- Bản Đạo Đức Kinh của Lão Tử do Ursula K. Le Guin chuyển sang tiếng Anh, với đặc trưng là ngôn ngữ giàu chất thơ và diễn giải cô đọng
- Le Guin xác định công trình này là ‘diễn lại (rendition)’ thay vì ‘dịch’, và tham chiếu bản năm 1898 của Paul Carus thay cho nguyên bản tiếng Trung
- Mỗi chương đều có ghi chú của Le Guin (UKLG Note), trình bày ngắn gọn các khái niệm triết học và ý nghĩa đương đại
- Các tư tưởng cốt lõi như ‘vô vi (無爲)’, ‘sự hữu dụng của khoảng trống (有用的空)’, ‘đức của nước’, ‘sức mạnh của sự mềm yếu’ được tái cấu trúc bằng hình ảnh thơ
- Được đánh giá như một tác phẩm kinh điển đương đại mới, chiếu sáng mối quan hệ giữa tự nhiên, quyền lực và Đạo (道) vượt qua ranh giới tư tưởng Đông–Tây
Tổng quan
- Bản tái tạo tiếng Anh của Tao Te Ching với cách Le Guin tự diễn giải theo cảm nhận ngôn ngữ riêng của mình
- Xuất bản với ISBN 978-1-59030-744-1
- Kho GitHub bao gồm cả 81 chương đầy đủ và chú giải của Le Guin
Phương pháp dịch và tiếp cận nguyên văn
- Le Guin chỉ rõ rằng bản thân không biết tiếng Trung trực tiếp và cho biết đã dựa trên bản năm 1898 của Paul Carus
- Ý nghĩa được tái kiến tạo dựa trên việc tham chiếu âm dịch và nghĩa chữ cho mỗi chữ Hán trong bản Carus
- Bà định nghĩa rằng “đây không phải là bản dịch mà là diễn lại (rendition)”, chú trọng vào cảm ứng thi ca và dòng chảy tư duy hơn là nghĩa chữ nguyên bản
Chủ đề chính và diễn giải
- Nghiên cứu mối quan hệ giữa ‘Đạo (道)’ và ‘Đức (德)’, tìm kiếm sự cân bằng giữa tồn tại và phi tồn tại, giữa hành động và vô vi
- ‘vô vi (無爲)’ xuất hiện lặp đi lặp lại như nguyên lý cốt lõi: “mọi việc thành tựu nhờ không làm gì”
- Trong ‘sự hữu dụng của không gian trống (空)’, tác giả nêu lên chân lý nghịch lý rằng “công dụng của chiếc bình nằm ở chỗ nó rỗng”
- Trong ‘đức của nước’, tác phẩm nhấn mạnh sức mạnh uyển chuyển của điều “làm lợi cho mọi thứ nhưng không tranh giành”
- ‘sức mạnh của sự mềm yếu’ làm nổi bật nguyên lý thiên nhiên: “cái mềm và yếu có thể thắng cái mạnh và cứng”
Chú giải của Le Guin (UKLG Notes)
- Mỗi chương đều kèm các chú giải triết học, chính trị và đạo đức
- Ví dụ, chương 13 giải thích: “Lão Tử xem quyền lực chính trị là hệ quả của đức, không phải điều huyền bí”
- Chương 30–31 làm rõ rõ ràng quan điểm hòa bình và bác bỏ việc sử dụng vũ lực
- Chương 57 nêu rằng “chính trị vô vi” là hình thức cai trị khôn ngoan nhất
- Le Guin thường thêm các phê phán xã hội hiện đại
- Ở chương 53 có câu “So much for capitalism (this is capitalism)” để chỉ ra lòng tham và sự mất cân bằng
Cấu trúc triết học
- 81 chương của Đạo Đức Kinh đặt trật tự tự nhiên và hành vi con người trong cấu trúc đối chiếu
- Phần đầu (1~37): bản chất của Đạo, vô vi và nguyên lý tự nhiên
- Phần giữa (38~66): quyền lực, chính trị và quan hệ giữa con người
- Phần cuối (67~81): đức, khiêm nhường, chu trình sống và cái chết
- Le Guin sắp xếp như một “sổ tay thiền thơ”, khiến từng chương độc lập nhưng vẫn cùng nhau tạo thành một cấu trúc tuần hoàn
Đặc điểm ngôn ngữ
