1 điểm bởi GN⁺ 2025-10-14 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Hai ngành cốt lõi của kinh tế Mỹ là sản xuất và trí tuệ nhân tạo đang đi theo hai hướng trái ngược, làm dấy lên lo ngại về chiến lược tương lai của quốc gia
  • Trong khi ngành AI bùng nổ nhờ làn sóng đầu tư trị giá hàng nghìn tỷ USD, ngành sản xuất lại mất 78.000 việc làm mỗi năm và ngày càng lún sâu vào suy thoái
  • Bất chấp chính sách bảo hộ bằng thuế quan, đầu tư vào sản xuất vẫn giảm, trong khi chi phí nguyên vật liệu và thiết bị tăng cao khiến các tập đoàn lớn như GM, Caterpillar, John Deere than phiền về gánh nặng chi phí lên tới hàng tỷ USD
  • Đầu tư vào trung tâm dữ liệu đã tăng vọt 37% chỉ trong nửa đầu năm 2025, nhưng do cần ít nhân lực để vận hành nên có thể không tạo ra hiệu ứng việc làm như ngành sản xuất
  • Nếu bong bóng đầu tư AI xì hơi, nó có thể gây ra tác động dây chuyền lên toàn bộ nền kinh tế, và cũng có ý kiến cho rằng các công cụ AI hiện nay chưa tạo ra đủ lợi nhuận tương xứng với mức đầu tư

Hiện tượng phân cực giữa ngành sản xuất và ngành AI tại Mỹ

  • Chính quyền Trump đã đặt cả vị thế dẫn đầu thế giới về AI lẫn sự phục hưng của ngành sản xuất làm mục tiêu ưu tiên hàng đầu, nhưng hai lĩnh vực này đang đi theo những quỹ đạo hoàn toàn khác nhau
  • Mark Muro của Brookings Institution chỉ ra rằng cơn sốt AI đang che khuất những vấn đề khác của nền kinh tế, khi ông nói rằng "trong lúc phần mềm và dịch vụ tăng tốc và trở thành một nỗi ám ảnh về mặt văn hóa, thì ngành sản xuất lại trì trệ hoặc tệ hơn"
  • Chính quyền Trump tìm cách bảo vệ các nhà sản xuất Mỹ khỏi cạnh tranh nước ngoài bằng thuế quan trên diện rộng, nhưng từ đầu năm nay 38.000 việc làm sản xuất đã bị cắt giảm
  • AI đang trải qua một làn sóng đầu tư chưa từng có, đẩy định giá các công ty công nghệ lên hàng nghìn tỷ USD và làm bùng nổ nhu cầu đối với vi mạch, hệ thống làm mát, trung tâm dữ liệu và hạ tầng điện lực

Sự suy thoái mang tính cấu trúc của ngành sản xuất

Xu hướng sụt giảm việc làm

  • Ngành sản xuất Mỹ từng tuyển dụng 19,5 triệu lao động vào thời kỳ đỉnh cao năm 1979, nhưng hiện đã thu hẹp xuống còn dưới 13 triệu người
  • Tính đến tháng 8/2024, trong vòng một năm đã có thêm khoảng 78.000 việc làm bị mất
  • Dữ liệu điều tra dân số cho thấy số doanh nghiệp sản xuất mới thành lập cũng đang giảm

Đầu tư suy yếu

  • Trong 12 tháng tính đến tháng 7, đầu tư vào nhà máy giảm khoảng 6%, đánh dấu lần giảm đầu tiên kể từ đầu năm 2021
  • Chỉ số sản lượng sản xuất của S&P Global có cho thấy tăng trưởng, nhưng Chris Williamson giải thích rằng đây chỉ là hiện tượng "mua trước để né thuế quan", tức quá trình sử dụng hết nguyên liệu thô đã mua trước khi thuế được áp dụng
  • Những ngành được hưởng lợi từ bảo hộ thuế quan đã bị bù trừ đáng kể bởi các lĩnh vực chịu thiệt hại vì chi phí tăng và bất ổn

