1 điểm bởi GN⁺ 2023-12-08 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Buffet ăn không giới hạn thu mức giá cố định dù lượng ăn của từng khách khác nhau, nên đây là mô hình kinh doanh phải duy trì biên lợi nhuận mỏng nhờ chi phí lao động thấp, nấu số lượng lớn và vòng quay khách cao
  • Mức giá trung bình của các buffet được phân tích là khoảng 20 USD; nếu trong 20 USD doanh thu có 19 USD là chi phí thì lợi nhuận ròng chỉ còn 1 USD, tương đương 5%
  • Khả năng sinh lời phụ thuộc lớn vào thiết kế vận hành hơn là giá món ăn; chẳng hạn đặt món rẻ ở phía trước, dùng đĩa nhỏ và kẹp thịt nhỏ để giảm lượng tiêu thụ
  • Khoảng 5–25% của một số món có thể bị bỏ đi, nên dự báo nhu cầu và tái sử dụng nguyên liệu thừa là bài toán cốt lõi để vận hành buffet thành công
  • Dù bị lỗ với khách ăn quá khỏe, mô hình này được bù lại bởi những khách ăn dưới mức trung bình hoặc chủ yếu ăn tinh bột; ngành buffet tại Mỹ cũng đang thu hẹp trước xu hướng giao đồ ăn, ăn uống lành mạnh và trải nghiệm hóa việc đi ăn ngoài

Cơ cấu chi phí của buffet 20 USD

  • Buffet ăn không giới hạn thu cùng một mức giá cố định dù khách ăn 1 đĩa hay 10 đĩa
    • Mỗi miếng ăn thêm của khách là chi phí cận biên đối với nhà hàng, nhưng không làm khách tốn thêm tiền
  • Giá trung bình của 30 buffet ăn không giới hạn trên khắp nước Mỹ, được phân tích theo khu vực, cửa hàng độc lập hay chuỗi, bữa trưa hay tối, ngày thường hay cuối tuần, ưu đãi cho trẻ em và người cao tuổi, là khoảng 20 USD
  • Giống nhà hàng thông thường, buffet cũng có biên lợi nhuận rất mỏng
    • Nếu trong 20 USD doanh thu có 19 USD chi cho chi phí gián tiếp thì lợi nhuận ròng chỉ còn 1 USD, tương đương 5%

Cách vận hành dựa vào chi phí lao động và quy mô

  • Buffet thường tiến rất sát điểm hòa vốn ở phần giá vốn món ăn và kiếm lãi chủ yếu nhờ cắt giảm chi phí lao động
    • Mô hình tự phục vụ giúp giảm số lượng nhân viên phục vụ bàn
    • Thực đơn ăn không giới hạn thường ít phức tạp hơn và có thể chuẩn bị số lượng lớn, nên vận hành được với ít đầu bếp line hơn
  • Theo Joe Ericsson của Restaurant Owner, một đầu bếp ở nhà hàng thông thường có thể phục vụ tối đa 25 khách mỗi giờ, nhưng một đầu bếp buffet có thể chuẩn bị phần ăn cho 200 người trong cùng khoảng thời gian
  • Golden Corral là chuỗi có 498 cửa hàng tại 42 bang, với không gian ăn uống rộng 5.000 feet vuông và sức chứa 475 khách
    • Vào một ngày thứ Bảy bình thường, việc đón 900 khách không phải là hiếm

Lượng thực phẩm, lãng phí và mua số lượng lớn

  • Vận hành buffet quy mô lớn cần một lượng thực phẩm khổng lồ
    • Ovation Brands mỗi năm phục vụ 85 triệu bánh mì cuộn dùng cho bữa tối, 47 triệu pound thịt gà và 6 triệu pound steak, tương đương tổng cộng 49,3 tỷ calo
  • Ước tính 5–25% của một số món bị bỏ đi do dự báo nhu cầu sai hoặc khách lấy quá nhiều
    • Với buffet thành công, giảm rác thải là nhiệm vụ then chốt
    • Phần rau hoặc thịt bò còn lại sau khi sơ chế từ hôm trước có thể được tận dụng lại cho súp hoặc hash
  • Buffet hạ chi phí nhờ lợi thế kinh tế theo quy mô và mua hàng số lượng lớn
    • Các món tinh bột như khoai tây có giá khoảng 0,30 USD mỗi khẩu phần tính theo thành phẩm
    • Steak có giá khoảng 2,25 USD mỗi khẩu phần

