1 điểm bởi GN⁺ 2025-10-04 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Sự phức tạp của chính tả tiếng Anh bắt nguồn từ đặc điểm biểu thị nhiều âm thanh theo nhiều cách khác nhau
  • ‘Yogh(ȝ)’ trong tiếng Anh trung đại là một chữ cái độc đáo dùng để biểu thị hai âm rất khác nhau, và là một trong những nguyên nhân gây ra sự hỗn loạn của chính tả tiếng Anh hiện đại
  • Cuộc chinh phạt của người Norman và việc du nhập chữ cái Latinh, cùng sự thay đổi trong truyền thống chép tay, đã ảnh hưởng lớn đến hệ thống chính tả
  • Sau khi máy in ra đời, do vấn đề hiệu quả chi phí, yogh biến mất ở Anh nhưng vẫn được duy trì thêm một thời gian ở Scotland
  • Dấu tích của yogh vẫn có thể thấy trong cách viết z của một số họ Scotland

Sự phức tạp của chính tả tiếng Anh và sự xuất hiện của yogh

  • Chính tả tiếng Anh trở nên phức tạp bởi chữ câm, nhiều cách viết cho cùng một âm, và một chữ cái mang nhiều âm khác nhau
  • Trong Old English, ngoài Carolingian 'g' còn có Insular 'g'(ᵹ)
  • 'ᵹ' được viết dưới dạng trộn giữa z và số 3, khác với chữ 'g' hiện đại
  • Sau cuộc chinh phạt Norman, việc dùng Carolingian 'g' dựa trên chữ cái Latinh được mở rộng từ tiếng Latinh
  • Từ đó, truyền thống viết tiếng Anh bị gián đoạn, khiến cần có một hệ thống ký âm mới thay cho cách viết cũ

Sự hình thành và cách dùng của yogh(ȝ)

  • Yogh(ȝ) được xem là một biến thể của Insular 'g'(ᵹ), và là một chữ cái hoàn toàn khác với Carolingian 'g'
  • Trong tiếng Anh trung đại, yogh dùng để ghi cả âm y- (như trong young, yesterday) lẫn âm gh- không còn tồn tại trong tiếng Anh hiện đại
    • Âm gh- này tương tự âm họng trong tiếng Đức hiện đại hoặc tiếng Scots
    • Những từ hiện còn viết bằng ‘gh’ như laugh, night, daughter trước đây vốn được viết bằng 'ȝ'
  • Nói cách khác, cùng một chữ cái lại biểu thị hai cách phát âm hoàn toàn khác nhau, tạo nên một cấu trúc đầy rối rắm

Biến đổi âm vị và nguồn gốc của sự hỗn loạn trong chính tả tiếng Anh

  • Ngay cả trong tiếng Anh hiện đại, ‘g’ và ‘c’ vẫn biểu thị hai âm khác nhau, cho thấy một cấu trúc tương tự yogh vẫn tiếp diễn
  • Điều này bắt nguồn từ sự thay đổi âm vị gọi là palatalization (ngạc hóa)
    • Ở cuối từ hoặc sau nguyên âm trước, các âm g, k chuyển sang các âm y, j
  • Vì thế trong Old English, ‘ᵹ’ từng được dùng cho ba cách phát âm: âm y-, âm g-, và âm gh-
  • Các người chép bản thảo Norman đã tái du nhập yogh(ȝ) vì cần một ký hiệu riêng để ghi âm y-

Sự suy tàn của yogh và ảnh hưởng của kỹ thuật in

  • Trong Middle English, việc cùng một cách viết biểu thị nhiều âm gây ra rất nhiều nhầm lẫn
  • Tuy nhiên, yogh có thể thay thế lẫn nhau với nhiều cách viết như ‘y’, ‘gh’, ‘h’, ‘ȝh’
  • Sau khi kỹ thuật in được đưa vào, các nhà in ở Anh không tạo con chữ riêng cho yogh, nên nó nhanh chóng biến mất
  • Ở Scotland, cấu trúc lȝ, nȝ còn tồn tại thêm một thời gian; đặc biệt do hình thức giống nhau về mặt thị giác với z, nó dần bị thay bằng 'z'

