- Mong rằng việc nói "Tôi không hoàn toàn hiểu hết những gì mình vừa đọc, nhưng tôi thực sự thích nó" sẽ trở thành điều hoàn toàn ổn, bình thường và phổ biến
Trải nghiệm cá nhân và việc đọc sách
- Mở rất nhiều tab và ghi chép về nhiều chủ đề khác nhau
- Khi đọc "Baroque Cycle" của Neal Stephenson, gặp khó khăn trong việc ghi nhớ các chi tiết lịch sử
- Học được rất nhiều trong quá trình vừa đọc sách vừa tra cứu bách khoa toàn thư
Giá trị của những cuốn sách đầy thách thức
- Gần đây, ngày càng khó tìm những cuốn sách mang tính thử thách cho độc giả
- Các nhà xuất bản có xu hướng tập trung vào những thứ chắc ăn, tên tuổi thương hiệu và các tác phẩm ra mắt hào nhoáng
- Tuy vậy, những cuốn sách thách thức và bí ẩn vẫn tiếp tục được xuất bản
Niềm vui khi đọc những cuốn sách mình không hiểu hết
- Đọc những cuốn sách mình không hiểu hết mang lại một cuộc phiêu lưu mới
- Nhưng những cuốn sách như vậy thường có xu hướng biến mất khỏi các diễn ngôn về sách
- Tôi đã lục lọi những góc kỳ lạ của Internet để tìm người nói về những cuốn sách như The Library of Broken Worlds của Alaya Dawn Johnson
- Tôi nghĩ về việc có bao nhiêu cuốn sách sẽ không bao giờ đến được tay mình vì độc giả Mỹ và độc giả nói tiếng Anh quá là "một cái gì đó" nên chúng không được dịch. Tôi biết ơn Riverhead vì đã xuất bản sách của những tác giả như Helen Oyeyemi. Sách của cô ấy là những tác phẩm nghệ thuật và không thể hiểu trọn vẹn. Nhưng chính vì thế mà ta luôn có thể khám phá ra điều gì đó mới
- Tôi biết ơn vì có thể đọc những cuốn sách như Jonathan Abernathy You Are Kind của Molly McGhee. Cuốn sách này dễ đọc nhưng khó để hiểu hoàn toàn. Hoặc có lẽ cái "khó" nằm ở chỗ thật khó chấp nhận nó đang diễn đạt khoảnh khắc này rõ ràng đến mức nào
- Trong hồ sơ Twitter của McGhee có ý rằng văn học thuần túy và văn học thể loại nên chạm vào nhau thường xuyên hơn. Tôi nghĩ về SF và fantasy xuất hiện ở các mục khác, và về rất nhiều tác giả SF bị dòng chính bỏ qua. Chúng ta tự dựng lên quá nhiều bức tường quanh việc mình sẽ đọc gì và không đọc gì. Đây là vấn đề của việc ta có bao nhiêu thời gian
- Mong rằng chúng ta có đủ thời gian, không gian và sự thư thái tinh thần để chấp nhận sự bất định, nuôi dưỡng trí tò mò, và trao cơ hội cho những cuốn sách kỳ lạ, rối rắm hoặc bất ngờ
- Mong rằng việc nói "Tôi không hoàn toàn hiểu hết những gì mình vừa đọc, nhưng tôi thích nó" sẽ trở thành điều hoàn toàn ổn, bình thường và phổ biến
Lý do tôi viết bài này
- Điều đưa tôi bước vào con đường của sự không biết đầy mê hoặc này là khi đọc Rakesfall của Vajra Chandrasekera. Tôi đọc nó trên máy bay, và sau đó cảm giác như mình đã mơ một giấc mơ. Toàn bộ các cảnh vẫn nằm trong đầu tôi nhưng bị tách khỏi ngữ cảnh, như khi ta cố nhớ lại một giấc mơ
- Sau đó tôi đọc lại với bút, sổ tay, điện thoại và laptop bên cạnh. Tôi mở vô số tab và xem lại phần tóm lược của Ramayana. Đó là bản Penguin Classic tôi từng đọc trong một buổi sinh hoạt câu lạc bộ sách vài năm trước, chứ không phải câu chuyện hay thần thoại tôi gặp trong sách giáo khoa thời nhỏ
- Tôi trì hoãn việc viết bản nháp bài review về cuốn sách và đi đọc mọi cuộc phỏng vấn với tác giả. Tôi ghép các mảnh lại với nhau, thoát khỏi trạng thái như mơ trên máy bay và bắt đầu thấy câu chuyện khởi động lại ở đâu, tuần hoàn ở đâu, và ở đâu nó tự cắn đuôi rồi tái sinh
- Có rất nhiều điều trong cuốn sách này tôi không thể hiểu trọn vẹn. Bởi vì tôi là một người Mỹ da trắng không có bối cảnh văn hóa để hiểu hoàn toàn mọi thứ mà câu chuyện này bao trùm. Và điều tôi muốn nói là, điều đó tốt. "Tốt thôi, hãy thừa nhận điều đó."
