1 điểm bởi GN⁺ 2025-03-20 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp

Tôi là một người Canada đã bị ICE giam giữ trong 2 tuần

  • Trải nghiệm bị giam giữ: Jasmine Mooney đã bị ICE bất ngờ giam giữ khi nhập cảnh vào Mỹ, dù cô có thị thực đã được phê duyệt để làm việc tại đây. Cô nhận được sự hỗ trợ của luật sư và sự chú ý của truyền thông, nhưng vẫn cảm thấy mình còn may mắn hơn nhiều người khác.

  • Quá trình bị giam giữ: Trong lúc làm việc ở California và qua lại giữa Canada và Mỹ, cô bị giam giữ vì vấn đề liên quan đến thị thực. Ban đầu, cô nộp đơn xin thị thực tại biên giới San Diego, sau đó thị thực bị hủy và cô buộc phải quay về Canada. Tuy nhiên, khi quay lại để xin thị thực lần nữa, cô bị giam giữ mà không nhận được bất kỳ lời giải thích nào.

  • Cuộc sống trong cơ sở giam giữ: Cô sống trong một nhà giam lạnh lẽo cùng những phụ nữ khác và gặp khó khăn trong việc giao tiếp với những người không nói được tiếng Anh. Do không tin tưởng đồ ăn, cô đã nhịn ăn, và cuối cùng được thông báo rằng mình bị cấm nhập cảnh trong 5 năm.

  • Câu chuyện của những người bị giam giữ khác: Mooney đã gặp nhiều phụ nữ khác nhau trong cơ sở giam giữ và lắng nghe câu chuyện của họ. Nhiều người bị giam giữ khi cố gia hạn thời gian lưu trú sau khi thị thực hết hạn, và không ai trong số họ có tiền án. Những phụ nữ bị giam giữ phải sống xa gia đình, đồng thời cảm thấy chán nản trước các thủ tục phức tạp và tình trạng bấp bênh.

  • Khía cạnh kinh tế của việc giam giữ: Các cơ sở giam giữ được vận hành bởi doanh nghiệp tư nhân và nhận kinh phí từ chính phủ dựa trên số lượng người bị giam giữ. Điều này tạo ra một cơ chế mà càng giữ nhiều người thì càng thu được nhiều lợi nhuận, nên thiếu động lực để thả người nhanh chóng.

  • Việc Mooney được thả: Cuối cùng cô được trả tự do nhờ sự chú ý của truyền thông, nhưng trong quá trình đó cô đã nhận ra những vấn đề của hệ thống. Cô chứng kiến sự kiên cường và tình yêu thương của những phụ nữ bị giam giữ, và nhờ trải nghiệm này, cô tin rằng lòng nhân ái vẫn có thể tỏa sáng ngay cả ở những nơi tăm tối nhất.