Di sản của yogh trong họ Scotland

  • Vì vậy, cách viết z trong các họ Scotland như Menzies, Mackenzie vẫn còn tồn tại
    • Vốn dĩ chúng được phát âm gần với mingus, mackenyie
  • Về mặt lịch sử, yogh đã biến đổi thành nhiều âm và cách viết như y, gh, z, và đến nay vẫn để lại dấu vết
  • Việc lần theo lịch sử của yogh cho thấy một khía cạnh của sự hỗn loạn trong chính tả tiếng Anh

Kết luận

  • Hành trình của yogh là biểu tượng cho nhiều biến chuyển lịch sử như truyền thống chép tay Carolingian, ảnh hưởng Norman, và sự thỏa hiệp của Scotland
  • Dù chữ yogh đã biến mất, nó vẫn có giá trị học thuật như một đầu mối để hiểu sự hỗn loạn trong chính tả và phát âm
  • Bài viết cho biết thay vì chỉ lưu luyến yogh, tác giả còn cảm thấy nuối tiếc hơn với nhiều chữ cái khác đã biến mất khỏi bảng chữ cái
  • Hiện nay một số phông chữ vẫn chứa yogh(ȝ), nên nếu muốn bạn vẫn có thể tự dùng nó

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-10-04
Ý kiến Hacker News
  • Tôi muốn tiếng Anh trở nên đều đặn hơn một chút theo hướng ngữ âm. Khi quan sát những lỗi chính tả con trai tôi mắc phải lúc học tiếng Anh, tôi thấy rằng nếu viết đúng theo âm thì mọi thứ đều hợp lý. Ví dụ, câu đầu tiên thằng bé từng viết cho tôi là "my daddy and i tocd on d woki toki". (Bản gốc là "My Daddy and I talked on the walkie talkie.") Lúc đầu tôi khá bối rối, nhưng rồi nhận ra đó là vì các âm câm hoặc gần như không phát âm ra đã bị lược bỏ đi (ví dụ như chữ "l" trong "talked"). Còn chuyện chia động từ bất quy tắc thì khỏi phải nói nữa

    • Vì trên toàn thế giới có rất nhiều giọng tiếng Anh khác nhau, nên việc tạo ra một hệ chữ viết ngữ âm thống nhất mà ai cũng đồng ý là cực kỳ khó. Ví dụ, một bà mẹ nói giọng Anh có thể muốn viết "water" thành "wahtah", còn với tôi thì cách viết hiện tại là vừa đẹp. Dù vậy, chắc chắn vẫn có vài chỗ có thể cải thiện

    • Muốn tiếng Anh trở nên ngữ âm hơn à? Tiếng Anh có hơn 40 phương ngữ chỉ riêng ở quê hương của nó. Nó là ngôn ngữ chính thức ở 60 quốc gia. Nó được hình thành qua hàng nghìn năm dưới ảnh hưởng của tiếng Latinh, German và tiếng Pháp do thời kỳ chinh phục và đô hộ. Biến đổi âm vị cũng diễn ra suốt hàng trăm năm. Bạn nghĩ một ngôn ngữ như vậy mà viết đúng như phát âm thì sẽ dễ hơn sao?

    • Tôi tự hỏi sẽ lấy giọng nào làm chuẩn để quyết định cách viết ngữ âm. Có giọng Louisiana ở Mỹ, đông nam London, Boston, Mid-Atlantic, v.v. Dù chọn giọng nào thì với một ai đó nó cũng sẽ không còn là cách viết ngữ âm chính xác nữa

    • Tôi không đồng ý với ý kiến cho rằng tiếng Anh nên ngữ âm và quy tắc hơn. Chính sự phức tạp và tính lịch sử của tiếng Anh làm cho việc đọc, viết và nói nó thú vị hơn nhiều. Giống như sự khác biệt giữa đơn vị inch/foot và hệ mét vậy, hệ mét rõ ràng thực dụng hơn, nhưng tôi vẫn thấy cái mớ đơn vị lộn xộn kia vui hơn. Tại sao 1 foot lại bằng 12 inch? Chẳng ai biết. Cái vui nằm ở chỗ đó

