1 điểm bởi GN⁺ 2026-03-04 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Viện Tiêu chuẩn và Công nghệ Quốc gia Mỹ (NIST) đang thúc đẩy các quy định tăng cường an ninh nhằm hạn chế quyền tiếp cận phòng thí nghiệm của các nhà nghiên cứu nước ngoài và giới hạn thời gian lưu trú tối đa 3 năm
  • Biện pháp này có thể buộc tối đa 500 nhân sự nghiên cứu trình độ cao phải rời phòng thí nghiệm, đồng thời làm dấy lên lo ngại việc học vị và các dự án của nghiên cứu sinh cùng nghiên cứu sau tiến sĩ có thể bị gián đoạn
  • Quy định phân loại các nhà nghiên cứu đến từ 7 quốc gia gồm Trung Quốc, Nga, Iran, Triều Tiên... là ‘nguy cơ cao’, đồng thời hạn chế việc tham gia nghiên cứu trong các lĩnh vực nhạy cảm như công nghệ lượng tử và trí tuệ nhân tạo
  • Các ý kiến chỉ ra tình trạng hỗn loạn nội bộ và thiếu giao tiếp, trong khi quốc hội và giới khoa học đang yêu cầu giải thích minh bạch và xem xét lại
  • NIST là cơ quan đã dẫn dắt các tiêu chuẩn khoa học công nghệ của Mỹ, và có lo ngại rằng động thái lần này có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến năng lực cạnh tranh khoa học và hệ sinh thái đổi mới của Mỹ

Biện pháp hạn chế quyền tiếp cận đối với nhà nghiên cứu nước ngoài của NIST

  • Trong vài tuần gần đây, các nhà nghiên cứu nước ngoài tại cơ sở Boulder, ColoradoGaithersburg, Maryland của NIST đã bị cấm vào phòng thí nghiệm vào cuối tuần và ban đêm
    • Họ không được vào nếu không có nhân viên liên bang đi cùng, và một số nhà nghiên cứu mang quốc tịch nhất định có thể bị cấm tiếp cận hoàn toàn từ cuối tháng tới
  • Quy định mới được đưa ra với danh nghĩa tăng cường an ninh, bao gồm nội dung giới hạn thời gian làm việc tối đa 3 năm đối với các nhà nghiên cứu nước ngoài đến thăm
  • Các nguồn tin nội bộ của NIST cho biết quy định bằng văn bản vẫn chưa được công bố, và mới chỉ được truyền đạt bằng lời trong các cuộc họp

Phản ứng từ các nhà nghiên cứu và giới học thuật

  • Các nhà nghiên cứu trong và ngoài NIST lo ngại biện pháp lần này có thể dẫn đến mất mát tới 500 nhân sự nghiên cứu lành nghề
    • Một nhà vật lý tại Đại học Colorado Boulder gọi đây là “một thảm họa tuyệt đối”
    • Maya Miklos, nghiên cứu sinh tiến sĩ thuộc JILA, nói rằng “bầu không khí tại NIST rất u ám”
  • Cựu giám đốc NIST Patrick Gallagher chỉ ra rằng việc thiếu trao đổi rõ ràng và triển khai đột ngột đã gây ra hỗn loạn
    • Ông nhấn mạnh rằng “NIST phải giải thích rõ ràng lý do cho công chúng”

Lập trường của NIST và bối cảnh của quy định

  • NIST chưa đưa ra bình luận chính thức, nhưng trong tuyên bố ngày 17/2 cho biết quy định vẫn chưa được chốt,
    đồng thời nói rằng họ đang “xây dựng các tiêu chí để chương trình nhà nghiên cứu nước ngoài phù hợp với sứ mệnh của NIST và giảm thiểu rủi ro quốc gia”
  • Thay đổi lần này diễn ra theo quy định an ninh nghiên cứu sửa đổi năm 2025, theo đó
    các nhà nghiên cứu đến từ Trung Quốc, Nga, Iran, Triều Tiên, Cuba, Venezuela và Syria bị phân loại là ‘nguy cơ cao’
    • Trong số này, những người đã làm việc hơn 3 năm hoặc tham gia các dự án nhạy cảm như công nghệ lượng tử và AI có thể bị chấm dứt quyền tiếp cận trước ngày 31/3
    • Ngay cả các nhà nghiên cứu từ các quốc gia ‘nguy cơ thấp’ cũng có thể bị hạn chế tiếp cận từ tháng 9 hoặc tháng 12 nếu đã làm việc hơn 2–3 năm

Phản ứng về thể chế và chính trị

  • Dù NIST không thực hiện nghiên cứu mật, vẫn có chỉ trích cho rằng lợi ích an ninh của biện pháp này là không rõ ràng
  • Zoe Lofgren, thành viên Dân chủ cấp cao của Ủy ban Khoa học Hạ viện, cùng nghị sĩ April McClain Delaney
    đã gửi thư tới NIST cảnh báo rằng “chưa có câu trả lời rõ ràng, và điều này có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc thực hiện sứ mệnh”
    • Hai nghị sĩ cho rằng đây là biện pháp quá mức, vượt quá các khuyến nghị trong báo cáo của Văn phòng Kiểm toán Chính phủ Mỹ (GAO)
  • Hiện NIST do quyền giám đốc Craig Burkhardt lãnh đạo,
    còn tân giám đốc Arvind Raman do Tổng thống Trump đề cử vẫn chưa được Thượng viện phê chuẩn

