2 điểm bởi GN⁺ 2025-08-04 | 1 bình luận | Chia sẻ qua WhatsApp
  • Theo Báo cáo của Liên Hợp Quốc, tỷ lệ đọc của các báo cáo do Liên Hợp Quốc phát hành nội bộ là rất thấp
  • Trong LHQ có nhiều công việc hồ sơ, nhưng số báo cáo thực sự được đọc lại lại là rất ít
  • Vì vậy, đã nêu lên mối băn khoăn về hiệu quả của việc truyền tải thông tin
  • Nghiên cứu nhấn mạnh nhu cầu cải thiện hiệu quả trong hình thức phát hành báo cáo
  • Nếu không có thay đổi, vấn đề lãng phí nguồn lực có thể tiếp tục kéo dài

Tỷ lệ đọc thấp của các báo cáo Liên Hợp Quốc

  • Gần đây, trong một báo cáo nội bộ của Liên Hợp Quốc, đã được tiết lộ rằng nhiều báo cáo do tổ chức này phát hành không được đọc rộng rãi
  • Về nội bộ, dù các nhà hoạch định chính sách và nhân viên soạn thảo rất nhiều tài liệu và báo cáo, trường hợp thực sự đọc hoặc tham khảo chúng rất hiếm khi xảy ra
  • Do đó, đã xuất hiện lo ngại rằng quá trình truyền đạt tri thức của Liên Hợp Quốc là kém hiệu quả
  • Khuyến nghị chính là giảm số lượng báo cáo và tái cấu trúc cách truyền tải theo hướng tập trung vào thông tin thực sự cần thiết và có tính ứng dụng cao
  • Nếu không có thay đổi, khả năng việc sử dụng tài nguyên của LHQ tiếp tục kém hiệu quả vẫn có thể tiếp tục

1 bình luận

 
GN⁺ 2025-08-04
Ý kiến trên Hacker News
  • Chia sẻ liên kết tới tài liệu báo cáo LHQ tương ứng trên archive.md

  • Với tôi, có vẻ như các tổ chức hay cá nhân thường có xu hướng chỉ nói về vấn đề hơn là thực sự giải quyết nó. Một đặc điểm nữa là họ hướng dẫn những người cần giúp đỡ đến “nguồn lực phù hợp”, nhưng rồi cái “nguồn lực phù hợp” ấy cũng chỉ tiếp tục giới thiệu họ sang nơi khác. Kết cục là người đi tìm trợ giúp rơi vào một mê cung chỉ dẫn không hồi kết. Tôi nghĩ sẽ có ích cho mọi người hơn nếu tất cả những người này ngừng chỉ dẫn qua lại và thay vào đó làm những việc thực tế, mang tính vật lý như tình nguyện ở bếp ăn từ thiện hay thăm hỏi người cao tuổi. Hiện tượng này một phần cũng bắt nguồn từ nhu cầu muốn tạo ra thay đổi ở quy mô lớn của mỗi cá nhân. Người ta chỉ đề cao chuyện “thay đổi thế giới” mà hoàn toàn không để ý đến cái giá phải trả cho nó.

    • Tôi đã làm tình nguyện ở bếp ăn từ thiện khá nhiều và cũng từng làm nghiên cứu chính sách công, nhưng quan điểm của tôi hoàn toàn ngược lại. Phần lớn hoạt động tình nguyện ở bếp ăn từ thiện là trải nghiệm có tác động rất thấp. Khi nghĩ đến tình nguyện, nhiều người nghĩ ngay đến bếp ăn từ thiện. Họ nhìn nó theo hướng tích cực vì có thể giao tiếp với các nhóm yếu thế, nhưng thực tế thường chỉ là vài lần đi theo nhóm nhà thờ, múc thức ăn rồi kết thúc. Tất nhiên, việc trực tiếp vận hành một bếp ăn từ thiện là chuyện khác về mức độ tác động, nhưng công việc của LHQ là ở quy mô khổng lồ, ảnh hưởng đến hàng triệu người. Ví dụ, khi tham gia Chương trình Lương thực Thế giới của LHQ, thứ được xử lý không phải là cái muôi mà là cả những xe tải lương thực.