Cách bài trí và công cụ để khách ăn ít hơn

  • Buffet dùng nhiều kiểu thiết kế hành vi để khiến khách “no càng rẻ và càng nhanh càng tốt”
  • Đặt những món rẻ và dễ no ở đầu quầy buffet
    • Theo một nghiên cứu, 75% khách buffet chọn món nằm ở khay đầu tiên
    • 66% tổng lượng thức ăn được tiêu thụ đến từ 3 khay đầu tiên
  • Đĩa nhỏ được dùng để giảm lượng ăn vào
    • Có nghiên cứu cho thấy kích thước đĩa nhỏ hơn làm giảm lượng thực phẩm tiêu thụ
  • Với các món như khoai tây, buffet dùng muỗng múc lớn hơn mức trung bình; còn với thịt thì dùng kẹp nhỏ hơn mức trung bình
  • Việc châm nước thường xuyên và dùng ly thủy tinh lớn cũng là chiến thuật cùng mục đích
  • Ngay cả buffet cao cấp như brunch 98 USD tại Hotel del Coronado ở San Diego cũng bố trí nấm truffle, gan ngỗng và hàu ở vị trí khó tìm hơn

Khách ăn nhiều và quy luật của số trung bình

  • Một khách ví dụ tên Larry trả 20 USD nhưng ăn 5 phần steak và thịt gà, tức tiêu thụ nhiều hơn hẳn khách trung bình
    • Giá vốn số thức ăn này đối với buffet là 16,90 USD
    • Tính cả các chi phí khác, nhà hàng bị lỗ -8,50 USD với Larry
  • Những vị khách như vậy đã được tính sẵn trong mô hình định giá buffet
    • Dù bị lỗ với một số thực khách ăn khỏe thiên về thịt, nhà hàng sẽ bù lại từ những khách ăn ít hơn hoặc chủ yếu chọn món rẻ
  • Ví dụ về ba nhóm khách cho thấy cấu trúc trung bình của buffet
    • Khách ăn đúng mức giá vốn trung bình: giá vốn món ăn 7,40 USD
    • Khách chủ yếu ăn tinh bột rẻ: giá vốn món ăn 4,70 USD
    • Khách ăn khỏe như Larry: nhà hàng lỗ -8,50 USD
  • Các chủ buffet ước tính kiểu khách ăn quá mức như Larry chiếm khoảng 1 trên 20 người
    • Trong ví dụ một buffet giả định, với 255 khách trung bình, 60 khách ăn ít và 15 khách ăn khỏe, lợi nhuận mỗi ngày vào khoảng 320 USD
    • Mức này gần tương đương lãi khoảng 1 USD mỗi khách, và lợi nhuận trước thuế hàng năm được tính vào khoảng 117.000 USD
  • Nước ngọt là cách tăng biên lợi nhuận nhờ bán riêng
    • Một ly soda 2 USD có giá vốn mỗi lần refill là 0,12 USD, tương đương mức markup 1.500%

Những giới hạn ngay cả với mô hình không giới hạn

  • Những vị khách cực đoan thực sự có thể trở thành gánh nặng cho hoạt động buffet
    • Anna Hebal của Red Apple Buffet từng gặp khách ăn liên tục 3–4 tiếng, đi vệ sinh rồi quay lại ăn tiếp, sau đó đã áp dụng giới hạn 2 giờ
  • Một số buffet từng gây chú ý khi mời những khách ăn quá nhiều ra ngoài
    • Một người đàn ông ở Wisconsin cao 6 foot 6 inch, nặng 350 pound đã ăn 12 miếng phi lê cá chiên, rồi bị mời ra khỏi buffet; sau đó ông đứng phản đối bên ngoài và bị bắt
    • Một vận động viên ba môn phối hợp người Đức đã ăn 100 đĩa sushi tại buffet giá 18,95 USD rồi được yêu cầu rời đi sớm
    • Một phụ nữ bị mời ra khỏi Golden Corral sau khi ăn hết brownie và định nhét phần bổ sung vào ví để mang về
  • Một số nhà vận hành đổi cách ghi thành “ăn không giới hạn trong phạm vi hợp lý”, hoặc thu thêm phí với thức ăn bị bỏ thừa trên đĩa