Tác dụng ngược của thuế quan

  • Meagan Martin-Schoenberger của KPMG phân tích rằng "số việc làm có được ở các lĩnh vực được bảo hộ như thép và nhôm ít hơn rất nhiều so với phần thiệt hại phát sinh do các đầu vào đó trở nên đắt đỏ hơn"
  • Các nhà sản xuất lớn như GM, Caterpillar và John Deere đã đề cập đến chi phí liên quan đến thuế quan lên tới hàng tỷ USD trong các cuộc trao đổi với nhà đầu tư
  • Các hãng ôtô Mỹ ghi nhận biên lợi nhuận thấp nhất kể từ sau đại dịch Covid trong quý II/2025, và các công ty cho rằng nguyên nhân một phần là do thuế quan

Tính đặc thù của đầu tư vào bán dẫn

  • Sau Chips Act năm 2022, đầu tư sản xuất hằng năm đã tăng hơn gấp đôi và đạt đỉnh vào năm 2024, nhưng chủ yếu nhờ đầu tư vào các cơ sở bán dẫn tiên tiến
  • Khi các khoản đầu tư chip thời Biden bắt đầu thu hẹp, tổng đầu tư vào nhà máy cũng giảm theo
  • Theo Semiconductor Industry Association, hoạt động bán dẫn trực tiếp tạo ra khoảng 345.000 việc làm, đồng thời tạo thêm 2 triệu việc làm gián tiếp
  • Nhiều dự án như nhà máy chip mà TSMC của Đài Loan đang xây dựng tại Phoenix vẫn đang trong quá trình thi công

Thực tế của làn sóng đầu tư lấy AI làm trung tâm

Đầu tư vào trung tâm dữ liệu tăng mạnh

  • Trong nửa đầu năm 2025, đầu tư vào trung tâm dữ liệu tăng vọt 37% so với cùng kỳ năm trước, trong khi xây dựng nhà máy giảm khoảng 3% trong cùng giai đoạn
  • Đầu tư nội địa vào thiết bị máy tính tăng hơn 45% so với cùng kỳ, nhưng chi tiêu cho thiết bị công nghiệp truyền thống hầu như không thay đổi
  • Thuế quan đã không thể ngăn việc nhập khẩu phần cứng cốt lõi của nền kinh tế AI, và phần lớn chúng được miễn khỏi các mức thuế mới
  • Lượng hàng giao gồm máy chủ, chip cao cấp và hệ thống điện tăng vọt 64% so với đầu năm, phản ánh cường độ của cơn bùng nổ trung tâm dữ liệu

Giới hạn trong tạo việc làm

  • Việc xây dựng một trung tâm dữ liệu cần hơn 1.000 lao động, nhưng khi đi vào vận hành thì chỉ tuyển 100 đến 300 người
  • Trong khi đó, một nhà máy ôtô truyền thống có thể tuyển hàng nghìn nhân viên trên cùng diện tích
  • Stephen Ezell của Information Technology and Innovation Foundation lo ngại rằng đầu tư vào AI sẽ không tạo ra cơ hội việc làm nhiều như ngành sản xuất truyền thống
  • Todd Tucker của Roosevelt Institute cho biết việc làm trong ngành sản xuất mang lại mức lương tốt hơn so với công việc tương đương ở các ngành khác cho gần như mọi nhóm lao động, và nói rằng nếu là một lao động cổ xanh mà có được việc làm sản xuất thì cũng giống như trúng số

Hiện tượng tập trung đầu tư

  • Các nhà đầu tư đang rót hàng chục tỷ USD vào startup AI và các công ty bán dẫn, phát đi tín hiệu về nơi họ tin rằng tăng trưởng tương lai sẽ xuất hiện
  • Nvidia gần đây đã hợp tác với Intel và giành được cổ phần trị giá 5 tỷ USD, trong khi Intel sa thải hàng nghìn nhân viên để cắt giảm chi phí và nhượng cổ phần cho chính phủ Mỹ

Lo ngại kinh tế và triển vọng tương lai

Rủi ro bong bóng AI sụp đổ

  • Oliver Allen của Pantheon Macroeconomics cảnh báo rằng nếu làn sóng đầu tư AI sụp đổ như ngôi nhà xây bằng quân bài, nó sẽ tạo ra gánh nặng đáng kể lên tăng trưởng
  • Nếu cơn cuồng nhiệt liên quan đến AI trên thị trường chứng khoán sớm hạ nhiệt, nó có thể gây ra hiệu ứng dây chuyền đối với toàn bộ nền kinh tế