    • LHQ đang làm những việc độc đáo ở một quy mô hoàn toàn khác. Dù báo cáo không được đọc quá nhiều thì chúng vẫn có thể đủ quan trọng và có sức ảnh hưởng mạnh. Tôi biết điều này vì đã vận hành bếp ăn tại nhiều nhà tạm trú cho người vô gia cư suốt 10 năm; nhìn chung có sự khác biệt rất lớn giữa việc nấu/serving thức ăn và việc thực sự thu mua thực phẩm, quản lý chuỗi cung ứng. Việc đầu chỉ mất một hai giờ, còn việc sau có thể kéo dài đến 9 tháng. LHQ hay các tổ chức quốc tế khác cũng vậy. Họ đang xử lý những hệ thống cực kỳ phức tạp và thực sự làm những việc có tính thực chất, dù nó không dễ thấy bằng hình ảnh trao một đĩa thức ăn.

    • Có vẻ nhiều người hay nhầm giữa “nói về vấn đề” và “thực sự giải quyết vấn đề”. Tôi thấy điều này đặc biệt hay xuất hiện trong “tư duy cấp tiến”. Có ý tưởng tốt tự nó là điều tốt, nhưng phải có hành động đi kèm thì mới có ý nghĩa. Nếu không thì chỉ là một cử chỉ rỗng tuếch.

    • Thực ra mục đích ban đầu của LHQ là trở thành nơi để thảo luận vấn đề và bày tỏ bất bình. LHQ không khởi đầu như một cơ quan giải quyết mọi vấn đề hay một kiểu chính phủ thế giới nửa vời. Nhưng LHQ đang dần trở thành một tổ chức quan liêu chậm chạp. Dù thường có ý định tốt, nhiều thứ vẫn không thể được hiện thực hóa. Nó đóng vai trò như một trung tâm NGO và nơi trung gian phân phối viện trợ. Dĩ nhiên vai trò này cũng ổn, nhưng các tiền lệ lịch sử về tham nhũng, yếu kém và kém hiệu quả của LHQ làm xói mòn niềm tin. Và vì LHQ là một diễn đàn mở, đại diện của các chế độ có vấn đề cũng có thể đưa ra những tuyên bố rất riêng của họ, ví dụ như Gaddafi. Ngoài ra, sự trỗi dậy nhanh của Trung Quốc và sự suy yếu của Nga đang tạo nên một cục diện căng thẳng. Cá nhân tôi thấy tệ nhất là thực tế những nước như Iran lại giữ vai trò chủ tịch Hội đồng Nhân quyền. Sẽ tốt hơn nếu có phương án thay thế, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì có lẽ chẳng có lựa chọn hoàn hảo nào. Cuối cùng, tôi cho rằng hình ảnh LHQ hiện nay chỉ phản chiếu đúng thực trạng của thế giới: Mỹ đổi hướng hoàn toàn tùy theo chính quyền, Tây Âu vẫn trì trệ như cũ, Nga dùng cách tiếp cận cưỡng ép, Trung Quốc thì phức tạp cả đối nội lẫn đối ngoại, còn các nước Trung Đông dùng khối tài sản khổng lồ để bóp méo mọi thứ.

    • Còn một yếu tố khác nữa. Ví dụ, nếu ai đó mặc định từ đầu rằng báo cáo sẽ thiên lệch thì họ thậm chí sẽ không thử đọc nó. Đây là hiện tượng tương tự việc trong tranh luận chính trị, khi hai bên khác quan điểm thì họ đã hiểu sai về nhau từ trước.