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-03-20
Ý kiến trên Hacker News
  • Các công ty như "CoreCivic" và "GEO Group" nhận tiền từ chính phủ dựa trên số người bị giam giữ. Vì vậy họ vận động hành lang để có chính sách nhập cư khắt khe hơn. "CoreCivic" kiếm hơn 560 triệu USD mỗi năm từ các hợp đồng với "ICE", và năm 2024, "GEO Group" kiếm hơn 763 triệu USD. Càng có nhiều người bị giam, họ càng kiếm được nhiều tiền. Những công ty này không có lý do gì để thả người ra nhanh. Cuối cùng tôi cũng bắt đầu hiểu chuyện đã xảy ra với mình
  • Tôi tự hỏi vì sao bài này lại bị báo cáo. Đây là bài viết về một doanh nhân sang Mỹ vì startup. Điều này liên quan trực tiếp đến các nhà sáng lập Y Combinator. Không chỉ liên quan trực tiếp đến những người sáng lập cốt lõi của HN, mà đây cũng không phải nội dung câu view hay giật gân không cần thiết. Nhìn vào hoạt động bình luận và lượt bầu chọn thì rõ ràng có rất nhiều người quan tâm
  • Thật đáng sợ và kinh khủng khi lực lượng bảo vệ biên giới có quyền hủy visa. Khi trao quyền như vậy cho cảnh sát hay bảo vệ, bạn nên nghĩ đến kẻ bắt nạt ngu ngốc nhất hồi tiểu học. Họ sẽ dùng quyền lực đó
  • Tôi đã đi Mỹ mỗi tháng một lần trong suốt 12 năm. Lần gần nhất là 10 năm trước. Ngoài hành vi tệ hại của lực lượng biên phòng thì tôi không gặp vấn đề gì. Tôi từng bị cảnh sát chặn lại một lần vì chuyển làn trái phép, nhưng khi họ biết tôi là khách du lịch đi cùng gia đình thì chỉ nói "hãy cẩn thận và chúc chuyến đi tốt đẹp". Giờ thì có vẻ Mỹ không còn là điểm đến tốt nữa, nên tôi định sẽ không bao giờ quay lại. Có thể tôi đã sai, nhưng tôi hy vọng là vậy
  • Chi tiết cụ thể của vụ này không quá quan trọng với tôi. Hiện giờ việc băng qua biên giới Mỹ khiến tôi thấy sợ. Từ nay về sau tôi sẽ không đến Mỹ vì bất kỳ lý do gì. Canada an toàn, và không có thứ gì ở Mỹ đáng để đem tự do của mình ra mạo hiểm. Tôi sẽ ở lại đây, tránh du lịch sang Mỹ, và không chi tiền cho hàng hóa hay dịch vụ của Mỹ
  • Tôi đã bị cấm nhập cảnh 5 năm chỉ vì sang thăm một người ở Mỹ trong lúc thất nghiệp. Luật sư di trú của tôi nói đây là hồ sơ yếu nhất mà ông ấy từng thấy. Phải mất 2 năm kháng cáo mới được chấp thuận. Trước đó tôi đã làm việc ở Mỹ hai lần bằng visa TN và chưa từng ở quá hạn. Họ chỉ tạo cảm giác như đang cố lấp chỉ tiêu. Tôi từng nộp đơn xin thẻ xanh vài năm trước, và nó đã được chấp thuận nhưng chưa được xử lý trước khi sự việc này xảy ra
  • Thật bất công khi chuyện này xảy ra với người phụ nữ đó, nhưng CBP có quyền lực gần như tuyệt đối. Việc qua biên giới có thể rất đáng sợ. Bạn tôi từng bị hủy visa và cấm nhập cảnh 10 năm chỉ vì một câu đùa về kết hôn để lấy GC. Cô ấy không bị tống vào tù, nhưng không thể quay lại Mỹ và phải tìm người bán giúp đồ đạc của mình. Hầu hết mọi người là công dân nên không biết thực tế ở biên giới ra sao. Ở các nước khác còn tệ hơn. Tôi biết một người từ Úc, nếu ở quá hạn visa thì họ sẽ bị truy tìm và bắt giữ, rồi bị đưa đến một nhà tù bên ngoài lục địa Úc để chờ bị trục xuất. Mọi quốc gia đều xử lý biên giới rất nghiêm ngặt. Chỉnh sửa: Tôi hỏi lại bạn mình thì hóa ra tôi đã nhầm. Họ bị bắt, nhưng không bị đưa đến nhà tù bên ngoài dành cho người di cư đường biển
  • Tôi muốn nhắc những ai cho rằng một mức độ bất tiện nào đó ở biên giới là bình thường và cần thiết, rằng vụ việc này cho thấy điều đó không đúng. Chế độ hộ chiếu quốc tế, giấy phép cư trú, visa và kiểm tra biên giới hiện nay mới chỉ tồn tại khoảng 100 năm. Trong suốt đời tôi (trước 11/9), biên giới Mỹ-Canada chỉ cần xuất trình bằng lái xe và nói rằng không có gì để khai báo. Không có nguyên tắc sắt đá nào nói rằng biên giới quốc tế phải trở thành một vùng không có tự do kiểu phản địa đàng với việc "kiểm tra giấy tờ". Mỹ không cần phải quản lý biên giới đường bộ một cách hà khắc như vậy, và việc cản trở công dân NAFTA (người Canada và Mexico) đi lại vì mục đích kinh doanh lại càng đặc biệt ngớ ngẩn. Một cơ chế kiểu Schengen ở Bắc Mỹ lẽ ra phải được triển khai từ lâu, nhưng chúng ta lại đang đi rất nhanh theo hướng ngược lại. Biên giới mở là trạng thái cơ bản của thế giới. Việc cản trở đi lại phải là phản ứng trước những vấn đề cụ thể và có thật. Thay vào đó, chúng ta đã trao chìa khóa quốc gia cho một số ít cảnh sát và nhà thầu tư nhân, và họ càng quấy nhiễu chúng ta nhiều thì càng được trả nhiều tiền
  • Bài học rút ra từ câu chuyện này là luật lệ và quy định không quan trọng. Khi viên chức tại hiện trường bất tài, thiếu hiểu biết và khinh thường bạn, thì sẽ có rất nhiều sự tàn nhẫn không cần thiết và thiếu vắng thủ tục tố tụng đúng đắn
  • Có một phụ nữ hỏi tên người mà cô ấy có thể liên lạc thay tôi. Chính vào những lúc như vậy bạn mới nhận ra rằng mình không còn nhớ số điện thoại của ai nữa. Thật kỳ diệu là gần đây tôi đã thuộc số của bạn mình, Britt. Vì tôi đang cộng điểm mua thực phẩm vào tài khoản của cô ấy. Trong tình huống như thế này chắc tôi cũng sẽ rất khốn đốn. Đã đến lúc phải nhớ số của anh/em trai mình