- Có một niềm vui thật sự trong việc không ngay lập tức hiểu chính xác cuốn sách đang làm gì. Niềm vui khi nhìn thấy một điều gì đó đang vận hành bên ngoài những cấu trúc tự sự quen thuộc với ta. Cảm giác chờ đợi đầy phong phú khi những mảnh tự sự tưởng như dị chất đang đợi để trở thành một điều gì đó to lớn và đẹp đẽ. Niềm vui khi nhận ra rằng, ngay cả sau khi đã đọc vài chương, ta vẫn không thể nói nó "nói về điều gì" cho đến khi đọc hết, và có lẽ là cả sau đó nữa
Ý kiến của GN⁺
- Bài viết này nhấn mạnh niềm vui của việc đọc bằng cách khuyến khích độc giả đón nhận những thử thách và cuộc phiêu lưu mới
- Nó cho thấy việc đọc những cuốn sách mình không hiểu hết có thể mở ra một chiều kích mới cho trải nghiệm đọc
- Điều quan trọng là có được góc nhìn mới khi đọc những cuốn sách đến từ các bối cảnh văn hóa đa dạng
- Bài viết nhấn mạnh việc thừa nhận tính chủ quan của đọc sách và rằng không nhất thiết phải hiểu mọi thứ
- Điều quan trọng là mở rộng phạm vi đọc và theo đuổi những trải nghiệm mới thông qua những cuốn sách đầy thách thức
5 bình luận
Hồi học cấp hai, tôi đã đọc cuốn "Con lắc của Foucault" của Umberto Eco, nhưng phải đến khoảng 200 trang đầu thì tôi còn chẳng hiểu nó đang nói gì. Nhưng càng đọc tôi càng bị cuốn vào, và sau đó tôi đã ngấu nghiến gần như toàn bộ sách của Umberto Eco.
Dù khó hiểu nhưng đó là một ký ức rất vui.
"Một cuốn sách hay dĩ nhiên là cuốn sách có thể đọc một mạch trôi chảy. Nhưng sách thật sự hay phải là cuốn sách đang đọc mà cứ phải gấp lại nhiều lần."
Đó là một câu như thế trong Vô sở hữu của sư Beopjeong. Thỉnh thoảng tôi lại thấy rất đồng cảm với câu này.
Tôi không biết niềm vui của việc chỉ hiểu một phần là gì, nhưng có vẻ cũng hay.
Tôi không hoàn toàn hiểu hết bài viết này, nhưng có vẻ đây là một nội dung hay.
Ý kiến trên Hacker News
Kafka cho rằng việc đọc nên là đọc những cuốn sách khiến ta bị kích thích mạnh và xúc động sâu sắc
Khi đọc những cuốn sách phức tạp, việc tập thói quen tránh ghi chú lúc đầu và không quá lo lắng về kiến thức nền có thể rất hữu ích
Sau khi chuyển đến châu Âu, việc ghé thăm các phòng tranh nổi tiếng và vừa xem tranh cổ điển vừa tra Google để hiểu thêm là một trải nghiệm thú vị
Khi còn trẻ, việc đọc chậm từng là điều gây khó chịu, nhưng rồi nhờ đọc chậm mà hấp thụ và hiểu được nhiều hơn
Việc đọc Byte Magazine đã giúp tiếp xúc với nhiều chủ đề khác nhau và tích lũy kiến thức rộng
Cũng có những người thích đọc các sách kỹ thuật khó
Những tiểu thuyết cyberpunk thời kỳ đầu như "Neuromancer" sử dụng rất nhiều thuật ngữ công nghệ không được giải thích
Câu nói của Ralph Waldo Emerson: "Tôi không nhớ những cuốn sách mình đã đọc, nhưng chúng đã tạo nên con người tôi"
Các quy tắc về phê bình nghệ thuật:
Có khá ít nhắc đến việc đọc code và Shakespeare