    • Chính tả đang bảo tồn rất tốt thông tin về nghĩa và từ nguyên của từ. Nếu chỉ viết theo âm phát ra, thì sự phong phú ngôn ngữ đó có thể biến mất. Các hệ chữ biểu ý như chữ Hán là cực đoan theo hướng nghĩa, còn tiếng Anh thì đang giữ được một thế cân bằng khá hợp lý

  • Nếu có thể đưa lại những chữ cái đã biến mất, tôi muốn chữ thorn (þ) quay trở lại. Theo tôi, thorn là một âm khá hiếm trong các ngôn ngữ trên thế giới và xứng đáng có một ký tự riêng. Một điều thú vị là những chữ cái câm trong chính tả thường vốn dĩ chưa từng được phát âm ngay từ đầu. Các nhà biên soạn từ điển xưa đã cố tình thêm chúng vào để thể hiện từ nguyên của từ. Ví dụ, chữ "b" trong "debt" đến từ tiếng Latinh debitum. Cho đến tận những năm 1500 thì từ này chỉ được viết là "dette". RobWords: Why English is full of silent letters

    • Sẽ rất vui nếu hồi sinh toàn bộ chữ cái tiếng Anh cổ (trừ wynn Ƿ vì dễ nhầm với chữ 'P'). "æ" vẫn có một âm khá trực quan nên vẫn có thể gọi nó là "ash". "þ" và "ð" có thể dùng để phân biệt hai âm 'th' (vô thanh và hữu thanh). "ᵹ" nếu chỉ dùng cho cách phát âm affricate của "g" (như chữ "g" trong "gem") thì có thể dành "j" cho âm kiểu Pháp (như trong từ tiếng Pháp tương đương âm của "measure"). Nếu luôn dùng "k" cho một âm nhất định, thì "c", "q", "x" có thể được tận dụng vào việc khác. Như vậy sẽ không cần các cặp chữ cái (digraph) nữa

    • Âm xát bên răng và lợi vô thanh cũng là một âm thú vị. Nó chỉ được viết là "ll", "hl" trong một số ngôn ngữ châu Âu như tiếng Wales, tiếng Iceland. Thời trung cổ còn từng có các ký tự riêng là "Ỻ" hoặc "ỻ". Wikipedia về voiceless dental and alveolar lateral fricatives

    • Có thật là đó là âm hiếm trên thế giới không? Khi tôi tới Tây Ban Nha, cảm giác như gần như từ nào cũng có âm đó

    • Người Thụy Điển nói tiếng Anh thường khi cố phát âm chữ "b" câm trong "debt" lại biến nó thành âm "p". Kết quả nghe kỳ cục đúng như bạn tưởng tượng

    • Đọc đoạn này làm tôi nhớ đến một truyện tranh của SMBC. Nó bàn về việc tranh cãi xem một âm trong những ngôn ngữ có hơn 1 tỷ người dùng như tiếng Anh hay tiếng Tây Ban Nha là hiếm hay không. SMBC: Phonemes

  • Tôi thấy rất thú vị khi thay chữ ‘ᵹ’ của tiếng Anh cổ bằng ‘y’ trong các từ tiếng Anh hiện đại thì lại ra được những từ vẫn có thể nhận ra trong ngôn ngữ ngày nay. Đặc biệt là “tag” hiện ra thành “day” trong tiếng Đức, còn “weg” thành “way”. Các hậu tố cũng rất thú vị. Ví dụ như tiếng Đức “hungrig” tương ứng với tiếng Anh “hungry”. Nội dung này thật sự hấp dẫn. Và giờ tôi nghĩ bức tranh cổ điển “con khỉ quản lý con mèo trong tiệm cắt tóc” đã trở thành bức tôi thích nhất