Sự suy giảm của buffet tại Mỹ

  • Theo NPD Group, số lượng buffet ở Mỹ đã giảm 26% kể từ năm 1998
    • Trong cùng thời gian đó, tổng số nhà hàng tại Mỹ lại tăng 22%
  • Trong 20 năm qua, hơn 1.300 buffet đã đóng cửa
    • Old Country Buffet từ 350 địa điểm ban đầu giảm còn 17
    • HomeTown Buffet đóng 217 trong số 250 địa điểm
    • Ryan’s Buffet thu hẹp từ 400 xuống còn 16
  • Ovation Brands, đơn vị sở hữu các chuỗi này, đã nộp đơn phá sản Chapter 11 3 lần kể từ năm 2008
  • Các chuyên gia ngành cho rằng một phần nguyên nhân suy giảm là sự lan rộng của ứng dụng giao đồ ăn
    • National Restaurant Association dự báo đến năm 2030, 80% toàn bộ món ăn của nhà hàng sẽ được tiêu thụ tại nhà
    • Buffet khó tận dụng hiệu quả xu hướng này
  • Người tiêu dùng chú trọng sức khỏe đang chuyển từ ăn nhiều sang trải nghiệm ăn uống
    • Golden Corral đạt kết quả tốt khi thiết kế lại không gian ăn sáng sủa và thân thiện hơn, đồng thời đầu tư vào món ăn chất lượng cao hơn, phù hợp hơn để chụp đăng Instagram
    • Red Apple Buffet ở Chicago đã giữ thực đơn kiểu Ba Lan gồm kielbasa, schnitzel và pierogi suốt 30 năm, tiếp tục tập trung vào sự dư dả và đa dạng vốn là nền tảng cho cơn sốt buffet từ thập niên 1970

1 bình luận

 
GN⁺ 2023-12-08
Ý kiến Hacker News
  • Tôi thích những bài như thế này. Nếu có một cuốn sách giải thích kinh tế học đơn vị theo từng chương cho từng ngành thì tôi rất sẵn lòng đọc
    Lần gần nhất tôi đến một quán sushi băng chuyền ăn không giới hạn, hai người đàn ông ngồi bàn bên vừa ngồi xuống đã lớn tiếng cầu nguyện kiểu xin được tha thứ cho “tội lỗi sắp gây ra”, rồi họ gỡ hết các cuộn cá, vứt cơm và rau lên khay, chỉ ăn phần nhân như sashimi. Đến lúc họ rời đi, cơm chất trên khay chắc phải tới 8 pound, thật khó tin là họ không bị đuổi ra ngoài