Nghịch lý năng suất trong ngắn hạn

  • Michael Strain của American Enterprise Institute tin rằng AI "một ngày nào đó sẽ khiến tất cả chúng ta giàu lên", nhưng phân tích rằng trong ngắn hạn nó nhiều khả năng lại là một khoản lỗ ròng đối với năng suất
  • Ông ước tính rằng AI đang tiêu tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc mà chưa tạo ra nhiều doanh thu, nên ở thời điểm hiện tại có lẽ nó làm giảm năng suất thay vì nâng cao năng suất
  • Các nhà đổi mới AI hàng đầu đang nhắm tới việc phát triển trí tuệ nhân tạo tổng quát (AGI), tức thuật toán có năng lực nhận thức tương tự con người, nhưng vẫn có câu hỏi liệu các công cụ AI hiện nay đã tạo ra đủ lợi nhuận xứng với mức độ thổi phồng hay chưa

Phản ứng chính sách

  • Người phát ngôn Nhà Trắng Kush Desai cho biết chính quyền Trump đang theo đuổi chính sách thúc đẩy tăng trưởng bằng cách kết hợp thuế quan với ưu đãi thuế cho thiết bị
  • Nhiều doanh nghiệp nước ngoài như các tập đoàn dược phẩm lớn của châu Âu, nhà sản xuất bán dẫn Đài Loan và nhà sản xuất ôtô Nhật Bản đã cam kết xây dựng nhà máy tại Mỹ, nhưng có thể phải mất nhiều năm để những khoản đầu tư đó trở thành hiện thực
  • Desai nói rằng "lợi thế sản xuất của Mỹ không được xây dựng hay đánh mất chỉ sau một đêm; nó được xây dựng bằng nhiều thập kỷ đầu tư tập trung và chính sách hỗ trợ, rồi bị phá vỡ bởi nhiều thập kỷ chính sách sao nhãng và kém năng lực"