Vai trò của NIST và tác động tiềm tàng

  • NIST là hậu thân của Cục Tiêu chuẩn Quốc gia (National Bureau of Standards), được thành lập năm 1901,
    và đã dẫn dắt các tiêu chuẩn công nghệ trong nhiều lĩnh vực như chip máy tính, nano dược phẩm, đồng hồ nguyên tử và lưới điện
    • Đội ngũ nghiên cứu của cơ quan này từng 5 lần đoạt giải Nobel
  • NIST có 2.800 người làm việc tại Gaithersburg và 560 người tại Boulder,
    cùng với 4.140 nhà thầu và nhà nghiên cứu khách mời đang hoạt động bổ sung
    • Trong số này, khoảng 500 người được ước tính là nghiên cứu sinh nước ngoài, nghiên cứu sau tiến sĩ và nhà khoa học nghiên cứu
    • Người có thẻ thường trú cũng nằm trong diện áp dụng quy định
  • Giáo sư Chris Monroe của Đại học Duke nói rằng “NIST đã dẫn dắt vị thế tiên phong của Mỹ trong khoa học lượng tử”,
    và cảnh báo biện pháp lần này sẽ “khiến Mỹ bị tụt lại phía sau”
  • Giáo sư Steve Rolston của Đại học Maryland chỉ trích rằng “tự cắt đứt những lợi ích có được từ nhân tài xuất sắc trên khắp thế giới là điều ngu ngốc”