    • Không hoàn toàn giống một cuốn sách về kinh tế học đơn vị theo từng ngành, nhưng Roadside MBA khá đáng đọc
      Đây là sách do ba giáo sư MBA viết, đào sâu vào các doanh nghiệp nhỏ mà họ ghé thăm trong chuyến đi xuyên nước Mỹ, thay vì các nghiên cứu tình huống về tập đoàn lớn. Vui và dễ tiếp cận
      1: https://www.amazon.com/Roadside-MBA-Entrepreneurs-Executives...
    • Những quán sushi ăn không giới hạn tôi từng đến thường tính thêm phí cho đồ ăn thừa kiểu này
    • Tôi từng nghĩ đến việc viết một loạt bài giải thích mô hình kinh doanh của các ngành lớn bằng bảng tính ngày càng phức tạp hơn. Có lẽ tôi nên làm thật
    • Tôi thực sự tò mò về hiệu quả kinh tế của công viên giải trí. Nó đòi hỏi lượng đất khổng lồ, vốn đầu tư ban đầu rất lớn cho các trò chơi, và khâu hậu cần để điều phối rất nhiều nhân viên trong mô hình vận hành thường mang tính thời vụ
      Nếu không phải Disney mà là những nơi như Carowinds hay Six Flags, thì còn phải quảng cáo liên tục và đối mặt với một ngành có độ co giãn cực cao, nơi mọi người sẽ cắt giảm trước cả chi tiêu thực phẩm. Tôi muốn biết khi nào đơn vị vận hành quyết định đầu tư trò chơi mới và họ nhìn thời gian hoàn vốn như thế nào
    • Tôi không hiểu tại sao họ phải bị đuổi. Bình thường quán sushi băng chuyền thu đủ tiền theo số đĩa lấy từ băng chuyền, nên có lẽ việc khách có ăn hết đồ trên đĩa hay không không quan trọng
      Nếu đó là khách yên lặng, lịch sự và trả tiền đầy đủ, tôi không thấy có cơ sở gì để đuổi họ chỉ vì họ lựa đồ ăn mà ăn. Cũng giống như hỏi xem ở tiệm pizza thì chuyện gì xảy ra nếu bạn không ăn phần viền bánh
      Sau đó tác giả bài gốc làm rõ rằng nơi họ đến, khác với sushi băng chuyền thông thường, là chỗ thu mức giá cố định để dùng quầy sushi, nên sự nhầm lẫn là dễ hiểu. Cũng thú vị là khi tôi đính chính rằng mình đã hiểu sai thì phiếu downvote lại càng tăng
  • Tôi từng làm ở một buffet ăn không giới hạn khi còn là thiếu niên vào thập niên 1990
    Món chủ lực để giúp khách no với chi phí rẻ là pizza, và chi phí nguyên liệu cho pizza thấp đến mức khó tin. Ngay cả khi dùng nguyên liệu khá ổn, tùy loại topping thì một chiếc pizza có lẽ chỉ tốn khoảng 0,50 USD
    Lò của nhà hàng là thiết bị khổng lồ đốt bằng gas, với 5 hoặc 6 phiến đá tròn quay được đặt ở các mức nhiệt khác nhau. Phiến dành cho pizza vào khoảng 550~600°F
    Công việc chính của tôi là làm pizza, và nó khá ngon. Chắc chắn ngon hơn Pizza Hut, Dominos hay Little Caesars, và quản lý cũng không bận tâm nếu khách yêu cầu pizza tùy chỉnh. Chúng tôi chỉ việc đặt nó lên quầy buffet rồi ra hiệu là xong, còn trong lúc đợi thì khách sẽ ăn ít món khác hơn
    Nhà hàng còn có một khu trò chơi arcade nhả vé đổi các món quà rẻ tiền. Trẻ con chỉ ăn một hai miếng pizza rồi chạy đi chơi game, nên đặc biệt có lời

    • Pizza đúng là món có nguyên liệu rất rẻ, nhưng để làm ngon thì giá trị của thiết bị chuyên dụng dường như rất lớn. Người bình thường đâu có lò pizza 600°F, nên rất khó đạt cùng chất lượng dù dùng đúng nguyên liệu đó
    • Thật tiếc là pizza ngon có thể làm với chi phí khá rẻ, vậy mà pizza dở vẫn phổ biến đến thế
    • Ở Phần Lan, chuỗi buffet pizza từng là một trong những trải nghiệm ăn không giới hạn phổ biến nhất. Tuy nhiên đồ uống tính riêng
      Tôi nghi là pizza được làm quá mặn để cố tình khiến khách phải mua đồ uống. Nó giống chiến thuật đậu phộng mặn ở quán bar ngày xưa. Lúc đầu trông rất hấp dẫn, nhưng chỉ ăn vài phút là sức hút giảm rất nhanh
    • Tôi từng làm ở Dominoes vào thập niên 80~90, và quản lý nói biên lợi nhuận của pizza khoảng 800%. Ngay cả khi nhân viên mua với giá giảm một nửa thì cửa hàng vẫn lời đậm
  • Tôi từng đến một kiểu buffet ăn không giới hạn mà trước đó chưa từng thấy ở Bulgaria
    Salad và các món tinh bột là tự phục vụ, còn các bồi bàn thì đi vòng quanh với những xiên thịt lớn vừa nướng xong, cắt ngay trước mặt khách. Tuy nhiên họ chỉ cho một lượng nhất định mỗi lần và cũng không quay lại quá nhanh. Nếu khách không thật sự kiên nhẫn thì cấu trúc này sẽ hạn chế việc tiêu thụ các món đắt tiền
    Tất nhiên giá cả rất hợp lý và ai cũng ra về no bụng

