hảo thì vẫn tốt hơn ngẫu nhiên
Rút ra bài học rằng nếu có dữ liệu mạnh hơn thì không nên dựa vào ngoại hình
Trên HN thường có nhiều bài viết về công cụ mới và lập trình,
nhưng giờ đây điều quan trọng hơn là quyết định sẽ lập trình cái gì, chứ không phải công cụ hay phương pháp
Cho rằng câu trả lời nằm ở khả năng nhìn thế giới và giá trị từ góc nhìn người dùng
Khi xem ảnh của Nadar, người viết chú ý đến cách ông nhìn đối tượng và cách ông nhìn những con người đã để lại một khoảnh khắc trong lịch sử
Thiết kế sản phẩm là việc tưởng tượng ra một thế giới khác bằng ánh nhìn của người khác,
và cho thấy tiềm năng của công nghệ và bối cảnh theo dòng thời gian có thể tạo ảnh hưởng lớn đến sản phẩm ra sao
Bày tỏ sự thán phục rằng phát minh nhiếp ảnh đã ảnh hưởng đến lịch sử loài người lâu hơn cả thanh kiếm của samurai,
và đã trao cho khoa học, y học cùng nhiều lĩnh vực khác sức mạnh to lớn của việc ghi lại ánh sáng
Khích lệ rằng mong bài viết này sẽ trở thành động lực để ai đó tạo ra “bức ảnh” tiếp theo
Có ý kiến cho rằng câu hỏi “sẽ làm ra cái gì” lúc nào cũng quan trọng, và ví dụ tiêu biểu là trường hợp của Dropbox
Chỉ ra rằng năng lực kỹ thuật cần để làm ra sản phẩm và năng lực để được tuyển vào công ty là hai thứ khác nhau,
nên điều đó càng khiến việc quyết định thật sự nên làm gì trở nên rối rắm hơn
Thú nhận rằng chuyến du hành bằng ảnh tới nước Pháp thế kỷ 19 của một người đàn ông thật sự rất cuốn hút,
và để lại ấn tượng mạnh hơn nhiều so với các bài viết mới nhất về startup AI
Đặt ra khả năng rằng ở bước tiếp theo AI có thể được chồng phủ lên trên nghệ thuật của con người
Quan sát về việc cử chỉ và biểu cảm khác nhau đến mức nào giữa các nền văn hóa
Tự mình trải nghiệm qua những chuyến đi vòng quanh thế giới rằng có xã hội cởi mở và giàu biểu đạt, nhưng cũng có xã hội tiết chế và trung tính hơn
Ngay cả cái gật đầu hay nụ cười nhẹ cũng mang ý nghĩa khác nhau tùy xã hội,
và bày tỏ thắc mắc liệu các chuẩn mực về biểu cảm hay ánh nhìn có bắt nguồn từ những cấu trúc xã hội sâu xa hơn như chủ nghĩa tập thể/chủ nghĩa cá nhân hoặc nhịp sống hay không
Đặt câu hỏi liệu những hành động nhỏ nhặt có thể phản ánh những thái độ văn hóa lớn hơn hay không
Dù đã đọc bài và xem ảnh rất hứng thú,
vẫn thắc mắc vì không thật sự hiểu ý của cụm “cannot even look”
Tự giễu hỏi liệu có phải mình thuộc kiểu người không hiểu được điều đó hay không
Diễn giải rằng đó là người thậm chí không thử “nhìn ra”, người không biết bản thân đang bỏ lỡ điều gì
Thừa nhận có nhiều cách hiểu khác nhau và khiêm tốn nói rằng mình chỉ là một lập trình viên bình thường
Giải thích rằng ai cũng có thể chụp ảnh, nhưng nhiếp ảnh gia đích thực là một tồn tại khác hẳn, và đó mới là ý cốt lõi
Chia sẻ thông tin rằng trong ảnh hộ chiếu Mỹ, việc không mỉm cười gần đây đã trở thành bắt buộc,
còn trong ảnh xin visa Hồng Kông hay Trung Quốc thì cấm cười từ rất lâu rồi
Quy định về nụ cười/vẻ mặt nghiêm nghị cũng là một ví dụ về các quy chuẩn thay đổi theo thời đại và khu vực
Cảm nhận rằng ảnh chân dung thế kỷ 19 dường như nắm bắt được bản chất con người tốt hơn ảnh màu hiện đại
Đưa ra lời giải thích hợp lý rằng khi đó ảnh đắt hơn nhiều, hiếm hơn nhiều, lại do nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp chụp nên trung bình hấp dẫn hơn
Tất nhiên cũng có ý kiến rằng ngày nay vẫn có rất nhiều ảnh màu xuất sắc
Cho rằng họa sĩ vẽ chân dung là người quan sát một nhân vật trong thời gian dài để chụp lấy khoảnh khắc quyết định, giống như một bức ảnh phơi sáng lâu
Giới thiệu câu nói “[Nhiếp ảnh] là một khoa học thu hút những trí tuệ vĩ đại, là một nghệ thuật kích thích những tinh thần nhanh nhạy, và là lĩnh vực mà kẻ ngốc cũng có thể làm” và bày tỏ sự thán phục