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-10-14
Ý kiến trên Hacker News
  • Có làm việc trong ngành sản xuất nên cảm nhận rất rõ sự khác biệt giữa CNTT và sản xuất vật lý ngoài đời thực. Tất cả máy móc đều đã hơn 50 năm tuổi. Việc thay thế bất cứ thứ gì cũng là một quyết định cực kỳ rủi ro, vì có thể đặt doanh thu từ những tác vụ lặp lại đáng tin cậy suốt nhiều năm vào vòng nguy hiểm, thậm chí còn có thể mất khách hàng. Việc lấp đầy các trung tâm dữ liệu tiêu tốn nhiều năng lượng như hiện nay bằng phần cứng chỉ dùng trong vài tháng tạo cảm giác rất thiển cận
    • Có vẻ bình luận của tôi cho thấy sự khác biệt về góc nhìn giữa các thế hệ. Người trẻ sợ những công cụ 50 năm tuổi, còn người lớn tuổi hơn thì dường như nghĩ rằng “công cụ đã trụ vững lâu năm là công cụ tinh xảo và chất lượng”. Bản thân tôi cũng sắp bước sang tuổi 50 nên cảm nhận được sự khác biệt đó
    • Có vẻ đây là hệ quả của chảy máu chất xám. Những người đã lắp đặt số phần cứng đó 50 năm trước giờ lại già thêm 50 năm nữa. Trong khi đó, Trung Quốc đã làm rất tốt việc truyền lại “tri thức quy trình” trong nhiều lĩnh vực. Nếu muốn cạnh tranh, điều quan trọng là phải biết mình giỏi điều gì
    • Nhìn chung thì đồng ý, nhưng tình hình kỹ thuật có vẻ quá mong manh. Người ta sợ thay đổi, và gần như không có dư địa trong xưởng. Nếu đây là trọng tâm câu chuyện, thì có vẻ đang nói rằng năng lực sản xuất đã suy sụp đến mức chỉ còn thoi thóp
    • Khiến tôi nghĩ đến việc trước đây người ta làm ra những thứ để dùng trong nhiều thập kỷ, còn bây giờ là thời đại chỉ chạy theo benchmark mỗi quý
    • Có thể thử xem sẽ đi được xa đến đâu nếu không dùng tua vít, cờ lê hay búa; hoặc ngược lại, cứ tiếp tục cải tiến công cụ để chúng phù hợp hơn với công việc. Cuối cùng thì cải tiến quy trình liên tục mới là thứ dẫn dắt tiến bộ
  • Bây giờ tôi là kỹ sư phần mềm, nhưng cũng từng làm kỹ sư cơ khí thiết kế trong 10 năm. Ở Mỹ, kỹ sư cơ khí luôn thuộc nhóm thấp về cả đãi ngộ lẫn vị thế. Ngay cả ở các công ty Big Tech cũng vậy. Xã hội Mỹ nói rằng muốn phục hưng sản xuất, nhưng lại không đi kèm sự tôn trọng tương xứng
    • Quanh tôi cũng có người xuất thân là kỹ sư cơ khí nhưng sang làm trong lĩnh vực quy trình bán dẫn và có thu nhập rất cao. Có thể không bằng kỹ sư Senior ở Google, nhưng tôi nghĩ cũng thuộc nhóm 10% senior engineer thu nhập cao nhất
    • Có lẽ là do cấu trúc kinh tế. Đổi mới trong AI tạo ra của cải khổng lồ, còn đổi mới trong các ngành sản xuất truyền thống như ô tô thì cùng lắm chỉ làm chậm lại đà suy giảm. Cuối cùng thì sản xuất vẫn chuyển sang châu Á
    • Tôi tự hỏi bạn có làm gì mang tính chế tạo như một sở thích không. Trong thời đại in 3D, tôi nghĩ những thứ mà kỹ sư bình thường khó hiểu thì kỹ sư cơ khí vẫn có thể dễ dàng tái tạo
  • Bố tôi di cư từ Trung Quốc sang Mỹ để học “kỹ thuật quy trình”. Công việc đầu tiên là ở nhà máy nhôm Reynolds, làm ra các sản phẩm nhôm, chai lọ các loại. Sau hơn 40 năm với nhiều lần chuyển hướng sự nghiệp, giờ ông sắp nghỉ hưu từ Google AI division. Tôi không rõ có bài học nào cần rút ra từ đây không
    • Có lẽ đây là câu chuyện về khả năng thích nghi. Theo thời gian, nhiều thứ sẽ biến mất, và thay vì cố kéo chúng trở lại, câu trả lời là tìm thứ khác
    • Có cảm giác kỹ thuật quy trình đã đi trọn một vòng từ thế giới vật lý sang thế giới số
    • Tôi tự hỏi liệu nước Mỹ cũng đang nghỉ hưu cùng với AI hay không