    • Nó làm tôi nhớ đến churrascaria, nhà hàng steak kiểu Brazil. Nhân viên phục vụ mang dao và những xiên dựng thẳng đến bàn, trên đó có các phần thịt cao cấp như bò, heo, gà, cừu và đôi khi cả những loại thịt lạ hơn
      Tôi đã thấy kiểu nhà hàng này khắp nước Mỹ, và nơi tôi nhớ ra là https://fogodechao.com/
    • Tôi thích nhà hàng steak kiểu Brazil, nhưng có vẻ bạn đang đánh giá quá cao mức độ kiên nhẫn cần thiết
      Nếu phần thịt bạn muốn chưa được mang ra lúc đó, bạn có thể yêu cầu và họ thường sẽ mang hẳn một xiên đến. Nhân viên cũng có thể gom các món bàn đó thích rồi điều sang phía đó
      Ngoại trừ loại steak được cắt trực tiếp vào đĩa, khi họ phục vụ tại bàn bạn chỉ cần xin thêm. Lý do duy nhất họ lấy steak đi lại là vì cần nướng lại lớp ngoài
      Hiếm khi nhà hàng có khung giờ bữa tối cố định, và thường họ còn bắt đầu mang thịt ra trước cả khi bạn đi tới quầy “salad”
      Những nơi như vậy cân đối kinh tế bằng cách thu khoảng 25 USD cho bữa trưa và 50 USD cho bữa tối, chưa gồm đồ uống. Đây là một trong những kiểu nhà hàng ít tính toán lắt léo hơn nhiều
    • Ở Mỹ, nhà hàng steak kiểu Brazil thường hoạt động như vậy. Nhưng vì thịt là trung tâm nên nhìn chung cao cấp hơn buffet thông thường, và họ cũng không keo thịt
    • Nó làm tôi nhớ đến một số nhà hàng ở Séc, nơi khi gọi món nướng thì nước sốt và bánh bao được ăn không giới hạn
      Với các món như Svíčková, thịt chỉ có 2 hoặc 3 miếng, nhưng bạn có thể gọi thêm nước sốt và bánh bao mãi. Cả hai đều tương đối rẻ, và bia gọi kèm sẽ bù đắp đủ. Cũng rất hợp cho trẻ con, trừ phần bia
    • Hợp lý đấy. Ăn càng chậm thì càng cần ít thức ăn hơn để thấy no. Đó là vì cơ thể có thời gian hấp thụ dưỡng chất vào máu và truyền tới tín hiệu no
      Khoảng cách giữa các lần phục vụ món đắt tiền càng dài thì tổng lượng tiêu thụ có khả năng càng giảm
  • Tôi lớn lên ở một thị trấn nhỏ ở Missouri vào thập niên 70~80, và cho đến khoảng năm 17 tuổi thì chưa từng ăn thứ gì thực sự có thể gọi là món Hoa. Khi thử rồi thì tôi mê luôn, nên cứ mỗi mùa hè tôi và bạn mình trung bình lại vào “thành phố” ăn buffet kiểu Hoa khoảng 1 lần mỗi tuần
    Tôi gần như chắc rằng mỗi lần hai đứa lái chiếc Ford Escort cũ kỹ vào bãi đỗ xe là ông chủ lại giật mình. Ở đó crab rangoon là ngon nhất, và mỗi đứa chúng tôi chén sạch 3~5 đĩa đầy ụ. Không phải chỉ ăn crab rangoon, sau đó còn tự xúc kem chất cao như núi nữa
    Nhà hàng đó đã biến mất từ lâu, và vì nó đóng cửa sau khi tôi chuyển sang bang khác nên chắc không phải do hai đứa tôi ăn quá nhiều. Giờ tôi không còn ăn được như thời thiếu niên nữa, nhưng vẫn muốn quay lại và ăn vài bữa với khẩu phần hợp lý hơn để cân bằng lại. Dù khi ấy chỉ là thiếu niên nghèo sống bằng lương làm thêm ở công viên giải trí, chúng tôi lúc nào cũng tip rất hậu