1 bình luận

 
GN⁺ 2026-03-04
Ý kiến Hacker News
  • Việc các nhà khoa học nước ngoài không thể tham gia vào các dự án mật là điều hiển nhiên
    Nhưng tôi nghĩ việc hạn chế các nhà khoa học nước ngoài tại các phòng thí nghiệm của Mỹ là một biện pháp ngớ ngẩn. Tôi tự hỏi liệu mình có đang bỏ sót điều gì không
    • Đó là vì chủ nghĩa dân tộc đã trở thành quốc sách mới. Người nước ngoài bị xem là thấp kém về bản chất và có xu hướng đánh cắp bí mật hơn là giúp ích cho nghiên cứu. Nếu nghĩ như vậy thì các biện pháp này sẽ “có lý”
    • Một số người thường đặt câu hỏi kiểu “nếu điệp viên nước ngoài đang cố phá hoại đất nước thì có gì khác đâu”. Không hoàn toàn xác đáng, nhưng có phần giao nhau nên tranh luận cứ tiếp diễn. Có lẽ đó là phần bạn đang bỏ sót
    • Mục tiêu của họ là phá hủy khoa học của Mỹ. Vì khoa học đưa ra những kết quả gây bất tiện cho họ
    • Điều bạn bỏ sót có thể là sự chuẩn bị cho Thế chiến III
    • Với những người hướng tới một nền dân chủ cạnh tranh toàn cầu, điều này không hợp lý, nhưng với những người không chia sẻ mục tiêu đó thì đây là biện pháp hoàn toàn hợp lý
  • Tôi phần nào hiểu việc phân loại các nhà khoa học đến từ Trung Quốc, Nga, Iran, Triều Tiên, Cuba, Venezuela và Syria là “nhóm rủi ro cao”
    Vì rất khó xác định ai có phải gián điệp hay không, nên tôi nghĩ cấm toàn diện trước mắt là cách thực tế.
    Tôi nhớ thời kỳ toàn cầu hóa của thập niên 1990~2010. Nhưng giờ tôi chấp nhận rằng chúng ta phải sống trong một thế giới chia rẽ
    • Những danh sách quốc gia rủi ro cao như vậy không phải là mới. Nhưng việc NIST phá vỡ cam kết với các nhà nghiên cứu quốc tế và buộc họ rời đi thì không thể biện minh bằng lý do an ninh
    • Nếu đọc phần sau câu trích dẫn, thì ngay cả các nhà nghiên cứu đến từ ‘quốc gia rủi ro thấp’ cũng sẽ bị hạn chế quyền truy cập nếu làm việc quá 2~3 năm. Tức là đây không chỉ là vấn đề của các quốc gia rủi ro cao
    • Thực ra những biện pháp như vậy ngay cả theo logic an ninh quốc gia cũng không thuyết phục. Khôn ngoan hơn là khuyến khích nhập cư có tay nghề và bảo đảm visa cho gia đình hoặc quyền đi lại tự do. Chính sách hiện tại là sản phẩm của sự bất an khi những người yếu thế cố “tỏ ra mạnh mẽ”
    • Tôi không hiểu việc đuổi các nhà khoa học tài năng đi thì giúp tăng cường an ninh kiểu gì. Ngược lại, nếu chỉ cho phép cư trú tạm thời thì mối liên hệ với quê nhà vẫn được duy trì, làm tăng cám dỗ làm gián điệp
    • Ngay ở Mỹ hay Anh cũng có nhiều trường hợp công dân bán bí mật. Và việc phát triển hạt nhân của Mỹ có lẽ cũng bất khả thi nếu không có các nhà khoa học nước ngoài
  • Nghiên cứu của NIST không phải nghiên cứu mật. Vì vậy tôi đồng ý với Gallagher rằng rất khó tìm thấy lợi ích thực tế của những biện pháp an ninh như vậy
  • Ở Canada cũng vậy, khi chính phủ Bảo thủ lên nắm quyền thì họ đã kiểm duyệt phát ngôn của các nhà khoa học, và đặc biệt là hủy bỏ dữ liệu về biến đổi khí hậu
    Cựu thủ tướng Harper vẫn đang tiếp tục gây ảnh hưởng chính trị
    • Chỉ lưu trữ dữ liệu nghiên cứu công ở một nơi là lặp lại sai lầm của vụ cháy Thư viện Alexandria.
      Dữ liệu cần được lưu phân tán ở nhiều quốc gia, thậm chí cả các nước đối địch. Dù sao nếu đó là nghiên cứu định công khai thì cũng không có rủi ro an ninh nào.
      Nhưng chính phủ và doanh nghiệp lại tấn công các tổ chức như Sci-Hub hay Internet Archive. Nhân loại đang thể hiện sự ngu xuẩn tập thể khi né tránh lời giải rõ ràng
    • Tôi thắc mắc liệu câu nói Harper vẫn còn gây ảnh hưởng có nghĩa là hiện tại ông ấy vẫn đang can thiệp chính trị hay không
    • Trên thực tế, chỉ có phát ngôn của một số nhà khoa học chính phủ phải qua quy trình rà soát, còn câu chuyện thông đồng với phe ly khai là sự cường điệu kiểu thuyết âm mưu
  • Biện pháp này có vẻ là một nỗ lực xử lý các nhà nghiên cứu mang quốc tịch nhất định theo cách tập thể, thay vì trục xuất từng người riêng lẻ
    Có vẻ họ đang áp dụng hạn chế đồng loạt để tránh tranh cãi về phân biệt chủng tộc nếu thẩm tra từng cá nhân
    • Nhưng chính quyền Trump đâu có bận tâm đến kiểu giữ thể diện đó. Họ xem phân biệt chủng tộc và thành kiến như điều đáng tự hào, và biện pháp lần này cũng chỉ là kết quả của chứng hoang tưởng đơn thuần
    • Ngay cả các nhà nghiên cứu từ ‘quốc gia rủi ro thấp’ cũng sẽ bị trục xuất vào cuối năm nay
    • Tôi tò mò liệu các nhà nghiên cứu gốc Hoa đến từ Đài Loan có được cho phép hay không. Cuối cùng thì có vẻ mục tiêu chỉ là loại trừ các đối thủ địa chính trị được chỉ định
    • Không có lý do gì để diễn giải chính sách này là do ‘thiện chí’ hay ‘năng lực’. Nó chỉ đơn giản là một quyết định bốc đồng và vô căn cứ
    • Trung Quốc trên thực tế đã có được mọi công nghệ cần thiết từ trước, và hiện nay sở hữu năng lực nghiên cứu hàng đầu thế giới. Giờ mới làm những việc như thế này thì đã quá muộn
  • Dù có thể hiểu được một phần logic của các biện pháp như vậy, thì cách thực thi và sự thiếu giao tiếp không thể được diễn giải là có thiện chí
    • Mức độ mỉa mai đã đến mức người ta phản ứng kiểu “chẳng phải anh muốn sự thật sao”
  • Ngay trong nội bộ NIST, mọi việc cũng đang được truyền đạt chỉ qua các cuộc họp mà không có tài liệu hay thông báo rõ ràng
    Cựu giám đốc Gallagher bày tỏ thất vọng trước tình hình hỗn loạn này.
    Có vẻ như văn hóa startup kiểu “di chuyển nhanh và phá vỡ mọi thứ” đã lan cả vào các cơ quan chính phủ
    • Cách tiếp cận ‘quy tắc mà không phải quy tắc’ của chính phủ dường như nhằm tạo hiệu ứng buộc người ta học cách tuân phục từ trước. Thật khó hiểu kiểu hành chính như vậy
    • Nếu nhìn vào khác biệt giữa nhà nước hành chính và nhà nước đặc quyền (prerogative state), thì hiện nay trông nó giống vế sau hơn
  • Nếu loại bỏ nhân tài nước ngoài và chỉ dựa vào nhân lực trong nước, cuối cùng Mỹ sẽ chỉ còn ngang bằng về trình độ khoa học với các nước khác
    Nhà lãnh đạo khoa học tiếp theo sẽ là quốc gia không có rào cản
  • Tình hình này làm tôi nhớ đến bức ảnh này
    • Đây không phải là một trò đùa meta về trang chặn của Cloudflare đâu