  • Nếu thêm góc nhìn của tôi, thì vận hành nhà máy thật sự là một việc cực kỳ khó. Chỉ quản lý mười sản phẩm với 50 loại linh kiện và 70 nhà cung cấp thôi cũng đã là một cơn ác mộng nhỏ. Chỉ một số ít người làm nổi, còn đa số thì không. Tôi nghĩ người phương Tây khó mà hình dung được việc cứ lặp đi lặp lại công việc theo dây chuyền hay lắp ráp như vậy. Tôi chứng kiến điều đó mỗi ngày trong nhà máy
    • Tôi từng làm nhà máy một thời gian ngắn. Tôi chuyển qua lại giữa các dây chuyền; mô hình theo tuần khá giống nhau nhưng mỗi ngày lại khác. Thậm chí có đồng nghiệp trên dây chuyền nói rằng nhà máy đó còn là nơi tốt nhất trong số các nhà máy họ từng làm. Không khí ở nhà máy ô tô thì hoàn toàn khác. Với lao động trí óc thì có vẻ nhàm chán, nhưng với những người cần việc làm thì đó là thứ cần thiết. Tôi từng làm ở cửa hàng fast-food, và thấy công việc đó còn chán và tệ hơn nhà máy nhiều. Trước đây khu vực này có hai nhà máy khá ổn, đem lại nhiều lựa chọn và cơ hội cho học sinh mới tốt nghiệp phổ thông. Giờ cả hai đều đóng cửa, và thị trấn đang chật vật để giữ việc làm. Gia đình tôi cũng phải lái xe 100 dặm mỗi ngày để tìm việc. Nếu việc làm nhà máy quay lại khu vực này, sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian và tình hình kinh tế cũng khá hơn nhiều
    • Ở phương Tây vẫn có nhiều người nghĩ sản xuất chỉ là ngồi trước băng chuyền làm đi làm lại các thao tác đơn giản. Trung Quốc đang nâng mức tự động hóa bằng những khoản đầu tư khổng lồ. Nếu cạnh tranh bằng chi phí lao động thì chắc chắn không thể thắng, nên phải chuyển sang cấu trúc thâm dụng vốn bằng tự động hóa, đồng thời giảm số loại sản phẩm, số loại linh kiện, số nhà cung cấp và khoảng cách vận chuyển thì mới cạnh tranh được. Mỹ sẽ phải đầu tư cực lớn vào tự động hóa mới mong theo kịp
    • Gia đình tôi vận hành một nhà máy sản xuất nhựa ở Mỹ. Vấn đề lớn nhất là dù trả lương ổn định và phúc lợi tốt, vẫn liên tục có người nghỉ để sang Walmart hay nơi khác. Sự kiên nhẫn của người phương Tây với công việc sản xuất đơn điệu lặp lại là rất thấp
    • Với sản xuất cần nhiều lao động, về bản chất không thể cạnh tranh với các thị trường giá rẻ. Theo tôi thì các lựa chọn là: 1) chấp nhận outsourcing, 2) đầu tư vào tự động hóa và công nghệ để giảm tối đa tỷ trọng chi phí lao động, 3) tăng giá hàng nhập bằng các rào cản thương mại. Phương án 1 khiến phụ thuộc vào nước khác, phương án 3 làm tăng gánh nặng cho người dân. Cuối cùng phương án 2 là câu trả lời, nhưng ngay cả vậy cũng không tạo ra nhiều việc làm
    • Tôi từng làm ở một nhà máy kiểu này tại Đức, và tỷ lệ nghỉ việc rất cao. Sinh viên đại học thường lấp chỗ trống bằng việc làm thời vụ mùa hè, còn những công nhân hiện trường làm lâu năm thì nhìn chung có xu hướng nghiện rượu
  • Bài báo mô tả hai ngành như thể loại trừ lẫn nhau, nhưng trên thực tế dữ liệu đầu tư hạ tầng không cho thấy đầu tư vào thiết bị công nghiệp giảm đi vì đầu tư vào trung tâm dữ liệu tăng lên. Ngược lại, chúng có xu hướng cùng tăng hoặc vận động tách biệt
    • Tôi chưa đọc bài quá kỹ, nhưng tôi nghĩ nó đang so sánh sự tăng trưởng của ngành AI với sự trì trệ của ngành sản xuất, chứ không khẳng định hai hiện tượng này có quan hệ nhân quả
  • Một số bình luận nói rằng Trung Quốc tăng năng lực cạnh tranh sản xuất nhờ công cụ tự động hóa và workflow, nhưng thực tế tôi nghĩ họ còn hạ thấp yêu cầu sản phẩm và tiêu chuẩn chất lượng, khiến tuổi thọ hàng tiêu dùng ngắn hơn trên thị trường. Làm vậy thì nhà sản xuất có thể liên tục đón nhu cầu nâng cấp lặp đi lặp lại và có thêm nhiều cơ hội hơn. Ở Trung Quốc cũng có nhiều người cho rằng hàng nhập khẩu có chất lượng tốt hơn. Người tiêu dùng muốn nhiều tính năng hơn và nhiều sản phẩm mới hơn, và cuối cùng dẫn đến việc chọn planned obsolescence