    • Âm này có xu hướng biến đổi khá bất ổn. Trong các phương ngữ miền bắc nước Đức còn có hiện tượng g/j/ch luân phiên thay thế cho nhau
  • Chữ yogh trong tiếng Anh thật sự rất kỳ lạ. Nhưng tôi còn tiếc hơn việc chúng ta mất chữ wynn. Ít nhất thì giá như có thể dùng nó thay cho cái tên "double-yoo"

    • Nếu vậy thì Microsoft chắc cũng phải đổi tên phím ⊞. Nghĩ đến đã thấy buồn cười
  • Nó vẫn chưa kỳ quặc bằng chữ ‘ꙮ’ trong một bản thảo thế kỷ 15, tức Multiocular O, dùng để chỉ một seraph nhiều mắt. Nó đã chính thức được đưa vào Unicode năm 2022

    • Thực ra ký tự đó giống như một hình vẽ nguệch ngoạc chỉ xuất hiện trong đúng một bản thảo. Được đưa vào Unicode thì rất ngầu thật, nhưng tôi không nghĩ nó là một chữ cái thực sự
  • Có đoạn giải thích rằng ‘ȝ’ từng được dùng cho hai âm hoàn toàn khác nhau trong tiếng Anh trung đại, nhưng khi so sánh tiếng Hà Lan và tiếng Anh thì có thể thấy rất rõ những trường hợp âm "gh" thô ráp ấy đã chuyển thành "y" trong tiếng Anh, như tiếng Hà Lan "weg" → tiếng Anh "way", "gisteren" → "yesterday". Nếu vào thời đó việc phát âm kiểu "gh" là bình thường, thì dùng một chữ cái cho nhiều từ như thế lại càng hợp lý

    • Một âm khác của ȝ ngày nay còn sót lại dưới dạng ‘gh’ trong những từ như "laugh" hay "night", và âm này tương ứng với "ch" trong tiếng Đức/tiếng Hà Lan (lachen/ nacht). Nếu ȝ trong tiếng Anh trung đại thực sự chỉ là một âm duy nhất, thì sẽ rất khó giải thích vì sao trong tiếng Hà Lan/tiếng Đức nó lại tách thành đúng hai âm như vậy. Vì thế có lẽ ngay từ đầu, ngay cả giữa các nhóm từ dùng cùng một cách ghi, âm đọc cũng đã khác nhau, chỉ là các người chép tiếng Anh trung đại không thấy cần ghi rõ sự khác biệt đó

    • Cách phát âm "weg" trong tiếng Hà Lan cũng thay đổi rất mạnh theo vùng. Ở Holland thì chữ "g" được phát âm nặng, còn ở West Flanders thì rất nhẹ, gần như "way"

    • Bây giờ tôi mới nhận ra trong tiếng Đức cũng có hiện tượng tương tự. yesterday → gestern, way → weg. Nhưng ngày xưa trong tiếng Anh cổ người ta thực sự phát âm nó như thế nào nhỉ? Tôi cũng tự hỏi liệu việc bắt đầu đọc nó thành "y" có phải do ảnh hưởng của người Norman không

    • Tôi không thích việc bài viết này mặc định rằng cách phát âm hiện đại xưa nay vẫn thế. Trên thực tế, cùng một ký hiệu chữ viết có thể được phát âm rất khác nhau

  • Tôi hoàn toàn đồng cảm với câu "English spelling has a reputation. And it’s not a good one." Điều tôi muốn nói là chữ "c" chỉ có ý nghĩa nếu nó phát ra âm "ch", còn nếu không thì chỉ cần "s" và "k" là đủ

    • Bài nhại cải cách chính tả tiếng Anh của Mark Twain có một ví dụ như thế. Năm đầu tiên, thay "c" bằng "k" hoặc "s", và bỏ luôn "x". Chỉ giữ ngoại lệ cho trường hợp có "ch". Sang năm thứ hai, viết "which" và "one" bằng cùng một phụ âm, năm thứ ba thay hoàn toàn "y" bằng "i", năm thứ tư xử lý vấn đề "g/j". Qua từng năm, các phụ âm và nguyên âm dư thừa vô dụng, cũng như những chữ cái không cần để phân biệt phát âm, sẽ bị loại bỏ. Cuối cùng là một tương lai nơi tiếng Anh ổn định với hệ chính tả hoàn toàn logic và nhất quán

