9 điểm bởi GN⁺ 2025-11-17 | 2 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Xoay quanh khái niệm năng lực hành động có chọn lọc, bài viết bàn về trạng thái con người chỉ hành động chủ động ở một số lĩnh vực của cuộc sống, còn ở những lĩnh vực khác thì bị khựng lại
  • Tác giả, thông qua trải nghiệm là nạn nhân của cyber stalking, nhận ra rằng mình đã trì hoãn việc giải quyết vấn đề, và mô tả quá trình sự việc được giải quyết nhờ sự can thiệp của chồng
  • Qua trường hợp này, bài viết chỉ ra xu hướng con người bị kẹt trong trạng thái tự chủ thấp ở một thời điểm nhất định, rồi tiếp tục xử lý vấn đề theo cùng một cách về sau
  • Trong ba lĩnh vực gồm công việc, quan hệ và tự quản lý bản thân, tồn tại trạng thái “không thực sự cố gắng” ở ít nhất một lĩnh vực, đồng thời nhấn mạnh rằng cảm giác đang nỗ lực có thể khác với việc thật sự thử làm
  • Bài viết cho rằng nỗ lực đích thực không phải là tiêu hao ý chí liên tục mà là tận dụng nguồn lực sáng tạo và tự kiểm điểm, đồng thời đặt ra nhu cầu mỗi người phải tìm ra lĩnh vực mình đang bị khựng lại để thử lại

Vụ cyber stalking và cảm giác bất lực

  • Tác giả cho biết 5 năm trước, trong thời gian phục hồi chức năng, mình đã bị một cyber stalker người Ấn Độ quấy rối dai dẳng
    • Kẻ bám đuôi diễn giải các tweet của tác giả như những thông điệp mật mã và tin rằng giữa hai người có quan hệ cá nhân
    • Dù bị chặn liên lạc, hắn vẫn tiếp cận bằng tài khoản và số điện thoại mới, lặp đi lặp lại việc đe dọa và ve vãn
  • Tác giả đã buông xuôi phản ứng và để mặc trong nhiều năm, nhưng khi kẻ đó gửi ảnh hộ chiếu và đơn xin visa, đồng thời mạo danh số điện thoại của tác giả để thực hiện trò lừa đảo bắt cóc, nỗi sợ hãi đã lên đến đỉnh điểm
  • Chồng của tác giả đã phối hợp với FBI, lãnh sự quán Mỹ và cảnh sát địa phương ở Ấn Độ để giải quyết vấn đề, khiến kẻ bám đuôi không thể nhập cảnh vào Mỹ
  • Tác giả suy ngẫm về lý do mình đã không trực tiếp hành động, dù bản thân hoàn toàn có thể nghĩ ra cùng một chiến lược

Năng lực hành động có chọn lọc (Selective Agency)

  • Con người không đơn thuần được chia thành nhóm có mức hành động cao hay thấp nói chung, mà là chủ động một cách có chọn lọc tùy theo tình huống
  • Khi chia cuộc sống thành ba lĩnh vực là công việc (work), quan hệ với người khácquan hệ với chính mình, phần lớn mọi người đều cho thấy trạng thái trưởng thành bị khựng lại ở ít nhất một lĩnh vực
  • Ví dụ, có người rất đổi mới trong nghề nghiệp nhưng lại non nớt trong trưởng thành cảm xúc hoặc xây dựng quan hệ
  • Hiện tượng này được giải thích là do con người bị kẹt trong trạng thái nguồn lực thấp ở thời điểm lần đầu đối mặt với vấn đề, nên về sau không thể áp dụng những năng lực đã phát triển thêm

Khác biệt giữa “cảm giác nỗ lực” và việc thật sự thử

  • Khi nhớ lại một vấn đề từng thất bại trong quá khứ, con người thường dừng lại ở nhận thức rằng “đã thử rồi nhưng không được”, từ đó ngừng những cách tiếp cận mới
  • Ví dụ, một người không giải quyết được chứng lo âu bằng trị liệu ở tuổi 20 có thể đến tận tuổi 30 vẫn giữ cùng thái độ đó và chấp nhận lo âu như một đặc tính cố định
  • Thế nhưng trong công việc, sau thất bại họ lại thử nhiều cách khác nhau, trong khi không áp dụng cùng sự tò mò khám phá ấy vào vấn đề của chính mình
  • Họ bỏ qua khả năng tận dụng nhiều nguồn lực khác nhau như dinh dưỡng, giấc ngủ, thuốc men, coaching hay các liệu pháp mới, và nhầm tưởng việc chỉ cố chịu đựng bằng ý chí đơn thuần là “nỗ lực”
  • Tác giả khẳng định rõ rằng: “cảm giác nỗ lực không đồng nghĩa với việc thật sự thử

