- Ngụy biện khoảnh khắc cận tử là sự ngộ nhận rằng những hối tiếc ngay trước khi chết là kim chỉ nam cho cả cuộc đời
- Cảm xúc hay suy nghĩ ở thời khắc cận kề cái chết không có tính đại diện
- Dù con người trong quá khứ và hiện tại là khác nhau, ta vẫn mắc lỗi xem bản thân ở thời khắc cận tử như thể đã thấu hiểu toàn bộ cuộc đời
- Vì bối cảnh thời đại và khác biệt thế hệ, lời khuyên ở thời khắc cận tử không thể áp dụng cho tất cả mọi người ngày nay
- Nếu muốn sống tốt hơn, hãy tìm hướng đi phù hợp với thực tế thông qua nghiên cứu hạnh phúc khách quan và sự tự phản tỉnh
“Lord Byron on his Death-bed” by Joseph Denis Odevaere
Giới thiệu chủ đề
- Đây là động lực và bối cảnh cá nhân dẫn đến việc tác giả đưa ra khái niệm ngụy biện khoảnh khắc cận tử
- Một bài viết của Wait But Why cùng một hai ly bourbon đã trở thành cảm hứng để tác giả quyết định bàn về chủ đề này
- Tác giả xem xét những câu chuyện và lời khuyên phổ biến về các hối tiếc ngay trước khi chết đến từ đâu, cũng như ý nghĩa của chúng
Deathbed Fallacy (ngụy biện khoảnh khắc cận tử) là gì?
- Nhiều người khi sắp qua đời bày tỏ những hối tiếc quen thuộc như: "Giá mà tôi dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, đi du lịch nhiều hơn, lo lắng ít hơn"
- Danh sách những hối tiếc này bắt nguồn từ việc y tá chăm sóc cuối đời Bronnie Ware tổng hợp những hối tiếc phổ biến nhất trước khi chết
- Năm điều tiêu biểu là:
- Giá mà tôi có can đảm sống trung thực với chính mình
- Giá mà tôi đã không làm việc quá chăm chỉ
- Giá mà tôi có can đảm bộc lộ cảm xúc một cách chân thành
- Giá mà tôi giữ liên lạc với bạn bè
- Giá mà tôi cho phép bản thân được hạnh phúc hơn
- Những lời khuyên này nghe có vẻ tích cực, nhưng ẩn chứa vấn đề
The Fallacy (bản chất của ngụy biện)
- Ngụy biện này bắt nguồn từ ảo tưởng rằng bản thân ở thời khắc cận tử đương nhiên là người cố vấn tốt nhất cho bản thân hiện tại
- Ta nên nhìn cuộc đời không phải như một cái tôi đơn nhất nối dài liên tục, mà như một chuỗi những con người khác nhau với các ưu tiên khác nhau
- Có ba nghi vấn về việc liệu bản thân ở thời khắc cận tử, đứng ở cuối chuỗi đó, có thật sự là một cố vấn khôn ngoan hay không
Lý do 1: Thiếu tính đại diện
- Thời khắc cận tử không phải trạng thái đại diện cho toàn bộ cuộc sống, và những hối tiếc hay cảm xúc khi đó có thể không trùng khớp với cách sống đem lại nhiều thỏa mãn và ý nghĩa nhất
- Bản thân khi cái chết cận kề không còn tương lai. Chỉ còn hiện tại và ký ức về quá khứ
- Ta tưởng mình hiểu con người trong quá khứ, nhưng thực ra không hẳn là vậy
- Cái tôi ở thời điểm đó cũng chỉ bị ràng buộc trong một thời gian, địa điểm và hoàn cảnh cụ thể
- Những hối tiếc mà người cao tuổi bày tỏ còn chịu tác động mạnh từ sự bóp méo ký ức gần đây. Nghĩa là công việc thời cuối đời hay khoảng cách với bạn bè có thể được cảm nhận lớn hơn thực tế
Lý do 2: Hiểu sai về cái tôi trong quá khứ
- Càng lớn tuổi, con người càng nghĩ mình hiểu quá khứ rõ hơn, nhưng trên thực tế lại đơn giản hóa bản thân trong quá khứ theo tiêu chuẩn hiện tại