    • Tôi không hiểu crab rangoon rốt cuộc là món gì. Tôi đã sống phần lớn cuộc đời ở châu Á, rồi trong một chuyến thăm Mỹ có vào một buffet món Hoa và thấy cái tên crab rangoon khá thú vị
      Nhưng rồi tôi sốc khi thấy bên trong đầy thứ giống như cream cheese. Tôi khá chắc nó chẳng phải món Trung Quốc cũng chẳng phải món Miến Điện
    • Chúng tôi gọi buffet kiểu Hoa bằng tiếng lóng là món Hoa ăn cho đến khi còn chịu nổi
      Tôi đã không đi mấy năm rồi. Một vấn đề rất rõ của món Hoa ngày nay là nó trông như đang lao vào cuộc cạnh tranh giá rẻ bất tận. Mọi thứ bị hàng hóa hóa và ép rẻ tối đa, thật đáng tiếc. Ít nhất ở khu tôi thì dường như món ăn cũng ngày càng ngọt hơn
    • Vào khoảng cuối thập niên 1970 hay đầu 1980, quầy salad ở Super Stop & Shop có món “salad hải sản” làm từ thanh cua
      Nên tôi tự hỏi “crab” trong crab rangoon đó là cua thật hay chỉ là một loại thay thế rẻ hơn nhiều
  • Bài viết nói rằng đến năm 2030, 80% đồ ăn nhà hàng sẽ được tiêu thụ tại nhà
    Việc con người ngày càng bị cố định sâu hơn vào văn hóa ru rú ở nhà thật sự rất buồn. Tôi mong điều này đừng xảy ra
    Tất nhiên, tôi cho rằng hàm ý ở đây không phải là nhu cầu giao đồ ăn sẽ bùng nổ đến mức vượt nhu cầu đồ ăn nhà hàng hiện có, mà là nhu cầu ăn tại chỗ sẽ chuyển sang giao tận nơi