Alexander Technique và sự méo mó cảm giác

  • Bài viết trích dẫn khái niệm “faulty sensory appreciation” (méo mó cảm giác) trong Alexander Technique
    • Sự căng thẳng theo thói quen làm méo mó cảm giác cơ thể, khiến tư thế sai lại cho cảm giác như đúng
    • Trong thực tế, tư thế thoải mái lại có thể đem đến cảm giác xa lạ
  • Tương tự, trong các vấn đề về quan hệ hay bản thân, nhiều người nhầm trạng thái căng cứng do ý chí là “bình thường”
  • Việc liên tục tiêu hao ý chí có thể là dấu hiệu của một cuộc sống được thiết kế sai, và sự thử thật sự nên đi theo hướng hiệu quả và tự nhiên hơn

Sự cần thiết của việc tự kiểm điểm và thử lại

  • Mỗi người cần tìm ra lĩnh vực mà mình đang bị mắc kẹt trong thời gian
    • Cần nhận diện vấn đề lớn nhất giữa công việc, quan hệ và tự quản lý bản thân, đồng thời lưu ý rằng nó có thể đang được ngụy trang dưới dạng nỗi buồn hay cơn giận đơn thuần
  • Bài viết gợi ý cần tự hỏi mình
    • “Mình đã tận dụng mọi nguồn lực và thử hết mọi lời giải khả dĩ chưa?”
    • “Mình có đang làm hết sức cho bản thân như cách mình sẽ làm cho một người bạn gặp cùng vấn đề không?”
    • “Liệu mình có thực sự ‘đang cố gắng thật sự’ không?”
  • Bài viết khép lại bằng việc đưa ra một cơ hội để thoát khỏi ảo tưởng về nỗ lực và tái cấu trúc hiệu quả bản thân

2 bình luận

 
nobae 2025-11-20

Người chăm mà thông minh, người chăm mà kém thông minh, người lười mà kém thông minh, người lười mà thông minh
Tôi thuộc kiểu nào?

 
GN⁺ 2025-11-17
Ý kiến trên Hacker News
  • Khi đưa lời khuyên hoặc giúp đỡ ai đó, luôn có cảm giác rằng vấn đề của họ trông dễ hơn rất nhiều so với vấn đề của mình
    Vì bản thân mình thì ngay cả một cuộc điện thoại cũng thấy khó, nhưng vì gia đình hay bạn bè thì lại sẵn lòng làm
    Có lẽ là do lý do tâm lý khiến ta tự tin hơn và bớt lo âu hơn khi hành động vì người khác

    • Trong cộng đồng ADHD cũng có câu chuyện tương tự. Dọn nhà cho bạn thì vui và mới mẻ, nhưng dọn nhà của mình lại trở thành một việc đau đớn về mặt tinh thần
      Có lẽ là vì khi nhìn vấn đề của người khác, ta có thể thoát khỏi ‘sự bất lực học được’
    • Tôi cũng cảm nhận hiện tượng này khi nói chuyện với bác sĩ tâm thần. Bác sĩ gọi bản ngã dũng cảm và đầy chắc chắn này là ‘me-mentor’
      Điều cốt lõi là nuôi dưỡng bản ngã đó để nó nâng đỡ phần đang bất an
    • Khi nhìn vấn đề của người khác, ta chỉ thấy bản thân vấn đề, nhưng thực ra đằng sau còn có bối cảnh phức tạp như thói quen, niềm tin, xung động của người đó
      Vì vậy với chính họ thì việc giải quyết mới khó. Chúng ta kém tự nhận thức nên thường không thấy rõ những điều này
    • Ngược lại, khi đưa lời khuyên cho người khác, ta ít bị né tránh thua lỗ chi phối hơn nên dễ khuyên họ chọn phương án rủi ro hơn
      Vì tổn thất không trực tiếp rơi vào mình
    • Cuối cùng, cốt lõi là sự dễ tổn thương. Khi nhờ vả cho bản thân, bị từ chối sẽ giống như một vết thương cá nhân, còn làm vì người khác thì gánh nặng nhẹ hơn
  • Tôi có nghi ngờ với quan điểm cho rằng “Agency (tính tự chủ)” là điều quan trọng
    Khi cuộc sống thuận lợi, tôi từng nghĩ mình là người chủ động, nhưng trong những tình huống không thể kiểm soát, tôi nhận ra ảnh hưởng của may mắn và hoàn cảnh lớn hơn nhiều
    Cho rằng ai đó ‘không cố gắng’ chỉ vì họ không còn dư địa tinh thần là điều không công bằng
    Xã hội hiểu cho giới hạn thể chất, nhưng lại kỳ lạ khi đẩy giới hạn tinh thần thành trách nhiệm cá nhân