- Những lựa chọn hay hành động trong quá khứ, trong bối cảnh lúc đó, đều là những quyết định có ý nghĩa và chính đáng
- Ví dụ, việc con người trong tuổi thiếu niên từng coi chuyện hòa nhập với người khác là quan trọng có thể bị cái tôi hiện tại xem là sai lầm. Nhưng khi ấy đó là giai đoạn quan trọng cho việc xây dựng quan hệ và phát triển bản ngã
- Cái tôi hiện tại có xu hướng đánh giá bản thân trong quá khứ tiêu cực một cách không cần thiết
- Các mục tiêu hiện tại (ví dụ: sự nghiệp, tiền bạc, tầm ảnh hưởng) dù khác với cái tôi ở thời khắc cận tử, vẫn là những lựa chọn dựa trên nhu cầu và giá trị của hiện tại
Lý do 3: Khác biệt thế hệ và thay đổi môi trường
- Ta có thể nghĩ tiêu chuẩn hạnh phúc là bất biến, nhưng thực tế nó thay đổi rất lớn theo bối cảnh thời đại
- Người già ở các thế hệ trước sống theo kỳ vọng của người khác là điều tự nhiên hơn, nên họ dễ đồng cảm với hối tiếc kiểu "đã không sống trung thực với chính mình"
- Người hiện đại ngược lại có nguy cơ quá đề cao ‘bản sắc cá nhân’ đến mức đánh mất trách nhiệm cộng đồng hay sự cân bằng
- Việc duy trì quan hệ bạn bè, sự ổn định nghề nghiệp, xây dựng gia đình... đều diễn ra trong một môi trường hoàn toàn khác
- Có một khoảng cách bối cảnh rất lớn nếu áp dụng dữ liệu hay lời khuyên từ 50 năm trước cho người ở độ tuổi 20 ngày nay
Who is most guilty of this fallacy? (ai dễ mắc ngụy biện này nhất?)
- Những người cảm thấy mình đã ngộ ra ý nghĩa và mục đích sống thường nằm ở tầng cao trong tháp nhu cầu của Maslow
- Họ đã có đủ nguồn lực, thời gian và quyền tự chủ để có khoảng trống suy nghĩ về bản chất của cuộc sống
- Càng như vậy, họ càng có xu hướng hạ thấp những nỗ lực và thành tựu trong quá khứ, đồng thời nhấn mạnh sự thức ngộ hiện tại
- Ngược lại, những người theo đuổi một cuộc sống quá nhẹ tênh, tự do nhưng thiếu chuẩn bị lại dễ thất bại và vỡ mộng vì thiếu nền tảng thực tế
- Những người vốn đã có nhiều thứ dễ rơi vào ảo tưởng rằng nếu ngay từ đầu họ không theo đuổi thành công, nỗ lực và thành tựu thì họ vẫn sẽ hạnh phúc như hiện tại
So what’s the alternative? (vậy cách tiếp cận thay thế là gì?)
- Danh sách những hối tiếc ở thời khắc cận tử vẫn có ý nghĩa và sự hữu ích nhất định, nhưng trong thực tế nó có giới hạn vì đổ toàn bộ trách nhiệm cho những hối tiếc chủ quan
- Đôi khi bất hạnh và gian khổ tạm thời lại là nền tảng mang đến hạnh phúc hoặc cơ hội lớn hơn về lâu dài
- Các nghiên cứu hạnh phúc khách quan đã được kiểm chứng khoa học (ví dụ: thu nhập ổn định, quan hệ có ý nghĩa, cuộc sống thiên về trải nghiệm) là kim chỉ nam thực tế hơn
- Điều quan trọng là xem lại những yếu tố từng mang lại hạnh phúc trong quá khứ của bản thân, rồi tiếp tục theo đuổi thành tựu và hạnh phúc có ý nghĩa ở hiện tại và tương lai
- Thay vì quá coi trọng ý kiến của “bản thân ở thời khắc cận tử”, hãy xem trọng chính mình ở hiện tại cùng nền tảng thực tế mình đang có, và thiết kế một cuộc sống để về lâu dài tất cả các phiên bản của bản thân đều có thể hài lòng
Kết
- Bài viết này là phiên bản đã được chỉnh sửa và bổ sung đáng kể gần đây từ một bản thảo viết năm 2016 nhưng chưa từng hoàn thiện
1 bình luận
Ý kiến trên Hacker News