    • Sự bất quy tắc của chính tả tiếng Anh giúp phân biệt các từ đồng âm. Ví dụ: cent / sent / scent, ceiling / sealing, cite / sight / site, colonel / kernel, carrot / karat, cue / queue

    • Các ví dụ như gist và mirage thì không công bằng. Những từ này vốn có nguồn gốc từ tiếng Pháp. Nếu vậy thì cũng có thể than phiền cả về các âm câm trong rendezvous hay faux pas

    • Tôi từng thử tự làm một cuộc cải cách chính tả, và phần khó nhất chính là quy tắc phân biệt "dh" (dùng cho những từ hiếm nhưng hay gặp như "thy", "either", "teethe") với "th" (dùng cho đa số từ như "thigh", "ether", "teeth"). Việc chuyển j–dzh nghe rất kỳ. Chưa kể số lượng nguyên âm còn thay đổi theo từng phương ngữ nên lúc nào cũng dễ gây tranh cãi

    • Hoàn toàn đồng ý. Vài năm gần đây tôi bắt đầu rất hứng thú với ngôn ngữ học, và tôi nghĩ sẽ rất vui nếu thử tạo một hệ chữ viết ngữ âm phù hợp cho tiếng Anh. Chẳng hạn dùng 'c' cho /ch/, 'x' cho /sh/, thử nghiệm nhiều ý tưởng khác nhau. Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ làm như một dự án cá nhân cho vui

  • Ở Scotland, chữ yogh được dùng trong tiếng Anh lâu hơn rất nhiều so với nơi khác ở Anh. Trong cái tên "Menzies", chữ "z" đã thay thế vị trí của yogh và đến nay vẫn được phát âm là "Ming-is". Gần đây, chính trị gia nổi tiếng Sir "Ming" Campbell cũng vừa qua đời

    • Cựu thủ tướng tại vị lâu nhất của Australia là Robert Menzies cũng có biệt danh là 'ming'. Thậm chí còn có một bức chân dung hài hước gọi là 'ming vase', chơi chữ theo gương mặt của ông. chân dung ming vase

    • Cũng từng có chuỗi đại lý báo chí tên là Menzies, và theo cách phát âm địa phương thì nghe như Ming-is-es

    • Tham khảo thêm, cách phát âm là /ˈmɪŋɪs/, /ˈmɪŋɡɪs/

    • Trong tiếng Nga, chữ 'з' được đọc ra âm z nên nghe sẽ khác tiếng Anh

    • Cảm ơn vì thông tin này. Trước đây tôi cứ nghĩ Menzies là một họ Hy Lạp. Tôi từng thắc mắc sao một chính trị gia lại có họ Hy Lạp như vậy

  • Chữ 'ᵹ' trong tiếng Anh kiểu Anh cũng trông giống chữ 'გ' trong tiếng Gruzia. Ngoài ra, gần giống với yogh 'ȝ' còn có chữ 'ვ' của tiếng Gruzia (âm v trong tiếng Anh, ở Tbilisi là w) và 'პ' (âm p bật mạnh). Âm "gh" thì được viết bằng 'ღ'

    • Nhắc tới Georgia là tôi lại nghĩ tới nước Georgia còn lại, gần Anh và cũng có cờ nền trắng với hình thập tự. Vì hai ngôn ngữ và hệ chữ viết này ở gần nhau về mặt địa lý, có lẽ cũng không lạ nếu xuất hiện một vài điểm tương đồng
  • Xin phép khoe một chút về quê nhà. <i>Newzild</i> là tên một cuốn sách năm 1966, một kiểu từ điển hài hước ghi lại cách phát âm kiểu New Zealand. Ngay tiêu đề sách đã là cách đọc “New Zealand” theo giọng New Zealand. Câu chào mở đầu cũng dí dỏm diễn giải “how are you going?” thành những âm như ‘air gun?’ hoặc ‘acid gun?’. New Zild and how to speak it