    • Nhưng nếu đổ mọi thứ cho vận may thì sẽ rơi vào cái bẫy bất lực
      Khi làm mentoring, tôi thấy nhiều trường hợp chỉ cần một câu hỏi như “bạn đã thử nói chuyện trực tiếp chưa?” là đã giải quyết được
      Nhiều khi thực tế là tình huống vẫn nằm trong tầm kiểm soát, nhưng bản thân người ta lại cảm thấy nó là bất khả thi
    • Ngay trong bài gốc cũng thừa nhận rằng khi không còn khoảng trống cảm xúc thì ngay cả việc thử cũng có thể rất khó
      Tuy vậy, vấn đề là về sau khi đã có lại nguồn lực để hành động thì vẫn mắc kẹt trong lối tư duy bất lực cũ
    • Đôi khi, ngay cả một hành trình đau đớn cũng có thể được đón nhận bằng thái độ biết ơn hoặc đức tin, và đó cũng là một dạng chủ động
  • Đây là khái niệm mà các triết gia đã bàn từ lâu, đặc biệt khá giống với ‘bad faith’ của Sartre
    Đó là hiện tượng vô thức tin rằng mình ‘không có lựa chọn’ để tránh né lo âu, cảm giác tội lỗi hay sức nặng của trách nhiệm

    • Khi tôi bị chấn thương chân và phải chống nạng sống qua ngày, tôi cũng nhận ra có rất nhiều hành động mà mình đã vô thức từ bỏ
      Ngay cả việc pha một cốc cà phê cũng thấy khó, và sau này tôi cũng thấy kiểu mẫu đó ở cha mình
    • Cũng như ta phớt lờ phần lớn kích thích từ bên ngoài, con người chỉ nhận thức những gì mình còn có thể gánh nổi
      Đôi khi chỉ cần thay đổi nhận thức “mình không thử” là có thể lại bắt đầu hành động
    • Có cảm giác kiểu ‘bad faith’ này đã bị vũ khí hóa như một công cụ kiểm soát xã hội. Tâm lý đám đông thờ ơ ở Mỹ cũng là một ví dụ
    • Bỏ qua phần lớn đầu vào là một cơ chế thích nghi, nhưng nếu bỏ qua tín hiệu quan trọng thì có thể dẫn đến vấn đề lớn
      Nhận ra từ thời điểm nào nó chuyển sang hướng có hại là một bài toán lớn của đời người
    • Con người là bậc thầy tự lừa dối bản thân. Một người tôi từng làm việc cùng đã hợp lý hóa mọi hành động bằng cái cớ vấn đề sức khỏe
      Cuối cùng chính thói quen đó làm bệnh nặng hơn, và người đó bị bác sĩ cảnh báo rằng có thể sẽ chết
  • Tôi cũng thường rơi vào cảnh không làm được gì vì ham muốn làm cho thật hoàn hảo
    Ví dụ như định xây lại tủ đồ mùa đông nhưng chỉ nghiên cứu thôi cũng đã kiệt sức
    Nhưng trong nghệ thuật, tôi học được rằng phải làm ra nhiều tác phẩm tệ thì mới có tác phẩm hay
    Giao tiếp xã hội cũng vậy, cần luyện tập. Chỉ là mua sắm thì tốn kém nên dễ sợ mắc sai lầm