    • Tôi không tin dự báo đó đến thế. Hành vi của tôi đã thay đổi hoàn toàn. Thay vì trả 30 đô cho đồ ăn nhanh giao qua DoorDash hay Uber Eats, tôi thà đến một nhà hàng thực sự để ăn đồ ngon hơn với giá rẻ hơn
      Giao đồ còn hợp lý khi được trợ giá nhân tạo bằng vốn mạo hiểm, nhưng giờ giá đều tăng hết rồi nên hoàn toàn không còn sức cạnh tranh
    • Văn hóa phương Tây có vẻ bị ám ảnh với việc đẩy chủ nghĩa cá nhân cực đoan đến cùng. Tôi cũng là sản phẩm của nền văn hóa đó nên khó mà phán xét, nhưng dường như càng nhốt đời mình trong bong bóng riêng và càng rời xa yếu tố cộng đồng thì sức khỏe tinh thần lại càng tệ đi
    • Ít nhất với gia đình tôi, nhất là khi bao bì giao đồ ăn đã tốt hơn, nhà hàng trở thành một trải nghiệm kém hơn trừ khi đó là nơi khá cao cấp
      Ông bà tôi trước đây vẫn thường xuyên đưa cả nhà đi ăn ngoài, nhưng giờ thì ăn ở nhà họ. Ghế ở nhà thoải mái hơn, yên tĩnh hơn nhiều, và cũng không phải chờ người ta châm thêm đồ uống. Cá nhân tôi còn thấy dao nĩa bát đĩa ở nhà tốt hơn, và chúng tôi cũng không phải kiểu người thích được phục vụ
      Trừ khi thực sự muốn có trải nghiệm xã hội ở nhà hàng hoặc đang đi du lịch cần một cái bàn, còn không thì lý do để bước vào nhà hàng gần như không còn nữa
    • Nhà hàng, kể cả nhà hàng cao cấp, đang ngày càng ồn ào và khó chịu hơn. Tôi cứ tưởng là do mình già đi, nhưng đó là hiện tượng có thật https://www.theatlantic.com/technology/archive/2018/11/how-r...
      Quán bar tôi thích là nơi dễ chịu và không bật nhạc đến mức thổi bay màng nhĩ
    • Cách hiểu đó là văn hóa ru rú ở nhà thì hơi lạ. Xu hướng với nhà mới hoặc nhà cải tạo bây giờ thực chất là biến gần như toàn bộ tầng trệt và sân sau thành không gian tiếp đãi. Ranh giới giữa “nhà” và “bên ngoài” đang trở nên rất mỏng
      Nếu mỗi tuần bạn sang nhà những người bạn khác nhau 4~5 lần để ăn tối, chơi game, xem phim, nghe nhạc, xem thể thao, bơi, ngâm spa, dùng lò nướng củi, thì cũng khá giống hoạt động bên ngoài rồi
  • Tôi từng thường xuyên đãi một nhóm khoảng 25 người đi ăn buffet all-you-can-eat, và cho đến gần đây thì gần như tuần nào cũng đi. Theo quan sát của tôi, dù chắc có khác biệt giữa các nước, khách lý tưởng có hai kiểu
    Thứ nhất là gia đình có trẻ nhỏ. Trẻ con không ăn nhiều
    Thứ hai là các cặp đôi. Phía nữ không ăn nhiều. Thành thật mà nói tôi không rõ vì sao họ lại đi ăn buffet all-you-can-eat
    Tôi ngạc nhiên là giá vé ở Mỹ là 20 đô. Ở Indonesia, dù lương tối thiểu chỉ 320 đô một tháng, giá cũng tương tự khoảng 10~20 đô. Phần lớn buffet all-you-can-eat ở đây còn giới hạn 90 phút

    • Nếu ai đó chỉ ăn một ít của đúng một món thì đúng là không hợp lý. Nhưng nếu người đi cùng, như vợ/chồng chẳng hạn, thật sự thích đủ nhiều thì tính trung bình vẫn có thể đáng để đi dù có người ăn ít
      Tôi cũng từng thấy những người ăn ít lại thích buffet all-you-can-eat. Vì họ có thể ăn một ít của nhiều món mình thích, hoặc thử nhiều món mới khác nhau. Nếu chỉ nhìn calo trên mỗi đô thì có thể là lỗ, nhưng nếu so với các cách khác để thưởng thức 5 món ngon trong một bữa, thì mức độ hài lòng trên mỗi đô có thể rất cao
    • Buffet không phải là cuộc thi xem bạn có thể nhồi bao nhiêu đồ ăn xuống cổ họng với 20 đô. Mà là trả tiền để ra về trong trạng thái hài lòng
      Nếu chỉ một đĩa là đủ, thì như thế vẫn là đáng tiền
    • Phần lớn nhà hàng buffet all-you-can-eat mà tôi biết tính 1 euro cho mỗi tuổi, và tôi thấy vậy khá hợp lý
  • Không thể tin được là bài này lại không nhắc đến chân cua. Ký ức đầu tiên của tôi về buffet all-you-can-eat là cảnh ngồi lì ở bàn tưởng như vô tận trong lúc bố tôi hết đĩa chân cua tuyết này đến đĩa khác
    Chân cua cũng là món gắn kết các kiểu buffet all-you-can-eat khác nhau. Tôi từng thấy ở buffet kiểu Hoa, và cả ở nhà hàng phong cách continental
    Tôi không đi buffet all-you-can-eat thường xuyên, nhưng mỗi lần đi tôi đều thích ngắm cảnh mọi người xếp hàng và tranh chỗ để chờ mẻ chân cua mới ra từ bếp
    Xét theo giá thị trường, tôi đoán chi phí của nó còn cao hơn cả phần steak mà bài viết đã tính

