2 điểm bởi GN⁺ 2024-01-12 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp

Một thái độ mới đối với vật lý

  • Tiến sĩ Richard Feynman là một nhà vật lý đoạt giải Nobel, từng tham gia phát triển bom nguyên tử.
  • Feynman đã mất hứng thú với vật lý, nhưng hồi tưởng rằng trước đây ông từng tiếp cận vật lý với niềm vui thích.
  • Ông giải thích rằng mình đã khám phá các bài toán vật lý vì sự tò mò và niềm vui của bản thân, bất kể tầm quan trọng của chúng.

Vật lý và trò chơi

  • Feynman thích giảng dạy ở trường đại học và quyết định đối xử với vật lý như một sở thích.
  • Khi nhìn thấy một chiếc đĩa bị tung lên không trung trong nhà ăn, ông nảy sinh tò mò về mối quan hệ giữa chuyển động quay và độ rung của chiếc đĩa.
  • Thông qua các phương trình phức tạp, ông phát hiện ra rằng độ rung của chiếc đĩa gấp đôi tốc độ quay của nó.

Niềm vui của vật lý

  • Feynman chia sẻ phát hiện của mình với đồng nghiệp và tự nhủ sẽ tận hưởng vật lý bất kể nó có quan trọng hay không.
  • Với thái độ đó, ông giải quyết các bài toán vật lý một cách dễ dàng và tự nhiên.
  • Ông cho biết nghiên cứu đoạt giải Nobel của mình cũng bắt nguồn từ kiểu “chơi đùa” này.

Ý kiến của GN⁺:

  • Bài viết này cho thấy niềm đam mê và sự thay đổi trong thái độ của Tiến sĩ Richard Feynman đối với vật lý, qua đó nhấn mạnh tầm quan trọng của sự tò mò và niềm vui trong nghiên cứu và học thuật.
  • Trải nghiệm của Feynman nhắc các nhà nghiên cứu rằng những khám phá quan trọng đôi khi có thể bắt nguồn từ sự khám phá tự do và không chính thức.
  • Câu chuyện này là một ví dụ thú vị, gợi nhớ rằng việc tìm thấy hứng thú và sự thỏa mãn cá nhân trong quá trình theo đuổi thành tựu học thuật quan trọng đến mức nào.

1 bình luận

 
GN⁺ 2024-01-12
Ý kiến Hacker News
  • Với tư cách là một nhà nghiên cứu, gần đây tôi cảm thấy mình đang dần mất hứng thú với dự án từng bắt đầu bằng ngọn lửa nhiệt huyết. Vì không có một vị trí ổn định trong một viện nghiên cứu, tôi thiếu điều kiện để vượt qua tình trạng kiệt sức. Tôi đã thử rời bỏ đời sống nghiên cứu để tìm một công việc bình thường hơn, nhưng lại không có đam mê với việc khác, và vì burnout cũng ảnh hưởng đến nhiều mặt trong cuộc sống như sở thích cá nhân nên tôi không chắc đây có phải là vấn đề mang tính nền tảng hay không. Trị liệu và thuốc men cũng không giúp được nhiều, nên lúc này tôi thật sự không biết mình nên làm gì.
  • Sau khi rời startup do mình đồng sáng lập, tôi đã trải qua một đợt burnout nghiêm trọng. Vì có đủ tiền tiết kiệm, tôi đi du lịch vòng quanh thế giới và nâng cao kỹ năng leo núi. Tôi thậm chí còn thấy khó để viết vài dòng code, nên đã dành thời gian ngồi trên bãi biển nhìn sóng. Sau khi trở về từ chuyến đi, tôi gặp khó khăn trong việc tìm ý nghĩa cho các dự án mới và hoàn thành chúng. Việc lập trình lại bóng đèn thông minh Lifx là dự án đầu tiên tôi hoàn thành. Tôi phát hiện ra một giao thức nhị phân cho phép điều khiển đèn trực tiếp qua mạng cục bộ, rồi phát triển một thư viện TypeScript để xây dựng giao diện web tùy chỉnh. Trải nghiệm này giúp tôi có được khách hàng tư vấn đầu tiên, tìm ra nhiều cơ hội công việc khác nhau và thành lập một công ty mới. Đôi khi, điều cần thiết là chỉ ngồi xuống và cho phép bản thân chơi đùa.
  • Đây là một câu chuyện truyền cảm hứng, nhưng nếu tóm lại thì là: 1) trở nên rất giỏi một việc gì đó, 2) kiếm tiền từ việc đó, 3) bị burnout vì việc đó, 4) quay lại làm nó theo cách vui vẻ, 5) ???, 6) giành giải Nobel hoặc thứ gì đó tương tự. Điều này đặt ra câu hỏi liệu đây có phải là một mô thức có thể lặp lại hay không, và liệu đó có phải là mô thức ta muốn truyền lại cho thế hệ sau hay không.
  • Tôi không phải chuyên gia sức khỏe tâm thần, nhưng việc giảm bớt áp lực đè lên bản thân là lời khuyên tốt trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Khi mệt mỏi hoặc căng thẳng, việc tự định nghĩa mình là một “người bị burnout” chỉ khiến gánh nặng lớn hơn. Nếu bạn không thể tự giải quyết, tìm đến sự giúp đỡ của chuyên gia là một ý hay.
  • Có suy đoán rằng Richard Feynman có thể đã mắc ADHD. Ông không hứng thú với những việc mà ông nghĩ mình “phải” làm, nhưng lại đạt được kết quả xuất sắc khi bị dẫn dắt bởi ham muốn và sự tò mò. Trong tiểu sử của ông, niềm vui ông tìm thấy qua sự vui chơi trong cuộc sống được thể hiện nhiều lần. Ngoài ra, vì ông có khả năng học rất nhanh, ông cũng có thể học được những chủ đề mà người khác tin rằng ông sẽ không thể học nổi.
  • Niềm đam mê với phần mềm đã biến mất và tôi không còn thấy nó vui nữa. Tôi cảm thấy mình cần làm những việc vô nghĩa, chẳng hạn như tự tạo một Wayland compositor cho riêng mình.
  • Từ nhỏ tôi đã có một lối tư duy mang tính “công cụ”. Ý nghĩ rằng phải làm gì đó để thi đỗ và có được một công việc tốt luôn chi phối tôi. Đầu những năm 20 tuổi, tôi từng thoáng cảm nhận được cảm giác “chơi”, nhưng nó không kéo dài lâu trước khi áp lực về năng suất quay trở lại. Ngay cả nghỉ ngơi cũng mang mục đích như sạc lại tinh thần để làm được nhiều việc hơn, hay phục hồi cơ bắp để nâng được nhiều hơn.
  • Nhấn mạnh tầm quan trọng của sự tò mò và vui chơi bắt đầu từ thời thơ ấu. Trong một cuộc trò chuyện với chủ một cửa hàng đồ chơi ở địa phương, tôi nghe cô ấy chia sẻ rằng trước đây cô từng viết code cho các nhà thầu quân sự, và từ đó tôi có được hy vọng rằng cần nhìn vấn đề như một trò chơi. Tôi vui khi nghĩ rằng Feynman cũng hẳn sẽ đồng ý với cách tiếp cận này.
  • Cuốn sách Surely You're Joking, Mr. Feynman mang lại một trải nghiệm đọc cực kỳ thú vị.
  • Có thêm tài liệu về Feynman, gồm các liên kết nói về tham vọng giành giải Nobel của ông, cũng như những thời điểm ông cảm thấy burnout và nghĩ rằng mình sẽ không thể đạt được thêm điều gì nữa.