  • Nó khiến tôi thấy rất giống “công việc” ngày nay, đặc biệt khớp với trải nghiệm ở Big Tech. Trước đây tôi từng scrape hàng trăm website của NGO và tổ chức phi lợi nhuận liên quan đến môi trường; khá nhiều trong số đó thuộc hoặc liên kết với LHQ. Tôi muốn tìm ra ba thứ: 1) họ làm gì, 2) họ tạo ra sản phẩm đầu ra nào, 3) thành quả thực tế là gì. Tôi đã tự crawl rồi còn kiểm tra thủ công, nhưng việc trích xuất thông tin thực sự rất khó. Từ tài liệu công khai, đặc biệt là trên web, gần như không có tính minh bạch. Các website theo địa điểm cũng vậy, họ giấu cả thông tin cơ bản như địa chỉ. Tôi nghĩ nếu những nỗ lực và báo cáo này bị kiểm toán từ bên ngoài thì mức độ thiếu minh bạch tương tự cũng sẽ lộ ra.

    • Có thể câu hỏi này nghe hơi ngây ngô, nhưng mỗi lần những báo cáo hay khảo sát kiểu này xuất hiện, tôi lại thắc mắc vì sao họ không công khai toàn bộ dữ liệu. Tôi tự hỏi liệu có phải họ sợ người khác phát hiện ra bản thân nội dung thực ra “lộn xộn đến mức nào” nên mới không công bố không.

    • Với tư cách là một nam giới sống sót sau ung thư vú, khi tôi đào sâu vào thành tích thực tế của Susan G Komen Foundation, tôi mới thấy nó phi lý đến mức nào. Tôi rất thất vọng với các tổ chức phi lợi nhuận ở Mỹ nói chung. Thật đáng xấu hổ.

    • NGO là một danh mục cực kỳ rộng. Không phải không có những “tổ chức lừa đảo”, nhưng cũng có những org tạo ra tác động thực sự rất lớn, ví dụ như AMF.

    • Tôi không nghĩ đặt LHQ và NGO lên cùng một mặt bằng để so sánh là công bằng. LHQ có vai trò là nền tảng ngoại giao giữa các quốc gia, nên về bản chất nó rất “định hướng quy trình” và cũng khó tránh tiến triển chậm, vì đây là tập hợp của những quốc gia có lợi ích hoàn toàn lệch nhau. Trong khi đó một NGO do con cái của gia đình doanh nhân lập ra lại là chuyện hoàn toàn khác.

    • NGO thường được dùng để rửa tiền tài trợ chính trị. Đây là một trong những công cụ tiêu biểu nhất cho thấy vốn tác động đến việc thực thi chính sách, hoặc từ chối thực thi, như thế nào. Nó là một công cụ cực kỳ mạnh.

  • Tôi không chắc số lượt tải thực tế có quan trọng hay không. Điều quan trọng không phải là “số người đọc” mà là “tác động”. Nhiều báo cáo được viết cho một nhóm mục tiêu nhỏ và hẹp. Nếu thông tin cốt lõi đóng góp được vào các quyết định có ảnh hưởng thì như vậy là đủ.

  • Thực ra kết quả này khá dễ đoán. Tôi không tự đọc báo cáo của LHQ; tôi kỳ vọng các nhà báo sẽ đọc rồi tóm tắt lại cho tôi. Với bài báo khoa học cũng vậy, tôi không tự đọc mà muốn nhà báo truyền đạt lại. Cả những chi tiết cụ thể của các đạo luật được thông qua, tôi cũng không đọc mà kỳ vọng chính trị gia và luật sư sẽ tự tranh luận với nhau. Cuối cùng thì thực tế là những “kỳ vọng” đó của tôi không được đáp ứng. Tôi cũng không có thời gian để tự tay theo dõi từng thứ một.

    • Thực ra bài báo khoa học cũng thường chỉ có vài trăm, nhiều lắm là vài nghìn độc giả tiềm năng. Trên thực tế cũng có khi chẳng ai đọc. Khi viết email, ta cũng thường chỉ mong một người đọc thôi. Vì vậy tôi không thấy đây là vấn đề gì quá đặc biệt.

    • Theo lập luận của TFA, phần lớn báo cáo của LHQ có dưới 5.000 lượt tải, và ngay cả nếu tính theo tỷ lệ 1:1 thì khả năng cao là nhà báo/phóng viên cũng không thực sự đọc và truyền tải các báo cáo này. Việc đó có phải là vấn đề hay không thì là câu chuyện khác, nhưng chỉ cần lướt vài trang đầu trong Thư viện số của LHQ là đã thấy phần lớn là các báo cáo nội bộ mang tính siêu cấp độ về quy trình danh sách báo cáo LHQ tương ứng

    • Ý là bạn kỳ vọng nhà báo diễn giải các bài báo nghiên cứu cho mình nghe sao, nghe hơi bất ngờ đấy.