    • Nếu có đủ tiền thì giao cho chuyên gia là hiệu quả
      Thuê stylist hoặc gia sư có thể giảm thử-sai và giúp tiến bộ nhanh hơn
    • Những vấn đề phức tạp sẽ dễ hơn nhiều nếu biến chúng thành cấu trúc có thể lặp lại (iteration)
      Tôi cũng từng nằm liệt vì bệnh rồi phải mua lại toàn bộ quần áo, nhưng trước tiên tôi bán bớt đồ cũ để giảm gánh nặng
      Tích lũy những thành công nhỏ như vậy giúp tôi lấy lại cảm giác kiểm soát
    • Với quần áo, tốt hơn là mua rẻ để thử nghiệm. Đồ không thích thì đừng vứt, có thể chuyển cho người khác
      Có thể giảm rủi ro bằng cửa hàng đồ cũ, thuê đồ, trao đổi đồ, hoặc tủ đồ xoay quanh các món cơ bản
    • Cũng như máy ảnh kỹ thuật số đã giúp kỹ năng chụp ảnh tiến bộ, một môi trường cho phép thất bại nhiều lần là rất quan trọng
      Nếu ai có cách giải quyết vấn đề mua sắm thì tôi cũng muốn nghe
    • Nhưng không phải với ai xã hội hóa cũng là một bài luyện tập thú vị. Với một số người, đó là áp lực rất lớn
  • Cách đặt vấn đề kiểu “bạn có thực sự đang cố gắng không?” là không hiệu quả
    Có thể người ta đã thử đủ nhiều rồi nhưng kiệt sức vì thất bại lặp đi lặp lại
    Điều quan trọng là giữ mở khả năng có thể thử lại
    Hoàn cảnh thay đổi, và cũng có thể xuất hiện nguồn lực hoặc góc nhìn mới

    • Cuối cùng, dũng khí chấp nhận giúp đỡ mới là điểm bẻ lái
      Con người mạnh hơn khi ở cùng nhau hơn là khi một mình
    • Tôi nhớ đến câu nói của Jean-Luc Picard: “Có thể thất bại mà không phạm sai lầm nào. Đó là cuộc sống”
    • Nhưng đôi khi cũng cần dũng khí để dừng lại. Cứ thử mãi không ngừng có thể làm hao mòn cả cuộc đời
    • Nhà trị liệu gọi hiện tượng này là ‘chạm vào bếp lò nóng’
      Não đang cố tự bảo vệ mình sau những thất bại lặp lại. Lúc này cần góc nhìn từ bên ngoài hoặc nghỉ ngơi
    • Chi tiết tác giả ngần ngại nhờ cơ quan nhà nước giúp đỡ khá thú vị. Tôi muốn nghe thêm bối cảnh ở đó
  • Câu “bị trói vào mức tài nguyên ở lần thất bại đầu tiên” thật sự gây ấn tượng

    • Tôi nhớ đến lời Einstein — “Không thể giải quyết vấn đề bằng chính kiểu tư duy đã tạo ra nó
  • Rốt cuộc, bài này có vẻ chỉ là một cách diễn giải dài dòng của câu “hãy thử một cách thông minh hơn
    Điều quan trọng là thừa nhận rằng không thể giải quyết mọi vấn đề cùng lúc, và chủ động hoãn ưu tiên một số việc
    Có thể quản lý bằng cách đưa chúng vào một ‘danh sách việc cần làm không có thời hạn’ để sau này quay lại
    Ngoài ra, tôi cũng cảm thấy có những người đơn giản là không coi chuyện hẹn hò quan trọng, nhưng vì thể diện xã hội nên tạo ra lý do biện minh

  • Đây là hiện tượng sự bất lực học được (Learned helplessness) điển hình
    Liên kết Wikipedia

    • Phần thí nghiệm từ thập niên 1960, nơi những con chó dù cố thế nào cũng không tránh được cú sốc rồi cuối cùng bỏ cuộc một cách thụ động, khiến tôi thấy rất tàn nhẫn
  • Có vẻ tác giả đã tự đưa ra đánh giá quá khắc nghiệt với bản thân
    Tác giả nói ý tưởng của chồng là đơn giản, nhưng bạn bè cũng không ai nghĩ ra cách đó
    Có lẽ hành động của người chồng chỉ trông rõ ràng sau khi sự việc đã xảy ra
    Nhận thức rằng cơ quan nước ngoài thì khó mà động vào có vẻ đã trở thành một phần của sự bất lực từ trước

    • Tuy vậy, tác giả từ trước đã được biết đến là một người kể chuyện khó đáng tin, nên có lẽ tốt hơn là tập trung vào khái niệm hơn là chi tiết
    • Khi đọc, tôi cũng không thấy ý tưởng “liên hệ FBI” là điều thực tế tự nhiên nảy ra. Chắc đa số mọi người cũng vậy
  • Đôi khi, để nhận ra năng lực của mình đã tăng lên, ta phải chấp nhận rủi ro đem phần tài nguyên còn lại ra đặt cược
    Nhưng nếu phán đoán sai thì thật sự có thể chịu tổn thất lớn
    Vì vậy tôi cho rằng đi theo lời khuyên của tác giả một cách không phê phán là điều nguy hiểm