    • Chỉ trích Trung Quốc vì chủ đích làm hàng kém chất lượng, tuổi thọ ngắn là quá đơn giản, vì chính các công ty đi outsourcing mới là bên đặt ra yêu cầu. Thực tế có thể làm ra nhiều mức chất lượng khác nhau, và toàn bộ chuỗi cung ứng đều hưởng lợi từ cấu trúc đó
    • Điều này có thể đúng cách đây 15 năm, nhưng hiện giờ phần lớn sản phẩm ở mọi phân khúc (giá rẻ, tầm trung, cao cấp) đều được sản xuất tại Trung Quốc
    • Tôi từng nghe ý kiến rằng hàng nhập ở Trung Quốc có chất lượng tốt hơn, nhưng tò mò không biết là mặt hàng cụ thể nào. Theo kinh nghiệm của tôi thì rốt cuộc mọi thương hiệu đều ra từ Trung Quốc, và sự khác biệt nằm nhiều hơn ở quy trình phát triển-tinh chỉnh. Cụm từ “designed in Colorado” được nhấn mạnh có chủ đích cũng chính vì lý do đó
    • Ở phương Tây giờ gần như mọi sản phẩm đều là hàng Trung Quốc, còn hàng sản xuất tại phương Tây thì cực hiếm và giá cũng đắt. Trung Quốc áp đảo trong lĩnh vực sản xuất nên họ có thể tự đặt ra điều kiện cạnh tranh. Ảo tưởng rằng sản xuất và kỹ thuật của Trung Quốc kém cỏi là một suy nghĩ nguy hiểm. Trên thực tế đang liên tục xảy ra chuyện công ty Trung Quốc làm trọn gói mọi thứ với giá chỉ bằng một nửa
  • Trong nhiều thập kỷ, Mỹ đã cố ý thúc đẩy quá trình chuyển đổi từ nền kinh tế sản xuất sang nền kinh tế dịch vụ. Giờ đây các chính trị gia dân túy coi thâm hụt thương mại là vấn đề, nhưng lại phớt lờ nhập khẩu dịch vụ. Xét cho cùng, sản xuất chỉ thật sự có lợi nhuận nếu phục vụ mục đích đặc biệt như chuẩn bị cho chiến tranh. Mỹ là quốc gia có vũ khí hạt nhân nên khả năng xảy ra chiến tranh quy mô lớn trên thực tế là không cao. Sự thật là nền tảng sản xuất đã bị bào mòn suốt hàng chục năm, nên việc định dựng lại trong chỉ vài năm là điều vô lý. Ngược lại, cần cẩn trọng để không đánh mất luôn cả lĩnh vực dịch vụ
    • Tôi không hiểu tại sao người ta lại tô hồng kiểu sản xuất của thập niên 1950 đến vậy. Phần lớn đều là đứng trên dây chuyền, đổ mồ hôi làm công việc nguy hiểm và nhàm chán. Theo tôi, đáng lẽ phải vui vì đã thoát khỏi những công việc như thế. Không hiểu sao lại muốn quay về thời đó
    • Tôi nghi ngờ lập luận cho rằng vũ khí hạt nhân khiến chiến tranh trở nên vô nghĩa. Cần bàn đến những chuyện như: vì sao Nga không thể sáp nhập Ukraine, vì sao dù có hạt nhân vẫn chi hàng trăm tỷ USD cho lực lượng quân sự thông thường, khi nào người ta sẽ thực sự bấm nút hạt nhân, và nếu Mỹ không thể tự cung tự cấp mà bị từ chối cung ứng vật tư thì sẽ ra sao
    • Nền kinh tế dịch vụ либо là một lý tưởng viển vông, либо là một kiểu đánh lừa. Ngay cả khi không phải người bảo thủ thì cũng nên hiểu điều này. Nhưng sẽ rất nguy hiểm nếu lấy logic “nền kinh tế dịch vụ” để đối đầu với quốc gia đang là nhà sản xuất lớn nhất thế giới
    • Không nên đánh giá thấp các cuộc chiến “cosplay” cũng là những nhóm hiện hữu thật trong xã hội Mỹ
    • Có rất nhiều ý kiến nói rằng phải đưa việc làm sản xuất quay lại Mỹ, nhưng lại thiếu giải thích cụ thể về lý do tại sao. Nếu là ngành chiến lược như lương thực thì còn cần, nhưng không thể áp dụng cho mọi ngành sản xuất. Nếu phải chọn giữa việc làm tốt hơn, lương cao hơn, đòi hỏi kỹ năng cao hơn với việc làm sản xuất lương thấp và nguy hiểm, thì dĩ nhiên tôi sẽ chọn phương án đầu
  • Tôi lo rằng các trung tâm dữ liệu khổng lồ này sẽ đẩy giá toàn thị trường lên vì tiêu thụ điện quá lớn
  • AI cũng có thể trở thành một dạng “nhà máy”. Có thể dùng nó theo hướng tạo ra giá trị lâu dài bằng code, workflow và tự động hóa, nhưng phần lớn người ta chỉ dùng như chatbot hoặc giao diện kém hiệu quả. Tôi nghĩ dùng LLM cho mục đích giao tiếp kém hiệu quả là một sự lãng phí