- Tác giả tái tạo nguyên văn theo dạng thơ tự do gọn gàng
- Nhịp điệu ngắn và lặp lại diễn tả dòng chảy của Đạo
- Các biểu tượng như ‘khoảng trống’, ‘trở về’, ‘nước’, ‘đứa bé’ được lặp đi lặp lại
- Cách diễn đạt tiếng Anh đơn giản nhưng vẫn giữ lại dư vang triết học và tính mơ hồ
Kết luận
- Tao Te Ching của Le Guin là một diễn giải đương đại vượt qua ranh giới giữa văn học và triết học
- Thiên về cảm giác trực giác của Đạo và khoảng lặng tư duy hơn là bám chặt vào tính trung thành nguyên văn
- Phiên bản công khai trên GitHub này cho thấy sự mở rộng tiếp cận cổ điển và sự đa dạng trong diễn giải
1 bình luận
Ý kiến trên Hacker News
Le Guin cho biết 『Tao Te Ching』 của bà không phải là “dịch” mà là một “rendition” (diễn giải tái cấu trúc). Dù không biết tiếng Trung, tôi vẫn tiếp cận được nhờ bản năm 1898 của Paul Carus. Mỗi chữ Hán đều có kèm phiên âm và bản dịch, và tôi vô cùng biết ơn ông ấy.
Commit cuối cùng là của tôi, tôi đã sửa lỗi xuống dòng. Và tôi cũng đã làm một trang web để so sánh nhiều bản dịch — Trang so sánh Tao Te Ching
『Tao Te Ching』 gần như không thể dịch hoàn hảo sang tiếng Anh hiện đại. Ngay cả tôi, người biết tiếng Trung, cũng thấy nguyên bản có cảm giác rất lạ. Tiếng Trung cổ thời đó lại có tính thơ và cô đọng, nên phải đọc theo trực giác như vần điệu của một rapper.
Đây là một trong những phiên bản tôi thích nhất. Khi tiếp xúc lần đầu với 『Tao Te Ching』, tôi đã suy ngẫm nhiều khi so sánh “rendition” này với bản dịch của Stephen Mitchell. Trên trang này, tôi thường so sánh các bản khác nhau theo từng chương. Có bản giàu chất thơ, có bản gần với dịch sát nghĩa hơn, nhưng cả hai đều có ý nghĩa.
Tôi có bản in bản dịch Gia-Fu Feng & Jane English. Mỗi đêm tôi đọc một câu, và sáng hôm sau đọc lại. Cách này cho phép đi hết vòng trong vòng dưới 3 tháng. Không thể hiểu trọn vẹn được, nhưng ban ngày hay trong mơ tôi vẫn suy ngẫm về ý nghĩa của nó. Lần tới tôi dự định đọc song song bản dịch của Ursula. Nếu chưa đọc 『The Dispossessed』, đây là một cuốn sách nhập môn tuyệt vời để lướt qua thế giới quan của Le Guin.
Khi còn thiếu niên ở Mỹ, tôi đã bị chấn động khi đọc 『Tao Te Ching』. Bởi nó đề xuất một sức mạnh dịu dàng, nhỏ nhẹ và vô hình, khác với giá trị Mỹ vốn chú trọng sự khẳng định bản thân và sức mạnh thống trị.
Tôi muốn chia sẻ đoạn “The Creation of Éa” trong 『Earthsea』. Đó là một bài thơ rất đậm chất Đạo (Tao-like).
Như câu chuyện “Aleph” của Borges, tôi hình dung 『Tao Te Ching』 như một điểm duy nhất chứa mọi thứ. Chỉ cần thấy tên Borges là tôi đã đồng cảm ngay lập tức.
Gọi bản 『Tao Te Ching』 của Le Guin là ‘dịch’ là dễ gây hiểu nhầm. Bà gần như không biết tiếng Trung và đã dựa vào các bản dịch có sẵn cùng sự thấu hiểu triết học trực giác. Bản gốc có ghi chú tỉ mỉ về nguồn gốc và lựa chọn từ. Tôi đã gom bài viết liên quan trên blog của tôi
Ursula K. Le Guin là một nhà tư tưởng và tiểu thuyết gia vĩ đại. Bản dịch 『Tao Te Ching』 của Ken Liu cũng rất giàu chất thơ. Tôi mong chờ đọc một diễn giải khác.