  • Tôi có một mối quan tâm mang tính khổ dâm là một ngày nào đó muốn thử mở bất kỳ nhà hàng nào, và có một suy nghĩ rất chắc chắn là phải trực tiếp sở hữu bất động sản
    Ở khu vực tôi sống thì điều đó khả thi, nhưng tôi cũng biết ở nhiều khu vực hay thành phố khác thì không. Dù vậy, thấy bài này nói tiền thuê mặt bằng gấp 3 lần lợi nhuận thì có vẻ những con số tôi ước tính đại khái là đúng. Tôi không muốn làm việc chỉ để phục vụ chủ nhà cứ liên tục tăng tiền thuê. Cần nhiều vốn hơn, nhưng nếu kinh doanh không được thì đó vẫn là tài sản có thể bán đi
    Những mô hình kinh doanh tôi quan sát thấy xuất hiện rồi biến mất phần lớn là mở nhà hàng thời thượng ở khu đang hot, rồi 5–10 năm sau bị gentrification hoàn toàn và phải đóng cửa vì tiền thuê. Tôi nghi ngờ liệu họ có kiếm đủ lợi nhuận để bù chi phí đầu tư cải tạo mặt bằng thuê hay không, và trong khoảng thời gian ngắn như vậy thì có lẽ là không
    Ngược lại, những cửa hàng do gia đình sở hữu đã trụ hơn 50 năm có thể chịu đựng các giai đoạn thăng trầm một cách nhẹ nhàng hơn vì không có chi phí thuê mặt bằng. Họ cũng có thể lấy về mức lợi nhuận hợp lý đủ để sống

  • Tôi nhớ đồ ăn căng tin đại học rẻ, ổn và có thể ăn ngay khi cần. Tương tự vậy, rất khó tìm được nơi bán đồ ăn nhỉnh hơn mức trung bình một chút với giá rẻ
    Thứ gần nhất là đồ ăn ở IKEA. Khu ẩm thực trong trung tâm thương mại thường cũng chẳng khác mấy so với vào quán đồ ăn nhanh, mà dạo gần đây giá thì cái gì cũng tăng. Costco thì rẻ nhưng lựa chọn và hương vị không hẳn xuất sắc
    Dạo này tôi đang đi ké suất ăn đại học của một người bạn, và thật sự rất thích. Có pizza, pasta, vài lựa chọn chay khá ổn, cả quầy phục vụ người bị dị ứng cũng tốt. Tôi cũng ước mình có thể mua đồ ăn đó với mức giá mà bạn tôi trả

    • Dạo này có rất nhiều app, phần thưởng và chương trình khách hàng thân thiết. Một số doanh nghiệp vận hành như thể có hai nền kinh tế. Có nhóm người dùng ưu đãi giảm giá, và có nhóm người đang trợ giá cho họ
      Ví dụ ở McDonald’s, Big Mac vẫn chỉ khoảng 3 đô, nhưng bạn phải dùng app và áp dụng ưu đãi Big Mac mua 1 tặng 1
      Taco Bell cũng đưa khá nhiều món có lượng calo cao trên mỗi đô vào menu giá trị. Một burrito 2 đô khoảng 600 calo. Nếu muốn ăn lành mạnh hơn một chút, bạn cũng có thể đổi thịt sang đậu đen
  • Có lần bố tôi và một người bạn của ông đến buffet Pizza Hut. Ông bạn đó rất tinh quái, nên đã đổ nguyên cả hộp sốt dressing vào bát salad rồi bê nguyên cái bát lớn đó về bàn
    Quản lý đi tới, nổi giận và bắt ông ấy nhất định phải ăn hết, và ông ấy thật sự đã ăn sạch. Quản lý không hài lòng nhưng ông ấy vẫn ăn cho tới cùng. Đó là một bát salad khổng lồ đường kính chắc cỡ 2 foot

    • Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu rau lá là phần đắt nhất ở buffet. Nguyên liệu bảo quản ở nhiệt độ phòng thì dễ xử lý số lượng lớn, còn rau lá thì hỏng quá nhanh
    • Có lẽ quản lý khó chịu vì biết những khách khác sẽ bực do không ăn được salad. Việc ai đó bê nguyên cả cái bát khổng lồ đi thường không nằm trong quy trình vận hành, và mất thời gian để làm đầy lại