    • Công dân không trực tiếp đọc báo cáo thì là điều tự nhiên, nhưng chẳng phải ý ở đây là ngay cả chính trị gia cũng không đọc sao?

    • Báo cáo của LHQ thực ra không mấy hữu ích với nhà báo. Phần lớn chỉ giống một hình thức bỏ phiếu phổ biến giữa các quốc gia. Nội dung báo cáo rốt cuộc cũng chỉ phản ánh lợi ích của quốc gia soạn báo cáo hoặc của nhóm quốc gia chiếm đa số liên quan, chứ không nhắm tới “sự thật” như bài báo học thuật. Với các nhà ngoại giao, nó vẫn đóng vai trò kiểu “Game of Thrones thầm lặng”, còn ngoài ra thì chẳng ai quan tâm.

  • Tôi không hiểu vì sao những báo cáo này phải được đọc rộng rãi. Với loại báo cáo này, điều quan trọng là “ai đọc”, chứ không phải “có bao nhiêu người đọc”. Bản thân tôi cũng không có liên hệ trực tiếp nào với hoạt động của LHQ và cũng không có ảnh hưởng gì, nên chẳng có lý do gì để tôi phải đọc báo cáo đó.

    • Nhưng cũng có thể có trường hợp nó trùng với công việc chính hoặc sở thích của ai đó. Tôi chưa từng tự tìm tài liệu của LHQ, nhưng các dịch vụ nghiên cứu phục vụ công việc từng tìm và phân loại tài liệu liên quan cho tôi. Trong những trường hợp như vậy, dù rốt cuộc chỉ một hai người đọc thì cũng đủ hữu ích nếu đúng là những người đó cần nó. Trước đây tôi từng làm một cuộc điều tra nghiên cứu chỉ cho đúng một người, và giá trị của nó hoàn toàn xứng với thời gian/mức lương của tôi. Nếu kết quả đó không được chia sẻ ở đâu cả mà chỉ được in ra và chuyển đúng một lần, có lẽ nhìn còn hợp lý hơn. Đăng nó lên kho công khai rồi thấy không có lượt tải thì trông có vẻ kém giá trị, nhưng thực tế không phải vậy.
  • Có trích dẫn rằng hệ thống LHQ năm ngoái đã hỗ trợ 27.000 cuộc họp, 240 cơ quan và 1.100 báo cáo. Bộ máy quan liêu cứ mở rộng để đáp ứng nhu cầu của chính một bộ máy quan liêu đang mở rộng.

    • Chẳng phải đó chính là lý do dân chủ thất bại sao? Cấu trúc này quá mệt mỏi. Nó thực chất biến thành công việc chỉ để trả lương cho người có lương. Chính phủ đang đặt gánh nặng quá lớn lên người dân bình thường, khiến mọi người đều bị xa rời. Nó giống như khởi đầu u ám của sự biến mất của dân chủ.
  • Tiêu đề bài báo nghe như một bài của The Onion.

    • Có lẽ vẫn chưa bằng giải Ig Nobel Văn học năm 2012. Giải đó được trao vì “Văn phòng Kiểm toán Chính phủ Mỹ phát hành một báo cáo về các báo cáo liên quan đến báo cáo, rồi lại khuyến nghị tiếp tục chuẩn bị thêm báo cáo đó nữa”.
  • Thật ra tôi cũng không trực tiếp đọc báo cáo về báo cáo này, nhưng tôi có tiếp nhận thông tin về nội dung của nó một cách gián tiếp. Tôi không thấy đây là vấn đề lớn. Nó giống như mục new của HN vậy; những thứ thực sự quan trọng hoặc thú vị thì dù chỉ có một hai lượt xem ban đầu, cuối cùng cũng sẽ lan rộng ra toàn thế giới.